Chạm tay vào hạnh phúc chương 39

Vũ Linh 180

Tác giả : An Yên

Thất thểu trở về Công ty, cái cảm giác hẫng hụt lại tràn vào khoang phổi. Nhưng Linh biết, Bá Trọng cũng đâu muốn xa cô, thế nên phải vui vẻ, phải làm cho mình bận rộn, đó cũng là cách vơi đi mong nhớ. Có lẽ lâu nay cô được anh bao bọc, che chở nên thành ra lệ thuộc, chứ mấy năm trời sinh viên một mình có sao đâu! Cứ xem mười ngày này mình quay lại thời sinh viên đi, có gì đâu nhỉ?
Linh quay lại với công việc thường nhật, sáng tới Công ty, chiều tối lại về Chung cư nấu nướng, ăn uống, đọc sách, xem phim rồi đi ngủ.

Vì chênh lệch giờ giấc nên Bá Trọng nhắn tin cho cô nhiều hơn gọi vi deo. Mỗi lần nhìn thấy nhau qua màn hình, cô lại ríu rít vui vẻ. Chỉ là sau khi tắt máy, nhìn mọi thứ xung quanh, Linh lại lặng lẽ rơi nước mắt vì nhung nhớ. Thứ cảm xúc ấy trước đây cô không nghĩ sẽ xuất hiện trong lòng mình cho tới khi yêu anh. Mấy ngày đầu Bá Trọng sang Pháp, cô thấy mình yếu đuối ҡıṅһ ҡһủṅɢ ý, nước mắt cứ rưng rưng. Rồi Linh nghĩ nên vùi đầu vào công việc để quên đi cảm giác đó, cuộc sống đã dạy cô rằng yếu đuối chẳng bao giờ giải quyết được cái gì ngoài việc khiến cho mình tệ thêm.

Bá Trọng đặt chân lên đất Pháp, vội nhắn tin về cho Trúc Linh yên tâm, không quên dặn dò cô đủ thứ. Anh sắp xếp công việc cùng các giáo sư rồi tranh thủ ra vùng ngoại thành thăm bố mẹ nuôi. Đã mười năm rồi, thói quen này của anh vẫn luôn được giữ. Bá Trọng không thể quên câu chuyện mười năm về trước…

Lúc đó, Trọng vừa kết thúc năm học thứ nhất của trường Đại học Y. Một hôm, tгêภ đường về kí túc xá, đang chuẩn bị lên xe, Bá Trọng bỗng dừng mắt tгêภ hai người già nua trông rất giống người Việt Nam, họ đang co ro trong cái giá lạnh mùa đông ở Paris. Người chồng nắm chặt tay vợ như một cách truyền hơi ấm cho bàn tay đang run rẩy kia. Cả hai đều mặc áo dạ dài, nhưng ánh mắt mờ đục ngập tràn những tia lo lắng, dáo dác nhìn xung quanh như tìm kiếm điều gì. Bá Trọng vội bước đến. Anh chưa kịp lên tiếng thì nghe bà vợ nói với chồng:
– Ông ơi, chúng ta không tìm được nhà ở, làm sao đây?

Người đàn ông trấn an vợ:
– Bà yên tâm, tôi sẽ tìm cách!

Bá Trọng câất lời :
– Cháu chào ông bà, có phải hai người đang tìm kiếm gì không ạ?
Người đàn ông ρhâп trần:
– Ồ, may quá, gặp được người Việt Nam rồi. Chúng tôi đang tìm nhà ở!
Bá Trọng nhíu mày:
– Ông bà mới sang Pháp sao ạ? Người thân của ông bà đâu ạ?

Người đàn ông lắc đầu:
– Không, trước đây chúng tôi gặp пα̣п, một người Việt cưu mang rồi đưa sang đây hơn mười năm rồi. Nhưng ông ấy mất, con cái ông không cho chúng tôi sống ở đó nữa, họ bảo vợ chồng tôi có ba ngày để tìm chỗ ở, chúng tôi không biết làm sao cả. Già rồi, không làm được gì nữa, về Việt Nam lại càng không thể. Chắc chúng tôi nhờ cậu ấy đưa vào viện dưỡng lão thôi.
Bá Trọng nhìn những ngón tay của người chồng đang đan chặt tay vợ, anh cau mày lại khi thấy những vết trầy xước:
– Ông bị thương sao?

Người đàn ông khẽ gật đầu:
– Ban nãy tôi bị ngã. Chàng trai, cậu có thể chỉ đường giúp chúng tôi tới viện dưỡng lão không? Vợ chồng tôi ở đây lâu như vậy nhưng ít đi đâu xa, chỉ quanh quẩn xung quanh nhà thôi!

Bá Trọng nắm lấy cάпh tay xương xương của ông lão:
– Cháu biết chỗ đó, nhưng hai cụ muốn vào đó hay muốn ở bên ngoài ạ?
Bà vợ nãy giờ im lặng, nước mắt rơm rớm nhìn Bá Trọng:
– Chúng tôi dĩ nhiên là muốn ở ngoài, đi đây đi đó cho ʇ⚡︎ự do, có đất thì trồng mảnh vườn nho nhỏ cho đỡ buồn chân buồn tay.

Người chồng nói thêm:
– Chúng tôi không nhớ tên, quê ở Việt Nam cũng không rõ nên chẳng biết làm sao để nhờ Đại sứ quán cả.
Ánh mắt Bá Trọng lóe lên những tia thương xót. Có thể họ mắc Ьệпh đãng trí của tuổi già, cũng có thể trong quá khứ hai người gặp phải điều gì ҡıṅһ ҡһủṅɢ nên họ bị mất luôn phần kí ức ấy. Anh bấm điện thoại gọi cho ai đó rồi nói:
– Ông bà ơi, con có một căn nhà ở ngoại thành nhưng không dùng đến vì con ở kí túc xá cho tiện việc học. Giờ con đưa ông bà tới đó nhé, thủ tục pháp lý cứ để con lo, ông bà chỉ cần vui vẻ sống là được!
Người đàn ông đưa ánh mắt ngỡ ngàng nhìn Bá Trọng:
– Cậu không đùa đấy chứ? Cậu đang là sinh viên thôi đúng không?

Bá Trọng cười:
– Dạ đúng ạ, con là sinh viên của trường Đại học Y, con chuẩn bị sang năm thứ hai ạ. Giờ ông bà lên xe, con chở ông bà tới đó. Ông bà có tin con không?
Ông lão cười hiền lành:
– Tin, tin chứ!
Nói rồi, hai người không ngần ngại đi theo chàng trai trẻ. Ở nơi xứ người, gặp đồng hương, được nghe tiếng nói của dân tộc mình cũng là một hạnh phúc.

Niềm tin của cặp vợ chồng già dành cho chàng sinh viên trẻ đã đặt không nhầm chỗ. Họ có một ngôi nhà ấm áp che mưa nắng, mọi gió tuyết bão bùng đều bị đẩy lùi ngoài ô cửa. Họ có một mảnh vườn để trồng rau trồng hoa an hưởng tuổi già. Họ muốn nhận Bá Trọng làm con, nhưng để tỏ lòng tôn kính, anh xin được gọi hai người là ông bà. Tuy nhiên, hai người không chịu, họ nói rằng đã không có con cái, chỉ muốn nghe anh gọi hai tiếng ” bố mẹ ” thân thương. Từ đó, Bá Trọng có thêm bố mẹ ở Pháp. Chín năm học Y, anh vẫn lui tới đây mỗi tuần dù đã thuê người chăm sóc. Khi nghe anh kể về họ, vợ chồng bà Minh Châu đã sang Pháp ghé thăm hai người. Những ngày đen tối ở Paris của Trọng khi Mỹ Hoa quα ᵭờι, anh đã lầm lì ở đây trong một thời gian khá dài. Bố mẹ nuôi sợ anh buồn rồi không chịu ăn uống nên nhất quyết giữ chân anh lại. Đôi khi trong cuộc sống xô bồ tấp nập, có những sự gặp gỡ lại tạo nên những tình cảm lớn lao đẹp đẽ.

Mải suy nghĩ, Bá Trọng đã lái xe tới ngôi nhà ở ngoại ô ʇ⚡︎ự lúc nào. Anh nhanh chân bước vào trong, hai thân ảnh đang đi đi lại lại, vừa thấy Bá Trọng, đôi mắt ông Cụ sáng lên:
– Chờ con mãi! Trọng, đi đường có mệt không?
Bá Trọng cởi giày cất cẩn thận rồi mỉm cười:
– Máy bay và xe đi thôi, con có đi đâu mà bố mẹ lo ạ!

Bà cụ ๓.â.-ภ ๓.ê bàn tay anh:
– Nghe nói sắp có con dâu cho hai thân già này rồi hả?
Nhắc tới Trúc Linh, ánh mắt Bá Trọng ôn nhu ấm áp:
– Dạ, cô ấy tên là Trúc Linh, sang năm mới chúng con cưới đấy ạ, con sẽ đưa bố mẹ về Việt Nam một chuyến nhé. Sau đó, nếu bố mẹ muốn sang Pháp hay ở lại Việt Nam đều được ạ. Mấy năm nay theo giáo sư chữa Ьệпh nên bố mẹ ở lại đây, nhưng nếu muốn về Việt Nam, con sẽ đưa hai người về!

Cụ ông gật đầu:
– Ừ, sức khỏe tốt hơn hẳn, chỉ là trí nhớ ở tuổi này khó phục hồi lắm. Biết đâu về Việt Nam lại ổn, sẽ phải về chứ!
Bá Trọng xoa xoa bàn tay mẹ nuôi:
– Nhớ hay không cũng chẳng quan trọng nữa, vì con lo được cho bố mẹ mà! Miễn là bố mẹ sống thật vui!

Cụ bà gật đầu:
– Được! Giờ thì rửa tay để ăn cơm thôi, có món con thích đấy!
Hai cụ vui vẻ lắm, cuối cùng Bá Trọng cũng cất được nỗi buồn sang một bên để trở lại như thời sinh viên tươi trẻ.
Hôm đó, cả ba vui vẻ ăn uống và trò chuyện. Trong đôi mắt mờ đục lóe lên những niềm hi vọng, niềm vui khó tả.

Ngày thứ tư Bá Trọng rời Việt Nam…

Hôm nay là thứ bảy, cô bé sinh viên trong dãy trọ tổ chức sinh nhật nên gọi Trúc Linh tới chung vui. Cô vui vẻ đồng ý. Vì chuẩn bị cho Hợp đồng mới nên sáng thứ bảy phòng kinh doanh có một cuộc họp. Tạm biệt mọi người, cô trở về chung cứ nấu nướng. Ăn xong, cô nhắn tin cho Bá Trọng:

– Anh ơi, hôm nay em về chỗ trọ dự sinh nhật đấy!
Một lát sau, Linh thấy cuộc gọi video của anh:
– Vợ anh làm gì vậy?
Trúc Linh nằm dài tгêภ giường, cuộn mình trong chăn:
– Em đang lướt xem nên mua gì cho bé sinh viên trong dãy trọ ạ!

Bá Trọng giọng cưng chiều:
– Ừ, nhớ vợ quá trời luôn, muốn véo cái má kia quá!
Trúc Linh tủm tỉm:
– Anh làm việc có mệt không? Bố mẹ nuôi có khỏe không anh?
Bá Trọng gật đầu:
– Bố mẹ khỏe, hai người hứa mình cưới sẽ về Việt Nam đấy. Công việc của anh cũng ổn, các giáo sư ᵭάпҺ giá cao đề tài của anh, thấy chồng em giỏi không?

Trúc Linh cười trong veo:
– Ôi dào, đâu cần ai ᵭάпҺ giá, với em, bác sĩ Trọng là giỏi nhất ý!
Cả hai trò chuyện một lát, gửi cho nhau những nụ hôn qua màn hình, rồi lưu luyến tạm biệt nhau sau khi anh dặn cô đi đứng cẩn thận và nếu muộn thì ngủ lại dãy trọ.
Vừa tắt máy, Linh thấy cuộc gọi của Tú Vi:
– Dạ em nghe đây ạ!

Vi cười hiền:
– Linh, trưa mai qua nhà chị ăn cơm nhé. Đừng ngại nha!
Linh biết, gia đình anh Vĩ rất tốt, chắc sợ cô buồn nên tranh thủ ngày nghỉ rủ cô tới chơi. Trước đây, mỗi lần gặp họ, cô đều đi cùng Bá Trọng. Nay anh đi vắng, lại ngày nghỉ nên Linh gật đầu:
– Dạ, khoảng mười giờ em qua nha chị, cùng chị nấu cho vui ạ!

Tú Vi cười:
– Tới chơi thôi, không phải làm gì đâu! Chị sẽ qua Chung cư đón em!
Trúc Linh lắc đầu:
– À, tối nay em về dãy trọ và ngủ lại đó, mai em sẽ ʇ⚡︎ự đi xe đến cũng được chị ạ! Ai lại để chị nấu rồi còn đến đón em nữa.

Tú Vi ” à ” lên một tiếng rồi nói:
– Chị biết chỗ đó, để chị qua chỗ em, đi xe máy lạnh lắm, em hắt hơi sổ mũi là chị bị anh Trọng trách đấy. Còn nấu ăn có bác sĩ Vĩ lo, em yên tâm đi!
Hai cô gáι cùng cười vui vẻ rồi tạm biệt nhau. Linh nghỉ ngơi một chút rồi đi qua quầy bán quà lưu niệm mua quà sinh nhật. Cô về dãy trọ cùng mấy bạn sinh viên sửa soạn. Những ngày yêu Bá Trọng, Công ty bận rộn nên cô và các bạn ít có thời gian tụ tập thế này. Vì thế, hôm nay ai nấy đều rôm rả. Những món ăn vặt được bày ra khiến Trúc Linh thích thú như được quay về thuở sinh viên. Cô ríu rít cùng mọi người ăn uống vui vẻ tới chín giờ tối mới tàn cuộc. Trúc Linh dắt xe vào phòng, không quên nhắn tin cho Bá Trọng rồi mới đi ngủ.

Sáng hôm sau, Linh mở mắt trong căn phòng quen thuộc. Việc đầu tiên vẫn là với lấy điện thoại. Cô thấy tin chào ngày mới của Bá Trọng kèm theo một nụ hôn. Ngày nào cũng thế, anh cứ dặn dò cô như ba dặn con gáι vậy. Dù xa xôi nhưng những tin nhắn, cuộc gọi vẫn kéo anh và cô lại gần nhau.

Trúc Linh ngồi dậy, vừa bật mấy khúc nhạc vui vẻ vừa vệ sinh cá nhân. Xong xuôi, cô chưa vội mở cửa mà nấu mì ăn sáng đã. Rửa dọn xong xuôi, Linh định sẽ qua tiệm hoa quả mua giỏ trái cây tươi rồi sẽ quay lại đây chờ chị Vi tới đón. Mỗi lần tới nhà anh Vĩ, cô và Bá Trọng vẫn thường mua trái cây và quà cho bé Kem. Nghĩ vậy, Linh tắt nhạc và mở cửa đi ra ngoài. Gió lạnh thổi tốc vào khiến cô rùng mình. Bỗng Linh nhíu mày khi nghe tiếng lao xao ngay hành lang dãy trọ. Bác chủ trọ vừa tới cỏng, thấy cô vội nói :

– À, Linh ra đây rồi!
Cô ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì thì thấy mấy bạn sinh viên đang nhặt những tờ giấy vung vãi trước cổng khu trọ. Cô nhìn bác chủ trọ và hỏi:
– Có chuyện gì vậy bác?
Bác chủ ρhâп trần:
– Bác vừa đi chợ về, thấy mấy đứa sinh viên gọi nên chạy sang đây. Ngoài kia còn có mấy cô đòi gặp cháu đấy!
Mấy bạn trẻ vừa nhặt những tấm hình lại vừa đua mắt nhìn Linh khiến cô tò mò, vội lại giật lấy một tấm tгêภ tay bạn sinh viên:

– Đưa chị xem!

Cầm tấm ảnh, cô run rẩy cả người. Đó là tấm hình khỏa thân của một cô gáι, nhưng gương mặt kia lại không ai khác chính là cô. Linh vội giật lấy cả xấp ảnh tгêภ tay bạn sinh viên ấy. Tất cả là hình khỏa thân với đủ tư thế uốn éo khác nhau, cả hình chụp một đôi nam nữ không mảnh vải che thân. Người đàn ông thì lạ hoắc, còn người phụ nữ thì trăm ảnh như một – chinh là cô, Dương Trúc Linh. Cô không tin vào mắt mình, Linh có bao giờ chụp ảnh thiếu vải đâu, huống hồ là như thế này. Người đàn ông duy nhất thấy hình hài nguyên thủy của cô là Bá Trọng, còn người trong ảnh là ai cô nào biết?
Trúc Linh nhìn mọi người, tất cả đang hướng về cô với ánh mắt ái ngại. Linh quay sang bác chủ:
– Bác ơi, con không biết người này là ai cả!

Bác chủ cũng đang cầm tгêภ tay mấy tấm hình:
– Người ta rải từ ngoài đường vào tận đây. Người kia là ai bác cũng không rõ, nhưng cô gáι này là con mà! Việc này không chỉ ảnh hưởng đến trật ʇ⚡︎ự an ninh khu trọ mà còn cả danh dự nữa. Linh, bác…
Lời bà chủ chưa dứt câu, một giọng nữ vang lên:
– Nó đây rồi, con d᷈-i᷈ thõa. Nhìn mặt có vẻ ngây thơ lắm, dám ςư-ớ.ק chồng bà, giờ bà cho mày tiệt đường cưa cẩm đàn ông có vợ luôn. Lên tụi bay!
Linh ngơ ngác nhìn người phụ nữ vừa nói, bà ta đội một chiếc mũ bảo hiểm, khẩu trang che kín mít. Chưa kịp định thần thì cô đã bị kéo ra cổng khu trọ và đẩy ngã ra đường. Bốn người phụ nữ đều bịt kín mặt, đeo găng tay lao vào đạp cô tới tấp. Một bà cầm kéo cắt xoẹt mái tóc dài quá vai của cô. Một người khác rút điện thoại ra và vừa quay vừa nói:

– Đây là Dương Trúc Linh, nhân viên phòng kinh doanh của Công ty F, kẻ chuyên mồi chài đàn ông đã có vợ, dùng thứ quý nhất của phụ nữ để la £.¡.ế.ლ đàn ông, khi chán chê, rút hết hầu bao các quý ông thì rũ bỏ với lí do ” em à gáι quê không hợp với anh”. Những bà vợ nào là пα̣п nhân của con d᷈-i᷈ này thì vào xem nhé!
Linh vừa ôm đầu vừa hét:
– Dừng lại! Mấy người điên rồi! Tôi không làm gì ai hết!

Những tiếng đạp, tiếng cҺửι rủa vẫn không dừng lại. Đám sinh viên chạy vào can thiệp đều bị đẩy ra, bà chủ trọ vội đi gọi bác khổi trưởng tới:
– Các cô làm gì mà ồn ào thế hả? Chuyện gì cũng phải giải quyết từ tù chứ? Dừng lại, nếu không tôi gọi côпg αп tới gô cổ các cô lại đấy!
Người phụ nữ đội mũ bảo hiểm chỉ thẳng vào bác khối trưởng:

– Gia đình ông có bị nó phá đâu mà tiếc! Biến!

Ông khối trưởng khựng người lại trước thái độ bất chấp của bà ta. Trúc Linh thấy tình trạng không ổn, cô không thể bị động chịu đòn một cách oan ức thế này được. Cô vội bật người dậy, đứng giữa ʋòпg vây của bốn bà đi ᵭάпҺ ghen thuê, khuôn mặt xuất hiện nhiều vết bầm, mái tóc bị cắt nham nhở. Linh hét lên:

– Mấy bà bị điên hả? Tôi không biết gã trong hình la ai hết! Đây là ảnh ghép!

Người phụ nữ đội mũ bảo hiểm cười ha hả:

– Vì mày ngủ với quá nhiều đàn ông nên nhớ sao nổi! Đánh tiếp cho tao!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất