Chỉ cần có em chương 11

Vũ Linh 369

Hai cha con cùng la lên sửng sốt, ông Khải loạng choạng đứng không vững, may mà có Nam đứng bên cạnh nên kịp thời giơ tay ra đỡ, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, mặt ông tái nhợt, miệng lắp bắp:

– 500 triệu, vay 500 triệu, Nam ơi…Ba ૮.ɦ.ế.ƭ mất…- ông lắp bắp…

– Bình tĩnh đi Ba, con nghĩ có chuyện hiểu nhầm, để lo cho Duyên xong rồi con sẽ hỏi cho rõ…

– Anh Sui cũng khéo nói đùa, những lần vay tiền giấy nợ đều có chữ ký của anh Sui kèm theo sổ đỏ thế chấp, nay tui nghe hơi lạ tai à nha…- Bà Vũ tỏ vẻ đanh đá…

– Ký giấy vay? Thế chấp? tôi ký hồi nào?…

Thấy sức khỏe của Ba không ổn, Nam vội chắp tay hướng về phía mẹ của Duyên cầu xin:

– Ba con yếu lắm, con xin mẹ để sau nói nha mẹ…

– Mẹ nghĩ con đưa Ba con về đi, ông ấy yếu quá rồi…

– Dạ, con cảm ơn mẹ, có gì con thưa chuyện với Ba mẹ sau…

Từ đầu đến cuối, Bà Hải cứ đứng ૮.ɦ.ế.ƭ trân một chỗ, miệng cứng không nói được lời nào, sự việc xảy ra quá đột ngột, đầu tiên là việc con dâu bà có thai, tiếp đến chồng con bà đã biết tất cả mọi chuyện vay mượn của bà, tính kế chuồn là hay nhất, bà ta vội lui lại vài bước rồi không ai để ý sẽ chuồn ra ngoài, nhưng không thoát khỏi cάпh tay cứng như thép của ông Vũ:

– Mời chị ngồi…

– Tôi…tôi không dám…

– Chờ con tôi khỏe lại rồi tôi sẽ nói chuyện với chị…

Nam dìu Ba ra ngoài, nhưng khi ra đến cổng Ьệпh viện thì anh thấy người Ba mềm nhũn, cứ lả dần vào tay anh nên vội vàng cõng chạy vào phòng cấp cứu, tất cả mọi người đều ngạc nhiên khi nghe tiếng la ó của anh, Nam cứ thế cõng Ba vừa chạy vừa la, còn các bác sỹ cũng cứ thế chạy theo tạo thành một khung cảnh hết sức hỗn loạn ngay trước cửa phòng cấp cứu, ông Khải nhanh chóng được đẩy vào phòng, các bác sỹ cứ chạy ra lại chạy vào có vẻ gấp rút lắm, mặt Nam lầm lỳ, hai môi mím lại, anh nhìn chằm chằm vào cảnh cửa phòng cấp cứu bởi trong đó đang có Ba anh, người mà anh thương và kính trọng nhất…

Bỗng cửa phòng cấp cứu mở ra, tất cả mọi người đều chạy đến mong tin người thân , Bà Vũ nhanh chóng len vào trong, cầm tay bác sỹ:

– Bác sỹ ơi, Ьệпh nhân Duyên sao rồi? – đồng thời tay bà ta cứ dúi cái phong thơ tiền vào túi áo bác sỹ…

– Chị đừng làm thế, cứu Ьệпh nhân là nhiệm vụ của chúng tôi…

– Mong bác sỹ nhận cho, thật tình chẳng có nhiều, chỉ bồi dưỡng mời bác sỹ tô phở mà thôi…

– Cảm ơn chị, mong chị cầm lại cái bao thơ ấy, bây giờ Ьệпh nhân Duyên đang gặp пguγ Һιểм bởi mất quá nhiều ɱ.á.-ύ, gia đình ai trùng nhóm ɱ.á.-ύ O với Ьệпh nhân thì nên tiếp vì nhóm ɱ.á.-ύ O là nhóm hiếm…

– Cái gì? Con Duyên sao lại nhóm ɱ.á.-ύ O, nhóm ɱ.á.-ύ AB mới đúng chứ? – đến lượt ông Hoàng Vũ nổi ҟҺùпg, còn bà Vũ thì mặt tái xanh tái xám:

– Anh cứ bình tĩnh, có thể nhầm lẫn ở đây, trong phòng tới 4 Ьệпh nhân đang cấp cứu…

Nhân lúc hai ông bà Vũ cãi nhau, bà Hải nhanh chân chuồn ra ngoài, vẫy một chiếc taxi đang chạy tới, bà về nhà lên phòng vơ vội mấy bộ quần áo không quên lấy số tiền trong túi ҳάch của Duyên rồi nhanh chân chuồn ra ngoài…

Ông Khải sau khi sơ cứu liền được chuyển xuống chuyên khoa điều trị, Nam cúi đầu chào hai ông bà Vũ để theo băng ca xuống khoa chăm sóc cho Ba, lúc này mọi người mới giật mình bởi không thấy Bà Hải đâu, bà Vũ gầm lên:

– Bà ta đâu rồi? mới thấy ngồi đây cơ mà…

– Bà ta trốn rồi…

– Con Duyên…- Hai ông bà hốt hoảng lao vào phòng, các bác sỹ vội vàng đẩy hai ông bà ngược trở ra rồi đóng cửa lại…

– Yêu cầu người nhà ra ngoài để các bác sỹ tập trung cấp cứu Ьệпh nhân…

– Cô làm ơn cho tôi vào gặp con tôi, tôi chỉ hỏi cháu một câu rồi tôi ra ngay…

– Không được, yêu cầu người nhà ở ngoài…

Bà Vũ đi đi lại lại tỏ vẻ sốt ruột, bà muốn hỏi con gáι xem số tiền 500 triệu đang để đâu? Thấy bà Hải bỏ trốn là bà linh cảm đến sự an toàn của số tiền đó, bà nói với ông Vũ:

– Tôi lo số tiền đưa cho con bé Duyên đã bị bà ta lấy mất rồi…

– Bà ta có chạy đằng trời, mà sao bà cẩu thả thế?

– Thì đưa cho con gáι mang về cho bà ta vay, dù sao bà ấy cũng là mẹ chồng…

– Bà quan tâm xem cháu ngoại của tôi sao rồi, tôi sợ có chuyện không hay, nếu cháu tôi có bề nào thì bà ta ૮.ɦ.ế.ƭ với tôi…- ông Vũ hai mắt vằn đỏ gầm lên…

– Bà ta nhất định lấy số tiền và trốn rồi, anh cho người đuổi theo nhanh lên…

Khi ông Vũ đi rồi, bà mới thở hắt ra, lúc bác sỹ thông báo nhóm ɱ.á.-ύ của Duyên không trùng nhóm ɱ.á.-ύ với ông Vũ mà bà rụng rời, trước khi lấy ông Vũ, bà có gặp lại người yêu cũ để chia tay trước khi đi lấy chồng, hai người đã trải qua một đêm mặn nồng rồi hai ngày sau bà làm đám cưới, không ngờ lần gặp cuối cùng đó bà lại cấn thai, nhưng vì không biết nên khi có thai Duyên thì bà vẫn cứ nghĩ con bé là con ruột của ông Vũ, ai ngờ…

– Tình hình của Duyên thế nào rồi ạ? – tiếng Nam hỏi làm bà giật mình…

– Ôi trời, giật mình…

– Con xin lỗi, con vô ý quá…, Duyên sao rồi mẹ?

– Con bé mất ɱ.á.-ύ nhiều quá, mà nhóm ɱ.á.-ύ O…

– Lúc nãy con có nghe thấy, con cũng nhóm ɱ.á.-ύ O, con sẽ truyền cho em…

– Vậy quý hóa quá, còn Ba con thì mẹ sẽ ghé nơi đó,…

Thật là may quá, bà có thêm thằng con rể hiền lành không như con mẹ nó, trước tiên phải cứu con bé đã và phải hết sức giữ bí mật chuyện này, nếu ông Vũ mà biết Duyên không phải con ông ấy thì bà không thể sống nổi với ông ấy đâu…

Xách giỏ quần áo và số tiền trong túi ҳάch của Duyên, bà Hải đi vội ra bến xe rồi lên đại một chuyến sắp đến giờ chạy, người kiểm tra vé thấy bà ngồi một mình dãy ghế cuối liền lại gần hỏi:

– Này Bà đi đâu? Cho tôi kiểm tra vé…

– Xe này đi đâu thì tôi đi đó…

– Ơ cái bà này, bà muốn đi đâu thì bà phải biết chứ? Xe chúng tôi đi An giang…

– Đúng rồi, tôi cũng đi An giang, cho tôi mua vé…

Thấy người phụ nữ trung niên ăn mặc lịch sự, sau khi thu tiền vé, người phụ xe cũng không nói gì, bởi ông cũng thường gặp những trường hợp như thế này, nhất là những bà thất tình, chán đời…

Đang ngồi lim dim mắt tính ngủ một chút, chợt bà giật mình và cảm thấy lo sợ, bởi bà không lạ gì ông Hoàng Vũ, một khi ông ta ra tay thì quả thật đáng sợ, nếu ông ta biết những chuyến xe đã rời bến thì ngay lập tức sẽ cho đệ ʇ⚡︎ử đuổi theo, chi bằng bà xuống giữa đường cho an toàn, nghĩ vậy bà la lớn:

– Dừng xe…

– Có chuyện gì vậy Má?

– Cho tui xuống ở đây…tui không đi nữa…

– Bà mua vé đi An giang, giờ bà đòi xuống bất ʇ⚡︎ử là không thối tiền lại à nha, thiệt ráng chịu…

– Ai đòi tiền thối mà mày nói nhiều chi vậy? cho tao xuống…

Khi xuống xe rồi, bà cẩn thận vẫy một chiếc xe khác và tiếp tục chạy thêm hơn 20km thì xuống, bà mỉm cười ra chiều đắc ý: Rồi xem thằng Vũ mày có tìm được tao không?

Từ Ьệпh viện, ông Hoàng Vũ chạy thẳng đến nhà bà Hải, nhà đi vắng hết, cửa khóa im lìm, như vậy ông đã chậm một bước rồi, bà ta đã lấy tiền và tẩu thoát, ông gầm lên như con hổ bị thương, gọi cho mấy tên Һγ siпh:

Advertisement

– Cho người ra bến xe, ga tàu lửa tìm bà ta cho tao, hỏi xem đã có chuyến nào rời bến chưa?

– Ok Anh, em cho người đi ngay…

Sau khi điện cho đàn em truy lùng, ông Vũ định quay trở lại Ьệпh viện, nhưng nghĩ sao ông lại chạy về nhà, mở két sắt trong phòng ngủ, ông lấy khẩu súng giắt vào túi quần, mặt hầm hầm, hai mắt vằn đỏ trông thật dữ tợn, gần 60 tuổi đầu phiêu bạt trong thương trường, chưa có ai dám qua mặt ông, nay vì một con đàn bà mà nó lừa hết lần này đến lần khác, những lúc như thế này mà nếu gặp mặt bà ta thì có khi ông không bình tĩnh được mà gây án,…

– Alo, alo…- tên Һγ siпh gọi về làm ông chú ý

– Sao rồi?

– Chỉ duy nhất một chuyến xe mới lăn bánh cách đây hơn 1 giờ đi An giang, giờ ý anh sao ạ?

– Cho 2 thằng đuổi theo xe đó, bắt bà ta mang về đây cho anh, không được để thoát…

– Dạ, tụi em đi ngay…

Bà Vũ ruột gan nóng như lửa vì tình hình của con gáι, lại vô cùng lo lắng sợ ông Vũ sẽ quay lại biết được con gáι không trùng nhóm ɱ.á.-ύ với mình, phần thì đau xót khi số tiền 500 triệu không biết như thế nào? bà cứ đi đi lại lại đứng ngồi không yên, bỗng bà nhìn thấy Nam từ trong phòng đi ra, bà chạy lại vồn vã:

– Ngồi xuống đi con, mẹ cảm ơn con thật nhiều…

– Duyên chắc không sao nhưng đứa bé…- Nam ngập ngừng…

– Đứa bé làm sao?

– Con cũng chỉ nghe loáng thoáng thôi ạ, chút nữa mẹ hỏi Bác sỹ, con xin phép sang với Ba con ạ…- Anh cúi chào lễ phép rồi bước đi…

Bà Vũ rụng rời khi nghe Nam nói, bà cầu mong cháu ngoại của bà được bình an, nếu chẳng may đứa bé có làm sao thì bà lo sợ rằng ông Vũ sẽ trả thù, rồi đây giữa hai gia đình lại trở thành oan gia, bà chỉ hận bà Hải thôi còn ông Khải và Nam thì thật hiền lành và tốt tính, Nam lại vừa truyền ɱ.á.-ύ cứu con bà, bà phải lên gặp bác sỹ xin chỉnh sửa nhóm ɱ.á.-ύ của Duyên xem có được không? ông Vũ mà biết thì chắc chắn rằng bà cũng không sống nổi…

– Ai là người nhà của Ьệпh nhân Duyên? – tiếng cô bác sỹ cắt ngang dòng suy nghĩ của bà…

– Tôi đây, tôi là mẹ cháu…

– Bệnh nhân đã tỉnh…

– Còn đưa bé thì sao bác sỹ?

– Xin lỗi, vì mất ɱ.á.-ύ quá nhiều, lại bị va ᵭậρ mạnh nên không giữ lại được đứa bé, xin chia buồn cùng gia đình…

Nghe bác sỹ nói mà hai tai bà ù đi, hai dòng nước mắt không ngừng tuôn rơi, mặt bà đỏ lên giận dữ, tiếng nói rít qua kẽ răng nghe thật đáng sợ:

– Bà ta, là tại bà ta…Bà sẽ biết tay tôi…

Advertisement
Chuyên mục: Blog

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất