Nghề làm vợ chương 14

Vũ Linh 644

Tan làm Trang đợi Kiều Linh để đi ăn thì Kiều Linh phải về nhà vì mẹ cô vừa gọi đi về nhà sớm , Kiều Linh lại hẹn Trang khi khác rồi cô đi về nhà luôn

-Mẹ.. có chuyện gì mà mẹ gọi con về gấp vậy ạ.

-Con ngồi đi.

-Sao trông mẹ khó chịu thế , có chuyện gì thế mẹ?

-Con chưa biết chuyện gì sao?

-Con chưa.

-bà Loan mẹ chồng con nói với mọi người rằng con lằng nhằng với bố chồng nên bà ấy mới đuổi con ra ngoài sống, cả chuyện con đi làm cặp hết người này người khác nên bị thằng Khánh bỏ.. bây giờ xóm tгêภ xóm dưới người ta đồn ầm lên rồi con ạ.

Kiều Linh hoang mang tột độ , sao mẹ chồng cô lại tung tin sai sự thật cho con dâu như thế, 5 năm làm dâu cô chưa bao giờ làm gì có lỗi với bà cả , vậy mà năm lần bảy lượt bà ấy hại cô, Kiều Linh không thanh minh giải thích gì cô lặng lẽ đi về phòng . Mẹ cô thì giận tím mặt bà liền đi xe điện sang nhà bà Loan để cҺửι bà Loan một trận cho bõ tức vì bà biết con gáι bà sẽ không bao giờ như vậy, bà Loan suốt ngày chỉ đặt điều dựng chuyện để hại con dâu mà thôi

-Bà Loan đâu rồi.. bà già khốn пα̣п đâu rồi mau ra đây gặp tôi.

Bà Loan ở trong nhà đi ra nói giọng mỉa mai

-Bà ngoại sang đây có việc gì?

-Bà già кнốикιếρ , bà là giáo viên về hưu mà bà sống khốn пα̣п, bà tung tin sai sự thật về con dâu bà như vậy bà không sợ bị quả báo hả, tôi nguyền rủa cho những ai đặt điều hãm hại con tôi ra đường bị xe tông ૮.ɦ.ế.ƭ không nhắm mắt, mấy cái loại người sống thất đức rồi mang nghiệp cả đời không ngóc đầu lên nổi.

-Tôi nói đúng sự thật .. bà nguyền rủa gì thì đi chỗ khác mà nguyền rủa.

-Đúng hay sai thì ʇ⚡︎ự bản thân bà biết , tôi không cần phải nói nhiều, bà cứ chờ đi quả báo không chừa một ai đâu chỉ là tới sớm hay tới muộn thôi, con gáι tôi quyết định ly hôn với thằng Khánh là đúng, mẹ con bà hãm chưa từng thấy , rồi sau này thằng Khánh nó sẽ rước một con của nợ về để nó trừng trị bà..

-Bà câm mồm đi con trai tôi ngu nó mới lấy con gáι bà, bây giờ con trai tôi có bạn gáι mới rồi , nó còn tốt hơn con Linh gấp trăm gấp ngàn lần.

-Vì con trai bà có người mới nên bà mới tìm đủ mọi cách để hãm hại con gáι tôi đúng không?

Bà Loan gân cổ lên cãi nhưng ông Thành ở trong nhà đi ra lôi bà Loan vào nhà và quát to:

-Bà có câm mồm vào không.. bà đặt điều ʋu ҟҺốпg cho tôi và con dâu như vậy bà không thấy lương tâm bà cắn rứt à, bà ở với tôi ba mấy năm rồi mà bà còn không hiểu tính tôi sao, tôi thật sự thất vọng về bà, nếu bà không dừng mấy cái trò này lại tôi sẽ ly hôn với bà đấy.

-A .. ông dám .. ông dám ly hôn với tôi sao?

-Đúng vậy đấy, tôi không thể sống với bà được nữa rồi..

Thế là bà Loan lăn ra nhà ăn vạ… bà Loan gào khóc ầm ĩ.. nhưng ông Thành mặc kệ không nói gì, ông Thành ra ngoài xin lỗi bà thông gia:

-Bà ngoại, tôi thay mặt bà Loan xin lỗi bà và cái Linh nhiều lắm, tất cả là do tôi hồ đồ tôi nhu nhược không bảo được vợ con, tôi thành tâm xin lỗi bà ..

Bà Ngoại nghe thấy ông Thành nói vậy thì bà thở dài rồi nói:

-Ông không có lỗi gì cả bây giờ mọi chuyện thành ra như vậy tôi cũng không biết phải làm sao nữa.. thôi ông bà ʇ⚡︎ự bảo nhau đi , tôi xin phép về đây.

-Vâng bà về .

…,

Ông Thành đi vào nhà , ông thấy bà Loan vẫn nằm gào khóc ăn vạ ông liền quát

-Bà có thôi đi không hả.. vừa ăn cắp vừa la làng, bà cẩn thận bin quả báo đấy.

Bà Loan ngồi dậy lau nước mắt ấm ức như kiểu bà bị oan ức thật.

-Ông lúc nào cũng bênh người ngoài, chưa bao giờ ông bênh tôi cả.

-Bà sai lè lè ra , bà bảo tôi bênh bà kiểu gì đây.. từ bây giờ chúng ta ly thân đi, mạnh ai người đấy sống , thân ai người ấy lo, bà đừng có phá huỷ cuộc đời của tôi thêm nữa, tôi quá mệt mỏi rồi.

Thế là bà Loan lại lăn ra nhà ăn vạ, Khánh đi chơi về thấy mẹ khóc anh ta vội hỏi

-Mẹ., mẹ có chuyện gì thế mẹ?

Bà Loan ôm Khánh và khóc nức nở

-Con ơi.. bố con đòi bỏ mẹ con ơi.. ông ấy muốn bỏ mẹ để đi theo con d᷈-i᷈ Linh rồi con ơi.

Khánh giận đen mặt lại anh ta xông vào phòng ông Thành nhưng ông Thành chốt cửa bên trong , Khánh ᵭ.ậ..℘ cửa rầm rầm

-Bố .. bố mở cửa ra..

Ông Thành mở cửa ra

-Có chuyện gì?

-Tại sao bố đòi bỏ mẹ, bố già rồi bố còn đú đờn sao?

-Mày câm mồm đi, mày càng ngày mày càng quá đáng giống mẹ mày rồi, tao thất vọng về mày.

-Bố nói thật đi, bố có lằng nhằng với vợ con không?

Ông Thành tát thẳng vào mặt Khánh

“Bốp”

“Mày hồ đồ , nên mày nghĩ ai cũng hồ đồ giống mày sao, tao nói cho mày biết, tao sống hơn 60 năm cuộc đời rồi , tao chưa bao giờ sống lỗi với ai cả, chuyện hoang đường như thế mà mẹ con mày cũng nghĩ ra được, tao chịu thua hai mẹ con mày rồi.

Nói xong ông Thành đóng sầm cửa lại, Khánh vò đầu bứt tai khó chịu.. anh đứng ở giữa một bên là mẹ một bên là bố khiến anh khó nghĩ vô cùng.

Khánh đi ra ngoài bảo mẹ

-Thôi mẹ về phòng nghỉ đi, ăn vạ cái gì nữa.

Bà Loan đứng dậy làm bộ mặt đáng thương

-Con không ghét bỏ mẹ chứ, bây giờ mẹ chỉ còn còn con và Ánh Dương là chỗ dựa thôi.

-Con không ghét bỏ mẹ đâu, mẹ về phòng nghỉ đi.

-Ừ .. con đi tắm rồi đi ngủ sớm đi con.

-Vâng.

Khánh dọn hết đồ về nhà, anh bỏ mặc Kiều Linh và hai đứa con trai lại, anh ta quyết định bỏ vợ để làm lại cuộc đời với Ánh Dương , cô nhân tình khéo mồm và gian xảo hết phần thiên hạ, nhưng chỉ tiếc cho Khánh là Ánh Dương không hề ҳάc định lâu dài với Khánh , cô ta chỉ vui chơi qua đường và chọc phá cho vui thôi.

….

Một tháng trôi qua ngày ra toà giải quyết thủ tục ly hôn đã đến , giải quyết xong thủ tục ly hôn Khánh và Ánh Dương nắm tay nhau đi trước mặt cô còn cô thì cười nhẹ cho qua, mọi chuyện đã kết thúc thật rồi , Kiều Linh bây giờ đã mạnh mẽ hơn nhiều, cô đã trả nhà thuê và đưa hai con trai về nhà mẹ sống, để mẹ cô chăm hai con giúp cô để cô tập trung làm việc kiếm tiền, cô đã xin làm thêm việc buổi tối ở nhà hàng ăn lớn, ban ngày cô làm ở ngân hàng , buổi tối cô làm thu ngân ở nhà hàng ẩm thực nổi tiếng, rồi cô còn nhận việc làm giấy tờ thuê cho các doanh nghiệp nhỏ nữa, ngày nào cũng thế cứ đến 2 giờ sáng Kiều Linh mới đi ngủ, 6 giờ sáng cô đã dậy rồi, mẹ cô cứ sợ cô làm việc nhiều cô sẽ ốm mất, nhưng cô đủ mạnh mẽ đủ sức khoẻ để làm tốt tất cả công việc của mình.

Khánh muốn cưới Ánh Dương nên anh giục cưới , Ánh Dương thì cứ chần chừ kéo dài thêm thời gian,cô ta muốn tán đổ Tổng Giám Đốc Trương Đình Quân để cô bỏ Khánh nhưng Đình Quân đâu có dễ dãi như vậy.

Đình Quân và Ánh Dương gặp nhau ở cửa thang máy nên hai người đi thang máy cùng nhau , Ánh dương liền mở lời trước

-Sếp ạ.

-Ừm.

-Tối nay anh rảnh không ạ?

-Có chuyện gì không?

-Dạ, hôm nay là sinh nhật em.. em muốn mời anh tới nhà em dự tiệc chúc mừng sinh nhật em ạ.

Đình Quân suy nghĩ vài giây rồi trả lời..

-Ừm .

Ánh mắt Ánh Dương sáng long lanh

-Anh sẽ đến thật chứ?

-Thật.

-Dạ em cám ơn anh nhiều ạ.

-Không có gì.. Ánh Dương chúc mừng sinh nhật cô.

-Dạ em cám ơn anh nhiều ạ.

Ánh Dương vui mừng tới nỗi cάпh cửa thang máy mở ra rồi mà cô vẫn đứng đơ người ra đó

-Tới rồi kìa.

Tiếng Đình Quân khiến Ánh Dương giật mình bừng tỉnh cơn mê

-Dạ vâng ạ.

Đình Quân đi về phòng làm việc thì Hoàng Nam đã ngồi chờ sẵn

-Cậu tới muộn thế.

-Muộn có 5 phút .

-Tôi đi muộn 5 phút cậu trừ lương tôi đó thôi.

-Thì nhà cậu giàu mà.

-Này Trương Đình Quân .. cậu ʇ⚡︎ự trừ lương của mình đi. Nếu không đừng trách tôi.

-Được rồi tôi biết rồi. Tối nay Ánh Dương ở phòng 02 mời tới dự tiệc sinh nhật, theo cậu tôi có nên đi không?

-Nhân viên đã mời thì Sếp nên đi rồi.

-Thôi được rồi , đi thì đi.

-Tôi thấy cô gáι đó hình như thích cậu.

-Tôi tưởng cô ta thích cậu chứ.

-Trước nhắn tin cho tôi rủ đi chơi suốt nhưng tôi không đi, tôi không thích nhưng cô gáι quá chủ động, quá dễ dãi như thế.

-Ha ha cô ta tán cậu không được giờ chuyển qua tôi mà, tôi cũng biết điều đó nhưng rất tiếc cô ta không phải gu của tôi.

Đình Quân lắc đầu ngao ngán.. nhưng Ánh Dương đã mời nhiệt tình như vậy thì anh cũng không tiện từ chối.

-Hoàng Nam cậu rảnh không , đi mua quà giúp tôi.

-Tôi bận rồi, cậu ʇ⚡︎ự đi đi.

-Trời đất.. bạn bè nhờ vả tí không được.

….
Tan làm Kiều Linh vội vàng đi ra nhà xe để lấy xe máy rồi đi tới nhà hàng ẩm thực nơi cô đang làm thêm thì cô gặp Đình Quân

-Kiều Linh.

-Sếp..

-Tối nay cô Kiều Linh có rảnh không?

-Tôi bận rồi, chào sếp tôi về đây.

Kiều Linh vội quay đi thì Đình Quân gọi

-Cô Kiều Linh bận rộn thế sao, tôi muốn nhờ cô đi mua quà sinh nhật hộ tôi, tối nay tôi đi sinh nhật mà tôi không biết tặng gì?

Kiều Linh dừng xe lại và hỏi

-Anh đi sinh nhật bạn gáι hay bạn trai?

-Bạn gáι.

-Thế thì anh mua túi ҳάch, nước hoa, son, hoa hồng.. con gáι thích vậy đó.

-Thế cô đi chọn đồ giúp tôi được không?

-1 triệu.

-Hả?

Kiều Linh nói thẳng

-Nói thật với Sếp là tôi đang làm thêm ở nhà hàng ẩm thực, nếu tôi đi chọn đồ giúp sếp thì tôi phải xin nghỉ , mà xin nghỉ thì tôi bị trừ tiền lương , nhưng nếu sếp trả tôi 1 triệu thì tôi sẽ suy nghĩ lại.

-Chốt kèo.

Đình Quân kéo tay Kiều Linh , Kiều Linh hoang mang hỏi

Đi luôn bây giờ sao sếp?
-Thì tôi mua thời gian của cô Kiều Linh cả buổi tối nay mà.

-Ấy thế thì không được.. 1 triệu ít quá.

-10 triệu thì sao?

-Hả anh trả tôi 10 triệu thật sao?

-Thật.. đi thôi nào.

-Nhưng còn xe máy của tôi?

-Lát có người mang xe của cô về tận nhà , nhắn địa chỉ cho tôi là được.

Đình Quân chở Kiều Linh tới một trung tâm mua sắm lớn để mua đồ sinh nhật, Kiều Linh vừa chọn túi ҳάch vừa hỏi

-Anh tặng bạn bình thường hay bạn gáι đặc biệt?

-Bạn bình thường.

-Vậy lấy cái túi này thôi, còn nếu là bạn gáι đặc biệt thì phải tặng món đồ giá trị hơn.

-Tôi đi sinh nhật Ánh Dương ở phòng 02 đó.

Kiều Linh tròn mắt nhìn Đình Quân

-Ánh Dương.. là cô ta sao?

-Ừm.. sao cô có vẻ ngạc nhiên vậy.

-Hừm.. cô gáι xấu xa ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt đó sao.. thế thì anh ʇ⚡︎ự chọn đi.. tôi về trước đây.

Đình Quân vội hỏi

-Ơ kìa .. sao cô lại thái độ vậy hả?

-Vì tôi ghét cô ta.

-À vì lần trước cô ta nói xấu cô hả?

-Không phải vì cô ta nói xấu tôi mà tôi ghét cô đâu, tại vì cô ta là bạn gáι của chồng tôi đấy, vì cô ta ςư-ớ.ק chồng tôi.. cô ta phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi,, nên tôi ghét cô ta.. anh ʇ⚡︎ự chọn đồ cho cô ta đi nhé, tạm biệt.

-Ơ này.. tôi còn chưa trả 10 triệu cho cô mà.Cô bỏ về trước tôi không trả tiền đâu đấy.

Kiều Linh điên ɱ.á.-ύ vì lỡ đi chọn đồ sinh nhật cho cô gáι ςư-ớ.ק chồng của mình , lại được thêm ông Sếp cư xử rất vô tri nên cô bực mình cô mở ví cô lấy 1 triệu ra cài vào túi áo của Đình Quân và nói

-Đây tôi bo thêm cho sếp 1 triệu đây, yêu cầu sếp từ nay về sau đừng lôi tôi vào mấy cái việc vô tri này nữa.. tôi thấy vô vị hết sức, thế nhé.

Kiều Linh nhanh chóng bước ra bên ngoài, Đình Quân chạy theo kiều Linh thì nhân viên bán hàng gọi

-Anh ơi.. anh có mua túi không ạ, nếu mua thì làm ơn thanh toán trước ạ.

Tới lúc Đình Quân thanh toán xong anh chạy ra ngoài thì Kiều Linh đã đi mất rồi..

“Cô ấy đi đâu rồi chứ”

Đình Quân vội gọi điện cho Kiều Linh

-A lô..

-Cô đâu rồi, để tôi đưa cô về?

-Tôi đi bộ về tiện thể tập thể dục luôn, anh cứ đi sinh nhật đi , không cần lo cho tôi đâu.

-Nhưng mà..

Đình Quân chưa nói xong thì Kiều Linh đã tắt máy rồi, anh bật cười

“Trời đất.. sao mình có cảm giác bị bạn gáι giận dỗi thế này.. đáng yêu thật mà”

Sau đó Đình Quân nhắn tin cho Kiều Linh

“Cô Kiều Linh bắt xe ta xi về đi , tôi trả nợ luôn thể”

Nhưng Kiều Linh không đọc tin nhắn và không trả lời, Đình Quân hỏi chị Hoa nhân sự số tài khoản của Kiều Linh rồi anh chuyển cho cô 15 triệu… kèm ghi chú

“Đừng giận tôi nhé”

Kiều Linh để điện thoại trong túi nên cô không để ý.. cô đang đi bộ tгêภ vỉa hè thì một chiếc xe ô tô phóng qua rồi lùi lại phía cô

-Kiều Linh..

Kiều Linh quay lại cô ngạc nhiên khi gặp anh trợ lí Hoàng Nam

-Anh Hoàng Nam.. anh đi đâu vậy ạ?

-Anh đi có việc.. sao Kiều linh lại đi bộ vậy xe máy đâu?

-À tôi đi tập thể dục ý mà.

-Thời tiết mát mẻ dễ chịu thật, chúng ta đi hóng gió đi.

-Đi hóng gió à.. thôi tôi không đi đâu.

-Đi đi mà.. tôi biết một nơi đẹp lắm..

Nói rồi Hoàng Nam kéo Kiều Linh lên xe ô tô.. Kiều Linh bất đắc dĩ phải đi hóng gió với Hoàng Nam , bởi anh cư xử quá ngọt ngào nên cô không nỡ từ chối.

[..]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất