Khắc tên vào tim em – Chương 26

Vũ Linh 60

Tác giả: An Yên

Câu nói của Dạ Quỳnh khiến Gia Khiêm ngớ người ra một lúc rồi anh bật cười:
– Dạ Quỳnh, em nói cái gì cơ?
Quỳnh thấy điệu bộ của anh thì trừng mắt lên dọa:
– Này, chủ tịch, em thấy anh nằm sofa hoặc ngủ gục ở giường đều không ổn, sợ anh cong vẹo cột sống rồi ra ngoài người ta lại bảo em đè đầu cưỡi cổ anh. Thế nên em mới có ý tốt bảo anh ℓêп gιườпg ngủ hiểu không? Anh nghĩ đi đâu thế? Cái đồ đầu óc đen tối xấu xa!
Gia Khiêm cố nhịn cười:
– Là em ʇ⚡︎ự suy diễn đấy chứ, anh nghe chưa rõ nên hỏi lại thôi mà?
Quỳnh đưa tay cù lét vào hông anh:
– Em nói tiếng Việt chứ có phải tiếng gì đâu mà anh nghe không rõ hả? Anh đừng cố tình kiếm chuyện nha. Em cho anh ra hành lang ngủ bây giờ!
Gia Khiêm bất ngờ bị chọc nên khó chịu, vừa buồn cười lại vừa oặn eo người và cuối cùng đổ rạp lên người Quỳnh. Anh tủm tỉm:
– Quỳnh, em đang đẩy anh vào tư thế gì vậy hả?
Dạ Quỳnh đỏ bừng mặt. Đây quả là một tư thế vô cùng ái muội. Cô đẩy anh ra:
– Đứng dậy ngay! Nếu anh còn như thế, em sẽ không cho anh nằm ở đây nữa, đi ra ngoài!
Gia Khiêm đứng dậy rồi ngồi xuống giường, đặt hai chân ℓêп gιườпg và chui vào trong chăn. Anh nằm xuống ôm ngang eo Quỳnh:
– Anh đâu có n.g.u!

Dạ Quỳnh liếc anh:
– Này, người ta bảo anh lên đây nằm, nghĩa là tạo điều kiện cho anh có giấc ngủ ngon chứ cấm chạm vào ς.-ơ τ.ɧ.ể người ta nhé!
Khiêm rút tay lại rồi ôm lấy đầu:
– Ôi trời, như thế này còn khổ hơn cả ngủ gục nữa. Thôi, anh thức luôn cho xong!
Quỳnh cười khoái chí:
– Ừ, anh thức đi, canh em ngủ!
Cô nói rồi nằm quay mặt vào trong. Gia Khiêm ôm lấy Quỳnh từ phía sau:
– Không, anh thức từ sáng đến giờ rồi. Bây giờ anh phải ngủ và anh hứa sẽ ngủ ngoan, không cựa quậy, được không bà chủ?
Quỳnh nằm im nhưng trái tιм cứ rộn ràng trong l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ. Cô đan tay mình vào những ngón tay thon dài của Khiêm đang đặt trước bụng rồi nói:
– Được, ngủ ngon!

Sáng hôm sau…

Gia Khiêm dậy sớm hơn thường lệ. Anh kiểm tra những email tгêภ laptop để chuẩn bị cho buổi ra công trường vào chiều nay. Quỳnh mở mắt, nhìn sang bên cạnh không thấy Khiêm đâu, lòng chợt thấy trống trải ghê. Nhưng rồi cô nhìn thấy bóng dáng điềm đạm của anh ngồi tгêภ sofa chăm chỉ làm việc, Quỳnh khẽ mỉm cười. Hóa ra những gì tối qua không phải là mơ, cô và Gia Khiêm thật sự đã thành một đôi!
Quỳnh mỉm cười hạnh phúc rồi ngồi dậy. Nghe tiếng động, Gia Khiêm ngẩng lên. Anh bước lại, việc đầu tiên vẫn là sờ tay lên trán Quỳnh – không sốt nữa:
– Em thấy trong người sao rồi?
Quỳnh cười:
– Em khỏe re mà, có trai đẹp ôm ngủ là khỏe ngay.
Khiêm day day mũi cô:
– Ngoan, vậy em dậy vệ sinh cá nhân đi, lát nữa anh Kem tới, các γ tά sẽ lấy ɱ.á.-ύ đi xét nghiệm rồi anh đưa em đi ăn chịu không?
Quỳnh gật đầu:
– Chịu, trai đẹp nói cái gì cũng chịu!

Khiêm bật cười:
– Được cái nịnh là tài thôi, dậy nào!
Quỳnh nhanh nhẹn vào vệ sinh cá nhân. Khi cô bước ra đã thấy bác sĩ Thiên Vương ngồi nói chuyện cùng Gia Khiêm. Cô cúi chào bác sĩ, Vương nhìn cô:
– Em thấy ổn chưa?
Quỳnh gật đầu:
– Dạ cảm ơn anh, em khỏe rồi ạ!
Thiên Vương tủm tỉm:
– Ừ, không ổn mới lạ. Giờ ấy, việc của em là tẩm bổ thật khỏe mạnh để tận hưởng tình yêu, đừng tham công tiếc việc nữa, đừng bon chen quá. Chivas thiếu gì tiền đâu em. Em không cần phải lo lắng gì cả!
Quỳnh thấy ngại. Bởi những người này thực ra không xa lạ gì với cô, nhưng hôm nay cô gặp tất cả với một tư cách khác. Giờ Quỳnh là người yêu của Gia Khiêm, ʇ⚡︎ự nhiên gặp họ lại thấy ngại ngùng. Quỳnh ngồi xuống cạnh Gia Khiêm và nói:
– Dạ tính em khó ngồi yên lắm. Chắc em không có số hưởng rồi!
Vương cười:
– Đó là trước khi gặp Chivas thôi, chứ cái kiểu thừa tiền như nó, em không cần vất vả đâu. Giờ các bạn γ tά sẽ lấy ɱ.á.-ύ xét nghiệm một số vấn đề về chức năng gan, thận của em và sáng nay sẽ còn một số xét nghiệm khác, nhanh thôi, anh dặn mọi người cả rồi. Họ sẽ hướng dẫn em đi. Sáng nay, anh có ca phẫu thuật nên không đi cùng em được.

Quỳnh nói:
– Dạ anh giúp đỡ chúng em nhiều lắm rồi, những việc này em ʇ⚡︎ự làm được mà!
Thiên Vương gật đầu:
– Ừ, giờ em để các bạn lấy ɱ.á.-ύ rồi đi ăn đã, vì chưa đến giờ phòng khám làm việc. Các xét nghiệm sau đó không cần nhịn ăn nên cứ ăn cho no, còn có sức mà yêu nha!
Vị bác sĩ nói xong thì đứng dậy và vừa vỗ vỗ lên vai Gia Khiêm vừa hát:
” Oh first kiss you make me crazy
Chẳng muốn ta rời bước đi, chỉ muốn tan vào với nhau oh oh….”
Gia Khiêm đấm nhẹ vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh:
– Anh có im đi không?
Anh chàng bác sĩ lém lỉnh còn nháy mắt gửi lại một nụ hôn gió rồi mới huýt sáo rời đi. Quỳnh nhìn sang Khiêm:
– Mấy anh này vui tính thật, anh nhỉ?
Khiêm vuốt tóc cô:
– Ừ, họ rất tốt bụng, dần dần em sẽ quen.
Cô γ tά thân thiện vào phòng lấy ɱ.á.-ύ cho Dạ Quỳnh rồi Khiêm đưa cô đi ăn sáng. Trong khi chờ đồ ăn đưa đến bàn, Gia Khiêm vào nhóm ” anh em”:
– Trưa nay, em mời mọi người ăn trưa tại phòng VIP số một nhà hàng A nhé. Đã đặt bàn nha!

Dù mới sáng sớm nhưng câu nói ấy lại có một sự lan tỏa phi thường. Gia Bảo nhắn tin:
– Thôi, em nhịn ăn sáng luôn chờ đến trưa ăn đồ ngon.
Vương Thành cười:
– Lễ cảm tạ Tổ tư vấn thì chắc cũng lắm sơn hào hải vị đấy!.
Gia Khiêm nhắn thêm:
– Em tính mời anh Trần Kim nữa được không?
Bá Tùng đồng ý:
– Ừ, Trần Kim cũng đóng một vai trò rất quan trọng trong sự nghiệp tán gáι của em đấy.
Vậy là chốt. Quỳnh ngồi đối diện thấy Gia Khiêm cười tủm tỉm thì liếc anh:
– Anh làm gì mà cười một mình thế?
Khiêm nhìn cô:
– À, trưa nay anh mời mấy anh em thân thiết đi ăn cùng tụi mình, vì họ đã giúp anh rất nhiều trong việc thoát ế!
Quỳnh ngạc nhiên:
– Ơ, em còn chưa biết sẽ được ra viện hay không mà? Với lại, em chưa hiểu việc mọi người giúp anh thoát ế là sao?

Khiêm nói:
– À, anh nghĩ chắc em ổn. Với lại, kể cả chưa ra viện thì vẫn đi ăn bình thường thôi mà. Còn những người anh em trưa nay em gặp, họ đã động viên, thúc giục giúp đỡ đủ kiểu để anh tán tỉnh bằng được em.
Quỳnh phì cười,:
– Thế cơ á? Vậy hóa ra là em bị đặt vào một cái thế phải đổ gục hà?
Gia Khiêm xoa tay vào nhau:
– Vấn đề căn bản là anh cũng gặp may mắn nữa chứ. Nếu em không đồng ý thì anh chỉ biết khóc thôi!
Cả hai vui vẻ ăn sáng rồi Khiêm đưa Quỳnh về Ьệпh viện. Cô giục anh:
– Thôi, anh cứ đi làm đi, em khỏe rồi, hôm nay có mấy chị γ tά ở đây nữa, em ʇ⚡︎ự làm được cả mà!
Khiêm nhìn đồng hồ rồi nói:
– Ừ, anh ngồi với em một lát nữa. Khi nào đến giờ Ьệпh viện làm việc thì anh sẽ tới tập đoàn. Nếu em được ra viện thì anh sẽ tới chở em về, trưa mình đi ăn, chịu không? Vì làm xong xét nghiệm và thủ tục chắc cũng khoảng tầm mười giờ đấy!
Quỳnh nói:
– Dạ, mà em đi taxi cũng được. Giờ anh lại đi xe của bác sĩ Vương ạ?

Khiêm lắc đầu:
– Không, lát nữa trợ lý sẽ qua đây chở anh tới tiệm hoa lấy xe. Vì trưa nay, mình sẽ tới nhà hàng trước nên anh để xe cho anh Kem còn đi tới đó chứ! Em cứ làm đầy đủ xét nghiệm đi, xong việc thì gọi cho anh được không?
Quỳnh ra dấu ” OK “, Khiêm tham lam thơm lên má cô:
– Từ giờ không được bỏ bê bản thân nữa nghe không? Có việc gì phải nói cho anh đấy!
Quỳnh gật đầu:
– Em biết rồi. Thật ra, sau lần xem mắt, vì bị mẹ nói từ mặt nên em cũng buồn, cảm giác không được bố mẹ coi trọng, cứ xem em như con rối. Thế nên em không tha thiết gì ăn uống, không ngủ đủ giấc, nghỉ không đúng giờ, chỉ muốn lao vào làm việc thôi. Vậy nên mới như thế đấy. Từ giờ em sẽ lo lắng cho bản thân chứ, vì còn có anh mà.
Khiêm vuốt vuốt tóc cô:
– Biết vậy thì tốt rồi. Cuối tuần này, anh cùng em về nhà bố mẹ vợ nha!
Quỳnh lườm anh:
– Vợ với con gì ở đây? Người ta mới đồng ý yêu có mấy tiếng đồng hồ thôi đấy!
Khiêm đan tay mình vào tay cô:
– Kệ, nếu em còn nói nữa thì sáng nay anh đưa em ra phường đăng ký kết hôn luôn bây giờ đấy!
Quỳnh cười rũ rượi. Không ngờ hạnh phúc lại đến với mình thật bất ngờ và nhẹ nhàng đến thế. Có lẽ khi đến một độ tuổi đủ sức chín chắn, tình yêu của con người ta cũng khác với sự xốc nổi khi mới lớn. Họ sẽ hiểu nhau hơn, dễ dàng thông cảm với nhau hơn để cùng yêu một cách mãnh liệt hơn. Khiêm ngồi chơi với Quỳnh một lúc rồi tới Tập đoàn sau khi các cô γ tά vào đưa Quỳnh đi làm các xét nghiệm cần thiết.

Trưa hôm đó, tại nhà hàng A…

Dạ Quỳnh dĩ nhiên là đã được ra viện sau quyết định của bác sĩ Vương, các chỉ số của cô đều bình thường. Trưa nay, cô mặc một bộ váy cúp ռ.ɠ-ự.ɕ bên trong, phía ngoài khoác một chiếc áo mỏng nhẹ, trông Quỳnh vừa trẻ trung để vừa dễ thương với bộ váy xòe phía dưới, tôn lên dáng vóc dong dỏng cao của cô. Gia Khiêm đưa cô tới nhà hàng trước sớm một chút để chờ mọi người. Tới gần mười một giờ, Quỳnh thấy vợ chồng Bá Tùng và hai người đàn ông nữa cùng tới, một trong số đó chính là Vương Thành – người mà cô đã nhầm là Gia Khiêm hôm đi xem mắt. Một lát sau nữa, cô thấy một người đàn ông trông khá điềm đạm, người này Quỳnh từng gặp trong bữa tiệc của Hoàng Gia. Hôm đó, Tú Uyên đã giới thiệu người này là trợ lý của Chivas. Mọi người ngồi vào bàn, Gia Khiêm vừa cười vừa nói:
– Anh Vương đang bận một chút nên xin đến muộn, chúng ta trò chuyện một tí, chờ anh ấy đến nhỉ?
Ai nấy đều OK, Gia Khiêm lên tiếng:
– Hôm nay, chúng em mời mọi người bữa cơm trưa để cảm ơn tất cả trong thời gian qua đã giúp đỡ em rất nhiều, tạo điều kiện cho em và Quỳnh gặp gỡ, tìm hiểu nhau.
Điều kỳ lạ là hôm nay mấy anh chàng này có vẻ kiệm lời, ai cũng chỉ gật gật và mỉm cười nhẹ nhàng khiến Gia Khiêm vừa thấy lạ, lại vừa cảm nhận những gì mình đang nói trở nên trịnh trọng. Anh quay sang Quỳnh:
– Để anh giới thiệu với em nhé. Vợ chồng anh Bơ Chị Uyên thì em biết rồi. Còn đây là anh Vương Thành – chủ tịch tập đoàn Vương Thị, người mà em đã nhầm lẫn với anh hôm xem mắt. Anh Thành là con của chú Vương Thăng và cô Tường Vy, bạn thân bố Long. Còn kia là Sonic, tên thật là Gia Bảo – con trai của chú Lê Minh và cô Tuệ Lâm. Bảo là tổng giám đốc của công ty NEW cũng thuộc tập đoàn Hoàng Gia. Công ty này được Ông nội Hoàng Thông lập riêng cho chú Lê Minh vì những đóng góp của chú ấy cho Hoàng Gia, nay do sao Bảo phụ trách. Đây cũng là công ty cũ của anh Trần Kim, giờ anh ấy là trợ lý của anh. Chính chú Minh đã cử anh Kim đến giúp đỡ anh trong những ngày đầu mới về nước cho tới nay luôn. Toàn là tuổi trẻ tài cao cả!
Quỳnh chào lần lượt từng người và thật sự cô rất khâm phục họ. Mặc dù tất cả những chàng trai này đều có sự hỗ trợ và có nền tảng từ đời bố mẹ, nhưng điều quan trọng là họ đã tiếp bước thế hệ trước chèo lái con thuyền kinh doanh lên những nấc thang mới.
Gia Khiêm giới thiệu xong một lượt thì nghe Bá Tùng nói:
– Rồi, màn giới thiệu khá đầy đủ. Giờ em giới thiệu người ngồi cạnh em xem nào!

Khiêm bật cười:
– Dạ đây là Dạ Quỳnh, chủ tiệm hoa ” QUỲNH ” rất nổi tiếng ở thành phố C và là vợ sắp cưới của em!
Quỳnh liếc Gia Khiêm:
– Anh này hay ghê. Anh giới thiệu người yêu là được rồi!
Cô cũng quay lại những người trước mặt và nói:
– Thực ra, em nghĩ mọi người ở đây đều biết em trong công việc hàng ngày. Nhưng hôm nay em đến đây lại với tư cách là người yêu của anh Khiêm. Thế nên có chút hơi lạ lẫm ạ.
Tú Uyên tủm tỉm:
– Ờ, dạ là đúng rồi. Từ giờ xưng hô sao cho phải phép chứ nay phải gọi Tú Uyên này là ” chị ” nha Quỳnh!
Dạ Quỳnh thiếu nước lao vào nhéo cho Tú Uyên một cái. Cô liếc Uyên:
– Con nhỏ này, được cái đó là nhanh thôi!
Uyên phụng phịu nhìn sang Tùng:
– Chồng, anh xem, vợ chưa cưới của Chivas gọi em là “con nhỏ “, thật là thiếu tôn trọng quá!
Bá Tùng nhìn vợ đầy cưng chiều:
– Thôi em, để Quỳnh quen từ từ. Trước đây em chả gọi bé Bắp là ” chị ” mãi còn gì.
Vừa lúc đó, cάпh cửa phòng bật mở, Thiên Vương bước vào:
– Xin lỗi mọi người nha, tôi bận phẫu thuật mới xong. Trưa nay cũng chỉ ngồi với anh em khoảng ba mươi phút rồi lại về Ьệпh viện, chuẩn bị cho ca phẫu thuật chiều nay.

Vương Thành nói:
– Bác sĩ đã bỏ lỡ mà chào hỏi ấn tượng rồi!
Vương cười:
– Sáng nay chào rồi, anh cũng không uống đâu nhé, chiều phải phẫu thuật mà!
Đồ ăn được đưa lên, Gia Khiêm nói một lần nữa lời cảm ơn tới tổ tư vấn. Bác sĩ Kem thong thả nói:
– Ừ, cậu xem thế nào chứ anh em hết lòng, phụ huynh hết sức, một bác sĩ như tôi còn bất chấp cả lương tâm để ” khịa” thêm Ьệпh cho Quỳnh nằm viện, không biết ơn mới lạ.

Quỳnh trố mắt:
– Hả? Là sao anh?
Bá Tùng bật cười:
– À, tức là đáng lẽ ra trưa hôm qua em đã có thể về sau khi hạ sốt, nhưng anh Kim thì dốc lòng thay mặt Gia Khiêm ở tập đoàn, anh Kem thì dốc sức đúng với danh hiệu bác sĩ của nhân dân, vẽ thêm việc cho em nằm lại Ьệпh viện, tất cả để tạo điều kiện cho nó tán đổ em đấy!
Rồi Bơ quay sang Chivas:
– Nhưng tôi nói cho cậu biết, chúng tôi chỉ giúp cậu có được người yêu xứng đáng. Tuy nhiên, nếu cậu đối xử không đàng hoàng thì chỉ cần Quỳnh hô một tiếng thôi, chúng tôi sẽ xử cậu! Vì anh em chúng tôi bênh vực những người phụ nữ chân chính!
Gia Khiêm nói với Quỳnh:
– Em thấy chưa, đến bạn bè, anh em của anh còn bênh em. Nếu bố mẹ dọa thêm một câu nữa thì anh không còn biết thế nào.
Vừa nói đến đó, điện thoại của anh sáng lên báo tin nhắn đến – là bác sĩ Bảo Long:
– Con trai nhận mệnh lệnh: nội trong tối nay phải đưa con dâu của bố mẹ về ăn cơm. Nếu không, con ҳάc định đêm nay ra vỉa hè bắt muỗi nhé! Chào con!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất