Nhà không có nóc chương 30

Vũ Linh 706

Quyên gào rú một lúc, khóc vật vã rồi cứ khư khư ôm chặt lấy chồng không chịu buông. Có lẽ cái đơn ly hôn của Gia Bảo khiến cô sốc quá. Cô không làm chủ được bản thân mình nữa, cứ như một đứa trẻ con ôm chân người lớn ăn vạ cho bằng được.

Gia Bảo cũng đành bất lực. Tâm trí của Quyên lúc này cơ bản không thể lọt tai bất kỳ lời khuyên nhủ nào của anh. Anh cứ để yên cho vợ ôm mình một lúc như vậy. Quyên thấy chồng im im thì cũng yên tâm một phần, không giãy giụa hay la khóc nữa. Có lẽ một phần do đi cả ngày ngoài đường với lại từ nãy giờ gào khóc nhiều nên mệt quá, cô ngủ thϊếp đi ngay trên người chồng, hai tay vẫn quàng qua hông Bảo ôm chặt lấy như sợ bị mất đi một thứ quý giá.

Gia Bảo chờ Quyên ngủ say rồi đặt vợ xuống giường, đắp chăn mền lại. Nhìn Quyên ngủ thật Ϯộι, không giống như một người phụ nữ đỏng đảnh, xấc xược như lúc nãy. Đúng là chỉ khi ngủ con người ta mới quay về bản năng là một con người lương thiện.

Thấy con trai đi ra ngoài có một mình, bà Nhung hỏi:

“Sao rồi?”

Gia Bảo nhìn mẹ rồi giơ tay bế con gáι:

“Mẹ đưa con bế con một lát!”

“Ừm!” Bà Nhung đưa cháu cho con trai rồi ngập ngừng hỏi tiếp:

“Chuyện vợ chồng con…”

“Con sẽ ly hôn mẹ ạ.” Gia Bảo ngắt lời mẹ.

“Không được.” Bà Nhung vội nói.

“Chẳng phải lúc nãy mẹ cũng muốn như thế còn gì?”

“Lúc nãy là do mẹ đang tức nên mới nói thế thôi. Dù gì hai bên gia đình cũng thân nhau. Vuốt mặt thì phải nể mũi chứ. Với lại, con bé nó cũng hơi hỗn hào tí thôi chứ không đến nỗi nào. Phụ nữ mới sinh tính tình cáu bẳn. Người ta nói dữ như chó đẻ đó còn gì. Con đừng ly hôn. Mẹ không cho phép chúng mày ly hôn.”

Gia Bảo nghe mẹ nói như vậy có phần không hài lòng. Từ trước đến giờ, mọi chuyện trong nhà này là do bà Nhung quyết định. Kể cả việc riêng tư của con cái. Bà Nhung quen thói nữ tướng trong nhà rồi nên ý bà ai cũng phải nghe theo bất đúng sai mà thành viên trong gia đình có muốn hay không. Gia Bảo chịu ảnh hưởng của của lề thói này quen rồi. Chính vì vậy mà anh trở nên thụ động, không có chính kiến của bản thân. Nguyên nhân khiến chuyện tình cảm và hôn nhân của anh không suôn sẻ cũng từ đây mà ra chứ đâu.

“Mẹ! Mẹ nghe con nói đây. Con sẽ ly hôn. Không phải vì ai cả mà là vì chính bản thân con. Con muốn sống cho bản thân mình. Mẹ đã can thiệp và làm chủ cuộc sống của con quá nhiều rồi. Xin mẹ hãy để cho con quyền quyết định cuộc đời của mình.”

Bà Nhung ngớ người trước câu nói của con trai mình.

“Gia Bảo, con…”

“Mẹ! Mẹ là người đã sinh ra con. Con luôn biết ơn mẹ vì điều này. Nhưng mẹ hãy làm ơn để cho con sống cuộc đời của con. Từ trước đến giờ con không hạnh phúc thậm chí là cảm thấy bất hạnh. Chính là vì những việc quan trọng của cuộc đời con là do mẹ quyết định chứ không phải ý muốn của con. Con xin mẹ! Hãy để con sống của đời của mình!”

Ánh mắt đau khổ của Gia Bảo chùng xuống. Anh không nhìn thẳng vào mặt mẹ mà nhìn vào đứa con gáι bé nhỏ của anh trên tay mình.

“Bố xin lỗi con gáι!”

“Gia Bảo!”

“Mẹ! Mẹ đừng nói gì nữa! Con mệt rồi! Con xin phép về phòng trước.”

Gia Bảo nói một cách dứt khoát rồi bế con gáι đi thẳng vào phòng mình để lại bà Nhung đang đứng châng hẫng nhìn theo.

***

Luật sư nói với Gia Bảo, Quyên đang nuôi con dưới 1 tuổi nên anh không được ly hôn đơn phương, phải chờ con lớn hơn 1 tuổi mới được phép. Không còn cách nào khác, Gia Bảo đành phải chờ.

Quyên thấy Gia Bảo không nói chuyện ly hôn với mình nữa thì Ьắt đầu mừng thầm. Có lẽ anh ấy đã suy nghĩ lại. Khuyên thầm hi vọng.

Gia Bảo không nhắc đến chuyện ly hôn với Quyên nữa. Anh vẫn ân cần chăm sóc con gáι nhưng chuyện vợ chồng với Quyên tuyệt đối không có nữa.

Bà Nhung thì lại càng không dám đả động gì đến chuyện của con trai và con dâu. Thấy họ im im như vậy, bà cũng yên tâm phần nào. Bà cũng không dám hạnh họe con dâu nữa, sợ Gia Bảo lại đổi ý đòi ly dị. Quyên cũng vậy, cô thay đổi hẳn thái độ, không dám hỗn hào với mẹ chồng, ngoan ngoãn ở nhà học cách chăm sóc con gáι. Bà Nhung thấy vậy cứ ngỡ là mọi chuyện đã yên ổn rồi. Thật ra đến mức này rồi bà chỉ mong có vậy. Chỉ cần chúng nó không ly dị là được. Bà không muốn gia đình bà mang tiếng có con trai bỏ vợ.

Cái tiếng tăm đối với bà nó quan trọng lắm. Bạn bè bà ai cũng ngưỡng mộ nhà bà, chồng giàu có thành đạt chung thủy với vợ, con cái ngoan ngoãn yên ấm, công thành danh toại. Mấy ai được như nhà bà chứ.

Quyên không quấy nhiễm đến Mạnh Kiên nữa thật. Thấy mọi chuyện có vẻ lắng xuống, Mạnh Kiên nghĩ chắc là Gia Bảo đã giải quyết ổn thỏa. Hú hồn! Suýt nữa mọi chuyện rối tung rối mù lên. Thực lòng mà nói, lúc mới biết tin hai người từng là người yêu cũ của nhau, anh cũng có cảm giác mình bị lừa dối. Anh có phần giận vợ. Nhưng khi đối diện với vợ mình, anh thấy dường như Hoài An không hề hay biết chuyện này thật. Tâm tư và thời gian của cô dành hết cho gia đình, cho công việc rồi còn đâu mà tơ tưởng đến những chuyện vớ vẩn ngoài kia nữa. Hoài An không phải là người như vậy. Anh ʇ⚡︎ự tin và khẳng định lại một lần nữa về nhân cách của vợ.

Tự dưng Mạnh Kiên thấy mình thật hồ đồ vì đã nghĩ xấu về vợ dù là trong ý nghĩ thôi. Suýt nữa là anh lại hỏi vợ về quá khứ của cô ấy. Suýt nữa thôi anh sẽ khiến vợ nhớ về một chuyện không vui. Suýt nữa thôi anh khiến vợ tổn thương vì lòng tin trong anh với vợ bị sụt giảm nghiêm trọng. Sự thật không phải lúc nào cũng tốt. Anh quyết định giấu nhẹm đi tất cả những tin nhắn và hình ảnh mà Quyên đã gửi cho anh. Coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Và cũng coi như anh chưa từng biết họ từng là người cũ của nhau.

Gia Bảo và Hoài An vẫn là chị em dâu. Anh không muốn vợ cảm thấy khó xử và gượng gạo trong mối quαп Һệ này nữa. Cô ấy đã không muốn nói sự thật về quá khứ của hai người thì hãy để cho nó đi qua đi, chẳng phải như thế tất cả mọi người đều cảm thấy thoải mái hay sao?

Mạnh Kiên nhìn tấm hình cưới của hai vợ chồng đặt trang trọng ở bàn làm việc nhoẻn miệng cười. Hôm nay anh sẽ đến thật sớm để chờ vợ. Anh muốn tạ lỗi với vợ mình.

Mạnh Kiên ngồi ở góc quán cà phê quen thuộc đối diện với Trung tâm tiếng Anh của Hoài An. Anh không gọi trước cho vợ mà chủ động đến trước. Anh muốn có lại cái cảm giác chờ đợi như lúc còn yêu nhau. Hoài An cũng thường ở lại Trung tâm giải quyết công việc muộn như thế này. Và anh cũng thường xuyên đến mà không báo trước để tạo bất ngờ cho người yêu. Anh thích ngắm lúc Hoài An tập trung làm việc mà không biết có ai đó đang nhìn mình.

Cái cách cô ấy say sưa chỉ dẫn nhân viên hay cách cô ấy nghiêng đầu nghiên cứu một vấn đề hóc búa thật sự rất đẹp. Mạnh Kiên bị thu hút không chỉ ở nhân cách, ngoại hình mà cả ở sự say mê công việc và yêu đời của cô gáι này. Lâu lắm rồi, mải mê với cuộc sống gia đình, anh cũng quên mất những giây phút lãng mạn riêng tư của hai vợ chồng. Đúng là từ khi có con, quỹ thời gian của hai vợ chồng hạn hẹp hẳn đi. Phần lớn thời gian xoay quanh thằng bé, còn lại là cho công việc mà quên mất thời gian cho hai người. Chỉ hai người mà thôi.

Mạnh Kiên bỗng dưng nảy ra một ý định. Anh nhìn đồng hồ mới 4 giờ chiều, vẫn còn sớm. Mạnh Kiên vội lái xe chạy ra đường quốc lộ. Anh đi ʋòпg ʋòпg đến mấy cửa hàng hoa tươi rồi vào một quán nhỏ có rất nhiều hoa hồng lavender. Có lần Hoài An đã từng nói, cô rất thích màu sắc của loài hoa này. Không phải vì nó đẹp hay vì ý nghĩa gì. Nhưng vừa nhìn thấy nó cô đã bị ấn tượng.

Advertisement

Mạnh Kiên phải đi mất mấy cửa hàng hoa mới tìm thấy một cửa hàng này bán. Cửa hàng rất nhỏ nằm khuất bởi mấy ngôi nhà cao tầng. Chẳng hiểu sao Mạnh Kiên lại nhìn thấy nó nữa. Có lẽ do linh tính mách bảo.

Cô bán hàng còn rất trẻ, bó hoa cho Mạnh Kiên xong liền nói:

“Anh mua hoa tặng người yêu ạ?”

Mạnh Kiên nhìn cô gáι trẻ mỉm cười.

“Vâng!”

“Người người là một cô gáι đặc biệt đấy.”

“Đúng vậy. Cô ấy rất đặc biệt.” Mạnh Kiên hãnh diện nghĩ về vợ mình.

“Chúc anh chị viên mãn với tình yêu của mình. Cảm ơn anh đã ghé thăm cửa hàng của chúng tôi.”

“Vâng! Cảm ơn cô!” Mạnh Kiên trả tiền nhưng không lấy lại tiền thừa.

Cô gáι trẻ cúi đầu cảm tạ nhìn người đàn ông ra về với bó hoa trên tay mà cũng thấy hạnh phúc lây. Có lẽ niềm hạnh phúc quá lớn từ Mạnh Kiên đã lan tỏa ra xung quanh anh khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu, lâng lâng.

Mạnh Kiên chờ đúng giờ tan tầm, khi thấy học viên túa ra về gần hết. Hoài An cũng đang đi ra ngoài. Cô đứng lại dặn dò nhân viên của mình điều gì đó.

“Hoài An!”

Mạnh Kiên khẽ cất tiếng gọi. Hoài An bất giác quay lại. Gương mặt Mạnh Kiên rạng rỡ bên bó hoa hồng tím lavender.

“Anh!”

Hoài An khẽ nói.

Mạnh Kiên tiến lại gần trao bó hoa cho vợ ngay trước mặt nhân viên.

“Tặng em!”

Hai cô nhân viên nhìn nhau bất ngờ rồi lại nhìn Hoài An và Mạnh Kiên.

“Ôi chao! Lãng mạn quá đi!”

“Ước gì mình được như cô ấy!” Một cô mắt lim dim phụ họa.

Hoài An đỏ mặt không nói gì, đưa tay nhận bó hoa ôm vào иgự¢ mình. Cô cũng khá bất ngờ về hành động hôm nay của chồng.

“Hôm nay là ngày gì sao anh?”

“Không là ngày gì cả. Chỉ là ngày anh nhận ra mình yêu em thật nhiều !” Mạnh Kiên nhìn vợ, ánh mắt say đắm nói mặc kệ có người đang nhìn mình.

“Trời ạ ! Ngôn tình là đây chứ đâu nữa!”

Một cô nhân viên đẩy hông Hoài An chọc.

“Thôi mình về đi, chứ ở đây phải ăn cơm ch.ó hoài béo chế.t mất!”

Hai cô gáι trẻ nhìn nhau rồi bấm tay nhau ra hiệu:

“Chúng em về trước nhé! Không làm kỳ đà cản mũi hai người nữa.”

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất

Vỏ bọc – Chương 10

1 giờ 45 phút trước

Vỏ bọc – Chương 9

1 giờ 47 phút trước

Vỏ bọc – Chương 8

1 giờ 49 phút trước

Vỏ bọc – Chương 7

1 giờ 51 phút trước

Vỏ bọc – Chương 6

1 giờ 53 phút trước