Những lá thư oan trái 2

Vũ Linh 15518

Tác giả : Phạm Mạnh

Sáng hôm ấy trời lâm râm mưa. Nam bịn rịn chia tay bố mẹ già và người thân. Vì có ý định trước. Nên hắn kiên quyết xin được một mình tự đến nơi tập trung.

Hắn đến bờ sông. Con thuyền vẫn cắm sào nguyên chỗ cũ. Thấy Nam chị chạy vội lên đón. Những hạt mưa đậu trên mái tóc như những hạt cườm, có hạt đậu lên đôi môi đang cười rạng rỡ. Hắn chợt nhận ra chị nhỏ bé, dễ tҺươпg lạ . Chị thầm thì :

– Chị biết rằng nhất định Nam sẽ đến chia tay. Xuống đây ăn sáng với chị rồi đi.

Nam cùng chị chui vào khoang thuyền. Trên chiếc mâm gỗ giản dị là hai bát cháo cá vương khói thơm lừng cùng hai li ɾượu hồng óng.

Ân hận vì đã bỏ chị một mình. Nam thấy lại tự nhiên, thân quen với chị như hôm nào. Chạm li ɾượu cùng chị xong, bưng cháo ăn ngon lành.

Chị ngồi ngắm nhìn Nam đăm đắm, rồi nói trong ngấn lệ:

– Nam ơi! Thương Nam vừa mới lớn, mà đã sắp phải đi ra nơi chiến tuyến rồi. Chị buồn biết bao. Chiến tranh không có gì lường trước được. Bố chị ngày xưa cũng ra đi và không bao giờ trở lại, để lại mẹ con chị nơi đây. Nhưng chị tin “mũi tên, hòn đạn” sẽ tránh Nam. Nam sẽ lành lặn trở về. .. Chị sẽ mãi ở đây cùng con thuyền này cắm sào chờ đợi. Trước lúc chia tay. Chị muốn tặng Nam cái này. Bởi nó vốn là của Nam . Hơn lúc nào hết, lúc này là cơ hội chị trao cho Nam, kẻo nó sẽ vuột mất. Để Nam nhớ chị mãi mãi. Nam hãy quay mặt đi…

Nam ngây ngô nghe lời chị, quay nhìn ra dòng sông trôi lờ lững. Mưa như dày hạt hơn… Rồi quay lại.

Thấy chị đã nằm khỏa thân bất động. Mặt nghiêng dấu sau mái tóc đen mượt. Hắn đang sửng sốt thì chị co từ từ rồi dạng cặp đùi muốt trắng ra. Một mùi hương quyến rũ kỳ lạ quấn chặt lấy hơi thở. Hút hắn không thể nào cưỡng được. Nam bừng lên tất cả khao khát của trai tơ. Vục mặt vào ngực chị mà mút như cứu người cҺết đuối. Cái khao khát cùng tận dồn vào một chỗ, nó chũi đầu tự tìm đến một nơi ướt át, ấm пóпg mà nó hằng khao khát . rồi bị mút chụt vào đó đê mê đến vô cùng tận.

Hạnh dấu nụ cười hạnh phúc đầy nước mắt xuống gối. Rồi lại quay lên :

-Anh ơi! Nữa…

Nam phủ lên chị thêm hai lần nữa. Rồi nằm ngửa nhìn mái thuyền bất động. Tất cả mọi mơ hồ, non nớt, ngây ngô bỗng biến mất. Thấy mọi đường gân thớ ϮhịϮ của mình rắn chắc lạ lùng. Tinh thần sảng khoái, minh mẫn lạ lùng.

Đó chính là sự giao hòa huyền diệu . Chi Hạnh bằng tình yêu đã hiến dâng tấm thân trinh nữ của mình cho một tấm thân trai tơ đang ẩn dấu đầy khát vọng làm người. Nam thành một người đàn ông thực thụ trước lúc rời quê hương bước ra cuộc đời đầy thách thức…

Nam vội lấy chiếc hộp ra đặt vào tay chị, hôn lên cái bụng đang giật thoi thóp. Muộn rồi. Hắn vội mặc quần áo chạy đi thật nhanh trong mưa bay.

Sau 30 năm biệt tích. Hắn trở về quê cũ. Về đến ngôi nhà xưa đã không còn nữa. Thay vào đó là ngôi nhà tầng khang trang. Một chàng trai tầm thước giống hệt Nam ra đón hắn vào nhà. Nhìn Nam trân trân. Rồi ứa nước mắt :

– Bố! Sao bây giờ bố mới về? Nó lấy cái hộp trên bàn thờ xuống hai tay đưa cho Nam . Đúng là cái hộp có đôi khuyên vàng mà ngày xưa mẹ Nam bảo :” Cái này là để tặng cho con dâu của mẹ”. Hắn đã mạo muội lấy cắp tặng cho Oanh, rồi cho chị Hạnh.

Chàng trai tiếp tục kể trong nghẹn ngào:

-Mẹ kể: “Mãi không thấy bố có tin tức gì. Một hôm bà nội ra chợ mua cá. Nhìn thấy mẹ Hạnh mang thai . Bà liền lân la hỏi chuyện mẹ Hạnh . Rồi nhận ra đôi khuyên này trên tai mẹ. Ông bà đã đón hai mẹ con về đây”. Mẹ con chăm sóc ông bà đến khi khuất núi. Khi con lớn mẹ lại ra thuyền sống một mình. Mẹ đã dặn con ở đây chờ khi bố về thì đưa cho bố chiếc hộp này làm tin và “Khi nào bố về thì con mới được lấy vợ”. Không hiểu sao mẹ bị cҺết đuối bố ạ! Cách đây một năm rồi. ..Hu.. Hu.. Hu..

Hắn lao ra bến sông xưa. Con thuyền cũ của Hạnh đã chìm xuống hơn một nửa. Nhưng phần đầu và cây sào vẫn đứng đợi rưng rưng trên mặt nước. Nó bỗng cựa mình, rồi từ từ chìm xuống dòng sông đầy hoa bèo tím.

Nam qùγ xuống phù sa gọi khẩn cầu :

– Hạnh ơi! Hãy tha thứ cho anh. Anh tҺươпg em vô cùng tận…

Năm sau Nam đi họp cùng các bạn đồng niên khóa. Gặp lại những người bạn xưa. Ngọc Lan đã là một nhà văn kiêm họa sĩ. Ngực và mông đã hết lép to ra bất ngờ. Lan đùa bảo :

– Này! Chàng ngốc ơi! Ngày xưa tớ biết thừa cậu chê tớ cái gì. Giờ nhìn đi! Tiếc không?

Hắn cười bảo :

– Ai mà biết được! Biết được thì đã hưởng to.

– Vẫn là phần của cậu. Nếu cậu còn giữ bức thư xưa.

Hắn mỉm cười lắc đầu nhè nhẹ.

Còn Kim Oanh. Khi thấy nàng lòng Nam se lại. Vì nàng mà hắn đã hận tình, hận đời bỏ đi thật xa. Suốt những ngày tháng bôn ba chân trời, góc biển xa xôi. Hắn luôn đăm đắm tìm kiếm một người con gáι giống nàng. Nhưng chỉ nhận về thất vọng. Với sự từng trải hắn nhận ra : Cái mối tình đầu ấy, thật như người xưa nói :”Muôn thủa không quên”. Và nó sẽ bất Ϯử trong lòng ta.

Còn tiếp…

Chuyên mục: Cuộc sống

4 ( 1 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất