Giấu anh vào nỗi nhớ chương 10

Vũ Linh 171

Tác giả : An Yên

Chính bản thân ông Đinh Long cũng cảm nhận được sự căng thẳng đến mức không thể cứu vãn trong thời gian qua giữa Vũ Phong và cô Như Hoa. Ông nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô, đặt tay lên bàn tay đang run rẩy của cô Như Hoa:

– Chúng ta dừng điều cần dừng, nắm bàn tay cần nắm, sao em cứ ʇ⚡︎ự dằn vặt mình vậy?

Ông nói thế nhưng chính ông cũng đang không biết phải làm thế nào để ngôi biệt thự này không lạnh lẽo. Cô Như Hoa lắc đầu nguầy nguậy:

– Không, đáng lẽ chúng ta không nên bắt đầu mối quαп Һệ này, chúng ta chỉ nên quen biết và trò chuyện mà thôi. Là em sai, có lẽ những đổ vỡ khiến em tổn thương quá nhiều nên dễ rung động trước sự đồng cảm của anh. Đinh Long, dừng lại đi, đằng nào em cũng là con giáp thứ mười ba rồi, đừng để Vũ Phong ċăm hận em thêm nữa.

Ông Đinh Long thở dài một lượt rồi nói:

– Thôi, giờ em ăn rồi nghỉ đi! Mai anh sẽ nói chuyện với Vũ Phong!

Cô Như Hoa ánh mắt có đôi chút Һσα̉пg ℓσα̣п:

– Không, không , Đinh Long, anh đừng nói gì cả, con sẽ nghĩ em xui xút anh! Chúng ta cần dừng lại, anh hiểu không?

Ông Đinh Long vuốt mái tóc cô Như Hoa. Những gì cô vừa biểu hiện rất giống mấy ngày cô mới điều trị tâm lý xong. Sợ mọi chuyện lại khiến cô thêm hoảng sợ, ông nói:

– Ừ, được rồi, anh sẽ không nói nữa! Để anh hâm lại đồ ăn, Vũ Phong ăn chưa?

Cô Như Hoa lặng lẽ lắc đầu:

– Con không muốn ăn cùng em…không muốn nhìn em.. không hề muốn nhìn…

Ông Đinh Long kéo cô Như Hoa lại và ôm chặt, một tay vỗ vỗ lưng cô:

– Được rồi, em lại bàn ngồi đi!

Nói rồi, ông đi hâm thức ăn và gõ cửa phòng Vũ Phong:

– Phong, bố hâm đồ ăn rồi, con ra ăn đi, đừng bỏ bữa!

Nghe tiếng bố, Vũ Phong rời bàn học và đi xuống phòng ăn. Cô Như Hoa thấy cậu cũng vội lại ngồi vào bàn. Lại một bữa tối muộn mà chẳng ai nói với ai câu gì…

Trưa hôm sau, Vũ Phong vừa phóng xe ra khỏi trường được một quãng thì bỗng nhìn thấy một người đang bị đám thanh niên ᵭάпҺ ᵭ.ậ..℘ trong ngõ nhỏ. Lúc đầu, cậu định lơ đi vì không phải việc của mình. Nhưng liếc qua, cậu thấy người bị ᵭάпҺ cũng trạc tuổi mình, khuôn mặt khá thư sinh nhưng lem luốc hết cả. Bốn, năm kẻ đang vừa ᵭάпҺ vừa cҺửι:

– Mẹ mày, dám ᵭάпҺ giày ở khu vực này hả? Cút, rõ chưa?

Người thanh niên cũng lì lợm chống cự nhưng không lại nên chỉ biết ôm đầu chịu trận. Vũ Phong nhìn cảnh tượng đó, sau một giây suy tính vội phanh kít xe và định lao lại. Tuy nhiên, bất giác cậu nghĩ tới lần ᵭάпҺ nhau với Gia Minh khiến Nguyệt Cát giận cậu đến ba ngày liền. Giờ đây cậu cũng là học sinh trường chuyên nổi tiếng và chẳng còn Nguyệt Cát bên cạnh để can ngăn.

Cậu hiểu một học sinh trường chuyên ᵭάпҺ nhau với bọn du côn sẽ ảnh hưởng đến bộ mặt của nhà trường. Nhưng cậu bạn đó bị ᵭάпҺ đến thế kia, không vào cứu thì cậu ta ૮.ɦ.ế.ƭ mất. Nghĩ rồi, Vũ Phong vội cởi áo đồng phục trường chuyên nhét vào ba lô, cởi mũ bảo hiểm và dựng xe cách đó một quãng rồi hét lớn:

– Dừng lại!

Năm kẻ côn đồ đang hăng ɱ.á.-ύ ᵭάпҺ túi bụi, nghe thấy thanh âm rắn rỏi ấy thì dừng tay và quay đầu lại. Nhìn thấy một thanh niên cao lớn, đôi mắt thẳm sâu, vẻ mặt bất cần đứng trước mặt, tên cầm đầu hất mặt hỏi:

– Chú em là ai mà dám lớn tiếng ở đây? Không phận sự miễn vào!

Vũ Phong tiến tới đám người đó, dõng dạc nói:

– Năm ức hϊếp một, các anh không thấy ทɦụ☪ sao?

Tên ban nãy cười vang:

– Ha ha, tại sao lại phải ทɦụ☪ khi khiến người khác qùγ phục dưới chân mình?

Vũ Phong không tỏ ra sợ hãï mà nhíu mày:

– Các anh thả cậu ta ra đi!

Một tên trong đám côn đồ đến vỗ vai Vũ Phong:

– Tốt nhất chú em về ăn cơm mẹ nấu đi. Thằng này bị ᵭάпҺ vì nó đáng như thế, vậy thôi! Chú em đừng xía vào việc của bọn anh!

Vũ Phong nắm chặt hai tay đến mức nghe tiếng khớp xương kêu răng rắc:

– Lên đi!

Tên cầm đầu thoáng ngạc nhiên rồi cười lớn:

– Chú em nghĩ một thằng nhãi như chú mà ᵭάпҺ lại bọn anh sao?

Vũ Phong lắc đầu:

– Không cần múa võ miệng, lên đi!

Tên cầm đầu ném điếu tђยốς xuống đất, lấy mũi giày di di lên đó rồi hất hàm:

– Lên!

Cả năm tên cùng lao vào Vũ Phong. Cậu vội cúi gập người né cú đá của tên cầm đầu rồi bật ngửa, bật tung hai chân lao như bay về phía hắn. Tên đó bị bất ngờ nên không kịp tránh, ngã văng ra xa. Một chân làm trụ, Vũ Phong nghiêng một góc bốn mươi lăm độ rồi dùng chân còn lại quét một đường khiến ba tên kia đang đà lao lên bị ngã vật xuống đường. Ngay lập tức, cậu quay ngoắt lại, vung một nắm đấm như trời giáng vào tên còn lại đang đứng phía sau. Năm tên ngã ra đất lồm cồm bò dậy và đi lại phía một gốc cây lớn phía xa. Nghĩ chúng đã bỏ đi, Vũ Phong vội lại đỡ anh bạn kia dậy:

– Dậy đi!

Anh bạn đó nằm mê mệt tгêภ đường, giọng thều thào:

– Đi đi…chưa yên đâu…

Vừa lúc đó, năm tên du côn lao lại với gậy gộc và côn tay. Vũ Phong nhếch miệng:

– À, thì ra đi lấy vũ khí! Mời!

Lần này, chỉ bốn tên cầm gậy lao lên, còn tên cầm đầu ҳάch côn lặng lẽ đứng nhìn. Vũ Phong bật người, tung chân đạp bay chiếc gậy tгêภ tay một tên rồi xoay người và bật cao đạp vào mặt hai tên khác khiến chúng ngạc nhiên tột độ. Tên cầm đầu lúc này mới vung côn tới, Vũ Phong nghiêng người tránh đường côn rồi quét chân đốn hắn ngã kềnh. Hóa ra bọn này chỉ cậy khỏe ức hϊếp yếu chứ võ vẽ gì đâu. Vũ Phong phủi phủi tay, liếc tên cầm đầu:

– Biến!

Hắn bật dậy, chỉ vào mặt Vũ Phong:

– Thằng nhãi, chờ đấy! Chưa xong đâu!

Rồi cả bọn kéo nhau đi. Vũ Phong vội đỡ anh bạn kia dậy:

– Cậu tên gì? Sao lại bị ᵭάпҺ thảm thế?

Anh bạn kia lấy tay lau vệt ɱ.á.-ύ tгêภ khóe miệng rồi nói:

– Gọi tôi là Tuân. Còn cậu?

Vũ Phong phủi bụi tгêภ người Tuân rồi nói:

– Đinh Vũ Phong!

Anh bạn nhắc nhắc chân lên rồi cười:

– Nếu hôm nay không có cậu chắc ngày mai tôi lên báo với cái ʇ⚡︎ựa :” Phát hiện một ҳάc ૮.ɦ.ế.ƭ ở ngõ X đường Y” cho mà xem!

Vũ Phong bật cười:

– Mạng cậu lớn lắm, chưa ૮.ɦ.ế.ƭ đâu mà lo! Tại sao chúng ᵭάпҺ cậu?

Tuân thở dài:

– Chúng tôi đều là trẻ mồ côi, tôi trong trại trẻ đi ᵭάпҺ giày khắp nơi, một số bạn bán báo nữa. Còn bọn họ trốn khỏi trại trẻ lâu rồi, cũng đi ᵭάпҺ giày nhưng ăn cắp, ăn trộm nhiều lắm. Mấy hôm trước tôi ᵭάпҺ giày ở mấy quán cà phê đối diện trường học. Chúng biết được nên dằn mặt tôi, chúng bảo đây là địa bàn của chúng!

Vũ Phong cau mày:

– Đánh giày thì chỗ quái nào chả được? Có phải kinh doanh gì đâu mà tranh giành địa bàn? Cậu không đi học sao?

Tuân nhếch mép cười:

– Trẻ mồ côi đâu sướиɠ như các cậu. Tôi thích học lắm nhưng các mẹ ở trại mồ côi cũng khó khăn, tôi được học hết lớp chín là may mắn lắm rồi đấy. Thế cậu học lớp mấy?

Vũ Phong bỗng dấy lên tình cảm xót thương dành cho người bạn mới quen. Quả là những người quá đủ đầy lại không biết trân trọng, trong khi có biết bao người chỉ mong một cuộc sống bình thường giản dị lại quá khó khăn. Cậu mỉm cười:

– Tôi lớp mười!

Tuân cười toe toét dù mặt thâm tím bởi những cú đấm:

– Vậy là bằng tuổi rồi. Nếu được học tiếp thì tôi cũng lớp mười đấy. Cậu chắc con nhà giàu, trông sáng sủa thế này chắc học giỏi lắm nhỉ?

Vũ Phong gãi đầu:

– Cũng bình thường thôi. Tôi học trường Chuyên đằng kia!

Ánh mắt của Tuân lộ rõ vẻ khát khao nhìn theo hướng tay Vũ Phong chỉ:

– Ừ, trường đó thì chắc chắn giỏi rồi! Mà trưa rồi, cậu về kẻo bố mẹ mong! Cảm ơn cậu lần nữa nhé!

Vũ Phong cười buồn:

– Giờ cậu về trại trẻ hả?

Tuân lắc đầu:

– Chưa, tôi qua chỗ khác ᵭάпҺ giày, tối mới về đó.

Lúc đó, Vũ Phong nghe tiếng réo òng ọc từ bụng Tuân, cậu cau mày:

– Đói hả? Sáng giờ ăn gì rồi?

Tuân cúi mặt:

– Tôi.. chưa ăn gì…

Vũ Phong ngạc nhiên:

– Họ không cho cậu ăn sáng sao?

Tuân lắc đầu:

– Không phải đâu, các mẹ tốt lắm, sáng nào cũng dúi cho chúng tôi đứa năm ngàn, đứa ba ngàn tùy độ tuổi để ăn bánh mì hoặc xôi. Nhưng…tôi không ăn, tôi để dành tiền mua sách giáo khoa cũ… rồi ʇ⚡︎ự học. Tôi tính sang năm góp đủ tiền sẽ xin đi học bổ túc văn hóa, cố kiếm cái bằng cấp ba rồi tính tiếp!

Vũ Phong lặng người. Những học sinh như cậu có bạn chê cả tô bún ba mươi ngàn, có bạn lấy tiền chơi game….còn thế giới của những đứa trẻ như Tuân lại góp từng ngàn từng xu để mua sách cũ, để được học tập…ước mơ rất giản dị lại trở thành quá cao sang với người nghèo. Vũ Phong nghẹn giọng:

– Cậu…về ở với tớ đi. Nếu cậu tiếp tục đi ᵭάпҺ giày, chúng sẽ lại ᵭάпҺ cậu, chúng không tha cho cậu đâu!

Tuân lắc đầu:

– Không. Thế giới của tôi khác cậu, cậu còn bố mẹ, chẳng ai chấp nhận những đứa trẻ bơ vơ như tôi đâu. Lần trước, có một cặp vợ chồng bị vô sinh đến trại trẻ xin con nuôi, họ bảo trông tôi sáng sủa, tính đem về nuôi. Nhưng rồi ông chồng nghĩ sao lại bảo chúng tôi lớn lên ở trại trẻ không đảm bảo nhân cách. Ông ta sợ tôi sẽ ăn cắp vặt trong nhà nên thôi. Mà những người đó, tôi cũng không cần.

Vũ Phong nghe xong thì quả quyết:

– Gia đình tôi không như thế. Đi, cậu cứ đi với tôi. Rồi tôi sẽ nói bố tôi đến trại trẻ làm thủ tục nhận nuôi cậu. Tuân, nghe tôi, không phải lo, cứ đi với tôi là ổn cả!

Tuân bặm môi suy nghĩ rồi lặng lẽ gật đầu, ngồi sau xe Vũ Phong về biệt thự…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất