Giọt đàn bà chương 3

Vũ Linh 558

Đêm nay đúng là một đêm mất ngủ. Dù bản thân tôi không quá coi trọng những mối tình. Nhưng quả thật lần này khiến tôi có cảm giác bị lừa. Kiểu như lòng ʇ⚡︎ự tôn của bản thân bị tổn thương ấy. Tôi không tiếc anh ta mà ʇ⚡︎ự trách vào con mắt nhìn đời của mình nhiều hơn. Tôi vốn là người kiêu hãnh và có chút coi thường đàn ông. Thế mà lại bị một gã đàn ông không máy xuất sắc hơn mình suýt nữa đưa mình vào tròng mới đau chứ. Dù thế nào tôi cũng khó mà nuốt trôi được trái đắng này. Nỗi ấm ức làm Ϯộι chập chờn ngủ dậy hai ba lần. Nửa đêm tôi lại thức dậy một lần nữa. Hình ảnh Phùng và bạn gáι anh ta vẫn hiện lên trong đầu tôi. Tôi quyết định xóa anh ta khỏi bộ nhớ của mình. Trước hết là trong điện thoại của tôi.

Tôi với cái điện thoại đang bỏ ở góc giường. Có bốn cuộc gọi nhỡ. Tôi cứ ngỡ là anh ta lại gọi điện cho mình để làm hòa. Nhưng không, tôi đã nhầm. Bốn cuộc gọi điện đó là của Nga bạn thân của tôi. Nó gọi tôi từ lúc 10:00 tối đến bây giờ là 1:00 đêm. Không biết nó có chuyện gì nữa. Tôi nóng ruột nhấc máy lên gọi. Tiếng chuông vừa ngân lên thì đã nghe thấy tiếng nó khóc thút thít ở đầu dây bên kia.

“Ngọc ơi tao c h ế t mất thôi. Tao không muốn sống nữa!”

“Có chuyện gì mà đêm hôm mày nói bậy nói bạ vậy hả?” Tôi vội mắng nó.

“Hu hu! Sao cái số của tao nó khổ thế này!”

Nga vừa khóc vừa nói trong điện thoại.

“Lại chuyện ông Thành nữa phải không?”

“Hức hức!” Nga không nói mà nấc lên thành tiếng.

“Tao đoán không sai mà. Mày thì chỉ khổ vì đàn ông thôi. Năm lần bảy lượt tha thứ cho ổng để ổng lờn mặt. Lỗi này là ở mày đấy!”

Tôi tức điên cҺửι con bạn thân một thôi một hồi. Một phần là do tâm trạng của tôi đang tức với thằng bạn trai trời ᵭάпҺ hồi chiều.

Đứa bạn không hiểu mô tê gì vẫn khóc rấm rứt.

Tôi thấy hơi hối hận vì những câu cҺửι thẳng đốp vào mặt bạn mình trong lúc nó đang cần giúp đỡ.

“Được rồi mày bình tĩnh lại coi nào! Ông ấy chưa về hả?”

“Không liên lạc được. ổng ở lại hẳn nhà bên con kia rồi!”

“Thì mày để ổng ở bên đấy chứ Ϯộι gì mà phải khóc lóc giữa đêm giờ hôm thế này!” Tôi gắt lên.

“Huhu! Nhưng tao tủi thân quá! Từ hồi chiều đến giờ tao nghe người ta nói mà đau lòng. Cố gắng tắm rửa cho con cho con ăn xong đi ngủ rồi mới dám khóc.”

“Mày bật video cho tao coi!”

“Mày đừng nhìn tao vào lúc này. Hay ho gì đâu mà coi! Hu hu. Tao không thể ngủ được. Tao cứ muốn l.ค-๏ đ.ầ.ย א.ย+ố.ภ.ﻮ ร+ô.ภ.ﻮ mà c h ế t cho khuất mắt đi không phải suy nghĩ gì nữa. Nhưng nhìn hai đứa con tao lại không nỡ mày ạ.”
“Con dở người này. Mày nghĩ dại cái gì đấy hả? Sao lại ħàɲħ ħạ bản thân mình? Mày c h ế t thì nó có khóc thương mày tiếng nào hay không? Có khi nó còn mừng vì thoát được mày đấy. Lại được cưới vợ mới mà không tai tiếng gì. Mày c h ế t mày hết nhưng khổ con mày khổ bố mẹ mày khổ chứ ai.”

“Mày có phải vào trường hợp như tao đâu mà hiểu!”

Câu nói trách móc của nó làm tôi sực tỉnh lại. Nó cần an ủi nhất lúc này. Không phải là những câu chê trách hay dạy đời nó. Nghĩ đến mấy vụ tгêภ mạпg xã hội vừa rồi, người phụ nữ ôm con ղ.հ/ả.վ ʂ+ô.ղ.ℊ ζᵉụ•+ζᵉù tôi lại thấy sợ. Chuyện gì cũng có thể xảy ra nếu như người phụ nữ quá áp lực với cuộc sống. Họ không còn đường lui thì cách giải thoát tốt nhất đó là từ bỏ ๓.ạ.ภ .ﻮ ร.- ố -ภ -ﻮ của mình và các con. Không hiểu sao tôi lại liên tưởng đến con bạn mình đang ôm con ղ.հ/ả.վ ʂ+ô.ղ.ℊ.

“Mày đợi tao tí. Tao đến ngay!” Tôi bất ngờ nói với nó.

Nó không nói gì tắt điện thoại luôn. “c̸–h̸-ế-t̸ cha! Không biết nó có nghĩ quẩn hay không đây!”

Tôi sợ hãï quên luôn nỗi buồn đau của mình lúc nãy, vội vàng mặc chiếc áo khoác vào rồi lái xe chạy 40 km vào trung tâm thành phố đến khu chung cư của con bạn thân.

Hơn 30 phút sau tôi đã có mặt tại khu chung cư nhà đứa bạn. Bác bảo vệ cũng quen mặt tôi nên cho vào mà không cần phải hỏi rõ lý lịch.

“Nga! Nga ơi!” Tôi chạy lên phòng con bạn thân ᵭậρ cửa ầm ầm.

Mãi một lúc sau nó mới chạy ra mở cửa cho tôi.

“Mày đến đây thật đấy à?” Hai mắt nó sưng húp nhìn tôi, gương mặt đờ đẫn.

“Chứ sao nữa!” Tôi kéo nó vào trong nhà.

“Mày ngồi xuống đây kể lại tao coi!”

“Anh ta đi từ sáng nói là có việc. Tao cũng không muốn hỏi thêm nữa. Chiều tao gọi về hỏi có ăn cơm không, anh ta nói không ăn. Tao chờ mãi đến tối gọi lại thì không liên lạc được. Gọi cho bạn anh ta mới biết là không có việc gì cả. Sau đó thì con kia gửi tin nhắn cho tao. Là tấm hình của bọn chúng đang ngủ cùng nhau.”

Nói đến đây thì Nga ôm mặt khóc.

“Thế thì mày còn tiếc cái thể loại đấy làm gì nữa!”

“Nhưng tao…” Nga ngập ngừng nhìn lên tấm ảnh cưới vẫn còn nằm chình ình ở phòng khách.

“Tao không có khả năng nuôi con. Tao bỏ việc lâu lắm rồi bây giờ đã 40 tuổi làm sao mà đi xin được việc. Với lại hai đứa con tao chẳng lẽ lại để mất bố?”

“Còn hơn là để cho nó sống với cái loại bố không có nhân cách như vậy. Anh ta ngang nhiên đi với bồ ngủ với bồ mà mày còn chấp nhận được thì tao cũng chịu mày đấy. Còn công việc của mày không xin được chuyên môn thì đi làm công nhân. Thiếu gì cách. Mày đừng có mà lấy lý do lý chấu ra để biện minh cho sự yếu đuối của mình nữa.”Tôi đ ì ê.ղ ʇ ì.ế ʇ la cho nó một trận nữa. Nhưng hình như nó không nghe những lời tôi nói. Trong đầu nó bây giờ chỉ tràn ngập những hình ảnh đau khổ của chồng nó và nhân tình.
Tôi cũng vừa bị phản bội. Tự dưng tôi nhìn thấy mặt đàn ông mà ghét cay ghét đắng. Đàn ông Đúng là cái thứ vô ơn bạc bẽo.

Thấy nó không phản ứng gì ʇ⚡︎ự nhiên tôi lại thấy sợ không nói nữa. Bởi tôi biết nếu mình cất tiếng nói bây giờ lại toàn những lời dậy đời nó mà thôi. Tôi cố gắng giữ bình tĩnh kìm nén cơn thịnh nộ của mình xuống để an ủi bạn. Dù sao đến đây rồi tôi cũng yên tâm hơn phần nào. Ít nhất là tôi cũng đảm bảo được là nó không nghĩ dại dột.

“Thôi muộn rồi mày vào ngủ đi. Mai còn lo cho con đi học nữa chứ!”

Tôi vỗ vai bạn an ủi.

Nó ngước mắt nhìn tôi rồi lắc đầu.

“Tao không ngủ được mày ạ. Cứ nhắm mắt lại là hình ảnh của hai đứa kia lại hiện trong пα̃σ tao. Thà rằng đừng nhắm mắt lại. Ước gì có chai ɾượu ở đây.”

“Mày muốn uống ɾượu đúng không? Được chờ tao tí!”

Tôi đứng dậy rồi dặn nó ở nhà chờ mình.

“Mày đi đâu?”

“Thì đi mua ɾượu.”

“Mày hâm à Giờ này còn ai bán hàng nữa?”

“Ừ nhỉ!” Tôi bật cười. Con Nga cũng bật cười nhìn tôi. Hai đứa nhìn nhau như hai con dở rồi ôm nhau vật ra ghế cười một lúc nữa.

“Đúng là tao cũng hâm thật. Thật ra thì hôm nay tao cũng vừa có chuyện.”

“Mày thì có chuyện gì chứ?” Nga ngạc nhiên nhìn tôi hỏi. Bởi nó rất ngưỡng mộ Tôi. Tôi chưa bao giờ làm nó thất vọng. Tôi là thần tượng trong mắt đó. Vừa có sự nghiệp xinh đẹp lại giàu có trai thì bu đầy. Chỉ là chưa có chồng thôi. Mà nó có chồng rồi nên nó hiểu. Thà rằng không lấy chồng như tôi còn sướиɠ. Muốn làm gì thì làm, ăn gì thì ăn, đi đâu thì đi chả Ϯộι gì phải nghĩ đến ai hay phải dè chừng ánh mắt ai. Nó luôn mơ một cuộc sống của tôi và ao ước. Nhưng hôm nay tôi nói có chuyện nên nó hơi bất ngờ.

“Tao bị cắm sừng chứ sao!” Tôi nói giọng lạnh tanh như thể đó không phải là chuyện của mình.

“Cắm sừng? Anh Phùng cắm sừng mày á?”

“Thế mày nghĩ tao còn ai nữa?”

“Anh ta mà cũng dám ư?”

“Thậm chí còn tệ hơn thế nữa. Chính mắt tao thấy hắn ta đi cùng với cô bồ trẻ và nói xấu tao. Hắn ta coi tao như một cái máy ATM để moi tiền nhưng moi không được. Hắn còn nói là ở bên tao hắn phải gồng lắm mới chịu được. Mày thấy tao đáng thương không?” Tôi vừa nói mà vừa cười. Nga nhìn tôi như không tin vào tai mình nhưng rõ ràng là lời tôi vừa nói ra. Tôi không nói dối bao giờ.

“Tao chịu mày thật đấy. Chuyện như thế mà mày còn cười được!”

“Thế không cười thì bảo tao khóc giống mày à? Tao đâu có ngu. Tự dưng làm khổ mình. Nó làm khổ mình chưa đủ hay sao mà ʇ⚡︎ự mình phải làm khổ mình! Cái thứ rẻ rách đó may mà phát hiện ra sớm. Thôi coi như bỏ. Tao loại thằng chả ra khỏi bộ nhớ của tao rồi.”

Nga nhìn tôi đi hết ngạc nhiên này đến hết ngạc nhiên khác.

“Tao phục mày quá Ngọc ạ! Giá như tao cũng mạnh mẽ được như mày!”

Ngọc nói giọng lại rơm rớm nghẹn ngào.

“Tao ước được như mày quá. Giá như đừng lấy chồng đừng có con thì tao đâu phải khổ sở như thế này!”

“Mày khờ quá. Cái gì cũng có giá của nó. Mày lựa chọn rồi thì phải quyết tâm chịu trách nhiệm. Làm sai thì đứng lên làm lại. Ai cũng có những nỗi khổ của mình. Cái quan trọng là nhìn thẳng vào sự thật đối diện với nó để tìm cách thoát ra. Mày hiểu ý tao nói chứ? Đừng đối xử tệ với bản thân mình. Không ai Thương Mình bằng mình hết. Đừng mong người khác hối hận vì mình. Hãy nhớ bản thân mình phải tốt thì mới có thể mang đến những điều tốt cho người khác được.”

Advertisement

Tôi xoay người ôm lấy nó như ôm lấy vết thương của chính mình. Nhưng tôi biết vết thương của tôi chỉ là vết sớt ngoài ra cắt đi một miếng da thừa không có sao. Nhưng vết thương của nó cắt sâu mãi ở trong lòng. Nó đương nhiên không dễ dàng để chữa lành như tôi rồi.

Nga cũng ʋòпg tay ôm tôi.

“Tao nhớ thời sinh viên quá Ngọc ạ! Tao cũng nhớ quê nữa!”

“Hay ngày mai mày về quê đi!”

“Còn bọn nhỏ? Chúng nó còn phải đi học.”

“Ôi dào học mầm non chứ đâu mà sợ. Cho nghỉ học mấy ngày cũng được.”

“Thôi!”

“Mày lại sợ cái gì hả?”

“Lúc này mày cần phải bình tâm lại. Nếu có một nơi để trở về thì càng tốt. Hãy về với bố mẹ đi. Vài hôm cũng được. Tránh xa nguồn tiêu cực lúc này mày sẽ sáng suốt hơn đấy!”

“Nhưng tao…” Nga ngập ngừng.

“Mày còn lo sợ điều gì nữa?”

“Tao sợ về bất thình lình thế này bố mẹ tao lại nghi ngờ. Tao không muốn bố mẹ tao biết chuyện này. Ông bà già rồi nghe chuyện của tao lại buồn lòng thì không hay.”

“Nếu bố mẹ mày biết mày khổ sở như vậy còn đau lòng hơn đấy. Ngốc ạ. Mày cứ thử đặt mày vào hoàn cảnh của bố mẹ mày đi. Nếu một ngày mày thấy con Su với thằng Bi cũng đau khổ gặp hoàn cảnh trớ trêu mà không dám nói ra với mày mày có đau lòng không?”

“Cái đó…”

“Thôi được rồi. Nếu mày không muốn nói thì trước hết cũng cứ nên về với bố mẹ đi. Về với một nơi nào đó để chữa lành trái tιм mình cái đã. Mai tao xin nghỉ một ngày để chở mẹ con mày về quê.”

“Thôi không cần đâu Để tao Ьắt xe về. Mày bận thế tao không dám phiền mày đâu.”

“Việc gì mà phiền. Tao chở mày về quê rồi chiều tao lên.”

“Mày không phải vì tao vậy đâu!”

“Tao có phải vì mày hoàn toàn đâu. Tao cũng muốn về quê mà. Thèm canh chua mẹ nấu quá rồi. Thèm ổi thèm xoài xanh chấm muối ớt nữa. Ôi chao mới nhắc đến mà chảy cả nước miếng!”

Tôi chóp chép miệng rồi £.¡.ế.ლ môi chảy cả nước miếng làm con bé bạn thân cũng bật cười khanh khách.

“Mày nhiều khi cũng nhìn giống trẻ con thật đấy!”

“Làm trẻ con cho lành mày ạ. Tại sao phải cứ gồng mình lên làm người lớn chứ?”

Nga nhìn tôi nhoẻn miệng cười.

“Cảm ơn mày nhiều!”

Tôi không nói gì mà nhìn nó rồi cũng nhoẻn miệng cười. Có một đứa bạn thân lúc nãy bên cạnh kể cũng hay phết.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất