Sát chồng Chương 17

Vũ Linh 581

Kim vừa tắm xong. Cô khoác nguyên cái khăn tắm che nửa người tгêภ đi từ nhà tắm vào phòng mình thay đồ. Từ nhà tắm lên phòng ngủ của hai vợ chồng phải đi qua nhà tгêภ. Thế nhưng Kim chẳng ý tứ gì cả. Lần nào tắm xong cô cũng hơ hớ như vậy đi qua, dù lúc đó có mặt cả bố chồng. Ông Hoạt ngại không dám nói với con dâu nên nhằm lúc con dâu tắm là lại bỏ đi đâu mất.

Tâm có lần góp ý với vợ về cách ăn mặc thì bị Kim bật lại ngay lập tức: “Anh là chồng mà còn không thèm để mắt đến tôi thì cái nhà này ai mà thèm để ý.” Xong lần đó Tâm cũng chẳng thèm góp ý nữa, để mặc vợ muốn làm gì thì làm. Kim thấy chồng thờ ơ như vậy lại càng làm tới. Mỗi lúc càng cố tình tỏ ra lố lăng để chồng phải quan tâm tới mình. Cô muốn Tâm càng tức tối thì có nghĩa là còn quan tâm đến vợ. Nhưng càng ngày Tâm lại càng tỏ ra vô tình. Điều này càng làm cho Kim tức điên ɱ.á.-ύ, đá thúng đụng nia với tất cả mọi người trong nhà.

Bà Hoạt vài lần nhìn thấy vậy cũng chướng mắt lắm, có định nói với con dâu nhưng lại vì ngại con dâu chê mình cổ hủ nên đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Hôm nay nghe bà Tú bảo ở chợ người ta đồn ầm Kim mang thai giả để bắt Tâm cưới, bà Hoạt mới giật mình nghĩ lại. Quả cũng có điều không bình thường thật. Kim mang thai nhưng ăn mặc lại rất sành điệu, toàn váy vóc hiện đại, có bộ còn ôm sát cả người chứ không bao giờ mặc váy bầu bao giờ. Ăn uống thì lại càng lạ hơn. Bà Hoạt mang đồ tẩm bổ cho con dâu thì cô nói ăn mấy đồ này chỉ béo mẹ thôi, sau này khó giảm cân. Cô nhờ người mua sữa ngoại về uống rồi. Vài lần bà Hoạt cũng nghi nghi định hỏi thăm nhưng Kim toàn tìm cách ᵭάпҺ trống lảng hoặc biện minh mình sống theo Tây nên không phải lo. Nhưng năm tháng rồi mà cái bụng cứ lép xẹp như vậy không lo cũng không được.

Nghĩ ngợi một lúc bà Hoạt mới chầm chậm đi đến phòng con dâu gõ cửa: “Mẹ đây!”

“Có chuyện gì không mẹ?” Tiếng Kim nói vọng ra.
“Mẹ có chút chuyện muốn nói với con.”
“Nếu không quan trọng thì mai nói đi mẹ! Chứ hôm nay con mệt lắm con muốn ngủ sớm!” Giọng Kim lạnh lùng.
“Quan trọng lắm con ạ! Con mở cửa cho mẹ vào. Mẹ nói tí thôi rồi ra để con ngủ!”

Kim uể oải đứng dậy ra mở cửa. Tay bịt miệng ngáp ngắn ngáp dài, tỏ ra mình đang bị làm phiền.

“Có chuyện gì mẹ nói nhanh lên dùm con với!”

Bà Hoạt ngồi xuống mép giường, có phần không thoải mái, rụt rè nói. Thái độ e dè không giống tính cách của bà ngày thường chút nào:

“Chuyện là…Mẹ… mẹ nghe người ta đồn con có bầu mà giống như không có…Mẹ mẹ…”

Bà Hoạt chưa nói hết câu thì Kim đã cười khẩy: “Tưởng chuyện gì. Mà chuyện đó con nhớ đã nói với mẹ rõ ràng rồi mà. Mẹ không tin con cái mà cứ đi nghe thiên hạ đồn đại vớ vẩn. Nghe thiên hạ đồn thì theo họ mà sống. Rồi có ngày ૮.ɦ.ế.ƭ vì tin đồn không chừng!”

Kim vừa nói vừa thoa kem dưỡng da vào hai bàn tay rồi mát-xa lên mặt. Bà Hoạt nghe con dâu nói vậy cũng không biết nói thêm gì nữa. Chả nhẽ lại bắt nó cho xem bụng! Chuyện này chắc chắn bà không đời nào dám làm.

“Thôi! Nếu không còn chuyện gì nữa thì mẹ đi ra ngoài giùm con đi! Con phải đi ngủ rồi. Mai còn một đống công việc tгêภ công ty chưa giải quyết mà toàn những chuyện gì đâu không!”

Kim nhăn mặt tỏ ra bực dọc. Bà Hoạt đứng dậy. Kim cố tình lấy tay xũ xũ cái mền như đang xũ đám bụi vừa làm bẩn giường của cô. Bà Hoạt nhìn thấy thái độ của Kim như có một cái kim nhọn đâm xuyên qua tιм nhưng miệng lưỡi giảo hoạt của bà thì không thể nói được. Nó mắc nghẹn trong cổ họng ứ lại.
***

Bà Hiền và Thảo đứng chờ ngoài đường cái từ sáng sớm. Mặc dù Dịu đã báo là khoảng bảγ tάm giờ mới về đến nơi. Thế mà bà Hiền đã dậy từ 2 giờ sáng. Không biết làm gì, bà xuống đun ấm nước om lá vối cho Dịu. Đây là loại nước mà Dịu thích uống nhất. Xong xuôi thì mới 3 giờ. Mãi mà trời vẫn chưa sáng. Bà cứ lục đục làm cái này cái kia. Ban đêm, trời yên tĩnh nên một tiếng động nhỏ cũng có thể nghe rất rõ. Ông Hiền nghe động cũng thức dậy nhìn đồng hồ thấy mới có ba giờ sáng liền giục vợ: “Bà vào ngủ đi! Càng trông càng sốt ruột đấy! Cứ ngủ một lát là sáng sẽ nhanh thôi!”

Bà Hiền nhìn chồng ái ngại rồi chui vào màn. Nằm một lúc cũng không thể ngủ được. Bà lại trở dậy vào phòng Dịu sắp xếp lại đồ đạc mặc dù phòng Dịu ngày nào bà cũng dọn dẹp sạch sẽ rồi.

6 giờ sáng, Thảo dậy đi chợ mua đồ ăn, không thấy mẹ nên mò mẫm vào gọi thì mới tá hỏa không thấy mẹ đâu. Ông Hiền cũng giật thót: “Mẹ mày dậy từ 2 giờ sáng, bố gọi vào ngủ rồi mà đi đâu không biết!”

“Sáng sớm thế này mẹ đi đâu được?” Thảo hơi lo lắng. Cô xuống bếp cũng không thấy mẹ. Bình thường bà Hiền giờ này cũng dậy rồi. Cô chạy ra vườn cũng không thấy. Ông Hiền cũng hσảпg hốϮ không kém.

“Rõ ràng mới nằm cạnh mình mà!” Ông lẩm bẩm mới chợt nhớ ra điều gì đó. Ông vội chạy vào phòng Dịu. Bà Hiền đang ngủ gật tгêภ bàn làm việc của con gáι mình. Tay vẫn ôm tấm ảnh cô trong ռ.ɠ-ự.ɕ.

Tim ông Hiền chùng xuống. Ông cúi đầu, giọt nước mắt rơi xuống mái tóc hoa râm của vợ. Ông cứ đứng vậy ngắm vợ một lúc. “Chắc là bồn chồn không ngủ được nên mãi gần sáng mới thϊếp đi mà!” Ông Hiền xót vợ. Tâm can bà Hiền mấy ngày nay không yên một giây phút nào. Không phải vì lo lắng mà vì quá vui mừng.

“Bố! Không thấy mẹ đâu cả!” Thảo chạy từ ngoài vườn vào hổn hển nói.

“Nói nhỏ thôi!” Ông Hiền đưa ngón tay lên miệng suỵt khẽ: “Mẹ mày đang trong này!”

Thảo im lặng khẽ đi vào chỗ ông Hiền đang đứng chứng kiến cảnh mẹ mình ngủ gật thì vừa cười vừa khóc: “Trời ơi! Mẹ thức từ đêm đến giờ hả bố?”

“Ờ!”

Thảo nhìn bố mình. Hai người không nói gì. Họ im lặng ra ngoài. Thảo chạy ù ra chợ mua đồ. Ông Hiền ra ngoài dọn dẹp nhà cửa thay vợ.

Tiếng xe máy của Thảo làm bà Hiền giật mình thức giấc. Bà nhìn vào đồng hồ tгêภ bàn Dịu kêu lên: “Trời đất! Đã sáu rưỡi rồi!”

Bà đứng dậy chạy ra sân mới thấy Thảo vừa đi chợ về.

“Nhanh lên con! Đi ra đường cái đón chị mày!”

“Mẹ! Chị ấy mãi bảγ tάm giờ mới về đến nơi cơ. Mẹ ra giờ này sớm quá!”

“Cứ ra đi! Biết đâu xe chạy nhanh về sớm thì sao? Chị về không thấy ai ra đón lại tủi thân!”

“Trời ạ! Mẹ thật là! Nhà có phải xa xôi gì đâu. Đi năm phút là ra đến đường cái mà mẹ cứ làm như…”

“Thôi bỏ đồ đấy chở mẹ mày ra đi!” Ông Hiền nói. Thảo nhìn bố rồi lại nhìn mẹ vừa lắc đầu vừa cười.

Ba mươi phút trôi qua vẫn chưa thấy tin tức gì Dịu. Thỉnh thoảng thấp thoáng có cái xe ô tô nào là bà Hiền lại căng mắt lên nhìn từ đằng xa rồi lại hụt hẫng nhận ra đó chẳng phải cái xe mà mình đang chờ đợi. Thảo cứ nhìn bộ dạng của mẹ vừa buồn cười lại vừa thấy thương thương. Bình thường bà Hiền ghét nhất tiếng còi xe ô tô với mùi khói xe. Vậy mà hôm nay cứ hễ thấy bóng dáng cái xe nào hoặc tiếng còi xe từ xa lại lại chạy ra hóng.

“Thảo! Thảo! Có phải cái xe kia của chị mày không? Mẹ nhìn thấy có chữ M. L giống cái xe bữa hai mẹ con mình đi!”

Thảo nghe mẹ gọi thì cũng vội chạy ra xem.

“Đúng! Đúng rồi mẹ ạ! Xe chạy cũng đúng giờ gớm!”

Thảo kéo tay mẹ mình lùi lại để tránh khói bụi của xe.

Vài phút sau, chiếc xe dừng lại giữa đường trả khách. Cuối tuyến nên khách chỉ còn mình mẹ con Dịu với một người nữa.

Anh lơ xe xuống trước mở cốp. Dịu bế con tгêภ tay xuống ngay sau đó. Từ tгêภ xe cô đã nhìn thấy dáng mẹ và em gáι đang đứng chờ mình rồi.

“Đây! Trả đồ cho hai mẹ con nhá!” Anh lơ xe vui tính bê một cái vali to tướng với một cái bao tải trả về chỗ Dịu đang đứng.

“Vâng! Cảm ơn anh rất nhiều ạ!”

Dịu quay lại cười nói với anh lơ xe.

Thảo bế thằng Đức. Bà Hiền nhìn Dịu mắt rưng rưng. Mới lên thăm con ba bốn tháng thôi mà cứ như ba bốn năm vậy. Bà cầm tay Dịu nghẹn ngào: “Con khỏe thế này mẹ mừng lắm! Đi! đi về nhà ta thôi con!”

Dịu mừng mừng tủi tủi lau vội giọt nước mắt đưa tay bế lấy thằng Đức cho Thảo chằng dây buộc đồ vào xe máy chở về.

Ba người, một già, một trẻ, một bé dắt dìu nhau đi bộ. Một mình Thảo cồng kềnh với thùng đồ và chiếc vali to đùng của chị vật lộn với nhau. May mà nhà cũng gần. Nếu không thì… Thảo lắc đầu: “Mấy cái người này chả ai để ý đến mình cả. Chắc lại sắp bị ra rìa rồi đây!”

Tin Dịu về hôm trước thì hôm sau cả làng đều biết. Điều đặc biệt là Dịu về chỉ có hai mẹ con mà không có chồng theo. Mấy người hàng xóm tò mò đến chơi để nhìn mặt thằng bé. Vài người hỏi bố nó đâu sao không về. Dịu cười ngượng trả lời “Bố thằng bé bận nên không về được.”

Dịu nói vậy với mọi người và cũng dặn dò người trong nhà nói thế. Cô về đây nghỉ hè khoảng vài ba tháng. Thời gian ở lâu nên không thể tránh được ánh mắt tò mò của mọi người. Ở cái làng quê này, chuyện bé như cái lỗ mũi người ta cũng nhìn thấy. Trước mắt thì cứ nói vậy cho yên chuyện.

Thằng cu Đức mới hơn một tuổi mà biết đi biết chạy lon ton rồi, có vẻ cứng cáp lắm. Cái miệng ê a không ngớt. Nó về làm cả nhà vui lây. Trong nhà lúc nào cũng không ngớt tiếng cười đùa. Thảo đi làm mà trong lòng cứ rạo rực nhớ cháu. Bữa nào mà phải trực đêm là y như rằng cứ phải gọi video cả tối mãi đến khi bà Hiền giục để thằng bé đi ngủ mới thôi.

Chuyện mẹ con Dịu về quê nghỉ hè đương nhiên cũng không thể nào nằm ngoài những câu chuyện buôn bán của hội bà Tú. Bà Hoạt luôn tỏ ra không quan tâm nhưng thực ra hễ có người nói đến tên Dịu là bà căng tai ra để nghe cho thật rõ. Nhưng lạ cái là, cứ bà đến chỗ nào mà người ta đang bàn về Dịu thì ngay lập tức họ im bặt, làm ngơ như đang nói chuyện khác. Thành ra bà Hoạt cũng kiếm cớ mà đi khỏi đám cho lịch sự.

Advertisement

Chiều nay, con Nga đi học về sớm. Kim và Tâm chưa đi làm về. Thấy mẹ lững thững từ đâu về, nó liền kéo tay bà nói: “Mẹ! Mẹ nghe người ta nói gì chưa?”

“Nói cái gì? Mày lại nghe vớ nge vẩn chuyện ở đâu hả? Học hành không chịu học cứ ở đấy mà học cái thói ngồi lê đôi mách.” Bà Hoạt đang buồn bực nên mắng con gáι.

Con Nga chả lạ tính mẹ nên nó không để tâm mấy câu cҺửι của bà Hoạt.

“Con nghe người ta nói, thằng bé là con anh Tâm mẹ ạ!”

“Cái gì? Mày ăn nói vớ vẩn cái gì đó hả?” Bà Hoạt giật thót.

“Thì con cũng không tin là vậy. Bữa con nghe mấy đứa trong lớp con nói con còn cãi lại cơ mà. Nhưng hôm qua con cố tình đi qua ngõ nhà ấy nhìn trộm thằng bé. Đúng là nó giống anh Tâm như lột luôn mẹ ạ. Không tin bữa nào con chụp trộm nó cho mẹ xem. À quên! Để con hỏi bạn con xin trang facebook của chị Dịu. Thể nào cũng có hình thằng bé!”

Bà Hoạt bần thần một lúc rồi nói: “Không thể nào! Trước hôm nó đi, mẹ đã bắt nó ๒.ỏ đứ.ค ๒.é rồi cơ mà. Ngay cả thằng Tâm cũng nói là nó đã ℘.ɧ.áI.Շ.ɧ.λ.ɩ rồi. Thằng bé đó không thể nào là con thằng Tâm được!”

“Mẹ thật là! Lỡ chị ấy nói dối mẹ thì sao? Với lại chị ấy về cũng chỉ có một mình, không thấy chồng đâu cả. Điều này cho thấy, khả năng chị ấy nói dối rất cao. Anh Tâm với chị ấy yêu nhau ba bốn năm trời dễ gì chị ấy bỏ đứa con của anh ấy!”

Con Nga đang nói dở thì nghe tiếng guốc đi lộc cộc từ đằng sau. Bây giờ họ mới để ý đến. Hóa ra vì mải nói chuyện mà cả bà Hoạt và con Nga đều không để ý Kim đã về từ bao giờ. Cô đỗ xe bên hông nhà và xuống xe từ lúc nào cũng không ai biết. Con Nga vội đứng dậy nói lớn: “Thôi con đi nấu cơm đây!”

Nói xong nó liền đi luôn vào trong nhà cũng chẳng thèm nhìn mặt hay chào hỏi gì Kim.

Mặt Kim lạnh tanh nhìn bà Hoạt. Mặt bà Hoạt tái mét, lúng ta lúng túng như vừa làm một chuyện gì xấu bị người khác bắt gặp, miệng lắp bắp hỏi: “Con… Con… về từ lúc nào vậy?”

Kim nhếch miệng cười khẩy nói: “Con mới vừa về thôi. Mà mẹ có chuyện gì mà trông như người mất hồn vậy? Mặt mày xanh xanh lè xanh lét rồi kìa?”

“À…Mẹ… mẹ… vừa bên nhà bà Tú về. Tự nhiên trời hôm nay lạnh quá!”

“Con đang toát cả mồ hôi ra đây mà mẹ kêu lạnh!”

“Chắc mẹ già rồi. À mà thôi, con vào nhà đi!”

Bà Hoạt cố tình ᵭάпҺ trống lảng: “Thằng Tâm đâu? Nó không về cùng con à?”

“Con trai của mẹ sao mẹ hỏi con? Tí về mà hỏi anh ta ấy!”

Kim liếc bà Hoạt, ánh nhìn sắc lẹm khiến bà ta lạnh cả sống lưng. Người ta nói có tật thì giật mình. Bà Hoạt hỏi Tâm là hỏi cho có thôi chứ Tâm trí bà giờ đang lo lắng đến chuyện khác. Không biết Kim về từ lúc nào, có nghe được câu chuyện giữa bà và con Nga hay không nữa?

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất