Khắc tên vào tim em – Chương 27

Vũ Linh 119

Tác giả: An Yên

Gia Khiêm đọc xong tin nhắn đó thì nghệt mặt ra. Cái gì vậy trời, có cái kiểu ra mệnh lệnh kỳ cục vậy? Đã thế, nó lại xuất hiện ngay sau lời anh nói nữa chứ? Thấy anh thần mặt ra, Dạ Quỳnh tò mò:

– Anh Gia Khiêm, sao thế? Có chuyện gì ư?

Mọi người cũng đổ dồn ánh mắt vào Khiêm, anh ngã người ra ghế nói:
– Phụ huynh nhắn tin bảo tối nay anh không đưa em về nhà ăn tối thì sẽ bị đuổi ra khỏi nhà, dĩ nhiên là bất kể trời mưa hay không, và anh chỉ có thể ở vỉa hè bắt muỗi chứ cũng không có cái chuyện ra khách sạn ngủ đâu đấy!
Quỳnh cau mày:
– Hả? Anh nói gì mà ghê thế?
Khiêm liếc Quỳnh:
– Lại chả không à? Luật quân sự mà, dù bố là bác sĩ nhưng bố còn nghiêm hơn cả quân nhân cơ.

Mọi người cười ồ lên, Bá Tùng tủm tỉm:
– Dượng Long thật biết cách nhắn tin đúng lúc, đang lo phụ huynh dọa là có người dọa ngay.
Quỳnh đan tay vào nhau:
– Sao vội thế nhỉ?

Tú Uyên cười:
– Trời ạ, không phải lo đâu. Lúc về ra mắt gia đình anh Bơ, bố mẹ nhìn chị như người tгêภ trời rơi xuống, kiểu ngạc nhiên cực, làm chị phát hoảng. Cuối cùng, bố Trọng nói một câu xanh rờn, rằng bố mẹ quá sửng sốt vì không ngờ anh Tùng cua được chị. Nhà dì dượng cũng thế, thoải mái lắm, yên tâm đi!
Quỳnh liếc Uyên:
– Được lên chức chị nên vui nhỉ? Nói trơn tru ghê!
Tú Uyên bật cười, vênh mặt lên:.
– Tùy bà chủ thôi. Nếu bà chủ muốn làm dâu nhà họ Hoàng, trở thành bà chủ tịch của Hoàng Gia thì phải gọi Tú Uyên này một tiếng ” chị “, gọi thật nhẹ nhàng tình cảm. Còn nếu thấy khó gọi hay không muốn gọi thì…bà chủ biết rồi đấy!

Tùng quay sang day day mũi vợ:

– Bắt nạt là nghề của em hả vợ? Em ЬắϮ пα̣t anh là đủ rồi nha!

Quỳnh không nghĩ đến một lúc mình lại được vui vẻ trong sự cưng chiều của Gia Khiêm cùng những người bạn, những người trong gia đình anh ấy như vậy. Một sự sắp đặt lại trở thành phước phận của cô, thế nên Quỳnh vui vẻ hòa nhập:
– Vâng, vì tôi lỡ yêu rồi nên sẽ gọi ” chị “, thế đã vừa lòng bà chủ tịch chưa?
Tú Uyên gật gật đầu:
– Có thành ý. Duyệt!
Gia Khiêm quay sang Uyên:.
– À, hôm qua chị Uyên đi khám thai ổn cả chứ? Em bận quá nên quên hỏi!
Uyên nói:
– Ừ, ổn cả, con anh Tùng mà em, ngoan lắm!
Cô vừa nói vừa liếc sang chồng cười cười. Vị chủ tịch nổi tiếng cưng chiều vợ kia cũng đặt tay lên bụng vợ:
– Đúng rồi con nhỉ?

Vương Thành nói:

– Kể ra mình cũng to miệng tư vấn này nọ, chứ giờ nhìn hai đôi này cũng ngứa mắt đấy, chắc là mấy anh em tôi cũng phải lo kiếm vợ thôi. Nếu không lại bị phụ huynh đuổi ra khỏi nhà haha .
Bữa ăn rôm rả, vui vẻ diễn ra. Quỳnh được Gia Khiêm chăm lắm, ép ăn liên tục. Cô cũng giục anh ăn rồi hỏi:
– Chiều anh đến tập đoàn đúng không? Vậy mấy giờ thì anh về nhà? Để em hỏi nhân viên xem hôm nay hoa tulip xanh có về cửa hàng không. Em bảo mấy đứa đưa qua bên này, em sẽ cắm giỏ hoa tặng cô Thư!
Gia Khiêm nhíu mày:
– Cô Thư nào? Con dâu kiểu gì mà gọi mẹ chồng là ” cô ” hả? Chiều anh và anh Kim ra công trường xem tiến độ làm việc, chắc khoảng năm giờ là xong thôi!
Quỳnh tỏ ra hơi lo lắng:
– Ra công trường còn xa không? Chỗ đó toàn vật liệu xây dựng đúng không anh?
Trần Kim bật cười:

– Sếp bà cứ yên tâm, chủ tịch có tôi đi cùng, sẽ chẳng có việc gì xảy ra đâu. Chủ tịch tới đó chủ yếu xem tiến độ công việc và việc cung cấp vật liệu có gì bất thường không thôi!

Sonic méo mặt:
– Haizz, anh Thành nói đúng, nhìn họ quan tâm nhau mà tủi thân quá.
Vương Thành cười:
– Thì đấy. Anh em mình cũng phải kiếm người lo lắng thôi!
Gia Khiêm vuốt tóc Quỳnh:
– Không có gì phải lo đâu. Anh phải ra đó để động viên mọi người chứ, trước giờ anh vẫn đi suốt mà. Năm giờ anh ghé qua tiệm hoa. Em cũng nghỉ ngơi đi đã, vài hôm nữa cho khỏe đã!

Quỳnh nói:
– Dạ, vì bây giờ cũng chuẩn bị buổi chiều rồi nên hôm nay em kiểm tra lại sổ sách trong hai ngày vừa rồi một chút, mai mới mở cửa trở lại. Em khỏe rồi mà, nãy anh Vương chả bảo là anh ấy chỉ khịa việc cho em nằm viện thôi còn gì?
Mọi người cười vui vẻ, nói chuyện thêm một lát nữa rồi ai nấy đi công việc của mình. Gia Khiêm nói Kim về nghỉ trưa một chút, hai giờ sẽ có mặt ở tập đoàn để cùng đi ra công trường, còn anh chở Quỳnh về tiệm hoa. Hôm qua tới giờ mới về, mở cửa ra, cô nói:
– Đi có một hôm mà nhớ nơi này quá!.
Gia Khiêm cầm theo một giỏ trái cây đặt lên bàn:
– Hôm nay em nghỉ ngơi nhé, nhớ là chưa làm việc đâu đấy!

Quỳnh nhìn giỏ trái cây nói:
– Ơ, anh mua bao giờ vậy?
Gia Khiêm ngồi xuống, vừa gọt trái cây vừa nói:
– Anh mua lúc trưa, tгêภ đường tới đón em. Ngồi xuống đây đã!
Quỳnh ngồi cạnh anh:
– Để em làm cho!

Khiêm lắc đầu:
– Không, để anh làm. Lát nữa ăn xong thì nghỉ trưa nghe không?
Quỳnh gật đầu. Cô vào rửa tay và thay một bộ váy đơn giản hơn. Vì hôm qua tới giờ, hoa vẫn về ở các cửa hàng nhỏ chứ không về đây bởi Tú Uyên đã nhắn vào nhóm của shop về việc Quỳnh nhập viện. Thế nên chiều nay cô chỉ làm việc tгêภ máy tính. Bước ra khỏi nhà tắm, cô đã thấy Gia Khiêm bày ra một d᷈-/i᷈a trái cây tгêภ bàn. Quỳnh ngồi xuống ăn ngon lành trong khi Gia Khiêm vào rửa tay. Thấy anh bước ra, cô nói:
– Giờ anh về nhà ạ? Vì hai giờ mới đến tập đoàn mà?
Khiêm cười, nhìn cô đầy yêu thương:

– Không! Anh ở đây với em chứ!

Quỳnh lườm anh:
– Em khỏe rồi mà, không phải ngồi canh nữa đâu. Anh cứ về nghỉ ngơi đi.
Khiêm nói:.
– Em không cho anh nghỉ lại hả? Thế không nhớ anh sao?
Đồ hâm! Nhớ chứ. Nãy giờ ngồi tгêภ xe, nghĩ đến cảnh anh về, cô nhớ rồi nhưng anh còn công việc, cô đâu thể giữ anh mãi bên mình được. Quỳnh cúi mặt:
– Nhớ mà. Nhưng anh phải làm việc chứ, em bắt anh ở cạnh em đâu được.

Khiêm đút cho cô một miếng táo rồi nói:
– Anh thu xếp được, ăn đi rồi anh ôm em ngủ, lát nữa anh đi.
Quỳnh ngả đầu vào vai anh:
– Anh làm thế em dễ bị пghιệп lắm!
Khiêm cau mày:
– Nghiện cái gì?

Quỳnh liếc anh:
– Nghiện anh chứ пghιệп gì!
Gia Khiêm búng mũi cô:
– Lại nịnh! Cứ пghιệп đi, anh đỡ mất công giữ!
Khiêm chờ Quỳnh ăn xong, ʇ⚡︎ự dọn d᷈-/i᷈a rồi giục cô lên nằm. Anh nằm xuống cạnh cô, đặt đầu cô gối lên tay mình rồi nói:
– Em nghỉ đi kẻo mệt!
Lần này Quỳnh không quay lưng cho Khiêm nữa, mà thoải mái áp mặt vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh và ngủ ngon lành.

Hơn một giờ chiều, Gia Khiêm nhẹ nhàng đặt đầu Quỳnh lên gối rồi rút tay anh ra. Thế nhưng cô người yêu của anh lại kéo ngang bụng anh sát lại. Anh mỉm cười, Quỳnh ngủ như một con mèo vậy, đáng yêu ҡıṅһ ҡһủṅɢ khϊếp. Khiêm với lấy chiếc gối tгêภ đầu mình chèn vào để Quỳnh ôm, nào ngờ cô nhíu mày rồi mắt nhắm mắt mở:
– Gối sao bằng người được mà thay thế hả chủ tịch?
Anh bật cười thú vị rồi nhá nhẹ lên môi cô, chất giọng khàn khàn vang lên bên tai cô:
– Đừng quyến rũ anh, em chả cần làm gì, chả cần nói gì cũng đủ làm anh mê mệt rồi. Ngủ thêm đi, anh đi làm đã!
Quỳnh ôm chặt gối của Gia Khiêm rồi gật đầu, nhắm mắt nhưng miệng vẫn nói:
– À, có hai chìa khóa cửa để ở tủ đầu giường, anh cầm một cái nhé. Còn chìa khóa cửa cuốn nữa, anh cũng cầm một cái luôn, lỡ em quên. Tính em đoảng nên làm nhiều cái lắm.

Khiêm day day mũi cô:
– Đừng quên anh là được!
Quỳnh chun mũi lên:
– N.g.u gì mà quên chứ!
Những gì Quỳnh nói khiến Khiêm hiểu cô rất tin tưởng anh chứ không chỉ mỗi việc cô hay quên đồ. Anh vui vẻ vào nhà vệ sinh rửa mặt mũi, rồi theo lời Quỳnh cầm hai chìa khóa trong và ngoài cửa tiệm cô và rời đi.

Khi anh và Trần Kim tới công trường, mọi việc vẫn diễn ra như thường lệ. Vì đây là một công trình lớn nên bên thi công đã tuyển thêm một số lượng công nhân lớn để đảm bảo mọi việc sẽ diễn ra chỉn chu, suôn sẻ và không có sai sót trong bất kỳ khâu nào, tiến độ thi công cần được đảm bảo. Ngay cả việc cử người trực tiếp phụ trách công trình cũng được Trần Kim tuyển chọn kỹ lưỡng. Trong bộ đồ bảo hộ, Gia Khiêm cùng Trần Kim đi khảo sát từng hạng mục, động viên nhân công làm việc, dù những người lao động ở đây có người mới chỉ nghe tên chứ chưa gặp mặt anh. Đang cảm thấy hài lòng với tiến độ công việc, bỗng Gia Khiêm để ý thấy một người công nhân đang đứng ở một góc khuất nghe điện thoại. Quy định của công trường là công nhân không được lơ là công việc, chỉ được nghe điện thoại trong trường hợp quan trọng, việc gấp của gia đình hoặc cấp tгêภ. Người này vừa nghe vừa ngó trước sau, có vẻ như sợ bị phát hiện. Trần Kim định lại nhắc nhở thì Gia Khiêm ngăn lại và nói nhỏ:

– Bình tĩnh. Có thể anh ấy có việc gấp của gia đình, để tôi!
Khiêm từ từ tiến lại. Đứng từ phía sau lưng, Khiêm thấy người công nhân đó đang nói chuyện với vợ:
– Vợ, anh nghe đây, anh đang làm việc. Hôm nay chắc anh sẽ về sớm hơn đấy!
Rồi anh ta dừng lại nghe bên kia nói gì đấy và nói tiếp:
– Anh biết rồi. Hôm nay kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng mình. Anh luôn cảm ơn em vì đã cùng anh sống trong nghèo khổ. Hôm nay, chắc chắn anh sẽ về sớm một hôm để cùng em ăn cơm. Anh sẽ có quà tặng em nữa, em yên tâm. Anh mới được nhận vào là một công trình lớn lắm, lương cao hơn một chút, sẽ đỡ cực cho em hơn.
Anh lại dừng một chút, chờ người bên kia nói rồi nói nhanh:
– Ừ, em chờ anh nhé. Giờ anh phải vào làm việc đây, chăm chỉ làm thì họ mới thuê mình lâu dài. Yêu vợ!

Tắt máy rồi, Khiêm thấy anh móc từ trong túi áo ra một nắm tiền lẻ, chỉ có vài tờ năm mươi ngàn. Người công nhân chợt thở dài. Khiêm đoán là anh ấy đang tính tiền mua quà cho vợ. Anh tiến lại và khẽ hắng giọng. Người công nhân vội quay lại. Anh ta không biết Khiêm là chủ tịch tập đoàn vì lúc này anh đang mặc bộ đồ bảo hộ. Nhưng nhìn dáng dấp và khuôn mặt Khiêm, người đó vẫn đoán anh không phải là người tầm thường, chắc chắn là quản lý hay gì đó. Anh ta lắp bắp:
– À… tôi…tôi xin lỗi. Tôi có một chút việc gia đình nên nghe máy một lúc ạ.Tôi sẽ tiếp tục làm việc ngay đây!
Khiêm biết người này sợ bị kỷ luật. Anh nói:
. – Không sao, việc gấp thì phải nghe máy chứ. Tôi xin lỗi đã vô tình nghe được cuộc điện thoại của anh, tôi có thể nói Quản lý cho anh về sớm một chút để mua quà cho vợ!

Sợ rằng cho về sẽ là ” về luôn ” nên anh chàng kia hốt hoảng:
– Không, không cần đâu ạ.
Lúc này Trần Kim tiến lại:
– Chủ tịch có việc gì sao?
Người công nhân bỗng tái mặt:
– Chủ ….chủ tịch ư? Tôi xin lỗi anh, đừng đuổi tôi, tôi rất cần công việc này!
Gia Khiêm lắc đầu:
– Anh yên tâm đi, tôi sẽ không đuổi anh đâu. Tôi có thể hỏi là anh có đủ tiền mua quà cho vợ không?

Người đó đan hai tay vào nhau. Khiêm còn cảm giác bàn tay anh ấy run rẩy nữa:
– À, tôi nghĩ chắc là đủ bởi vợ tôi thích hoa hồng vàng, nên tôi định mua một bó hoa tặng vợ.
Khiêm ” à ” lên một tiếng rồi nói:
– Tôi có một người bạn. Tiệm hoa của cô ấy đang có chương trình khuyến mãi. Nếu anh là khách hàng thứ một trăm trong ngày hôm nay thì chỉ cần mười ngàn đồng đã có thể mua một bó hoa to đẹp tùy theo ý anh. Anh thử qua đó đi, biết đâu ngày kỷ niệm, anh lại gặp may!
Ánh mắt người đàn ông sáng rỡ lên rồi lại cụp xuống:
– Cuộc sống của tôi chưa may mắn bao giờ, trừ việc lấy vợ thôi!
Gia Khiêm cười, đặt tay lên vai người đó:
– Anh cứ tin tôi, thử một lần nữa, biết đâu vận may sẽ tới. Theo tôi, khoảng bốn giờ ba mươi phút anh qua đó sẽ kịp đấy, bởi lúc trưa hình như đã tới người thứ bảy mươi rồi. Nhớ là tiệm hoa QUỲNH ở đường X . Tôi sẽ cho anh về sớm để thử vận may.

Người đó cúi đầu lia lịa:

– Chủ tịch, thực sự cảm ơn anh. Cảm ơn anh!

Người công nhân đi rồi, Gia Khiêm rút điện thoại ra và bấm một dãy số quen thuộc – dãy số anh đã lưu hai tiếng ” vợ yêu ” từ cái đêm cô say ở quán bar vẫn chưa thay đổi…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất