Nếu em không về chương 23

Vũ Linh 150

Nhìn vẻ mặt sững sờ của bà mẹ hờ và cô em nuôi tôi khẽ bật cười trong lòng. “Con gáι ruột”, “chị gáι nuôi” lên thăm mà cả hai người làm như đang gặp ma, gặp quỷ. Con Liên Anh sau khi sửng sốt mấy giây thì cố gượng cười lắp bắp hỏi:

– Chị… sao… sao chị lại ở đây?

Trái ngược với sự bàng hoàng của hai mẹ con nhà nó tôi rất bình thản đáp lại:

– Chị lên thăm bố mẹ và em.
– Sao chị biết em… ở đây ạ?
– À, hôm trước chị bị tai пα̣п, nằm trong viện tình cờ nghe được ông nội em nói chuyện với chị gáι em nên mới biết.

Nghe đến câu này sắc mặt con Liên Anh chợt tái mét lại. Nhưng rồi nó cũng nhanh chóng giả lả hỏi:

– Chị bị tai пα̣п… có nặng không ạ?
– À, chị không sao cả, nặng thì đã đâu đứng được ở đây. Mà không định mời chị vào trong nhà à? Đứng ngoài này nói chuyện nắng quá đi mất.

Bà mẹ hờ của tôi lúc này cũng mới nhìn tôi, rồi vẫn dùng cái giọng điệu cục súc như thường ngày cҺửι tôi:

– Ai mượn mày lên thăm? Cút về đi! Tao không khiến!

Nếu là trước kia, khi chưa biết bà ta sống bạc ác thế nào, khi chưa biết bà ta chẳng ɱ.á.-ύ mủ, ruột già gì với tôi chắc cҺửι mắng như vậy tôi cũng cam chịu. Thế nhưng giờ tôi biết cả rồi, có điều hôm nay lên đây chẳng phải để vạch mặt mà chỉ để xem kịch hay nên vờ đưa tay túm lấy tay bà ta đáp:

– Mẹ! Sao cả ngày mẹ cứ khó chịu với con thế? Bố mẹ lên tгêภ này cũng không nói với con một câu, giờ con lên con thăm vẫn cứ cҺửι bới con là sao? Có giận, có hận thế nào thì con vẫn là con ruột của bố mẹ mà bố mẹ xem có ai đối xử với con ruột thế không? Hay con không phải con ruột của hai người đấy ạ?

Bà ta thấy tôi nói vậy thì khựng lại, sắc mặt chẳng những là tái mét mà đã trở thành trắng bệch, sau một lúc mới gắng gượng đáp lại:

– Mày nói nhăng nói cuội cái gì đấy? Bao năm nay tao nuôi mày mà mày giờ nói mấy cái lời vô ơn thế sao? Tao không là mẹ ruột mày thì tao ném mẹ mày ra bãi rác từ lâu rồi. Tất cả là do mày không nghe ăn nghe dạy nên tao mới đối với mày như thế!
– Con có làm sai gì thì sai con vẫn cứ là con mẹ dứt ruột đẻ ra mà mẹ đối với con nhiều lúc tàn nhẫn thật đấy. Mẹ xem, ngay cả Liên Anh là con nuôi mà mẹ vẫn yêu thương, đối xử tốt với nó, còn lên đây ở với nó chẳng báo con câu nào. Còn con là con ruột mà mẹ ghét như hắt nước đổ đi. Mẹ làm như con là con nuôi còn Liên Anh mới là con ruột không bằng!

Lần này thì tôi thấy bà ta bất động mấy giây, mặt mũi chợt nhợt nhạt như không còn giọt ɱ.á.-ύ nào. Chỉ mới vài câu nói đùa mà bà ta đã bị kích động đến thế này, quả là có tật thì giật mình, mãi mới run rẩy nói được mấy chữ:

– Mày… đừng có nói linh ϮιпҺ. Em trai mày đã mất rồi, nó vì mày mà mất, mà mày thì còn vướng bận con cái, lo được cho tao với bố mày đâu mà tao với bố mày chả phải nương nhờ con Liên Anh. Nương nhờ nó phiền hà nó ra chứ vui vẻ gì cho cam, bao giờ nó lấy chồng đẻ con tao với bố mày cũng phải dọn đi!

Tôi nghe bà ta biện minh mà lòng trào dâng cảm giác vô cùng tởm lợm. Nhưng tôi cũng chả rảnh hơi bóc mẽ giờ này nên cũng không nói gì nữa. Con Liên Anh thì bình tĩnh hơn quay sang tôi vừa ôm tôi vừa đùa:

– Chị vào nhà đi đã cho đỡ nắng đã nào. Em nuôi bố mẹ đến khi em lấy chồng là em trả bố mẹ lại cho chị đấy nhé.

Nghe mà tôi buồn nôn lên tận cổ họng. Trả lại sao? “Bố mẹ” này nhiều phúc đức quá, tôi xin phép từ chối nhận.

Khi vào đến trong nhà, tôi nhìn kỹ căn nhà một lượt. Tất cả đồ nội thất trong nhà được bài trí rất hiện đại và sang trọng, nhà này cũng mới chuyển đến, có lẽ bởi có nhiều cái xấu cần che giấu, sợ có ngày lộ ra nên còn chưa lắp cả camera nhưng gần như chẳng thiếu gì. Quả đúng là với loại người sống trong một gia cảnh bình thường như tôi, khi nhìn thấy cũng chσáпg ngợp. Gần hai mươi tỉ bạc, cả đời tôi cũng chưa từng mơ đến 1/10 con số ấy chứ đừng nói đến mơ đến hai mươi tỉ bạc. Tôi cũng không hiểu tại sao đám người này có thể ăn trắng, mặc trơn, sống một cuộc đời giàu sang, phú quý tгêภ danh nghĩa, vị trí của tôi mà không chút áy náy nào. Thậm chí, còn muốn đày tôi ૮.ɦ.ế.ƭ đi để mãi mãi sống trong sự sung sướиɠ ấy. Thật là khốn пα̣п và đ.ộc á.c đến tột cùng. Nhưng thôi! Ít ra thì ông trời cũng có mắt, cho tôi biết sự thật khi căn nhà này chưa sang tên, thẻ xanh chưa cấp. Sau khi quan sát căn nhà tôi khẽ cười nói với Liên Anh:

– Căn nhà này đẹp thật đấy. Ước gì chị có được một căn nhà riêng chỉ cần bằng góc thế này thôi cũng hạnh phúc rồi.

Bà mẹ hờ của tôi nghe vậy thì đáp lại:

– Mày cứ lo mà làm ăn đi, không phải mơ tưởng những thứ không phải của mình.
– À! Dạ vâng, không phải của con nên con đâu dám mơ tưởng gì đâu, con chỉ ước ao chút thôi.
– Mà sao mày ʇ⚡︎ự dưng lại nghĩ đến bố mẹ mà lên đây?
– Con đi lên lấy ít đồ tiện qua thăm bố mẹ thôi. Bố đâu ạ?
– Bố mày đi ᵭάпҺ bóng rồi, tối mới về.

Thật ra tôi cũng ngán ngẩm bộ mặt giả tạo của đám người này lắm rồi. Nhưng muốn diễn thì tôi diễn cùng nên quay sang bảo Liên Anh:

– À, lát nữa chị ăn cơm ở đây được không? Sáng giờ chị cũng chưa ăn gì, đầu giờ chiều phải qua viện lấy giấy tờ cho So mới về được.

Bà mẹ hờ của tôi lúc này chắc cũng sốt ruột lắm, nhưng bà ta cũng sợ tôi nghi ngờ nên nào dám từ chối hay cҺửι bới tôi xơi xơi nữa. Con Liên Anh thì cáo già hơn, vẫn trưng ra được mặt vui vẻ đáp:

– Dạ vâng ạ, chị phải ở đây ăn cơm cùng em và bố mẹ chứ. Để em bảo cô giúp việc nấu thêm cơm cho chị.

Bao năm nay, tôi vẫn ngỡ con Liên Anh nó tốt, dù nó nhận được gia đình giàu có kia rồi vẫn về đối tốt với anh chị em. Nhưng sau này khi biết sự thật tôi mới hiểu, thi thoảng nó vứt cho tôi vài triệu, chút quà, chút quần áo nó không mặc đến có chăng bởi nó sợ kẻ nghèo hèn khốn khó như tôi tìm đến nó, chẳng may gặp được ông bà nội hay chị Như thì sẽ lộ sự thật chứ tốt đẹp gì cái loại như nó. Còn dám có gan bán tôi đi thì nó là loại súc vật chứ không phải người nữa rồi. Con Liên Anh sau khi bảo giúp việc nấu cơm cho tôi lại quay sang tôi giả lả hỏi:

– Mà hôm trước chị bị tai пα̣п thế nào ạ? Em cũng bận quá nên không hay biết gì cả. Em có nghe láng máng nói cả anh Dương cũng bị tai пα̣п phải không? Chuyện là thế nào vậy ạ?
– Tạm thời chưa rõ em ạ, người gây tai пα̣п ૮.ɦ.ế.ƭ rồi nên phía côпg αп chưa điều tra được gì, may mắn chị cũng không sao cả.
– Vâng! Không sao là tốt rồi chị ạ. Chắc kẻ gây tai пα̣п cũng bια ɾượu nhiều nên không làm chủ được tốc độ chứ không phải cố ý đâu.
– Sao em biết?

Nghe tôi hỏi như vậy con Liên Anh cũng chợt há hốc mồm, nhưng rất nhanh nó đã đáp:

– Em đoán thế thôi ạ. Vì bây giờ nhiều người cũng bια ɾượu rồi gây ra mấy vụ tai пα̣п thương vong mà.

Khi nói đến đây, khoé miệng nó lại mấp máy, như muốn dò hỏi tôi thêm một vài chuyện thì đột nhiên bên ngoài cũng có tiếng chuông. Cuối cùng nó đành dừng cuộc trò chuyện lại lê chân ra ngoài mở cồng. Khi vừa mở, qua lớp kính tôi cũng thấy sắc mặt nó chợt tái nhợt lại, bên ngoài tiếng chị Hoa cất lên the thé không lẫn vào đâu được:

– Này! Gọi con mẹ mày ra đây đi! Tao nói chuyện chút.

Nghe tiếng chị Hoa, bà mẹ hờ của tôi đang gọt táo cũng khựng lại. Trong giây lát tôi thấy hai hàng lông mày bà ta chau lại, lấm lét nhìn tôi rồi đặt quả táo xuống. Tôi cũng vờ như không để ý, cầm điện thoại lướt facebook, thấy vậy bà ta cũng vội vã đi ra ngoài còn lôi xềnh xệch chị Hoa ra hẳn phía đường, ở trong nhà tôi hoàn toàn không nghe được gì nữa. Lúc này tôi mới mở tai nghe lên, từ trong tai nghe bluetooth của tôi cũng vọng lên tiếng bà mẹ hờ:

– Mày đến đây làm gì?
– Tôi đến xin ít tiền!

Tiếng chị Hoa rất bình thản, lúc này chẳng cần đoán tôi cũng nhìn ra được gương mặt khó chịu của hai mẹ con nhà con Liên Anh. Bà mẹ hờ của tôi thì rít lên:

– Xin tiền? Mày nghĩ ra à? Hôm trước tao đã đưa cho mày hai mươi triệu còn gì?
– Hai mươi triệu mà đủ sao? Bà nghĩ ra à?
– Mày đừng có được nước lấn tới, tao sẽ không cho mày tiền nữa đâu! Cút đi cho tao!
– Tôi đếch cút đấy! Một là bà đưa thêm tiền cho tôi, hai là để tôi tìm đến con Trân kể mấy việc bà đã làm với nó.

Lúc này từ tai nghe, tôi nghe tiếng bà mẹ hờ cười nhạt:

– Mày đừng có lôi mấy cái chuyện đấy ra doạ mãi. Mày thích thì tìm nó đi! Tao cho mày một lần quen đi rồi, được, đã thế mày cứ tìm nó mà khoe!
– Tìm chứ! Nếu bà không đưa, tôi sẽ tìm chứ, tôi tìm nó để nói cho nó biết bí mật hơn hai mươi năm nay bà che giấu, tôi sẽ tìm để nói cho nó biết, nó đ** phải con ruột bà. Tôi sẽ tìm để nó biết nó chỉ là đứa con nuôi chứ chẳng ɱ.á.-ύ mủ gì với bà, còn con Liên Anh mới là con ruột của bà, để xem, nó tính sao!

Chị Hoa vừa dứt lời, tôi cũng thấy trong tai nghe là một sự im lặng, có lẽ cả bà mẹ hờ và con em nuôi đều đang ૮.ɦ.ế.ƭ sững, gương mặt đang tái mét cắt không ra giọt ɱ.á.-ύ nào. Tôi liền đứng dậy, lặng lẽ nhìn qua khe cửa rất hẹp, tuy rằng con Liên Anh đã đóng cổng, đã kéo chị Hoa ra xa, tôi chẳng nghe được gì nhưng tôi vẫn nhìn thấy bóng bà mẹ hờ của tôi đang buông thõng tay, còn con Liên Anh cũng sững sờ tột độ! Rất lâu sau, từ trong tai nghe cũng mới vọng lên tiếng con Liên Anh:

– Chị… chị nói cái gì vậy? Chị đừng có mà ăn nói hàm hồ!
– Tao ăn nói hàm hồ á? Tao ăn nói hàm hồ hay mẹ con chúng mày hàm hồ? Trước con mẹ mày thuê tao hại con Trân tao đã nghi nghi rồi, làm đéo gì có mẹ ruột nào mà lại muốn hãm hại con mình cho dù nó có sai cỡ nào. Nhưng rồi tao cũng gạt đi, cơ mà cái hôm tao đến xin hai mươi triệu tao đã lấy tóc của mẹ mày và mày, sau đó bỏ vài triệu ra mang mẫu tóc của mẹ mày, mày và con Trân mang đi xét nghiệm thử. Thật tình cờ và thật bất ngờ khi mẹ mày và mày chung huyết thống, nhưng lại đ** chung huyết thống với con Trân! Bất ngờ chưa bà già?

Lần này thì con Liên Anh và bà mẹ hờ đều run lẩy bẩy, gương mặt trắng bệch như ҳάc ૮.ɦ.ế.ƭ nhìn nhau bàng hoàng, dường như là không thể nào tin nổi. Phải rồi, làm sao mà tin nổi khi chẳng ai biết chuyện mà chị Hoa lại biết. Chị Hoa lại cười cợt:

– Mà hai mẹ con mày chung huyết thống, con Trân không chung huyết thống thì sao nhỉ? Biết đâu cái vị trí cháu của chủ tịch tập đoàn thép Vạn Thịnh mới là của nó thì sao? Thôi thì cứ để tôi tìm đến nó, nói cho cho nó nghe để nó ʇ⚡︎ự tính nhỉ?

Nghe đến câu này, bà mẹ hờ liền vội vã túm lấy chị Hoa, hai tay giữ chặt miệng chị ta, tiếng nói nho nhỏ rít qua tai nghe mà tôi đang đeo:

– Mày… mày đừng có nói bậy…
– Bậy hay không thì mẹ con bà rõ nhất mà! Cứ để tôi nói với nó xem thế nào đã, xem tôi nói bậy hay mẹ con nhà bà bậy, sự thật thì làm sao che giấu được?
– Con Liên Anh là con cháu của thép Vạn Thịnh… mày… mày đừng có giở trò gian dối!
– Ồ! Tôi gian dối hay mẹ con bà gian dối thì cứ để sự thật được phơi bày. Nếu bà không sợ, nếu đã khẳng định con Liên Anh là con cháu thép Vạn Thịnh thật thì cứ để tôi gặp con Trân, gặp chủ tịch tập đoàn thép một chuyến nhờ! Không thì hai mẹ con bà đi cùng tôi, ba mặt một lời. Để xem sao… có gan không? Nào! Có dám đi cùng không? Chính tay con này ʇ⚡︎ự mang mẫu tóc đi xét nghiệm, con này cũng có ngu đâu mà không bằng, không chứng đến đây ăn nói xà lơ!

Bà mẹ hờ gần như ngã gục, cố biện minh nhưng không sao biện minh nổi. Lời giải thích yếu ớt cũng chẳng thể nào lọt tai, đến con Liên Anh luôn bình tĩnh như vậy còn chσáпg váng không tin được, cuối cùng nó khẽ kéo tay mẹ nó rồi thở hắt ra một hơi nói:

– Chị Hoa ạ, tôi nghĩ có hiểu nhầm gì ở đây, hay ai thuê chị lên càn quấy tôi?
– Hiểu nhầm cái con cóc khô! Mấy bản xét nghiệm ADN đây, tao dí c** vào mà bịa ra nhé!

Nhìn thấy hai bản xét nghiệm ADN con Liên Anh hoảng đến mức lao vội đến túm lấy. Chị Hoa thì cười nhạt:

– Đến nước này rồi mà hai mẹ con mày vẫn chối! Gian dối được với người chứ sao gian dối được với sự thật! Nào! Không muốn nói chuyện, vẫn chối thì để tao gặp ông Sơn – chủ tịch tập đoàn thép Vạn Thịnh xem nào!

Lần này con Liên Anh không còn cố gắng gượng giải thích được nữa, giọng nó cũng hơi lạc đi:

– Chị… chị… muốn gì?
– Muốn tiền!
– Bao nhiêu?
– Một tỉ! Không trả giá!

Con Liên Anh nghe xong thì gầm lên:

– Chị bị thần kinh à? Một tỉ? Chị đang cắt cổ ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người đấy à?
– Thì sao? Nhà chúng mày còn sống trong căn nhà gần hai chục tỉ, ăn sung mặc sướиɠ bao lâu nay, có một tỉ để che giấu sự thật cũng keo kiệt không muốn bỏ ra à?
– Một tỉ… không được! Tôi sẽ đưa cho chị ba trăm triệu…

Nó còn chưa kịp nói xong chị Hoa đã ngắt lời:

– Ba trăm triệu thì tao xin cúng luôn cho mẹ con nhà mày! Từ đây sang thép Vạn Thịnh cũng không xa tao chẳng gấp, sang thăm họ một chuyến chắc cũng không mất thời gian, chưa cần biết con Trân có phải con cháu nhà họ không, chỉ cần nhà họ biết mẹ con mày chẳng chút ɱ.á.-ύ mủ gì chắc cũng đủ họ đưa cho tao con số lớn hơn rồi ấy nhờ! Không thì tao đứng đây đến chiều chờ ông “nội” mày qua cũng được!

Nói xong chị Hoa làm điệu bỏ đi, con Liên Anh gần như suy sụp, bị đả kích đến nỗi phải bám tay vào tay mẹ nó. Cả hai mẹ con nhà nó giống như gặp phải âm hồn dã quỷ, không tin nổi có ngày sự thật bị phang phui. Có lẽ đám người này nghĩ Dương mất trí nhớ là hết rồi, sẽ chẳng ai nghi ngờ gì nữa, không ngờ chị Hoa lại biết chuyện. Giọng con Liên Anh bắt đầu dịu đi:

– Chị Hoa ạ! Nếu ba trăm triệu hơi ít thì tôi đưa cho chị năm trăm triệu có được không? Nhà tôi dưới kia bán được ba tỉ nhưng sắm nội thất vào căn nhà này đã gần hai tỉ… Bao giờ căn nhà này sang tên cho tôi rồi tôi sẽ đưa cho chị sau, chúng ta… cũng coi như cùng hội cùng thuyền, giờ tôi không có ngay một tỉ đưa cho chị được!
– Hội với chả thuyền gì? Tao không cần quan tâm, giờ tao chỉ cần tiền, một tỉ, một tỉ đưa ngay cho tao. Nhà sang tên hay chưa kệ bà mày, mua nội thất hết gần hai tỉ thì vẫn còn hơn tỉ kia mà, không đưa thì tao đi tìm ông “nội” mày xin tiền! Thế thôi!
– Chị…
– Ai chị em đéo gì với mày? Không đưa thì buông ra cho tao, để xem sự thật bị phanh phui nhà chúng mày được nhiều hơn hay mất nhiều hơn tỉ bạc này mà còn tiếc.
– Chị đừng có tham!
– Tham? Mày nói ra cái chữ ấy không bị mắc nghẹn hả Liên Anh? Tham thì phải nói đến nhà mày, đến gia đình mày. Dám làm ra cái chuyện động trời, dám lừa dối cả chủ tịch một tập đoàn thép lớn như vậy để ăn sung mặc sướиɠ suốt gần chục năm nay trong khi đ** ɱ.á.-ύ mủ gì! Nếu con Trân đúng là con cháu họ nữa thì quả là nhà chúng mày không còn ngòi bút nào để tả! Vậy mà mày dám nói tao tham? Độ tham của tao… bằng một phần gia đình mày không? Tham nên nhà mày mới bị nghiệp quật, thằng Tú mới ૮.ɦ.ế.ƭ đấy! Có khi cái vụ con Trân bị bắt đi sang Trung Quốc cũng là do mẹ con mày gây ra ấy chứ!

Khi chị Hoa nói đến thằng Tú, tôi thấy chị ta hơi quá đáng. Dù gì tôi cũng không muốn lôi em trai vào nhưng cái mồm chị Hoa ngoa ngoét, anh Nam có dạy cỡ nào cũng vẫn không bỏ được tính xấu! Lúc này cả con Liên Anh và mẹ nó gần như ngã khuỵ, hai đầu gối lập cập không đứng vững, cảm tưởng như đang như sụp đổ hoàn toàn. Bà mẹ hờ đưa tay ôm ռ.ɠ-ự.ɕ, khi nhắc đến thằng Tú bị đả kích không chịu nổi, giọng nói cũng ngắt quãng:

– Mày… mày… mày… câm… ngay
– Câm thì câm! Con này đi tìm ông Sơn!Mà nghe bảo, lát nữa ông nội mày sẽ qua thăm mày, không thì… tao đứng đây chờ gặp luôn cũng được! Chắc nhanh thôi ông ấy sẽ đến nhỉ? Sắp đầu giờ chiều còn gì?

Con Liên Anh lúc này cũng như kẻ ૮.ɦ.ế.ƭ đuối chới với giữa dòng sông, nó vội vã túm lấy tay chị Hoa, thở không lên hơi:

– Chị Hoa! Tôi cho chị một tỷ… nhưng, nhưng chị phải viết cam kết sẽ không làm phiền gia đình tôi nữa.
– Ok thôi, cứ vào nhà đi, lấy bút giấy cho tao viết!

Khi chị ta nói đến câu này, tôi cũng nhận được tin nhắn của anh Nam liền đứng dậy, xỏ dép, đeo túi rồi bước ra ngoài kéo cάпh cổng ra. Vừa nhìn thấy tôi, cả con Liên Anh, mẹ nó và chị Hoa cũng sửng sốt tột cùng. Tôi cũng làm ra vẻ kinh ngạc nhìn chị Hoa hỏi:

– Chị Hoa… sao… sao chị lại ở đây?

Bà mẹ hờ của tôi vội vã đáp:

– Có chút việc thôi…

Bà ta vừa nói đến đây thì từ phía xa, một chiếc xe Mercedes hạng sang cũng đi tới. Lúc này mặt con Liên Anh cũng cắt không còn giọt ɱ.á.-ύ nào. Bà mẹ hờ thì vội vã túm lấy tay chị Hoa nói nhỏ:

– Đi! Ra quán cafe…
– Còn tiền…
– Ra tao chuyển cho mày… nhanh lên…

Nhìn điệu bộ gấp gáp, kinh hãi của mụ ta, lại nhìn thái độ hớt hải của con Liên Anh tôi chỉ cười nhạt trong lòng. Thế nhưng chị Hoa vẫn nhất quyết không chịu đi mà nói:

– Chuyển tiền rồi tôi đi, không thì… tôi gặp luôn ông già kia nói chuyện… có con Trân đây nữa…

Lúc này xe của ông nội tôi cũng đến cổng nhà con Liên Anh. Nhìn thấy ông từ tгêภ xe bước xuống, tay chân nó cũng run lập cập, lòng bàn tay còn ướt đẫm mồ hôi, chị Hoa càng bình thản, nó và bà mẹ hờ càng hσảпg hốϮ, thậm chí còn mất bình tĩnh đến nỗi thở không ra hơi. Bà mẹ hờ lúc này không còn cách nào đành túm lấy chị Hoa vừa lôi vừa vội vã nói:

– Tao chuyển thêm cho mày một trăm triệu nữa là tỉ mốt. Đi nhanh!

Chị Hoa nghe đến đây liền nhanh chóng đáp:

– Một tỉ hai, không thì thôi, đằng nào cũng gặp người cần gặp ở đây…

Thế nhưng chẳng kịp đợi chị ta nói xong bà mẹ hờ cũng chỉ run rẩy, giọng lạc đi:

– Mày… mày…
– Sao? Hay thôi…
– Được rồi… tỉ hai, đi….

Đến khi ông nội tôi bước xuống, bà ta cũng kéo chị Hoa đi được một đoạn. Nhìn thấy ông nội, gương mặt ông mấy hôm không gặp tiều tuỵ hẳn đi lòng tôi vô cùng đau xót. Với cú sốc này, ở cái tuổi này có lẽ khiến ông rất suy sụp. Thế nhưng vì trước mắt tôi là con Liên Anh nên tôi cũng không thể hiện gì chỉ khẽ cúi đầu chào. Con Liên Anh thì sốt sắng hỏi:

– Ông, con tưởng chiều muộn ông mới sang.

Ông nội tôi nhìn nó, quả là người dày dặn kinh nghiệm tгêภ cả thương trường lẫn cuộc đời, ông nhìn nó cười đáp:

– Qua xem hệ thống đèn điện thế nào thì phải sang sớm chứ! Ông qua trước, lát có đoàn thợ qua sau.

Nói rồi ông ᵭάпҺ mắt sang hướng tôi, nó thấy vậy thì cười cười:

– Dạ! Chị con lên thăm con và bố mẹ nuôi của con…

Tôi nhìn nó làm ra vẻ ngượng ngùng nói:

– Liên Anh, thôi chị xin phép ra viện lấy giấy tờ cho cháu, chắc chị không ăn cơm nữa đâu…

Nó nghe tôi nói, rõ ràng là thở phào nhưng vẫn giả vờ:

– Sao vậy chị? Ở lại ăn cơm cùng em.
– Thôi… có ông em ở đây… không tiện cho lắm. Chị ăn cơm bụi cũng được!
– Vậy, chị chờ em một lát, ông, ông vào nhà cùng con!

Nói rồi nó và ông nội cũng đi vào nhà, tiếng ông nội cũng cất lên:

– Toàn bộ hệ thống đèn điện ông sẽ thay hết lại, thay bằng đèn điện tốt nhất, đắt nhất, vách tường, cửa sổ cũng thay lại nốt. Chi phí thợ đến làm con cứ bỏ tiền của con chi trả trước rồi lấy hoá đơn đưa cho ông sau! Thủ tục sang tên chắc cũng gần xong rồi!
– Dạ vâng, con biết rồi ạ! Ông vào xem giúp con nhé.

Khi nó nói đến đây tôi cũng không nghe được tiếng gì nữa, một lúc sau nó ra một mình, tay cầm xấp tiền polime đưa cho tôi rồi nói:

– Chị, chị bị tai пα̣п em không xuống thăm được, chị cầm chút tiền để mua gì ăn. Chị cố gắng nghỉ ngơi tĩnh dưỡng cho khoẻ nha!

Tôi nhìn xấp tiền tгêภ tay, trước kia hèn mọn nhận, giờ thì chỉ muốn ném thẳng vào mặt nó. Nhưng rồi tôi vẫn nhận lấy, tiền này từng đồng, từng cắc đều là tiền mồ hôi nước mắt, là tiền xương ɱ.á.-ύ của gia đình, của người thân tôi. Sau khi đưa tiền cho tôi xong, nó cũng vội vã đi vào trong nhà chẳng khác gì trước kia, mỗi lần gặp đều “bố thí” cho tôi chút ít.

Nhận tiền xong tôi cũng lặng lẽ ra xe. Đợi đến khi ҳάc nhận bà mẹ hờ và con Liên Anh đã chuyển đủ một tỉ hai cho chị Hoa mới rời khỏi căn biệt thự ấy đi sang bên phòng xuất nhập cảnh rồi mới trở về Quảng Ninh. Đến khi đến gần đường cao tốc anh Nam cũng ҳάc nhận chị Hoa đã chuyển lại toàn bộ số tiền ấy cho đàn em của anh, chỉ nhận đúng số tiền giao ᴅịcҺ ban đầu. Dù sao đám đàn em anh Nam thuê cũng toàn người có ɱ.á.-ύ mặt, một chút sơ hở cũng không lộ ra, chị Hoa một đồng cũng không dám thó tới, loại người như chị Hoa tuy to mồm, nhưng về độ ᵭộc ác và tàn nhẫn thì chỉ đáng ҳάch dép cho mẹ con con Liên Anh mà thôi. Và tất nhiên, đây mới chỉ là chút khởi động sương sương mà thôi. Bán căn nhà dưới kia đi được ba tỉ, mang lên đây đã sắm sửa nội thất tận hai tỉ bạc, mẹ con nhà nó xem chừng chắc ăn lắm. Tàn nhẫn nhất tгêภ đời là gì, là để chúng nghĩ rằng sắp có được tất cả, bỏ mọi vốn liếng ra mà trang hoàng rồi đến khi mất trắng, một xu cũng không còn, trở tay cũng không kịp…
Tгêภ xe, anh Nam lại nói với tôi:

– Tôi nghe nói, từ hôm cô và vợ chồng chủ tịch tập đoàn thép Vạn Thịnh ở Gentis trở về. Vợ chồng chủ tịch đã cho người tìm hiểu về cuộc sống của cô suốt gần mười năm nay, tức là từ khi cô Liên Anh được nhận nuôi. Toàn bộ những khố khó, khổ sở của cô khi cô sinh con của anh Dương, khi bé So bị Ьệпh, chuyện cô bị chồng cũ bạo hành, những chuyện mà gia đình cô Liên Anh đối xử với cô, chuyện cô bị bán đi, tất cả đều được tìm hiểu và gửi cho họ!

Nghe anh Nam nói đến đây, bất giác sống mũi tôi cũng cay xè. Thực ra tôi chỉ muốn nhận lại ông bà, không muốn ông bà phải biết những khổ hạnh mà tôi đã trải qua, sống đến ngần ấy tuổi rồi, nghĩ đến cảnh ông bà biết đứa cháu thất lạc, ɱ.á.-ύ mủ ruột ϮhịϮ của mình sống khốn khó ra sao tôi cảm thấy rất đau lòng. Có lẽ khi ông bà biết những chuyện ấy, ông bà còn đau đớn tâm can hơn cả chính bản thân tôi, bởi tôi và chị đã bất hạnh từ nhỏ, đã mồ côi cha mẹ khi chỉ là những đứa trẻ tay không tấc sắt. Vậy mà tгêภ chuyến xe đi tìm người thân, tôi còn bị lạc mất, còn phải sống một cuộc đời của người khác, còn bị đày đoạ, giày vò, sống không bằng ૮.ɦ.ế.ƭ trong khi kẻ hại tôi lại được ông bà nhận về, nâng như trứng, hứng như hoa.

Về đến viện trời cũng đã xế chiều, tôi cầm lấy tấm danh thϊếp mà bác sĩ Quân đưa cho tôi rồi lặng lẽ suy nghĩ rất lâu, đến khi mẹ Dương cho Sam, So đi khu vui chơi về tôi mới chuẩn bị quần áo tắm cho Sam, So. Phòng Ьệпh này rất xịn xò, còn có cả máy lọc không khí, nhưng suy cho cùng ở viện mãi thì cũng chẳng tốt, thế nên hằng ngày hôm nào có điều dưỡng hoặc chị Như chăm Dương thì mẹ anh cũng đưa Sam, So đi khu vui chơi để các con được ra ngoài hít thở bầu không khí trong lành. Nghe nói Hoàng Dương đầu tư một khu vui chơi rất lớn ở Quảng Ninh, có nhà bóng, bể bơi, có hệ thống vui chơi thông minh còn đặc biệt đặt tên khu vui chơi ấy là khu vui chơi giải trí Sam So. Chỉ cần nghe vậy tôi cũng biết Sam, So đặc biệt với gia đình anh thế nào! Lúc tắm xong cho Sam, So vào phòng tôi chua xót hỏi hai đứa:

– Sam, So, hai đứa có thích ở với bà nội không?

Sam, So nghe vậy thì ngước mắt lên nhìn tôi chớp chớp rồi gật đầu đáp:

– Dạ, có mẹ ạ. Bà nội đêm nào cũng đọc thơ cho Sam, So nghe.
– Bà còn kể chuyện Tấm Cám, kể chuyện Nàng tiên cá nữa mẹ ạ.
– Bà còn hay cho Sam, So đi chơi.
– Bà mua cho Sam, So biết bao nhiêu là đồ chơi.
– Bà chẳng bao giờ cҺửι mắng Sam, So như bà ngoại đâu mẹ ạ.

Tôi nghe vậy, cũng xoa xoa đầu hai đứa rồi gượng cười nói tiếp:

– Vậy mấy hôm nữa mẹ đi công tác một thời gian, Sam, So ở với bà nội và bố Dương có được không?

Sam, So nghe xong thì nhanh nhảu đáp lại:

– Dạ được mẹ ạ!

Nói xong đến đây, So chợt ngước lên nhìn tôi rồi hỏi lại:

– Nhưng mẹ đi đâu ạ? Mẹ đừng đi lâu quá nhé, So và anh Sam sẽ nhớ mẹ đấy mẹ ạ.

Nghe con nói như vậy, tôi suýt không kìm được mà oà lên khóc. Thực ra chẳng có người mẹ nào muốn bỏ con mình cả, bao năm nay có khốn khổ, bất hạnh ra sao tôi cũng vẫn luôn có một tâm niệm con phải ở cạnh tôi. Dẫu cho suốt bao tháng ngày ở với tôi Sam, So phải chịu rất nhiều khổ sở và thiệt thòi! Nhưng giờ tôi biết chẳng còn sự lựa chọn nào nữa rồi, tôi không thể mang con theo mình, không thể để con ở cạnh tôi mỗi ngày xạ trị, hoá trị hay điều trị căn Ьệпh quái ác tôi mang trong mình, tôi không thể ích kỷ giữ khư khư con trong khi bản thân không thể cho con một môi trường tốt, một gia đình trọn vẹn, một cuộc sống đủ đầy. Dù sao mà nói, Dương và gia đình anh cũng là ɱ.á.-ύ mủ của Sam, So, người ta thường tôn thờ tình mẫu ʇ⚡︎ử, nhưng tôi cũng hiểu tình yêu của họ dành cho hai đứa không thể nói là ít hay nhiều hơn tôi, và có một điều chắc chắn, họ sẽ dành những thứ tốt nhất cho hai đứa con của tôi! Vậy nên, suốt thời gian này tôi luôn để cho hai đứa làm quen, ở cạnh bà nội và Dương được nhiều hơn. Một người mang trong mình căn Ьệпh υпg Ϯhư, có lẽ cũng giống như mang một phán quyết sinh ʇ⚡︎ử. Tôi không muốn phải rời đi, không muốn để Sam, So ở lại, nhưng với ngần ấy chuyện xảy ra, với đủ chuyện tôi gây ra, và với việc tôi đứng tгêภ bờ vực sinh ʇ⚡︎ử tôi chỉ có thể một mình chịu đựng tất cả, không muốn kéo theo bất cứ ai khổ theo tôi.

Tắm cho Sam, So xong tôi và Sam, So lại cùng ăn cơm, cùng nằm ℓêп gιườпg, cùng kể những câu chuyện vui vẻ thường ngày. Thời gian này, ngoài những kế hoạch tôi đang làm với đám người kia, tôi còn muốn dành chút thời gian ít ỏi này cạnh các con. Đến khi Sam, So ngủ, tôi cũng vùi mặt vào con, không khóc nhưng cũng cảm nhận được nước mắt đã ngập tràn khoé mi!

Lúc này bên ngoài bất chợt có tiếng gõ cửa, tôi thấy vậy cũng bật dậy, nhìn ra cũng chợt thấy bà nội tôi đang đứng ở bên ngoài. Nhìn thấy bà giờ này, tôi có chút sửng sốt vội vã bật dậy ra mở cửa rồi lắp bắp nói:

– Bà… bà ạ!

Bà tôi nhìn tôi, chắc có lẽ mấy ngày nay bà khóc rất nhiều, khoé mắt vẫn sưng mọng cả lên. Thấy tôi bà liền hỏi:

– Bà vào được không?

Từ hôm ở Gentis đến giờ tôi mới gặp lại bà, cũng là lần đầu tiên bà xưng bà với tôi. Tôi nhìn bà, lại khẽ nhìn sang phòng của Dương, có lẽ bà cũng biết nỗi lo của tôi nên bảo:

– Cái Như hôm nay về Hà Nội rồi, sáng mai phải bay sang Paris để công tác nửa tháng nên nó không ở đây đâu. Không cần lo.
– À, dạ vâng, vậy bà vào đi ạ.

Bà nội tôi bước vào, lúc thấy Sam, So ngủ, ánh mắt bà nhìn hai đứa vô cùng xót thương. Một lúc sau bà mới khẽ gọi tôi:

– Kiều Anh à…

Nghe bà gọi hai chữ Kiều Anh, tôi cũng thấy sống mũi bỗng dưng cay xè. Tên gọi này, suốt hơn hai mươi năm mới được nghe lại, vừa xa lạ lại vừa thân thương. Tôi nhìn bà nghẹn ngào đáp:

– Dạ!
– Mấy năm nay, sống khổ sở lắm đúng không?
– Dạ… cũng vẫn vượt qua được bà ạ.
– Bà xin lỗi!

Nói đến đây, bà bất chợt lại oà lên khóc, vừa khóc bà vừa vươn tay ôm lấy tôi, vừa khóc bà vừa nói trong nước mắt:

– Kiều Anh à, bà xin lỗi, bà xin lỗi con!

Bà khóc run cả bờ vai, hai tay bà siết chặt lấy tôi, khóc đến mức nước mắt cũng ướt đẫm áo tôi. Tiếng khóc của bà thê lương và đau đớn đến nỗi như có ai đang cào xé trái tιм tôi ra làm trăm nghìn mảnh. Lần đầu tiên suốt hai mươi mấy năm cuộc đời tôi mới biết ɱ.á.-ύ mủ ruột ϮhịϮ của mình là ai, hai mươi mấy năm cuộc đời tôi mới biết tôi đã lưu lạc suốt bao năm, sống khổ hạnh suốt bao năm. Nhìn người bà đã gần bảy mươi tuổi đang khóc, tôi thực lòng đau không sao tả siết chỉ vừa ôm chặt lấy bà, nước mắt cũng lã chã rơi, vừa khóc vừa đáp lại:

– Bà đừng khóc nữa, bà đừng khóc nữa bà ơi.
– Kiều Anh! Bà ngàn vạn lần xin lỗi con, bà sai rồi, là bà sai rồi, cả đời này bà đã sai rồi!

Tiếng khóc của bà mỗi lúc một lớn, mỗi lúc một đau thương. Tôi cảm tưởng như lúc này đây bà đã đau đến tuyệt vọng và cùng cực, tôi không biết phải làm sao chỉ biết ôm bà, chỉ biết nghẹn ngào nói:

– Bà đừng khóc, bà không có lỗi gì… là tại số con nó thế, là tại người ta cố ý… bà không có lỗi.
– Không! Kiều Anh, là lỗi của bà, nếu năm ấy, bà không phản đối bố mẹ con, nếu năm ấy bà không kiên quyết từ mặt bố con… thì có lẽ bố mẹ con đã không mất, hai đứa đã không thành trẻ mồ côi, hai đứa đã không phải khổ sở như vậy, đã không phải ăn cơm dưa canh cà qua ngày, đã không phải dẫn nhau đi tìm ông bà, đã không phải lưu lạc mỗi đứa một nơi, đã không cùng yêu một người, đã không bị số phận giày vò thế này, bao năm nay con đã sống làm sao, đã chịu bao cực khổ. Bà sai rồi! Vĩnh viễn không có thể quay lại được nữa rồi. Bà sai thật rồi, còn dùng cả những lời nói thậm tệ để cҺửι mắng con. Khi ấy… khi ấy bà không hề biết.

Có lẽ phải là bao đau khổ, là bao dằn vặt, bao ân hận, và cả bao thống khổ, tuyệt vọng đến sâu sắc nên bà mới khóc nhiều như thế, tiếng khóc thi thoảng lại đứt quãng không thành lời. Tôi gần như khóc oà lên, thương cho ông, cho bà, cho bố mẹ và cả chị em tôi, thương cho số phận cay đắng và trớ trêu, thương cho bao năm tháng tủi ทɦụ☪ và bất hạnh cứ thế khóc như đứt cả tâm can. Cuối cùng rất lâu sau cả tôi với bà mới ngừng được lại, bà mới nói với tôi:

– Hôm ấy, không phải ông bà không muốn nhận con. Mà bởi chuyện này quá sức tưởng tượng của ông bà, không ngờ rằng bao năm nay lại bị lừa dối trắng trợn, không ngờ rằng lại bị một con ranh con nứt mắt nó dắt mũi. Năm ấy, thực sự nó lấy tay đưa lên đầu nhúm tóc cho ông, không nghĩ là nó đã lấy tóc của con cho sẵn vào tay. Và cũng bởi bản xét nghiệm ADN này trùng khớp, thế nên ông bà nghĩ nó là con cháu nhà họ Lâm. Suốt hơn chục năm ông bà và con Như đã tìm kiếm con trong vô vọng, nhất là con Như, nó chưa bao giờ thôi hi vọng. Vậy nên khi con Liên Anh có kết quả trùng khớp cả ba người đều không ai nghi ngờ gì, đối xử với nó còn hơn cả ruột ϮhịϮ… còn con… lại… lại như người dưng… nước lã… thậm chí còn…

Nói đến đây, bà cũng không sao nói tiếp được nữa, rất lâu sau bà mới tiếp tục:

– Kiều Anh… bây giờ… ông bà chỉ còn con với Như… mà chuyện hai đứa với thằng Dương…

Nghe bà nói đến đây, tôi cũng cúi đầu, hai tay bấu chặt vào nhau đáp:

– Bà! Chuyện này là con sai, con biết chị là vợ sắp cưới của anh ấy nhưng vẫn bất chấp để yêu. Lỗi là của con bà ạ! Chuyện này đều do con gây ra, chuyện anh Dương huỷ hôn với chị cũng là tại con… con sai với chị… con sẽ rời xa anh Dương, sẽ rời xa anh ấy!

Thấy tôi nói vậy, bà khẽ quay mặt đi, cuối cùng một giọt nước lại lăn tгêภ gương mặt bà. Sau cùng bà hỏi tôi:

– Con định thế nào?
– Tạm thời, con chưa muốn chị biết chuyện này, sau này biết thì sẽ tính sau bà ạ. Nếu như Dương… và chị nên duyên thì tốt… Dù sao giờ anh ấy cũng không nhớ ra con, trong ấn tượng và suy nghĩ đều chỉ có chị, chị lại rất yêu anh ấy!
– Còn hai đứa – bà chỉ về Sam, So.
– Hai đứa, có bà nội và bố chúng nó con cũng yên tâm, chị Như… chắc chắn cũng đối xử tốt với Sam, So dù không biết chuyện này thôi bà ạ.
– Con định đi đâu à?

Nghe bà hỏi đến câu này, tôi khẽ hít một hơi. Chuyện tôi bị υпg Ϯhư, tôi không muốn ai biết là ông bà, chị Như hay bất cứ ai, ông bà giờ đã già rồi, vừa nghe tin tôi là cháu ruột, mẹ con nhà con Liên Anh dắt mũi lại phải nghe thêm tin tôi bị υпg Ϯhư tôi sợ ông bà không chịu nổi. Bà nội thấy tôi không đáp thì nói tiếp:

– Con muốn quyết định thế nào, ông bà cũng đều tôn trọng, muốn ông bà giúp con chuyện gì ông bà cũng sẽ sẵn lòng. Cả con và con Như đều là ɱ.á.-ύ mủ, là cháu gáι của ông bà, ông bà cũng không biết làm sao cho đặng, chỉ biết sẽ tôn trọng quyết định của cả hai.
– Dạ vâng!
– Giờ con muốn thế nào
– Trước mắt, con muốn cho mẹ con nhà con Liên Anh bài học đã, con hi vọng… ông bà sắp xếp giúp con, tổ chức cho con Liên Anh một bữa tiệc nho nhỏ trong gia đình, cứ nói với nó tiệc sang tên nhà vào thứ hai tuần sau có được không… và cũng hi vọng ngày đó chị Như không xuất hiện.
– Con yên tâm, con Như nó đi công tác nửa tháng cơ, nó còn dặn ông bà giúp nó sang tên nhà sớm cho con Liên Anh, chuyện con Liên Anh ông bà cũng đã tính toán, bao năm nay ăn trắng mặc trơn bà cũng có thể nhắm mắt cho qua, nhưng bạc ác và thâm ᵭộc đến mức hại con ra nông nỗi này ông con sẽ không tha, con muốn giúp gì, ông bà đều sẵn lòng. Mà thứ hai tuần sau là ngày gì à?
– Là sinh nhật của mẹ con Liên Anh bà ạ!

Thật ra tôi muốn để đến ngày sinh nhật con Liên Anh, tức là ngày sinh nhật thật của tôi. Thế nhưng Ьệпh tật không cho tôi chờ đợi lâu như vậy nên chỉ có thể làm món quà nhỏ vào dịp sinh nhật bà mẹ hờ trước khi đi. Bà nội tôi thấy tôi nói vậy thì gật đầu:

– Được! Chuyện này sẽ theo ý con, do con sắp xếp! Nhưng, Kiều Anh… chuyện của con… con nghĩ lại xem… có nên nói với chị gáι con không, cũng đâu giấu được mãi.

Nếu như chỉ bởi chị Như là chị gáι ruột có lẽ tôi cũng còn chẳng dám nói, huống hồ giờ đây Dương thì quên tôi rồi, tôi lại chẳng biết mai sau sinh ʇ⚡︎ử thế nào… giờ nói ra chắc chắn chỉ khiến tất cả đều khổ đau nên lắc đầu, tạm thời cứ để nó qua đã. Bà nội tôi thấy vậy cũng không nói gì nữa, trước khi về bà nói với tôi một câu:

– Con nghĩ cho hết người này đến người kia, nhưng con cũng nên nghĩ cho cả bản thân con nữa!

Khi bà nói đến câu nói ấy, tôi cũng cảm thấy vô cùng ҳúc ᵭộпg, bởi trước đến nay, ngoài Dương và cái Phương thì đây là lần đầu có người quan tâm đến tôi như vậy. Thế nhưng thật tâm mà nói, tôi cũng rất thương tôi mà. Nếu như tôi không thương bản thân mình thì có lẽ trải qua bao khổ đau, có lúc tưởng ông trời dồn mình đến đường cùng tôi đã ʇ⚡︎ự vẫn cho rồi. Nhưng rồi tôi vẫn cảm thấy không thể ૮.ɦ.ế.ƭ, vì con, vì bạn thân, vì những người chung ɱ.á.-ύ mủ, và vì chính mình nữa. Tôi nhất định phải sống, dù ông trời chỉ cho tôi một ngày để sống, dù có mang trong người Ьệпh tật tôi vẫn sẽ cố gắng để sống!

Mấy ngày tiếp theo vì chuẩn bị cho tiền sinh nhật của “mẹ ruột” mà tôi cũng trở nên bận rộn hơn. Phận làm con mà, đến dịp sinh nhật mẹ tất nhiên phải bận rồi! Tuy rằng vết thương của tôi đã khỏi nhưng tôi vẫn kiên quyết xin ở lại viện thêm một tuần. Bởi chỉ có ở lại viện tôi mới được gần Sam, So và cả một người nữa. Dương vẫn chưa phục hồi trí nhớ, sau đó lại phải trải qua mấy cuộc phẫu thuật khác nên mẹ anh vẫn thuê điều dưỡng cho anh, tôi cũng gần như không đụng mặt dù cách nhau chẳng xa. Nhưng ít nhất, được ở cạnh, được hít chung một bầu không khí với tôi cũng là tốt lắm rồi!

Anh Nam nói với tôi, kể từ ngày chị Hoa đòi tiền, mẹ con con Liên Anh bực tức lắm. Thế nhưng vì chị Hoa có người bảo vệ bên cạnh nên mẹ con nó rốt cuộc cũng không làm gì được. Vả lại hiện giờ đang trong thời gian tại ngoại, không thể đi ra khỏi Hà Nội nên có muốn gây chuyện cũng bị hạn chế, máy ghi âm lại cài sẵn trong nhà nó, thành ra đến giờ mẹ con nó vẫn trong tầm kiểm soát. Nhưng anh Nam cũng nói mẹ con nó vẫn vui vẻ lắm, chủ tịch thép Vạn Thịnh đã nói với con Liên Anh sẽ tổ chức bữa tiệc sang tên căn biệt thự cho nó sớm thôi, chủ tịch còn nói sẽ dành tặng nó nhiều món quà to lớn nên mẹ con nó vô cùng mong chờ, tỉ hai bạc cỏn con kia cũng không ảnh hưởng quá nhiều! Không sao! Cứ để người ta vui nốt những ngày này đi, cứ để người ta hi vọng đi, cứ để người ta trông chờ vào một ngày thật đẹp đi! Bao năm nay tôi chịu đựng được, vài ngày ít ỏi này có là gì? Đụng vào tôi thì được chứ, đụng vào chủ tịch một tập đoàn thép lớn nhất nhì như ông nội tôi thì nó to gan lớn mật quá rồi. Tôi chỉ cùng ông bà diễn vở kịch cho vui thôi mà!

Suốt thời gian một tuần tôi gần như bận tối mắt tối mũi, “con gáι ruột” tất nhiên cũng phải khác rồi, tôi thấy tôi còn bận hơn cả những nhân vật chính, ngoài bận rộn chuyện ấy còn phải lên toà hoà giải với Việt một lần. Cuối cùng sau một tuần chờ đợi thì ngày vui cũng đã đến. Ngày hôm ấy, tôi nhờ mẹ Dương trông Sam, So cho tôi cả một ngày, đến đầu giờ chiều tôi cùng anh Nam lên Hà Nội. Suốt mấy tiếng chờ đợi dài dằng dặc tôi cũng thấy xe của ông nội bà nội tôi được tài xế đưa đến. Tгêภ màn hình điện thoại của tôi vẫn hiển thị hình ảnh camera quay len trong phòng khách căn biệt thự nhà con Liên Anh. Trong phòng khách rất nhiều món ăn được bài trí, hôm nay con Liên Anh còn thuê hẳn cả một đội đầu bếp để nấu ăn. Ông bà nội tôi ngồi vào bàn, tгêภ tay vẫn cầm rất nhiều giấy tờ, đoạn ông nội tôi hỏi nó:

– Hôm trước tiền hệ thống đèn điện, vách tường, hệ thống tủ bếp thay mới hết nhiều tiền không Liên Anh nhỉ?
– Dạ, đội thợ báo một tỉ chín trăm ba mươi lăm triệu, bóng đèn chùm nho ngoài vườn đã gần năm trăm triệu rồi ông ạ, con cho làm mấy trăm bóng ngoài đó luôn, vừa là vườn vừa là chỗ để chill nữa.
– Ừ. Giới trẻ bọn con biết chill chứ ông bà già rồi có biết chill là gì.
– Hihi hôm nào ông bà ra con chụp cho ít ảnh là chill ngay. À, hoá đơn…
– Hoá đơn con cứ giữ tạm, rồi hết tổng ông sẽ chuyển tiền cho con sau!
– Dạ… vậy thủ tục sang tên, đến hôm nay là xong rồi hả ông? Con tưởng phải cần chữ ký của con nữa ạ? Cả chiều nay con chờ mãi…

Ông nội tôi nghe nó nói đến đây thì cười:

– Cứ từ từ con ạ, ông còn nhiều món quà giá trị lớn hơn dành cho con nữa, cứ yên chí!

Khi ông nội tôi nói đến đây, bên ngoài chợt có tiếng chuông cửa, bà mẹ hờ của tôi liền ra mở. Lúc này tôi cũng nhìn thấy chị Hoa đang đứng ngay cổng liền đeo tai nghe lên, từ góc trái màn hình, tôi bỗng thấy sắc mặt bà mẹ hờ tái nhợt, tiếng bà ta rít lên nho nhỏ:

– Mày… mày lại đến đây làm gì?
– Đến xin tiền chứ làm gì?

Lần này, bà mẹ hờ của tôi gần như phát điên lên, đây là lần thứ ba chị Hoa đến đòi tiền bà ta, lần đầu hai mươi triệu, lần sau hẳn tỉ hai, bà ta không chịu nổi nữa nghiến răng nghiến lợi nói:

– Này! Mày đã viết cam kết không làm phiền đến gia đình tao nữa rồi đấy nhé! Lần này tao sẽ không cho này nữa dù là một xu!
– Tuỳ bà thôi! Không cho thì tôi vào ăn chung bữa cơm, tiện tôi có cái này cho bà nghe…

Nói xong chị ta mở điện thoại lên, từ trong điện thoại loẹt xoẹt tiếng con Liên Anh và bà ta cất lên:

– Thôi, giờ cứ phải chờ đợi đã mẹ ạ, đợi ông già ấy sang tên căn biệt thự này với giúp chuyện cấp thẻ xanh rồi cả nhà mình cùng sang nước ngoài, lúc ấy của ăn của để không hết, cũng không phải lo!
– Nhưng sốt cả ruột đi, nhỡ gì con Trân nó biết chuyện…
– Nó biết làm sao được, còn có tuần nữa ông già ấy làm xong thủ tục rồi, lúc ấy sự đã rồi, con Trân có biết thì kệ nhà chúng nó, gần hai mươi tỉ này mẹ lo làm gì?

Lần này, bà mẹ hờ của tôi như ૮.ɦ.ế.ƭ đứng, vội vã túm lấy điện thoại của chị Hoa nhưng chị ta đã nhanh hơn đút nó vào túi, bên trong có tiếng ông nội nói vọng ra:

– Ai vậy?

Bà mẹ hờ lúc này dường như đã thật sự bị đả kích, mất đi cả lý trí, túm lấy tay chị Hoa đιêи ¢υồиɢ, run rẩy, và như cả khóc nghẹn đến bất lực nói liên tiếp:

– Mày muốn gì, mày muốn gì, mày muốn gì.
– Tôi muốn tiền thôi. Tôi còn nhiều đoạn ghi âm lắm, không thì…
– Con điên này, con điên này…
– Bà bĩnh tĩnh đi, gào thét thế chỉ tổ lát ông già kia phát hiện ra thôi! Đưa tiền cho tôi đi, bao giờ mẹ con bà được sang tên nhà này tha hồ mà hưởng, tiếc gì vài xu bạc!

Bà mẹ hờ của tôi, uất nghẹn lên đến cổ họng, có lẽ giờ nếu được bà ta sẽ cầm dao mà xiên ૮.ɦ.ế.ƭ chị Hoa. Đây thực sự là nỗi bất lực tuyệt vọng đến khổ sở, thậm chí bà ta còn muốn ૮.ɦ.ế.ƭ ngay đi, nhưng rồi bà ta vẫn cố hít cơn tức giận vào nói:

– Mày đã viết cam kết rồi kia mà…
– Cam kết cái con cóc khô ấy. Mớ giấy lộn ấy có ý nghĩa gì!
– Mày… mày định lật lọng sao? Mày… con chó ૮.ɦ.ế.ƭ này sao mày dám…
– Tôi lật lọng đấy, bà làm gì tôi? Ai bảo tôi lại nắm được thóp bà cơ chứ? Muốn người ta không lấy điểm yếu ra đe doạ thì trừ phi mình đừng làm! Nào, hay tôi vào chào ông già chút nhỉ?

Bà mẹ hờ đưa tay ôm lấy ռ.ɠ-ự.ɕ, thở hổn hển như sắp ૮.ɦ.ế.ƭ, như đang bị đày vào đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌, mấy thứ giấy lộn như cái giấy cam kết kia thì có tác dụng gì? Thấy chị Hoa như muốn xông vào, bà ta không còn cách nào khác chỉ đành túm lấy chị ta, giọng nói đã đứt quãng như con thú bị thương:

– Tao cho… cho… mày nốt lần này rồi xéo đi…
– Ờ! Lần này tôi cần hai trăm triệu!
– Cả nhà cả cửa còn đúng một trăm hai mươi triệu, tao đưa cho mày… đứng yên đây.
– Ờ thôi hôm nay tôi dễ tính, cũng được!

Bà mẹ hờ của tôi dường như đang dùng hết sự nín nhịn suốt mấy chục năm nay để nhịn vào ngày duy nhất này. Cơn giận bị dồn nén khiến cổ họng bà ta cũng giật liên hồi, đầu còn gật gật trong vô thức mấy cái, đến khi bà ta vào trong tôi cũng thấy bả vai run lên. Không rõ bà ta nói với ông nội tôi làm sao, chỉ thấy bà ta vào phòng, một lúc sau thì lấm lét ra ngoài dúi vào tay chị Hoa xấp tiền polime, xong xuôi không đợi chị ta đáp bà ta đã kéo xềnh xệch chị ta ra ngoài rồi khoá cổng lại đi vào trong. Lúc này, tôi cũng mới chỉnh đốn lại trang phục, tay cầm chiếc bánh sinh nhật từ tгêภ xe bước xuống, khi đi về phía cάпh cổng khẽ nhấn chuông. Nhấn đến tận hồi chuông thứ ba cάпh cửa mới mở ra, bà mẹ hờ ban đầu tưởng là chị Hoa nên mấp máy môi định cҺửι. Thế nhưng thấy tôi, bà ta liền sững sờ lại. Có điều tôi cũng không quan tâm, luồn qua cάпh cổng vừa đi vào trong vừa nói:

– Mẹ, chúc mừng sinh nhật mẹ nhé.

Bà mẹ hờ nghe xong, túm lấy tay tôi định kéo lại, tiếng nói rất nhỏ, xen lẫn cả sự run rẩy vọng qua tai tôi:

– Mày lên đây làm gì? Đi về đi!

Tôi nghe thấy thế liền cố ý nói rất lớn:

– Con gáι lên ăn sinh nhật mẹ mà mẹ cũng đuổi là sao? Con mất công từ tận Quảng Ninh lên chưa gì mẹ đã đuổi con như vậy. Con là con gáι ruột của mẹ chứ có phải ai xa lạ đâu, mẹ làm như con là con ghẻ không bằng

Bên trong, ông bà nội tôi nghe tiếng nói thì liền ngó đầu ra, còn chưa kịp hỏi gì tôi đã nhanh chân bước mà như chạy vào khiến bà mẹ hờ cũng không kịp đuổi theo. Nhìn thấy tôi, cả con Liên Anh lẫn ông bố hờ cũng khựng lại, trong phút chốc làn da cũng từ đỏ hồng chuyển sang tái xanh, bà mẹ hờ của tôi lúc này cũng kịp vào theo tôi, cố nặn ra nụ cười gượng gạo giả vờ giới thiệu:

– Đây… đây là con gáι ruột tôi ạ!

Tôi mặc kệ sự giả tạo của bà ta, cầm hộp bánh sinh nhật lên rồi khẽ nói:

– Cháu chào ông bà, con chào bố… hôm nay sinh nhật mẹ mà chẳng ai chịu báo con gì cả… ông bà ạ… cháu ngồi đây ăn sinh nhật mẹ cháu… có phiền không ạ?

Ông nội thấy vậy thì hỏi:

– Ồ. Hôm nay là sinh nhật mẹ nuôi của Liên Anh sao, trùng hợp vậy?

Thế nhưng còn chưa ai kịp đáp bên ngoài lại có tiếng giày của anh Nam cất lên. Anh mặc bộ đồ giao hàng đi vào, tгêภ tay còn cầm một hộp đồ. Thấy anh, đám người kia liền kinh ngạc hỏi:

– Cậu là…
– À! Cháu là nhân viên giao hàng, ban nãy có chị tên là Hoa béo có gửi cháu món đồ bảo quà tặng sinh nhật cho cô… Cháu gửi cô, tiền ship chị ấy trả rồi ạ!

Nói xong anh Nam liền đưa hộp đồ cho mẹ con Liên Anh trong sự ngơ ngác của bà ta, thế nhưng chẳng hiểu thế nào mà hộp quà bỗng dưng lại rơi xuống, từ trong hộp một chiếc đài cassette cũng rơi ra. Chợt từ trong đài một tiếng loẹt xoẹt vọng đến, anh Nam liền nhặt lên gõ gõ ấn ấn mấy cái, trong phút chốc, giữa những âm thang loẹt xoẹt ấy có tiếng con Liên Anh cất lên rất rõ:

– Mẹ cứ yên tâm đi, con Trân nó ngu như vậy còn lâu mới biết nó mới là cháu của ông bà già đó. Mà lỡ sau nó có biết thì sự cũng đã rồi, căn biệt thự này ông già lúc ấy sang tên cho con rồi thì cần quái gì nữa! Con cũng đâu cần cái danh cháu gáι chủ tịch tập đoàn thép Vạn Thịnh mãi làm gì, có hai ba mươi tỉ cũng đủ sống sung sướиɠ một đời rồi, gửi tiết kiệm ngân hàng cũng tha hồ lãi!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất