Cưới chạy bầu – Chương 10

Vũ Linh 226

Tác giả : Trang Buby

Linh thấy tôi xuất hiện ở đây thì có hơi khựng lại, ngạc nhiên hỏi:

– Chị Duyên cũng tới chơi à?

Tôi thì chẳng biết sao lúc đó miệng cứ lắp ba lắp bắp như gà mắc tóc. Vì sợ bị hiểu nhầm nên tôi đành bịa đại một lý do:

– À chị tới đưa tài liệu cho sếp.

Sau đó chưa để Lâm kịp nói gì thì tôi đã quay lại bảo anh:

– Sếp ơi tài liệu tôi đưa sếp rồi. Không còn việc gì nữa tôi xin phép về trước nhé. Chào sếp ạ.

Nói xong tôi lập tức xoay người về phía cửa. Lúc đi ngang qua Linh, tôi ngửi được mùi nước hoa rất thơm, mà tôi nhớ không nhầm hương thơm này mang vẻ ร-є-אy và quyến rũ, bình thường ở công ty Linh hay dùng hương nước hoa ngọt ngào dịu dàng. Tôi khẽ gật đầu và mỉm cười nói với cô ấy:

– Chị về trước nhé.

Linh nhìn tôi, nhẹ nhàng đáp:

– Hay là chị Duyên ở lại ăn bánh sinh Nhật cùng em và sếp đi. Bánh hôm nay em mua ngon lắm.

Tôi biết Linh cũng chẳng thực tâm muốn tôi ở lại đâu, lời mời thì cũng chỉ là cho có phép lịch sự, vì nhìn ánh mắt cô ấy khi bảo tôi ở lại cũng vô cùng miễn cưỡng.

– Thôi chị có việc rồi em. Em ở lại vui vẻ nhé.

Sau đó tôi bước thật nhanh rời khỏi phòng. Lúc cάпh cửa đóng lại, không biết sao tôi thấy tιм mình nhói lên một cái. Khi ngoảnh đầu nhìn lại, bên trong cách âm rất tốt, tôi cũng không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra, cái cảm giác luyến tiếc không nỡ rời lại dâng cao trong lòng.

Tôi bắt taxi về nhà, lúc tôi bước tới cửa thì thấy cái Trang đang ngồi ăn mì tôm trứng. Nó nhìn thấy tôi đã bảo:

– Tối nay tao không nấu cơm đâu, mày có muốn ăn mì tôm thì tao nấu cho.

– Thôi tao ăn rồi.

– Ăn ở đâu ấy? Mà sao bây giờ mới về?

– Ăn nhà ông Lâm.

Cái Trang nghe tôi nói xong liền dừng động tác lại, quay ngoắt 180 độ nhìn về phía tôi, kinh ngạc hỏi:

– Cái gì cơ? Đến nhà sếp á?

– Ừ. Bữa cơm cảm ơn.

– Sao tao nghe thấy có gì đó sai sai. Cảm ơn thì mời nhau đi nhà hàng, dẫn nhau về nhà làm gì?

– Ai biết, mày đi mà hỏi sếp mày đấy.

– Sếp tao chắc không phải sếp mày.

– Ừ thôi ăn đi. Tao đi tắm rồi ngủ trước đây, nay hơi mệt.

– Khoan đã.

– Cái gì nữa má?

– Nhà sếp thế nào, kể tao nghe coi. Chắc giàu lắm hử?

Tôi không muốn kể, có kể cũng vài câu qua loa nhưng cái Trang bắt tôi ngồi xuống kể tường tận nên cuối cùng tôi đành kể toàn bộ cho nó nghe. Nó sau khi nghe xong lại càng hâm mộ Lâm hơn.

Nó hỏi:

– Thế tức là nay là sinh Nhật sếp à?

– Ừ, thấy Linh chúc mừng sinh Nhật.

– Thế mày đã chúc sếp gì chưa?

– Lúc đó cuống quá nên chưa chúc gì hết.

– Bố khỉ, sao mày dại thế, dù gì cũng phải chúc xong mới về chứ. Cả năm người ta mới có ngày sinh Nhật đấy.

Thế rồi cái Trang lại ngồi tuôn cho tôi những tràng dài giao giảng nữa, hại tôi gần 10 giờ mới đi tắm được. Sau khi tắm xong ℓêп gιườпg rồi tôi mới cầm đến điện thoại. Tự nhiên lại nhớ đến những lời cái Trang vừa nói, kể ra không biết thì không sao, biết mà không chúc cũng kỳ nên cuối cùng tôi lại lọ mọ tìm số Lâm, soạn một dòng tin nhắn:

– Chúc mừng sinh nhật anh!

Tin nhắn gửi đi tầm 5 phút sau tôi vẫn không thấy Lâm nhắn lại, trong đầu lại bắt đầu nghĩ ngợi luyên thuyên có khi bây giờ anh vẫn đang vui vẻ bên cô thư ký xinh đẹp của mình. Những câu hỏi lại liên tiếp đặt ra, Lâm đã có vợ sắp cưới, vậy thì mối quαп Һệ giữa Lâm và Linh là gì? Có đơn thuần làm sếp với nhân viên? Hay còn điều gì mờ ám nữa.

Bây giờ nghĩ lại tôi thấy lúc đó mình hâm thật ấy, khi đó nghĩ nhiều đến nỗi còn cố nhớ lại sắc mặt hai người, rõ ràng Linh vào nhà Lâm một cách rất ʇ⚡︎ự nhiên như kiểu thói quen rồi đấy. Trong lúc tôi còn đang nghĩ ngợi lung tung thì tin nhắn vang lên, số của Lâm hiện đến:

– Chưa ngủ à?

– Tôi chưa, còn lâu mới ngủ.

– Đã xấu gáι còn hay ngủ muộn sẽ lại càng xấu. Bảo sao ế chồng.

Rõ ràng là Lâm đang chê mình nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thấy có chút đáng yêu, tôi tủm tỉm cười nhắn lại:

– Tôi có cần lấy chồng đâu.

– Thế định ở nhà làm bà cô già à?

– Ở vậy cho thiên hạ thèm chơi chơi.

– Ảo tưởng, ai mà thèm cô.

– Kệ tôi.

Sau đó Lâm không nhắn lại nữa, tôi nằm ôm điện thoại một lúc thì cũng thϊếp vào giấc ngủ. Đến sáng hôm sau tôi tỉnh dậy thì nhận được tin nhắn lúc 3 giờ sáng của Lâm với nội dung:

– Ngủ ngon!

Đọc xong dòng tin nhắn làm tôi tỉnh ngủ hẳn, tгêภ môi vô thức nở nụ cười, cả người cứ dựa vào tường cười một mình như đứa dở hơi, mãi sau cái Trang bước vào tôi mới tắt điện thoại rồi xuống giường ᵭάпҺ răng rửa mặt, ăn sáng còn đi làm.

Công việc của tôi thì mới sáng ra đã gặp Linh rồi, tôi biết Linh thích Lâm nên sau tối qua thái độ với tôi chắc sẽ đi xuống vài bậc. Và đúng như những gì tôi nghĩ, sáng nay Linh gặp tôi, dáng vẻ rất khó chịu, đặt hợp đồng xuống bàn Linh nói:

– Hợp đồng này chị làm gấp luôn, 9 giờ sếp có hẹn với đối tác.

Linh đưa tôi cùng lúc cả chục hợp đồng, để chắc chắn tôi còn hỏi lại:

– Hợp đồng với công ty Hưng Thịnh là hợp đồng cần gấp đúng không em?

– Đúng rồi chị.

Nghe nói là hợp đồng cần gấp nên tôi cũng nhanh chóng ngồi xuống bật máy vào làm việc. Tới tầm 8giờ30 phút thì Lâm đi vào, anh hỏi:

– Hợp đồng cô làm xong chưa? 15 phút nữa tôi đi gặp đối tác rồi.

– À tôi vừa xong rồi đây.

Tôi đưa hợp đồng tôi vừa soạn xong cho Lâm xem. Anh vừa cúi xuống nhìn đã cau mày rồi nhanh chóng ngước mắt nhìn tôi:

– Sao lại là hợp đồng này? Hợp đồng hợp tác với công ty Hưng Phát cơ mà.

Lúc này tôi mới ngớ người, rõ ràng lúc nãy tôi có hỏi lại Linh là Hưng Thịnh thì cô ấy ҳάc nhận là đúng mà. Tôi chậm rãi nói:

– Tôi hỏi Linh là hợp đồng với Hưng Thịnh à thì cô ấy bảo đúng rồi mà.

Lâm vẻ mặt khó chịu không buồn trả lời lại tôi nữa, trực tiếp gọi Linh vào phòng. Lúc này ba mặt một lời, Linh mồm năm miệng mười giải thích:

– Chị Duyên có nhớ nhầm không? Em bảo chị soạn hợp đồng của Hưng Phát mà.

– Đâu có, em bảo chị soạn hợp đồng của Hưng Thịnh.

– Chị nhớ nhầm rồi, em chắc chắn bảo chị là Hưng Phát.

Tôi và Linh nói một hồi qua lại, Lâm ở giữa bực bội ném mạnh hợp đồng xuống bàn, tức giận quát:

– Hưng nào thì cũng được, tôi không cần biết. Nhưng bây giờ đến giờ tôi đi ký hợp đồng với khách mà không có. Cô định giải quyết sao đây?

Chuyện đến nước này rồi tôi biết có giải thích thế nào cũng vô ích, chi bằng tìm cách khắc phục trước đã. Tôi bảo Lâm:

– Anh có thể hẹn khách hàng lui lại thời gian gặp tầm 45 phút được không?

Lâm quay qua nhìn tôi, lần đầu tiên tôi thấy ánh mắt anh giận dữ đến vậy, anh lạnh lùng nói:

– Cô làm ăn kiểu này thì sớm muộn gì cũng kéo uy tín công ty đi xuống.

Nói xong anh tức giận bỏ đi ra ngoài. Linh nhìn tôi giống như kiểu tôi là người có lỗi:

– Chị soạn hợp đồng nhanh lên, em sẽ liên hệ lại với khách hàng.

Tôi lúc đó bực quá nên cũng đốp thẳng luôn:

– Linh à, đây là công việc, em làm ơn làm việc có tâm chút, chị vẫn nhớ rất rõ em bảo chị soạn hợp đồng công ty nào, tai chị không có điếc em nhé.

– Em bây giờ cũng không muốn tranh cãi nhiều với chị. Thôi chị làm việc của mình đi.

Tôi biết tôi nói thẳng thế khiến cô ta tức lắm nhưng đáng tiếc lại không thể đuổi việc tôi ngay được. Tôi cũng hiểu rõ mục đích Linh làm vậy là gì, là để muốn cho Lâm thấy tôi làm việc tắc trách. Từ lúc thấy Lâm bảo vệ tôi vài lần thì cô ta đã xem tôi như cái gai trong mắt rồi. Cơ mà cái thủ đoạn hôm nay của cô ta thực sự khiến tôi không thể nào ngờ tới. Lúc đầu biết Linh nói xấu mình với Lâm tôi đã không để bụng vì dù sao cũng làm việc với nhau lâu dài, nhưng hôm nay xảy ra chuyện như vậy tôi không thể nhịn mãi được.

Tôi thở dài một tiếng, ʇ⚡︎ự động viên mình cố lên rồi lại bắt đầu làm việc. Soạn xong hợp đồng thì tôi trực tiếp mang sang phòng cho Lâm, lúc này khuôn mặt anh cũng dễ chịu hơn ban nãy vài phần, anh nói:

– Để xuống bàn giúp tôi.

Giao xong hợp đồng thì tôi cũng xin phép ra ngoài luôn. Cứ như thế những ngày tiếp theo trôi qua tôi và Lâm cũng ít nói chuyện. Thỉnh thoảng chúng tôi có gặp nhau thì cũng chỉ nói đến vấn đề công việc.

Rồi cũng đến ngày đi Lạng Sơn từ thiện, tôi cũng hỏi qua ý kiến của bác sĩ rồi mới quyết định đi. Cả công ty mới có 16 người đăng ký, lúc tôi và cái Trang bước lên xe ô tô không thấy có mặt Linh và Lâm. Tự nhiên lòng tôi cảm thấy có chút hụt hẫng vì không thấy anh, tôi cứ tưởng anh sẽ là người đại diện công ty làm trưởng đoàn. Lúc đó nghĩ lại tôi thấy mình khờ thật đấy, dù sao anh cũng là tổng giám đốc, trăm công nghìn việc thì lấy đâu ra thời gian đi từ thiện.

Do cả đêm qua loay hoay chuẩn bị nên khi xe chạy được một đoạn tôi đã thϊếp vào giấc ngủ. Sau hơn 3 tiếng ngồi ngủ gật tгêภ xe, đến lúc tôi tỉnh dậy thì cái Trang bảo:

– Gần tới nơi rồi đấy.

– Ơ nhanh phết nhỉ?

– Mày ngủ thì chẳng nhanh. Tao không ngủ được mới thấy lâu.

Nói xong cái Trang đưa cho tôi một chai nước khoáng uống cho tỉnh ngủ. Lúc bước chân xuống xe, điều mà tôi cảm nhận ngay được chính là không khí ở đây trong lành và mát rượi khác hẳn với khói bụi ô nhiễm của thành phố. Tôi khẽ hít một hơi thật sâu như kiểu hoà mình vào thiên nhiên.

Trong lúc tôi còn đang mải chìm đắm với cảnh sắc nơi này thì cái Trang đã giựt giựt áo tôi ở phía sau rồi nói:

– Ê mày, kia phải xe sếp Lâm không?

Tôi còn tưởng cái Trang trêu mình, ai ngờ quay người lại thì thấy xe mẹc màu đen mà Lâm hay đi đang di chuyển lại gần phía chúng tôi. Anh bước xuống xe trông như một soái ca bước ra từ truyện ngôn tình. Lâm mặc áo trắng cổ lọ,khoác thêm chiếc áo dạ choàng dài đến đầu gối, quần âu đen, mang kính đen luôn. Mọi người thấy anh liền háo hức bảo nhau:

– Sếp Lâm kìa…ơ sao sếp cũng đi à?
……
– Sếp mình đẹp trai số 2 thì không ai là số 1.
…..
– Đẹp trai quá đi à!!!

Anh Nhật là trưởng phòng marketing, vừa thấy Lâm xuất hiện liền tiến lên vài bước, vui mừng nói:

– Sếp cũng đi chuyến từ thiện này ạ? Em không biết sếp tới.

– Không sao, tôi cũng chỉ bất ngờ quyết định đi thôi.

– Dạ vâng ạ. Sếp bận trăm công ngàn việc mà còn dành thời gian đi cùng chúng em, vinh dự cho chúng em quá.

Lâm gật đầu một cái, xong anh Nhật quay lại bảo chúng tôi:

– Mọi người, hôm nay sếp Lâm sẽ bớt chút thời gian vàng ngọc đồng hành chúng ta trong chuyến từ thiện này. Mọi người vỗ tay chào mừng sếp.

Mọi người nghe anh Nhật nói xong liền cười tươi vỗ tay hô to:

– Sếp Lâm muôn năm!

Cái Trang thấy thế lại quay sang bảo nhỏ với tôi:

– U là trời, quả này tha hồ gia tăng tình cảm mà không sợ ai làm kỳ đà nhá.

– Mày hâm à, còn bao nhiêu người ở đây nữa mà.

– Mày cứ như thế có ngày tiếc đứt ruột ra đấy.

– Kệ tao.

Sau đó chúng tôi gửi xe ô tô vào nhà người quen của anh Nhật, rồi bắt đầu đi bộ vào trong con đường đất nhỏ để lên bản. Vừa đi cái Trang vừa luyên thuyên thì thầm với tôi đủ điều. Lâm đi gần như là song song với tôi, hương nước hoa tгêภ người anh tỏa ra đúng là đặc trưng không lẫn vào đâu được. Lúc ấy, cảm giác của tôi nó lạ lắm, sự xuất hiện của Lâm khiến tôi thấy chuyến đi này vui hơn, ý nghĩa hơn hẳn.

Khi đi lên con đường có dốc cao, cái Trang biết tôi đang bầu lên liên tục dặn:

– Lên xuống cẩn thận đấy.

– Tao biết rồi.

Thế rồi trời xui đất khiến thế nào nó đã mồm năm miệng mười quay sang bảo Lâm:

– Sếp ơi lát lên dốc kia sếp cầm tay bạn em kéo lên được không? Bạn em tuy thế này thôi nhưng sợ độ cao lắm.

Lâm nghe xong không trả lời ngay, tôi thấy vậy lườm cái Trang một cái rồi bảo:

– Anh đừng nghe lời nó nói.

– Ơ tao nói thật mà. Hay tao nhờ anh Nhật giúp mày nhé.

Cái Trang định lên tiếng thì bất ngờ Lâm đưa tay ra trước mặt tôi:

– Cầm lấy tay tôi.

Tôi nhìn bàn tay anh, nhất thời đơ mất vài giây. Cái Trang thấy vậy lại tủm tỉm cười huých nhẹ vai tôi, mọi người trong đoàn thì cười ồ lên trêu:

– Sếp ơi em cũng sợ độ cao.

Tôi phần vì ngại nên chần chừ không dám nắm tay anh ngay. Thế nhưng nghĩ đến đứa bé trong bụng, nếu chẳng may tôi xểnh chân ngã thì hối hận không kịp. Trong lúc tôi còn đang ngập ngừng thì Lâm đã chủ động nắm lấy tay tôi cùng đi lên con dốc. Khoảnh khắc đó, cả người tôi như có một dòng điện chạy qua, cảm giác lâng lâng đến khó tả. Đây là lần đầu tiên tôi và anh nắm tay nhau như vậy, lòng bàn tay anh ấm lắm, cái nắm tay cũng rất chặt.

Advertisement

Chúng tôi cứ nắm chặt tay nhau như vậy cho tới khi an toàn xuống dốc. Đi bộ thêm 15 phút nữa thì vào đến trong bản. Trước khi đến đây công ty đã liên hệ đến trưởng bản rồi nên lúc chúng tôi tới đã được đón đến căn nhà sàn của nhà trưởng bản. Mọi người để đồ đạc cá nhân của mình gọn vào một góc, còn túi ҳάch thì khoác theo tгêภ người đi tới nhà văn hoá.

Vừa đi trưởng bản vừa giới thiệu về bản của mình, khi đến nhà văn hoá chúng tôi đã thấy có rất nhiều người chờ sẵn. Đặc biệt là có rất nhiều trẻ em mặc tгêภ người những bộ quần áo cũ kỹ, đa số đều không mang tất chân, thậm chí giữa tiết trời lạnh giá như vậy mà có những bé chân không có được một đôi dép ʇ⚡︎ử tế. Tôi vừa chia quà cho tụi nhỏ mà mắt rưng rưng. Ban đầu tôi cứ nghĩ Lâm đến nhưng chỉ đứng yên chỉ đạo thôi, ai ngờ lúc chia quà Lâm cũng nhiệt tình chia cùng chúng tôi. Khi nào thấy em bé mặc không đủ ấm anh còn chủ động lấy áo mặc vào cho tụi nhỏ. Khi bắt gặp khoảnh khắc ấy, tôi thấy ánh mắt anh cũng đầy yêu thương, khác hẳn với dáng vẻ vị sếp lạnh lùng khó gần thường ngày.

Chúng tôi đi từ bản này tới bản khác chia quà quên cả ăn trưa, đến buổi tối thì ai nấy đều mệt, hai chân mỏi nhừ, nhưng vì làm việc có ý nghĩa nên thấy vui lắm. Tối đó chúng tôi ăn cơm nhà trưởng bản, lúc ăn xong rồi tôi mới để ý tới Lâm, tôi thấy anh ta chỉ lặng lẽ ngồi một góc nhìn mọi người ăn, chiếc bát cơm trước mặt anh ta dường như vẫn chưa hề động đũa.

Tôi đoán người Lâm chắc không thích ăn uống kiểu này, bản chất con người anh ta là ưa sạch sẽ. Cơ mà với một nơi điều kiện vật chất còn nhiều thiếu thốn như này thì đâu thể chiều lòng anh được.

Buổi tối rửa bát xong xuôi, vợ trưởng bản đốt bếp lửa cho chúng tôi ngồi sưởi ấm, không biết do vô tình hay cố ý mà Lâm ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi liếc mắt nhìn anh, nghĩ bụng cả ngày nay anh ta cũng chưa ăn gì nên hỏi:

– Anh không thấy đói à?

– Cô nay tốt đột xuất thế?

Tôi suýt chút nữa thì buộc miệng nói” tôi sợ con tôi bị mồ côi cha” nhưng cũng may nhớ ra kịp thời nên sửa lại:

– Tôi sợ anh ૮.ɦ.ế.ƭ đói ở đây không ai mang về được đâu.

– Ờ, cô tốt quá ha! Như kiểu trù ẻo tôi thế.

Nói xong Lâm ghé vào tai tôi nói nhỏ:

– Có muốn nghe chuyện ma rừng không? Tôi kể cho.

Tôi khẽ rùng mình một cái rồi lườm Lâm. Buổi tối sương xuống nhiều, lạnh quá nên tôi cũng nằm mãi chẳng ngủ được. Cái Trang nằm bên cạnh tôi chắc mệt quá nên đã ngủ từ sớm. Thế rồi sau đó tôi không biết mình ngủ quên từ lúc nào, nhưng đến nửa đêm tôi buồn đi vệ sinh. Nhìn xung quanh một màn đêm đen xì, cộng với tiếng ếch nhái kêu rền, tôi ʇ⚡︎ự nhủ cố nhịn đến sáng nhưng cuối cùng không chịu được lại đứng dậy mò mẫm ra bên ngoài.

Tôi nghe nói nhà vệ sinh cách đây khá xa nên liều ๓.ạ.ภ .ﻮ ngồi tạm xuống bụi cây phía sau nhà một đoạn. Cái Ϯộι ngày xưa nghe nhiều chuyện ma nên bây giờ đầu toàn lảng vảng ma rừng, ma nữ linh ϮιпҺ. Cuộc đời tôi đúng là chưa bao giờ ทɦụ☪ như lúc này, vừa kéo quần lên cái thì tiếng loạc xoạc rồi tiếng ếch ộp kêu lên. Tôi vội vàng xoay người lại thấy cái bóng đen ập tới, còn chưa kịp định hình là gì thì theo phản xạ tôi đã kêu toáng lên:

– Á Lâm ơi… cứu tôi mới.

– Cứu cái gì? Gọi tên người yêu cô chứ gọi tên tôi làm gì?
******

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất