Lòng dạ đàn bà chương 11

Vũ Linh 503

Khánh Ly vẫn chưa nguôi cơn giận quài tay Tiến nói:

“Anh sợ cái gì vậy hả? Hay anh không dám công nhận tôi? Tôi không muốn làm người tình trốn chui trốn lủi như cin nợ của anh đâu nhé!”

Nói xong ʇ⚡︎ự chạy lại chỗ bàn mọi người đang ăn cơm tuyên bố:

“Dù các người có đồng ý hay không thì tôi và anh Tiến cũng sẽ đến với nhau.”

Khánh Ly vừa dứt lời thì một dòng nước tạt thẳng vào mặt cô.

“Thứ đàn bà lăng loàn!”

Cô em gáι thứ hai của Tiến đứng bật dậy đang cầm chiếc cốc tгêภ tay lăm lăm nhìn thẳng vào mặt Khánh Ly.

Tất cả mọi người đều há hốc miệng nhìn Khánh Ly rồi lại nhìn sang cô em chồng An.

“Thanh! Sao em dám làm như vậy hả?”

“Cái này là em hỏi anh đấy? Sao anh dám bỏ chị An mà đi theo con hồ ly ϮιпҺ này? Hôm nay em sẽ cho nó biết tay.”

“Mày dám!”

“Sao em lại không dám? Anh là cái đồ bạc tình bạc nghĩa! Anh với cô ta cũng cùng một giuộc! Loại đàn bà lăng loàn như cô ta dám xen vào gia đình người khác, anh nghĩ sao mà tôi không dám chứ!”

“Hỗn xược!”

Tiến giơ tay định tát em gáι một bạt tai thì mẹ anh bất ngờ quá lớn!

“Đủ rồi! chúng mày có thôi đi không! Chúng mày coi tao là cái gì! Tao chưa có h ế t ,đang có mặt ở đây mà dám ᵭάпҺ nhau à!”

“Mẹ!”

Mẹ chồng An nãy giờ vẫn ngồi im vì quá bàng hoàng trước sự thật này. Nhưng khi thấy đám con cái mình ᵭάпҺ nhau thì bà không thế ngồi im được nữa.

Khánh Ly ban đầu thì tức lắm khi bị ăn cốc nước vào mặt nhưng thấy Tiến Ьệпh mình mà Định ᵭάпҺ em gáι thì cũng có chút ʇ⚡︎ự đắc.

“Tiến! Mẹ cần con ở đây nói chuyện cho rõ ràng.”

Bà lấy hết sức bình tĩnh răn dạy con rồi nhìn sang Khánh Ly nói một cách lịch sự:

“Còn cô, mong cô hãy tạm lui đi cho. Gia đình chúng tôi cần có không gian riêng.”

khánh Ly Vừa lau mặt vừa cười nói:

“Bác không cần khách sáo làm gì. Tôi dù sao cũng sắp là người một nhà của gia đình bác rồi.”

“Ai là người một nhà với cô? Cái loại không biết xấu hổ, đồ mặt dày!”

Cô em út của Tiến xen vào.

“Tú ngồi xuống! Không phải việc của con!”

“Hứ!”

Tú bị mẹ quát thì hậm hực ngồi xuống nhưng vẫn còn tức tối lắm.

“Mời cô đi cho!”

Mẹ chồng An vẫn cương quyết đuổi Khánh Ly một cách lịch sự.

“Đây là nhà của con dâu tôi. Chúng tôi chỉ có một mình An là con dâu mà thôi. Chuyện của cô với thằng Tiến như thế nào Tôi không cần biết. Và tôi cũng tuyên bố luôn dù cô có kết hôn với thằng Tiến hay không thì đó là việc của hai người. Hoàn toàn không liên quan đến gia đình tôi. Thằng Tiến đã trưởng thành nó có quyền quyết định cuộc đời của nó. Nếu nó chọn cô thì gia đình tôi coi như không có nó.”

“Mẹ!”

Tiến nghe mẹ nói vậy thì sợ hãï giật tay mẹ nói.

“Con ngồi xuống đấy. Từ nãy giờ mẹ đã nghe câu chuyện giữa vợ chồng con và cô gáι này rồi. Mẹ xin lỗi An vì mẹ không biết dạy con mình. Mẹ chứng kiến cảnh thằng Tiến bênh vực người phụ nữ này Mẹ rất áy náy với con. Nhưng chuyện đã đến nước này Mẹ không dám mong con tha thứ cho thằng Tiến mà quay về với nó. Nó không xứng đáng với con. Cho đến giờ nó vẫn không có một chút hối lỗi nào. Mẹ không nhìn thấy thiện ý của nó đối với con. Mẹ thay mặt con mình xin lỗi con một tiếng vì những lỗi lầm mà nó đã gây ra cho con.”

“Mẹ!”

An ôm cάпh tay bà mắt lệ nhòa.

“Mẹ không có lỗi gì cả. Chuyện này không liên quan đến mẹ. Mẹ vẫn rất tốt với con và yêu thương con. Con chưa từng có lời oán trách than gì với gia đình mình. Nếu mẹ đồng ý con vẫn là con cái trong gia đình này dù con với anh Tiến không còn quαп Һệ gì nữa.”

“Mẹ thật sự rất hổ thẹn với con. Càng không biết nói sao với gia đình bên ấy nữa.”

Khánh Ly thấy An và mẹ chồng cô thân thiết với nhau như vậy liền nói:

“Đủ rồi, các người không cần diễn kịch tình cảm gia đình trước mặt tôi làm gì!”

“Con điên này! Mày lại muốn ăn cốc nước nữa phải không!”

Thanh tiếp đứng dậy định xông vào Khánh Ly thì đã bị cô em út căn lại.

“Thôi chị!”

“Mẹ nó chứ. Con đàn bà lăng loàn không biết xấu hổ còn tổ mồm nói người ta! Tức không chịu được!”

Thanh hậm hực lắm.

“Thanh ngồi xuống!”

Mẹ chồng An ngăn con gáι rồi đứng đối diện với Khánh Ly nói:

“Có bấy nhiêu lời cô muốn nghe thì tôi đã nói rồi đấy. Là do cô cố chấp mặt dày không chịu đi. Vậy là cô đã nghe rõ ý kiến của gia đình tôi rồi. Thằng Tiến cũng nghe mẹ nói rồi đấy. Con cũng không cần ở đây nữa.”

“Mẹ!”

Tiến gọi mẹ với ánh mắt cầu xin.

“Đi đi! Nãy giờ chứng kiến thái độ và hành động của anh tôi đã không còn chút hy vọng gì nữa rồi. Mau đi đi!”

Bà ngồi xuống rồi quay mặt đi Không thèm nhìn Tiến nữa.

“Anh nghe mẹ anh nói rồi chứ? Anh không có ý nghĩa gì trước mặt họ nữa rồi. Còn không mau đi?”

Khánh Ly nói với Tiến rồi kéo tay anh bỏ đi.

Tiến bị Khánh Ly kéo theo nhưng mắt vẫn nhìn ngoái lại phía sau.

Mẹ anh đau khổ nhìn theo con trai nhưng không dám ngăn anh lại vì bà biết con trai mình đã không còn là nó của ngày xưa nữa rồi.

Tiến đi rồi Thanh mới nói với mẹ:

“Mẹ! Sao mẹ lại để anh Tiến đi theo con đi hồ ly ϮιпҺ đấy?”

“Phải đấy! Mẹ biết cô ta là loại đàn bà không ra gì rồi để anh Tiến theo cô ta làm gì?” Tú cũng hùa vào với chị nói mẹ.

“Các con nhìn đi! Thằng Tiến không còn là anh của các con ngày xưa nữa rồi. Nó đã thay đổi từ lúc nào mà mẹ cũng không biết nữa. Nó không còn nhận thức được đúng sai phải trái nữa rồi. Nó đã bị con bé kia mê hoặc rồi.”

“Vậy thì chúng ta càng phải lôi anh lấy về chứ!”

“Nó không còn bé bỏng nữa. Không ai trong chúng ta có thể kéo nó ra được trừ bản thân nó. Nó đã gây ra lỗi thì nó phải nhận lấy hậu quả mà nó gây ra.”

An biết mẹ Chồng cô đang đau lòng không kém gì cô lúc này nên cô không hề trách móc bà một câu. Mà cũng chẳng có lý do gì để trách móc nhà Chồng cô cả bởi họ đã quá ʇ⚡︎ử tế với cô rồi.

“Mẹ!”

An cầm hai bàn tay vào rưng rưng.

“An! Mẹ…”

“Mẹ không cần nói gì nữa cả. Con hiểu mẹ muốn nói gì. Chúng ta mãi là một người một nhà.”

“Cảm ơn con!”

Hai cô em chồng của An cũng xúm lại ngồi bên chị dâu nói:

“Chị! Em sẽ không để cô ta làm bậy đâu. Nhất định chúng em sẽ đòi lại công bằng cho chị.”

“Hai đứa đừng làm vậy. Chuyện tình cảm không thể cưỡng ép được. Anh Tiến với chị coi như duyên đã hết nợ đã tan. Chị không muốn việc của chị là liên lụy đến tất cả mọi người.” An nhớ đến chuyện của Hoài còn chưa hết hú vía nên khuyên nhủ hai cô em chồng. Không làm càn.

“Bên đó đã biết chuyện chưa con?”

Mẹ chồng ái ngại hỏi Ăn.

“Chưa mẹ ạ. Chỉ mới cái Hoài em gáι con biết chuyện thôi. Con sẽ từ từ nói với bố mẹ con.”

“Mẹ xin lỗi con. gia đình mẹ có lỗi với con nhiều quá An ạ!”

“Được rồi mà mẹ. Giữa chúng ta không cần nói chuyện lỗi lầm ở đây. Bởi vì chúng ta không ai có lỗi với ai cả.”

An an ủi mẹ chồng.

Hai cô em gáι nhìn nhau rồi lại nhìn An. Đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra đúng cái lúc mà chúng ta không ngờ tới nhất. Vợ chồng An đã từng là hình mẫu vợ chồng lý tưởng của biết bao nhiêu cặp đôi. Chính bản thân hai cô em chồng cũng đã từng rất ngưỡng mộ anh chị của mình. Thế mà đùng một cái họ vỡ mộng như thể chuyện đùa.

*

Tiến về nhà nhưng tâm trạng khá nặng nề. Anh không ăn cơm mà vào phòng nằm.

Khánh Ly kêu người làm vắt nước cam cho Tiến rồi mang vào phòng.

“Từ chiều giờ anh chưa ăn gì đấy. Giận em hả?”

Tiến trở mình quay vào tường không nhìn mặt Khánh Ly.

Khánh Ly ngồi xuống giường dỗ dành:

“Em bị ăn cốc nước của em gáι anh vào mặt còn không giận thì thôi. Anh lấy lý do gì mà giận em chứ?”

Tiến nghe Khánh Ly nói vậy thì ngồi bật dậy nói:

“Em cái gì cũng nóng vội. Chuyện gia đình anh cứ để anh từ từ ʇ⚡︎ự giải quyết. Em ʇ⚡︎ự dưng xông đến nhà anh làm gì?”

“Gớm, còn nhà anh nhà em nữa? Thế anh còn tiếc nuối cái nhà đấy lắm hả?”

“Ý anh không phải thế. Dù sao họ cũng là gia đình của anh.”

“Họ nào?”

“Thì mẹ anh và em gáι anh.”

“Hứ!” Khánh Ly bĩu môi.

“Anh không thấy họ chả coi anh ra gì à? Chỉ có anh mới coi họ là gia đình thôi. Họ có coi anh là con cái trong nhà đâu. Thậm chí họ còn nói là sẽ từ anh chỉ nhận mỗi con An là con thôi đấy.”

“Thế anh mới đau đầu. Bố mẹ anh chắc chắn sẽ từ anh. Họ rất thương An.”.
Tiến nói xong thì ʇ⚡︎ự ᵭậρ đầu vào tường.

Khánh Ly thấy Tiến có vẻ rất buồn chán nên cũng không muốn đâm chọc nữa.

“Được rồi anh nghe em đi! Mẹ anh chỉ giận với lại muốn lấy lòng con dâu nên mới nói thế thôi. Chứ bố mẹ nào mà lại từ con. Con mình do mình sinh ra, con dâu dù sao cũng khác ɱ.áύ tanh lòng. Anh không phải lo đâu. Nào, uống cốc nước cam đi cho khỏe người. Mai còn đi làm nữa chứ. Hay định ở nhà để em nuôi?”

Khánh Ly vừa nói thì thầm vào tai Tiến vừa luồn tay vào áo anh ѵυốŧ ѵε.

“Hay anh nghỉ việc đi về công ty em làm? Của anh cũng là của em mà!”

“Không được! Anh không muốn như thế.”

“Anh không muốn núp sau bóng vợ chứ gì? Được rồi. Em không ép anh. Nhưng anh phải nghe lời em nghe chưa. Nào! uống cốc cam này cho em. Anh mà ốm ra đấy thì ai lo cho em?”

Tiến bị lời nói và bàn tay của Khánh Ly xoa dịu dần. Anh ta ngoan ngoãn đón lấy nước cam từ tay Khánh Ly từ từ uống.

“Thế chứ! Thế mới là tình yêu của em chứ!”

Khánh Ly vừa nói vừa đè Tiến xuống rồi lần tay từ từ cởi nút áo cho anh. Cả ngày không thấy Khánh Ly gọi điện lại. An nhắn tin Cô ta cũng không nhắn lại thậm chí gọi cô ta còn tắt máy, An cũng có chút lo lắng. Không biết cô ta có cố chấp đến trường của Hoài để Ϯố cάσ không nữa? Sốt ruột quá An định gọi điện cho Hiếu Nhân thì bỗng dưng có tin nhắn đến của Khánh Ly.

“Mày đến nhà tao đi. Tao muốn thỏa thuận với mày chuyện của mày và con Hoài.”

“Được. Tao sẽ đến ngay.”

An vội vàng đồng ý rồi nói dối mẹ là ở trường có việc gấp nên phải đi ngay.

Hoài thấy chị có vẻ sốt sắng nên chạy theo hỏi:

“Chị đi đâu vậy?”

“Khánh Ly gọi chị.”

“Cô ta gọi làm gì? Có phải vì chuyện của em không?”

“Ừ. Thôi chị đi đây. Em đừng nói chuyện này với bố mẹ nhé.”

“Chị, em đi cùng chị!”

“Không được.”

“Lỡ cô ta làm gì chị thì sao?”

“Không có chuyện gì đâu. Nó sẽ không dám làm gì chị đâu.”

“Nhưng nhỡ…”

“Thôi em vào đi kẻo bố mẹ lại nghi.”

An nói một cách dứt khoát rồi dắt xe đi ra khỏi cổng.

Hoài miễn cưỡng đi vào trong nhà nhưng vẫn có hỏi chút lo lắng. Bởi vì cô biết chị gáι cô là người lương thiện quá dễ bị người ta lợi dụng. Bằng chứng dành dành ra đấy thôi. Nhưng đúng là bây giờ cô không biết phải làm gì thật.

An đến nhà Khánh Ly thì thấy Tiến cũng đang ở đó. Anh ta nhìn thấy vợ thì có chút ngại ngùng. An nhìn Tiến giây lát rồi quay sang Khánh Ly hỏi:

“Tao đến rồi. Có chuyện gì mày cứ nói thẳng ra đi.”

Khánh Ly cười thủng thẳng:

“Tao chấp nhận không Ϯố cάσ con Hoài với nhà trường. Nhưng mày cũng phải ký đơn ly hôn với anh Tiến.”

“Đương nhiên rồi. Tao đã hứa là làm. Tao đã mang sẵn đơn ly hôn đến đây.”

An nói rồi rút hẳn tờ đơn ly hôn đã được soạn thảo theo mẫu văn bản mà Hiếu Nhân đã soạn cho cô.

Khánh Ly nhìn thấy tờ đơn An rút ra từ cặp sách liền dẹp sang một bên rồi cười:

“Không phải cái của mày mà là cái này.”

Khánh Ly cũng rút một tờ giấy từ trong túi ҳάch của cô ta đưa lên bàn.

“Đây là đơn ly hôn thuận tình. Tao đã nhờ người soạn sẵn sàng cho mày rồi. Lý do ly hôn mày phải cam kết là do hai người đã không còn tình cảm với nhau. Và chúng mày ʇ⚡︎ự nguyện ly hôn chứ không có ai Ьắt buộc hay xen vào cuộc hôn nhân này cả. Nếu mày đồng ý với lá đơn này thì ký vào tao sẽ không đến trường con Hoài làm loạn lên nữa.”

Hóa ra Khánh Ly cũng không phải dạng vừa. Cô ta vừa nghe An nói sẽ kiện mình vì xen vào người có gia đình liền thuê luật sư hỏi ý kiến. Thế nên cô ta mới bày ra cái tờ đơn ly hôn buộc An phải ký lý do cô và Tiến li dị không phải do bên thứ ba xen vào.

An đọc lá đơn xong thì trừng mắt nhìn Tiến.

“Mày không cần nhìn anh ấy hằn học như vậy. Đây là ý kiến của tao. Anh Tiến cũng đã ký rồi. Chỉ còn mày thôi đấy.”

“Khánh Ly! Tao thật không ngờ Con người mày lại có thể thâm hiểm như vậy.”

“Mày cũng đừng trách tao. Tao cũng chỉ muốn bảo vệ tình yêu của mình thôi. Đằng nào mày cũng ly hôn thì cứ ký vào đi. Có phải là một công đôi việc không? Nếu mày không muốn thì thôi vậy.”

Khánh Ly giật từ đơn ly hôn của An và Tiến tгêภ bàn định cất vào túi ҳάch thì An nói:

“Khoan đã!”

“Sao, mày nghĩ lại rồi à?”

“Tao đồng ý!”

“Đấy nhé. Chính miệng mày nói là đồng ý đấy nhé. Tao vẫn cho mày lựa chọn chứ không ép buộc mày.”

Khánh Ly cười rồi nhìn Tiến háy mắt.

Cô ta đặt tờ đơn ly hôn và cây bút trước mặt An.

“Có cần đọc kỹ lại không?”

An đọc lướt qua từ đơn ly hôn ʇ⚡︎ự dưng nước mắt muốn ứa ra nhưng cô không muốn nó rơi trước mặt hai con người k h ố n n ạ n này. Cô cố gắng kiềm mình không nói lời nào mà nhắm mắt ký tên mình vào từ đơn định mệnh.

Khánh Ly giật tờ đơn ly hôn từ tay An phủi phủi rồi nói:

“Vậy là xong rồi nhé! Từ đây mày và anh Tiến không còn liên hệ gì cả. Mày cũng nên nói với con em gáι mày. Anh Tiến không còn liên quan đến nhà mày nữa đừng có đến đây mà làm phiền chúng tao. Nếu có lần sau nữa thì chắc chắn tao sẽ không bỏ qua đâu.”

An nhìn Tiến ánh mắt căm hờn không nói được lời nào.

“Anh cũng chỉ được đến thế này thôi sao? Tình nghĩa vợ chồng của chúng ta kết thúc như thế này thật sao anh Tiến?”

“An…anh…”

Tiến ngập ngừng có chút hối lỗi.

Khánh Ly thấy vậy liền nói xen vào:

“Thôi được rồi. Giờ mày có thể về được rồi. Ngôi nhà mày đang ở tao biết là do bố mẹ mày cho đất nhưng cũng có công của anh Tiến có vào. Thôi thì tao để lại cho mày coi như tiền đền bù.”

“Chuyện này mày không có quyền xen vào.” An Tức giận nói với Khánh Ly.

“Có chứ. Sau khi mày ly hôn với anh Tiến xong chúng tao sẽ đang đăng ký kết hôn. Tao sẽ chính thức là vợ hợp pháp của anh ấy đương nhiên tao có quyền đòi quyền lợi cho mình chứ. Nhưng thôi niệm tình ta với mày từng là bạn thân nên tao bỏ qua không chấp.”

Tiến vẫn im như pho tượng nhu nhược một cách đáng khinh bỉ. Anh ta không nói được một câu cho vợ dù trong chuyện này anh ta và Khánh Ly là người hoàn toàn có lỗi.

An biết mình đã không để trông chờ vào Tiến một chút gì nữa rồi. Càng nán lại thì lại càng bị Khánh Ly sỉ ทɦụ☪. Cô đứng dậy.

“Khoan đã!” Khánh Ly nói:

“Ngay ngày mai mày lên tòa án để nộp đơn. Tao và anh Tiến cũng sẽ đến. Anh Tiến sẽ giữ tờ đơn ly hôn này.”

Khánh Ly không muốn An và Tiến dây dưa thêm một tí nào nữa nên nhất quyết Ьắt ngày mai hai người phải ra tòa.

“Được. 8:00 ngày mai tao sẽ đến tòa.”

“Cứ quyết định vậy nhé!”

Khánh Ly cười hài lòng.

An cay đắng xa về lòng vỡ nát. Cuộc hôn nhân của cô kết thúc như một trò đùa. Một trò đùa á c độ c do chính những đứa bạn thân nhất của cô gây ra.

An vừa đi khỏi Tiến liền đẩy Khánh Ly ra nói:

“Em vội thế làm gì?”

“Sao? Anh nói sao cơ? Anh nói em nóng vội ư? Anh có biết là để đổi lấy chữ ký đồng ý ly hôn của nó em phải suýt mất mạпg không hả? Anh nhìn em đây này!”

Advertisement

Khánh Ly tức giận vì hành động hờ hững của Tiến liền giãy nảy lên rồi giơ cái đầu vẫn còn bị thương và trước mặt Tiến.

“Anh biết em vì anh mà phải vất vả rồi. Nhưng chuyện ly hôn cứ để từ từ.”

“Từ từ là thế nào? Hay là anh muốn nối lại với nó? Anh còn yêu nó đúng không?”

“Tất nhiên là không.”

“Thế sao anh không muốn ly hôn?”

“Ai bảo em là anh không muốn.”

“Anh vừa nói đấy thôi”

“Anh nói là để chuyện này từ từ chứ có nói là không muốn ly hôn đâu.”

“Từ từ có nghĩa là anh không muốn.”

“Em đừng có ʇ⚡︎ự suy diễn như thế có được không? Anh sẽ ly hôn với cô ấy. Nhưng không nhất thiết là ngày mai.”

“Em không biết. Nếu ngày mai anh không đến thì đừng đừng nhìn mặt em nữa.”

Khánh Ly nhất quyết nói rồi đứng dậy đi vào phòng nằm.

Sáng hôm sau như lời hẹn An đến tòa án trước. Một lúc sau thì Khánh Ly cũng lái xe ô tô chở Tiến đến.

Khánh Ly đã lo lót trước cho chủ tọa phiên tòa nên thủ tục ký của hai vợ chồng Tiến diễn ra rất nhanh gọn. Họ hẹn 7 ngày sau đến lần nữa để ký quyết định ly hôn. Bình thường thì lâu hơn nhưng do Tiến yêu cầu giải quyết nhanh gọn với lại An cũng không có ý kiến. Hai vợ chồng cũng chưa có con và không tranh chấp gì nên thẩm phán quyết định cho hai người ly hôn sớm.

*
Hai cô em chồng của An ra thành phố khám Ьệпh cho mẹ. Trước khi ra có gọi cho An báo trước. An sợ mọi người sốc nên cũng có báo lại cho Tiến là mẹ và hai em gáι ra thành phố khám Ьệпh sẽ ghé qua nhà. Tiến nghe nói vậy cũng sợ nên không nói với Khánh Ly mà vội trở về nhà. Anh ta bàn với An không nói chuyện này với gia đình vội. Vì anh ta biết thừa Chắc chắn bố mẹ anh và nhất là mấy cô em gáι của anh rất quý An. Nếu biết Anh phản bội An đến với người khác chắc chắn họ sẽ không chấp nhận.

An cũng không muốn bố mẹ chồng và em gáι chồng buồn vì chuyện này nên cũng đồng ý với Tiến. Họ lại diễn kịch Một đôi vợ chồng hạnh phúc trước mặt mọi người.

Tiến ở lại ban tối mà không báo cho Khánh Ly. Cô ta không thấy Tiến về nhà gọi cũng không Ьắt máy nên nghi ngờ. Cô ta gọi cho An cũng thấy An không nhấc máy. Khánh Ly thấy lạ nên đi thẳng đến nhà An.

Lúc này mọi người đang ăn cơm. Cửa cổng không đóng. Khánh Ly xông thẳng vào nhà thấy An và Tiến ngồi gần nhau miệng cười nói vui vẻ với cả nhà thì tức tối đi xông thẳng vào bàn nói:

“Hóa ra là anh về đây. Hèn gì mà tôi gọi anh không nhấc máy!”

Mẹ Chồng và Hai em gáι chồng của An ngơ ngác nhìn Tiến:

“Chuyện này là thế nào? Cô gáι này là ai hả con? Sao cô ta lại xông thẳng vào nhà con và ăn nói lố lăng như vậy?”

“À đây là… mọi người…” Tiến luống cuống không biết giải thích ra sao.

An thấy vậy liền kéo tay Khánh Ly lại ra hiệu:

“Tao xin mày. Mẹ Anh ấy đang bị Ьệпh. Bãi không biết gì cả. Nếu mày yêu anh Tiến thì hãy nghĩ cho anh ấy một chút. Hãy ra về đi.”

Khánh Ly quài tay An ra cười lớn:

“Mày đừng có giả nhân giả nghĩa ra đây! Mày với anh Tiến đã ly hôn không có quαп Һệ gì nữa. Mắc mớ gì mày lại kêu anh ấy ngủ lại nhà mày chứ? Mày tính dụ Anh ấy quay lại hả?”

“Ly!” Tiến kéo tay khuyên can.

Mẹ chồng An khó hiểunhìn hai người. Nhưng hai cô em chồng thì hình như đã hiểu ra sự việc. Cô em út liền lên tiếng:

“Cái chị kia! Chị là ai mà sao dám vào đây lớn tiếng trong nhà anh chị tôi? Mời chị đi cho. Ở đây không tiếp chị!”

Khánh Ly thấy cô em gáι ăn nói có vẻ xược thì hất hàm lớn tiếng:

“Ăn nói cũng đáo để lắm đấy. Nhưng tôi nói cho cô biết. Chị dâu của cô bây giờ là Khánh Ly này chứ không phải người đàn bà kia.”

“Bà điên kia! Bà có bị làm sao không đấy? Ai chấp nhận bà là chị dâu?”

Cô em thứ hai đứng dậy chống hông Chỉ thẳng vào mặt Khánh Ly nói.

“Gớm nhỉ! Cậy đông định mùa lại Ьắt nạt tôi hả? Đừng có mơ nhé!” Khánh Ly y đứng thẳng Người quát lớn lần lượt chỉ tay vào mặt hai cô em chồng cảnh cáo.

Tiến biết cả hai cô em gáι mình đều không phải dạng vừa chứ không chịu nhường nhịn như An. Nếu để một chút nữa chắc chắn là xảy ra to chuyện mất nên vội vàng kéo Ly ra chỗ khác:

“Anh xin em về đi cho anh nhờ. Tí nữa ăn cơm xong anh sẽ về.”

“Anh đừng có mà lừa tôi! Anh muốn ở lại đêm nay với con An chứ gì? Đừng có mong qua mặt được con này nhé!”

“Coi như anh cầu xin em được không Ly?”

Tiến ra vẻ thống thiết.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất

Vỏ bọc – Chương 10

1 giờ 1 phút trước

Vỏ bọc – Chương 9

1 giờ 3 phút trước

Vỏ bọc – Chương 8

1 giờ 5 phút trước

Vỏ bọc – Chương 7

1 giờ 7 phút trước

Vỏ bọc – Chương 6

1 giờ 9 phút trước