Khắc tên vào tim em – Chương 28

Vũ Linh 114

Tác giả: An Yên

Quỳnh đang xem các mẫu hoa mới, thấy cuộc gọi của Gia Khiêm thì mỉm cười và cầm điện thoại lên:

– Em nghe đây ạ! Có chuyện gì sao anh?

Gia Khiêm bật cười:

– Có chuyện anh mới gọi được cho người yêu sao?

Quỳnh lắc đầu:

– Không phải. Vì em nghĩ anh đang ở công trường bận rộn nên chắc là có chuyện gì mới gọi cho em chứ!
Khiêm gật đầu:

– Ừ, thông minh đấy! Anh muốn hỏi người yêu là hôm nay cửa hàng của em có hoa hồng vàng không?
Quỳnh cười:

– Hoa hồng các màu thì luôn có anh ạ, vì đó là hoa quốc dân mà anh. Anh cần hoa hồng vàng để làm gì?

Gia Khiêm nhìn người công nhân lúc nãy đang say sưa làm việc:

– Anh tưởng em sẽ hỏi anh là mua hoa hồng vàng tặng cô nào chứ?

Quỳnh cười giòn tan:

– Vậy để em đổi câu hỏi cho anh hài lòng nhỉ?

Khiêm kể qua cho cô nghe câu chuyện và ý định của mình. Quỳnh nghe xong thì vui vẻ nói:

– Em hiểu rồi, lát nữa cứ nói anh ấy qua đây nhé. Giờ em sẽ bảo nhân viên đưa mấy chậu hoa khác nữa sang bên này cho ra dáng tiệm có chương trình khuyến mãi.
Khiêm gật đầu:
– Cảm ơn em. Tiền hoa lát anh sẽ đưa thẻ lương của anh cho em, em quẹt thẻ rồi em giữ thẻ luôn nha!
Quỳnh cười tươi:
– Không cần, xem như quà em tặng họ. Còn anh ấy à, em chỉ giữ trái tιм của anh thôi, không giữ tiền đâu. Anh lấy thân mà trả nợ đi!
Giọng Gia Khiêm lém lỉnh:
– Nhớ nhé! Lấy thân trả nợ đấy!

Quỳnh đỏ mặt nói:
– Thôi, không nói nữa, để em gọi nhân viên nhé!
Gia Khiêm biết cô ngượng nên cũng chào cô:
– Ừ, em làm việc đi! Yêu em nhiều!
Trần Kim nãy giờ đứng sau lưng Khiêm liền lên tiếng:
– Vấn đề chỉ đơn giản, nói vài câu là xong mà mấy người đang yêu họ nghĩ ra lắm chữ để nói thế không biết!

Gia Khiêm phì cười:
– Chứ trước đây anh không như thế chắc?
Vinh – người phụ trách công trình đứng đó cũng cười theo:
– Anh Kim nói vậy đó sếp, chứ trước đây mồm mép anh ấy còn hơn thế nữa cơ!
Cả ba người tiếp tục đi xem xét. Khi ngang qua người công nhân ban nãy, Gia Khiêm hỏi:
– Anh tên là gì?

Người đó cúi đầu tỏ vẻ kính trọng:
– Dạ, tôi tên Hiệp ạ!
Lúc nãy Khiêm có nghe Vinh kể qua về Hiệp – từ một đứa trẻ mồ côi, Hiệp lớn lên, đi làm thuê làm mướn khắp nơi, rồi gặp và yêu cô gáι – chính là vợ anh bây giờ. Hiệp đã từng nghĩ sẽ chẳng ai yêu thương và cưới một người nghèo như mình nên anh cảm thấy mình may mắn khi cưới được một người vợ tốt như thế. Gia Khiêm thực sự cảm kích nên muốn trò chuyện với người công nhân ấy một chút. Anh rút ra hai tờ năm trăm ngàn đồng đưa cho Hiệp:
– Lát nữa anh mua hoa xong thì mua thêm ít đồ ăn ngon ngon để về ăn cùng vợ nhé. Kỷ niệm ba năm ngày cưới, nên làm chỉn chu một chút!.

Hiệp xua tay lắc đầu:
– Không đâu ạ. Chủ tịch đã bày cho tôi chỗ mua hoa là tốt lắm rồi. Nếu không phải là người thứ một trăm, tôi cũng sẽ mua mấy bông hồng vàng tặng vợ. Còn tiền thì tôi không dám nhận đâu ạ.
Khiêm cười rồi dúi tiền vào tay Hiệp:
– Anh cứ cầm đi, xem như đây là quà tôi tặng vợ chồng anh, vì tôi bận không có thời gian đi mua quà. Thà là tôi không biết, chứ biết một dịp kỷ niệm đặc biệt như thế này, tôi tặng quà là chuyện bình thường mà, có gì đâu mà ngại!

Người công nhân tận ngần nhìn Gia Khiêm, vừa ngạc nhiên lại vừa cảm phục:
– Chủ tịch, tôi cảm ơn anh, tôi biết ơn anh nhiều lắm!
Khiêm vỗ vỗ vai người đó:
– Cố gắng nhé và phải thật hạnh phúc đấy! Phải biết trân trọng hạnh phúc mà mình có!
Anh nói rồi tiếp tục đi. Cách một quãng xa, Vinh hỏi anh:
– Chủ tịch, anh không sợ lòng tốt dễ bị lợi dụng ư?

Khiêm bật cười:
– Thứ nhất, nếu anh ta hiểu được những gì tôi làm thì sẽ tận tụy hơn với Hoàng Gia. Tôi nghĩ, cách đơn giản nhất để có được sự chân thành, nhiệt huyết cống hiến chính là tôn trọng người lao động. Thứ hai, nếu như anh ấy phản bội tôi thì tôi nghĩ từng đó tiền để hiểu lòng người không phải là cái giá quá đắt!
Vinh gật đầu, trong lòng dâng lên niềm cảm phục tài trí và cả tâm hồn của Gia Khiêm. Lâu nay, nhiều người nói Gia Khiêm còn quá trẻ. Liệu anh có đủ sức gánh vác Hoàng Gia hay không? Tuy nhiên, đến giờ phút này thì không ai có thể phủ nhận được tài và cả cái tâm của người chủ tịch trẻ tuổi ấy.

Hơn bốn giờ ba mươi phút chiều, tại tiệm hoa Quỳnh
Một người đàn ông đi chiếc xe máy cũ, mặc bộ đồ lao động đừng ngó nghiêng trước cửa tiệm. Anh ấy cứ tần ngần định bước vào rồi lại thôi. Một lúc sau, anh quyết định đi vào. Thấy một cô gáι xinh đẹp đang ngồi cắm hoa, anh hỏi:
– Xin lỗi cô… cho tôi hỏi đây có phải là tiệm hoa Quỳnh không ạ?
Dạ Quỳnh ngẩng đầu lên. Cô đoán đây là người Gia Khiêm nhắc tới. Thế nên, cô gật đầu:
– Vâng ạ, anh tới xem hoa ạ?
Người đàn ông có vẻ lúng túng nhìn quanh, định nói gì đó rồi lại thôi. Quỳnh mở lời:
– Anh muốn mua hoa gì ạ?

Người đó nói:
– À.. cô cho tôi hỏi, nhưng nếu không phải thì cô bỏ qua nhé, vì tôi cũng chỉ được người ta nói lại cho nghe thôi!
Nhận được cái gật đầu của Quỳnh, người ấy lên tiếng:
– Tôi… tôi nghe nói cửa tiệm của cô đang có chương trình khuyến mãi… phải không ạ?
Tới đây thì Quỳnh biết mình đã đoán đúng. Cô ҳάc nhận:
– Vâng ạ. Nếu là khách hàng thứ một trăm trong ngày thì sẽ mua một bó hoa bất kỳ ,vừa ý, chỉ với mười ngàn đồng thôi ạ!

Người đàn ông ấy mỉm cười, ánh mắt lấp lánh niềm vui:
– Vậy sao? Vì tôi không thấy treo biển khuyến mãi nên…
Quỳnh nhẹ nhàng, cô đã đoán trước được câu hỏi này:
– Vâng ạ, cửa hàng tôi có treo biển vào hai ngày trước và chúng tôi cũng quyết định ngày hôm nay là ngày cuối, sẽ cất biển đi để xem khách hàng có còn nhớ chúng tôi không. Nào ngờ mọi người vẫn nhớ.
Người đàn ông lại bối rối:
– Vậy…cho tôi hỏi …tôi là người thứ mấy trong ngày hôm nay tới mua hoa?
Quỳnh giả vờ kiểm tra máy tính rồi mừng rỡ:
– Ồ, chúc mừng anh. Anh là khách hàng thứ một trăm của ngày hôm nay. Tuyệt vời quá! Anh tên gì và muốn chọn hoa nào? Anh cứ chọn tùy ý, chỉ với giá mười ngàn đồng thôi ạ.

Hiệp vui hơn Tết, hai tay cứ xoa vào nhau:
– Vậy sao chị? Thế là người đó nói đúng rồi. Cuối cùng tôi cũng gặp may mắn. Tôi tên Hiệp ạ. Tôi muốn mua hoa hồng vàng!
Quỳnh biết ngay mà, chính là cái tên lúc nãy Gia Khiêm đã nhắn cho cô. ” Người đó ” mà Hiệp nhắc tới chắc chắn là người mà Quỳnh đang yêu rồi. Quỳnh nói:
– Tôi sẽ ghi lại và đăng tin chúc mừng tгêภ facebook của Shop. Lát nữa anh cho tôi chụp tấm hình nhé. Giờ anh chọn hoa đi, cứ chọn lẵng thật đẹp vào!
Hiệp vui vẻ chọn một giỏ hoa vừa phải. Có vẻ như anh ấy sợ chọn lẵng hoa to quá người ta sẽ trách mình tham lam hay sao đó, nên chỉ chọn giỏ vừa thôi. Quỳnh nói:
– Anh đã ưng ý với giỏ hoa này chưa? Sao anh không chọn lẵng to hơn?

Hiệp cười hiền lành:
– Thôi, như thế này là được rồi. Phòng trọ của vợ chồng tôi cũng nhỏ, để lẵng hoa to vào cũng không hợp lý lắm. Hoa đẹp, lại được khuyến mãi, có mười ngàn thôi, lấy lẵng to, tôi thấy…
Quỳnh cười trước vẻ chân thật đó:
– Anh cứ chọn thoải mái mà.
Nhưng Hiệp vẫn nhất quyết lấy giỏ hoa đó. Quỳnh xin anh chụp một tấm hình cũng giỏ hoa, dĩ nhiên không phải khoe người trúng thưởng mà để lưu lại một việc làm có ý nghĩa. Ánh mắt chứa chan hạnh phúc của Hiệp khi cầm giỏ hoa khiến Quỳnh cũng cảm nhận lòng mình ấm áp lạ thường.
Hiệp đi rồi, Quỳnh đăng bức ảnh đó lên trang của shop cùng status: ” một vị khách đặc biệt cùng một giỏ hoa đặc biệt, cho một ngày đặc biệt. Chúc anh chị mãi hạnh phúc!”

Người thả tιм và bình luận đầu tiên chính là Hoàng Gia Khiêm:
– Yêu người đặc biệt của anh!
Dĩ nhiên là cái câu thả thính ấy còn chấn động hơn cả tấm hình kia. Vì khi Hoàng Gia Khiêm công khai ” chuỗi ngày nghiêm túc bắt đầu”, anh chỉ chụp hai bàn tay đan vào nhau. Còn giờ đây, câu bình luận kia chẳng khác gì anh công khai người đó là Võ Dạ Quỳnh. Vì thế, thay vì chúc mừng người trong ảnh, dân ๓.ạ.ภ .ﻮ lại quay qua rần rần chúc mừng người đăng tin và người bình luận đầu tiên.

Năm giờ mười lăm phút chiều…
Gia Khiêm có mặt ở tiệm hoa. Quỳnh cũng vừa cắm xong giỏ hoa tulip xanh rất đẹp. Anh mỉm cười khi nhìn thấy cô đang hoàn thành nốt những công đoạn cuối cùng:
– Chà, người yêu anh giỏi ghê, khéo tay quá!

Quỳnh ngẩng lên:
– Anh về rồi à? Có mệt không? Ban nãy vào phá cái status của người ta đấy!
Gia Khiêm ngồi xuống cạnh cô, cúi người thơm lên trán Quỳnh:
– Anh muốn cả thế giới biết, tránh trường hợp vợ bị người ta tán tỉnh. Em xong chưa?
Quỳnh cười:
– Nhưng em không muốn nổi tiếng đâu, một mình anh nổi tiếng đã mệt rồi! Em xong rồi, anh chờ em sửa soạn một chút nhé!
Khiêm bước vào trong rửa tay rồi nói:
– À, lát qua nhà anh một chút, anh tắm rửa thay đồ rồi mình qua nhà bố mẹ.

Quỳnh hỏi:
– Sao anh không tắm rồi lại sang đây đón em? Đã muộn đâu!
Khiêm cười:
– Vì người ta nhớ Dạ Quỳnh mà. Em chuẩn bị đi, anh thì nhanh lắm!
Dạ Quỳnh thực ra đã soạn váy áo từ chiều, cô cũng đã tắm rửa xong xuôi, chỉ chờ mặc đồ, trang điểm nhẹ nhàng là được. Cô sửa soạn khoảng hai mươi phút rồi vui vẻ cùng anh về nhà riêng của Gia Khiêm. Hôm nay Ꮙ-ú Năm cũng sang nhà bác sĩ Long nên nhà chỉ còn mỗi anh. Lần thứ hai đến đây nhưng với một tư cách hoàn toàn khác, Quỳnh thoải mái nhìn ngắm căn nhà của Khiêm trong khi chờ anh chuẩn bị. Ngôi nhà rất rộng nhưng ấm cúng, mọi thứ thật ngăn nắp khiến cô cảm nhận được đây đích thực là một tổ ấm. Đang mải mê ngắm căn bếp, một ʋòпg tay ôm lấy cô từ phía sau,:
– Muốn nấu ăn cho anh hả?
Quỳnh quay lại ôm lấy cổ anh:
– Phải xem chủ tịch có muốn ăn không đã chứ?

Khiêm cúi người xuống và lướt nhẹ cάпh môi cô. Thay vì đẩy anh ra như lần trước, trong không gian này, vào thời khắc này, Quỳnh lại hé môi chờ đợi. Chủ tịch cũng chả để mất cơ hội, anh luồn ngay lưỡi vào khoang miệng cô, dè dặt tìm lưỡi cô rồi mạnh bạo cuốn lấy nó theo mà chu du khắp nơi. Anh kéo cô sát vào người rồi quấn quýt môi lưỡi. Sự đụ.ภ.ﻮ ς.ђ.ạ.๓ đầu tiên với một người đàn ông khiến Quỳnh ngất ngây. Nụ hôn bất ngờ nhưng đủ sự Nồng Thắm Và Đam Mê, ς.-ơ τ.ɧ.ể lẫn trái tιм của Quỳnh run lên những rung động không thể tả nổi nhịp điệu. Khi cô đẩy được anh ra thì hô hấp của cả hai đã trở nên hỗn loạn. Anh lau vết son lem tгêภ môi cô. Quỳnh áp mặt vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh thổn thức:

– Anh quyến rũ em!

Rồi cô vội lấy cây son trong túi chạy vào nhà tắm chỉnh lại dung nhan và cùng Gia Khiêm tới nhà bác sĩ Long…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất