Giọt đàn bà chương 10

Vũ Linh 423

Mỹ Xuân nói rồi ʇ⚡︎ự kéo ghế ngồi xuống bàn trước. Tôi cũng buông tay Tuân kéo anh vào bàn rồi ngồi xuống giữa hai người.

“Ăn cơm thôi! Đói gần c̸–h̸-ế-t̸!” Tôi lái sang câu chuyện khác để tránh nhắc chuyện ly hôn không mấy vui vẻ của Mỹ Xuân.

“Thương cũng ngồi vào ăn cơm luôn đi!” Tôi thấy Thương vẫn còn đang rửa ráy cái gì đó nên gọi.

“Dạ mọi người cứ ăn trước đi. Em đang dở tay tí.”

“Nhanh lên không cơm canh nguội hết rồi đây này!” Tôi cười nói vui vẻ rồi gắp đồ ăn cho Mỹ Xuân.

“Ăn đi mấy năm rồi không được ăn đồ ăn Việt Nam rồi đó.”

Mỹ Xuân liếc nhìn tôi nói:

“Ừ. Ở bên đó cũng có bán đồ ăn Việt Nam nhưng không ngon như ở mình. Đúng là đi đâu cũng không bằng ở nhà mày nhỉ? Ta về ta tắm ao ta, dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn. Các cụ mình đã dạy thì cấm có sai.”

Tôi ngạc nhiên khi con bạn thân vốn sính ngoại lại có thể nhớ câu ca dao truyền miệng của ông cha mình.

“Mày làm tao bất ngờ đấy!” Tôi chọc Mỹ Xuân.

“Còn nhiều bất ngờ nữa cơ!” Mỹ Xuân cười rồi liếc sang Tuân.

“Anh Tuân cũng ăn đi chứ!” Mỹ Xuân chủ động gắp một cái càng cua to đặt vào bát của Tuân.

“Hải sản rất tốt cho đàn ông.”

Ánh mắt Tuân hơi cau lại. Hình như đang cố gắng kiềm chế một điều gì đó.

“Cảm ơn cô!”

Nói xong anh lấy kẹp càng cua rồi bóc lấy phần ϮhịϮ bỏ vào bát tôi.

“Em ăn đi!”

“Anh cứ để em.” Tôi khẽ nhắc nhở Tuân tế nhị một chút vì đây là bữa ăn có nhiều người. Đặc biệt là Mỹ Xuân, cô ấy vừa trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ nên không nên thấy những cảnh tình tứ như thế này thì tốt hơn.

Mỹ Xuân liếc nhìn tôi và Tuân cười.

“Anh Tuân tốt thật đấy! Ngay cả lúc ăn miếng ngon cũng nghĩ đến người yêu trước tiên. Chắc chắn sau này chiều vợ phải biết! Mày là người may mắn nhất đấy Tiểu Ngọc!”

Tôi cũng có chút hãnh diện ở trong bụng vì thấy người yêu thật sự quan tâm mình không ngại trước mặt mọi người.

“Mọi người ăn hi kẻo cơm canh nguội hết mất ngon!”

Tôi hơi ngường ngượng nên cố tình lảng sang chuyện khác.

Cả buổi chỉ có tôi và Mỹ Xuân là nói chuyện nhiều. Tuân ít nói hẳn và cũng ăn ít hơn mọi khi. Tôi đoán chắc anh ấy ngại có người lạ trong nhà. Còn Thương thì cứ nhìn Mỹ Xuân không nói lời nào.

Cái bụng Thương 8 tháng rồi nhưng cũng còn gọn gàng lắm. Thương vốn là dân lao động chân tay nên tác phong rất nhanh không bị nặng nề như những bà bầu những tháng cuối thai kỳ khác. Thiếu cái này cái kia cô đều ʇ⚡︎ự mình đứng dậy để đi lấy. Tuân thấy vậy liền kêu cô ngồi xuống để anh đi lấy cho.

Tôi thấy Tuân có vẻ không ʇ⚡︎ự nhiên. Thỉnh thoảng lại lấy lý do đứng lên ra ngoài để làm gì đó một lúc. Khi nào tôi gọi anh mới quay trở lại bàn ăn. Tôi cũng không để tâm lắm vì còn bận nói chuyện với Mỹ Xuân. Nhưng Mỹ Xuân bây giờ cũng không còn chú ý đến những câu chuyện của tôi lắm thì phải.

Ăn cơm xong Tuân lấy lý do là để tôi tiếp bạn nên đi về sớm. Mọi lần ăn cơm xong chúng tôi còn đi chơi hoặc ở nhà nhâm nhi ly trà ngồi bên nhau nói mấy câu chuyện vặt hoặc đơn giản là đi dạo một ʋòпg quanh xóm rồi trở về nhà. Sau đó Tuân mới đi về. Hôm nay tôi thấy anh hơi lạ nhưng cũng hiểu vì tôi đang có khách nên chắc anh ngại không muốn ở lại lâu. Tôi đoán thế.

Tôi đưa Tuân ra đến cổng. Anh lên xe nhưng lại ngập ngừng nói với tôi:

“Mỹ Xuân ở lại nhà em hả?”

“Không. Cô ấy chỉ ở tạm hôm nay thôi. Cô ấy không thích ở nông thôn. Ngày mai cô ấy lên thành phố thuê khách sạn ở rồi.”

“Ừ! thế thì may quá!” Tuân thở nhẹ có vẻ nhưng bớt căng thẳng đi một tí.

“Em…”

Anh ngập ngừng định nhắn nhủ tôi điều gì đó nhưng lại thôi.

“Anh muốn nói gì với em sao?”

“À …ừ… mà không có. Thôi anh đi về đây. Em nhớ ngủ sớm.”

“Vâng! Về đến nhà nhớ nhắn tin cho em an tâm nhé.”

Tôi vẫy tay chào tạm biệt anh. Mọi lần trước khi về anh đều ôm tôi một cái. Nhưng lần này anh có vẻ như muốn chạy trốn ra khỏi nhà tôi vậy. Nói đi là đi luôn.

Tôi quay trở vào trong nhà. Mỹ Xuân đã quay trở về phòng nhưng không phải phòng cô ấy mà là phòng tôi để chờ tôi.

“Chưa ngủ hả?” Tôi nằm sấp xuống giường bên cạnh Mỹ Xuân.

“Chưa muốn ngủ.” Mỹ Xuân nhìn tôi chằm chằm.

“Tưởng lúc nãy mày kêu mệt nên muốn ngủ sớm. Nếu chưa muốn ngủ thì ở lại đây buôn chuyện với tao. Lâu lắm rồi chúng mình mới được ở cạnh nhau.”

Tôi hí hửng kéo còn bạn thân xuống nằm cạnh mình ôm lấy vai nó hủ hỉ.

“Mày càng ngày càng trẻ ra ấy! Chả ai tin mày có con 10 tuổi rồi.” Tôi xoa xoa cái tay nó trắng mịn như bông bưởi mà xuýt xoa.

“Đúng là gáι một con trông mòn con mắt!”

Mỹ Xuân dường như chẳng thèm để ý đến những câu khen ngợi của tôi. Nó đang nghĩ ngợi điều gì đó. Bỗng nhiên nó hỏi:

“Mày quen anh Tuân lâu chưa?”

“Cũng được bốn năm tháng gì đó.”

“Mới 4,5 tháng mà mày đã quyết định lấy anh ấy rồi hả? Mày có biết gì về con người anh ấy không?”

“Sơ sơ. Với lại mẹ anh ấy là bạn của mẹ tao nên cũng không ngại. Hai bên gia đình cũng biết rõ nhau.”

“Nhưng anh ta từng đi nước ngoài. Biết đâu ở đó anh ta đã có gì rồi? Mày chỉ biết gia đình anh ta chứ đâu có biết được bản thân anh ta.”

“Ờ sao mày biết anh ấy đi nước ngoài?” Tôi ngạc nhiên khi nghe Mỹ Xuân nói về Tuân. Rõ ràng tôi chưa từng kể chuyện về anh cho Xuân nghe.

“Thì tao đoán. Không phải vậy sao?”

“Ừ. Anh ấy cũng mới về đây mấy tháng nay rồi gặp tao đấy. Mà thôi đừng nói chuyện anh ấy nữa. Kể tao nghe chuyện của mày đi!” Tôi vô tư không một chút nghĩ ngợi gì về mấy câu nói bất thường của Mỹ Xuân.

“Tao thì có chuyện gì để kể?”

“Chuyện mày với chồng mày đấy. Sao lại ly hôn? Chẳng phải chúng mày đang rất hạnh phúc hay sao?”

“Ôi giồi! Nhìn bên ngoài thì thế thôi. Chứ ở trong chăn mới biết chăn có rận. Nhiều chuyện lắm. Chán chả muốn nói nữa.”

Mỹ Xuân nói giọng có vẻ như thất vọng lắm.

“Nhà mày có ɾượu không?”

Mỹ Xuân bất ngờ hỏi.

“Có nhưng toàn ɾượu vang thôi.”

“Có bια không?”

“Có. Trong tủ lạnh còn mấy lon của anh Tuân. Thỉnh thoảng anh ấy có uống vài lon.”

“Anh ấy hay đến đây lắm à?”

Mỹ Xuân có vẻ tò mò mỗi lần tôi nhắc đến Tuân.

“Tuần ba bốn lần anh ấy ʇ⚡︎ự lái xe ra đây thăm tao.”

“Thế có ngủ lại đây không?”

“Trước đây thì không. Nhưng từ khi chúng tao dạm ngõ thì thỉnh thoảng anh ấy có ở lại.”

“Nghĩa là chúng mày đã có chuyện đó rồi hả?”

“Mày hỏi gì mà như hỏi cung thế hả?” Tôi nhéo cho nó một cái ngang hông.

“Nhưng có chưa?” Mỹ Xuân vẫn rất tò mò hỏi tôi cho đến cùng.

“Chúng tao sắp mặt vợ chồng mà. Chuyện đó xảy ra cũng đâu có gì là lạ. Không phải mày mắng tao là ăn cơm trước kẻng chứ? Tưởng mày tư tưởng sẽ thoáng hơn tao chứ nhỉ?”

Gương mặt mỹ Xuân có chút thất vọng. Nó không nhìn tôi mà hơi khó chịu.

“Mày sao vậy?” Tôi ngạc nhiên nhìn đứa bạn vì thái độ lạ lùng của nó.

“Không sao. Thôi tao hơi mệt rồi, tao đi ngủ đây.”

“Ừ! đi ngủ đi cho khỏe!” Thấy bạn than mệt tôi cũng không đành lòng kéo nó nấn ná ở lại đây để buôn chuyện nữa.

Sáng tôi đi làm sớm. Mỹ Xuân vẫn chưa dậy. Tôi nghĩ bạn còn mệt nên để cho nó ngủ lúc nào muốn dậy thì dậy không muốn làm kinh động đến nó.

Thương cũng đến sớm để nấu ăn sáng cho tôi. Cô có chìa khóa của tôi để chủ động khi nào rỗi thì đến. Hầu như buổi sáng nào Thương cũng đến thật sớm để chuẩn bị bữa sáng dù tôi có nói là cô cứ ở nhà nghỉ cho thoải mái. Đến tháng cuối thai kỳ rồi người nặng nề không cần đi lại nữa tôi ʇ⚡︎ự lo được. Nhưng Thương nhất quyết không chịu. Cô nói cô đến nhà tôi chăm sóc tôi cô thấy thoải mái và khỏe khoắn hơn. Thấy Thương cũng không đến nỗi mệt mỏi với thai kỳ nên tôi để cô đi lại.

Tôi ăn vội bát phở của Thương nấu rồi dặn Thương:

“Mỹ Xuân hơi mệt nên cô ấy dậy hơi muộn. Lúc nào nó dậy Thương hỏi xem nó có muốn ăn phở không thì lấy cho nó. Nếu nó không ăn thì thương hỏi xem nó muốn ăn gì thì mua cho nó ấy dùm tôi nhé!”

“Vâng em biết rồi thưa bác sĩ!”

Thương vui vẻ nhận lời tôi rồi quay vào dọn dẹp nhà cửa.

Tôi đi làm mải miết đến giờ nghỉ trưa mới nhắn tin cho bạn xem nó đã dậy chưa. Chẳng thấy nó nhắn lại gì cả. Tôi nghĩ là nó đang còn ngủ nướng nên gọi thẳng cho Thương.

“Mỹ Xuân đã dậy chưa Thương?”

“Cô ấy mới dậy bác sĩ ạ. Còn đang tắm trong nhà vệ sinh.”

“Ừ. Chịu khó hỏi nó coi ăn gì thì mua cho nó nhé!”

“Trưa rồi còn ai bán ăn sáng đâu nữa mà mua hả bác sĩ? Mà bác sĩ có về không để em nấu cơm?”

“Xa quá không đủ thời gian nghỉ trưa nên tôi ở lại đây thôi. Chiều tôi về sớm!”

“Vâng em biết rồi! Em chào bác sĩ!”

Tôi cúp máy nhưng vẫn hơi lo lo vì không biết việc ăn uống của Mỹ Xuân thế nào có hợp khẩu vị với nó không? Lại cũng vừa lo cái cá tính của nó làm Thương ʇ⚡︎ự ái.

Chiều tôi về sớm. Dù gì nhà cũng có khách nên không thể về muộn như mọi hôm được. Tôi chủ động sắp xếp công việc để được về sớm hơn đón tiếp bạn. Với lại nó chỉ ở nhà của tôi hôm nay thôi nên ngày mai tôi sẽ vẫn làm việc bình thường.

Mỹ Xuân đang nằm tгêภ ghế sofa xem phim. Tôi về nó nhổm người dậy hỏi:

“Mày về muộn vậy sao?”

“Trời! Như thế này là sớm đấy. Mọi hôm 7 giờ tao mới về. Hôm nay vì có mày lên tao cố tình về sớm.”

Mỹ Xuân nhìn đồng hồ: “Giờ mà còn sớm ư?”

Advertisement

Tôi cười: “Đặc thù công việc của tao là vậy mà. Mà thôi không nói chuyện này nữa. Tao đã tìm được khách sạn cho mày ở trung tâm thành phố rồi đấy. Khách sạn này là của một Ьệпh nhân cũ của tao. Người quen nên mày cứ yên tâm vào đó ở sẽ được phục vụ chế độ đặc biệt.”

Tôi hào hứng khoe.

“Tao không ở khách sạn nữa đâu. Tao nghĩ kỹ rồi tao sẽ ở lại nhà mày.” Mỹ Xuân bất ngờ nói.

“Chuyện gì vậy? Chẳng phải mày chê ở nơi này xa xôi hẻo lánh à?”

“Đó là lúc trước thôi. Nhưng giờ thì tao thích cái nơi này.” Mỹ Xuân nói một cách trơn tru như chưa từng chê nơi này trước đó.

“Sao? mày không thích tao ở lại đây à?”

“Tất nhiên là tao thích chứ! Tao mong mày ở lại đây với tao mấy hôm nữa. Dù gì thì tao cũng sắp đi lấy chồng. Có ở được với nhau bao lâu nữa đâu!”

“Ừ. Thế thì được. Tao mới kêu Thương xếp đồ đạc của tao vào phòng rồi. Mà sao mày lại thuê ôsin có chửa to thế? Người nặng nề làm sao mà làm được việc? Cô ta chậm chạp tao ngứa cả mắt!”

Mỹ Xuân có chút không hài lòng khi nói về Thương.

“Thương không phải osin.”

“Không phải là ôsin thì là gì?”

“Mày nói bé bé thôi không Cô ấy nghe được lại buồn?” Tôi khẽ ra hiệu cho Mỹ Xuân nói nhỏ lại vì Thương đang dọn dẹp ở ngoài sân. Cô ấy có thể nghe thấy chúng tôi nói chuyện dù âm lượng không to lắm.

“Mày lạ thật đấy!”

Mỹ Xuân vẫn còn hậm hực.

“Thương là một Ьệпh nhân của tao. Tao thấy hoàn cảnh của cô ấy Ϯộι nghiệp nên nhờ cô ấy đến làm giúp việc.”

“Trời đất! Thế mà không phải là osin thì gọi là bà chủ chắc?”

“Mày nhỏ cái miệng dùm tao cái!” Tôi cố gắng kéo Mỹ Xuân nói nhỏ lại.

“Thôi không nói chuyện này nữa!” Thấy Thương đang đi vào nên tôi lảng ra.

“Tao tưởng mày muốn thuê khách sạn tгêภ thành phố nên về sớm để chở mày đi xem sao. Giờ mày không muốn thuê thì càng khỏe. Ở lại đây chơi với tao. Ăn cơm xong tao dẫn mày đi chơi. Nói là nói ở ngoại thành chứ cũng nhiều chỗ hoành tráng lắm đấy!”

“Thế anh Tuân có đến không?”

Mỹ Xuân lại hỏi về Tuân.

“Không. Hôm nay anh ấy nói có việc bận nên không ra được. Mà sao mày cứ quan tâm về anh ấy thế? Mày đừng nói là mày thích người yêu của tao nhé!”

Tôi cười đùa chọc Mỹ Xuân. Nhìn thấy gương mặt của nó không vui nên liền nói:

“Đùa thôi. Mày làm gì mà căng thẳng vậy? Nhưng mà tao nói trước. Chung gì thì chung chứ không thể chung người yêu được nhé!” Tôi nói nửa đùa nửa thật.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất

Vỏ bọc – Chương 10

1 giờ 5 phút trước

Vỏ bọc – Chương 9

1 giờ 7 phút trước

Vỏ bọc – Chương 8

1 giờ 9 phút trước

Vỏ bọc – Chương 7

1 giờ 11 phút trước

Vỏ bọc – Chương 6

1 giờ 12 phút trước