Mẹ kế chương 16

Vũ Linh 1924

Bà Khoan kéo An vào bàn ngồi nói chuyện rôm rả. Suốt buổi bà cứ nắm lấy tay An rồi khen nấy khen để. Bà hỏi thăm đủ thứ về An, về bố mẹ, nghề nghiệp rồi tuổi tác… Khiêm thấy ngại nhìn mẹ đằng hắng ra hiệu nhưng bà cứ gạt đi. Bà cứ bám lấy An khiến con bé Vân mất cả phần gần gũi cô giáo của mình nữa. Được cái An cũng nhiệt tình tiếp chuyện lắm. Cô chẳng bẽn lẽn e ngại điều gì. Cái miệng cười nói liên hồi duyên đáo để. Thỉnh thoảng hai người còn cười phá lên. Con bé Vân thấy vậy cũng chen vào giữa hai người ngồi hóng. Mặc dù có những chuyện nó chẳng hiểu gì mấy nhưng thấy bà và cô cười nó cũng ngây ngô cười hùa theo.

Ông Khoan và Khiêm đành làm người thừa ngồi uống nước chè nhìn nhau lắc đầu. Chả biết sao mà ba người bọn họ lại hợp nhau đến vậy. Nếu họ trở thành người một nhà thật thì hai cho con ông chắc sẽ bị cho ra rìa trong những câu chuyện của họ mất thôi.

Ba người vừa ăn uống vừa nói chuyện quên mất thời gian. Khiêm ăn không ngồi rồi nên mới có thời giờ mà để ý thời gian. Anh nhìn đồng hồ thấy kim giờ đã chỉ đến 10 giờ rồi. Anh muốn gọi An nhưng lại ngại vì cô vẫn đang dở câu chuyện vui với bà Khoan.

Khiêm nhìn bố, ông Khoan cười lắc đầu ra hiệu cứ để mặc họ nói chuyện tí nữa. Chả mấy khi.

Khiêm để họ nói chuyện thêm 30 phút nữa vẫn chưa thấy An đả động gì chuyện dừng lại. Bây giờ cũng coi như khá muộn rồi. Con gáι mà đi chơi khuya quá sợ bố mẹ cô ở nhà lo lắng. Khiêm liền ra hiệu cho bố nói mẹ mình. Ông Khoan thấy thời gian cũng muộn thật nên mới lên tiếng nói:

“Mười rưỡi rồi đấy. Bà để cô giáo còn về nhà nữa chứ, không thì ông bà bên ấy lại lo.”
Bà Khoan và An lúc này mới giật mình nhìn lại đồng hồ.
“Thôi ૮ɦếƭ! Bác sơ ý quá! Vui quá mà quên mất thời gian. Giờ muộn quá rồi không biết ông bà bên ấy còn đợi cửa không.” Bà Khoan cười rồi nhìn Khiêm nói tiếp:
“Con đưa cô giáo về nhà, có gì vào giải thích với ông bà bên ấy nha.”
“Dạ. Không sao đâu ạ.” An vội nói.
“Không sao gì mà không sao. Con gáι con đứa đi về khuya bố mẹ nào mà chả lo lắng.”
Nói đoạn liền giục Khiêm: “Còn không mau đưa cô giáo về kẻo muộn.”
“Ơ, cô không ngủ lại nhà em nữa sao?” Bé Vân ngây ngô hỏi. Nó cứ tưởng cô giáo ở đến khuya như vậy rồi chắc là sẽ ngủ lại nhà mình như lần trước chứ.
“Hả? Cháu nói gì cơ?” Bà Khoan ngạc nhiên hỏi lại cháu gáι.
“Thì lần trước cô An cũng ở lại tối rồi ngủ cùng cháu đấy.”

Bà Khoan nghe xong thì mặt hớn hở mừng rỡ:
“Thật vậy sao? Trời ơi! Đúng là chuyện tốt mà.”
Cả Khiêm và An đều vội vàng không ai nói với ai mà đồng thanh nói:
“Dạ! Chuyện không phải vậy đâu ạ!”
Cả ngơ ngác nhìn nhau vì sự trùng hợp thú vị này.
“Xem ra là ta còn nhiều cái chưa biết lắm nhỉ.” Bà Khoan nhìn hai người cười thích chí rồi quay lại vuốt tóc bé Vân.
“Cháu ngoan, còn chuyện gì nữa mai mốt kể hết cho bà nghe nghe không?”
“Dạ!” Con bé chả hiểu ý bà nói là gì nhưng cũng vui vẻ gật đầu.

An và Khiêm đều đỏ mặt nhìn nhau. Họ biết bà Khoan đang hiểu nhầm vấn đề rồi nhưng không giải thích được vì bà Khoan không cho cơ hội giải thích.
“Thôi muộn rồi hai đứa mau về đi.” Bà Khoan giục rồi liếc mắt ra hiệu cho Khiêm phải thể hiện thật tốt đấy. Bà muốn họ có thêm thời gian đi bên nhau.
An theo Khiêm lên xe ra về. Những lời nói và ý hiểu của bà Khoan lúc này làm An có vẻ hơi ngượng. Tự dưng cô không được ʇ⚡︎ự nhiên mấy như lúc trước. Cả hai người im lặng một lúc lâu. Thấy không khí có vẻ gượng gạo, Khiêm mới chủ động lên tiếng trước:
“Chuyện lúc nãy mẹ tôi nói, cô đừng để tâm nhé! Người già ấy mà.”
“Tôi thì lại cho rằng, có lẽ nên để tâm đấy.”

Câu nói dạn dĩ của An khiến Khiêm đỏ mặt.
“Anh không thấy như vậy sao?”
“À… ừ… ý tôi là…” Khiêm lúng túng không biết nói thế nào cho đúng ý mình nữa.
“Tôi thấy người già khá là ϮιпҺ ý đấy. Anh đừng có coi thường họ già thì lẩm cẩm nhé. Bao nhiêu chuyện cuộc đời người ta đã đi qua hết rồi. Nhìn cái là người ta nhận ra ngay.”
Trời ạ. An cố tình trêu chọc Khiêm. Ban đầu cô cũng hơi ngượng nhưng cũng tại Khiêm phủ nhận nên cô mới cố tình trêu anh. Cô muốn thử xem Khiêm là thật lòng phủ nhận không có gì hay là chỉ muốn cô không phải ngại. An cũng chưa đoán được ý Khiêm như thế nào đối với mình. Khiêm quá bí ẩn. Những gì anh thể hiện với cô có thể là vì cô có ơn đối với bé Vân. Cô muốn biết chắc chắn anh là như thế nào đối với cô.

An càng nói thì Khiêm càng пóпg mặt, bối rối không biết phải nói như thế nào để cô khỏi phật lòng. Chẳng lẽ lại phủ nhận là không phải như thế. Rõ ràng anh cũng có ý với cô. Chỉ là như thế này thì sớm quá. Anh chưa đủ lòng tin để nói thật.
“Người đàn ông lúc nãy…”

Khiêm cố tình ᵭάпҺ lạc hướng chuyển sang chủ đề khác.
“Người đàn ông nào cơ?”
“À. Lúc đến nhà đón cô, tôi có gặp một người đàn ông cũng đến nhà cô.”
“À. Hóa ra là vậy. Thôi anh đừng quan tâm anh ta làm gì.” An cười xua tay nói.
Vậy là đúng rồi. Nếu không phải là người yêu cô thì cũng là người trồng cây si cô rồi, không phải anh em họ hàng nhà cô. An xinh đẹp như vậy, sẽ có nhiều chàng trai theo đuổi cô lắm. Khiêm nghĩ ngợi.
“Sao ʇ⚡︎ự dưng anh không nói gì nữa?”
“À…”

Khiêm lúng túng chả biết nói sao vì đúng là đầu óc anh bây giờ trống rỗng thật. May cho anh là xe cũng vừa đến cửa nhà An rồi. Khiêm lấy cớ mở cửa xe cho An rồi nói:
“Cảm ơn cô nhiều vì tối nay đã đến.”
“Không có gì. Gửi lời cảm ơn của tôi đến bố mẹ anh nhé. Tôi rất thích tính bác gáι đấy.”
An cười rồi ngoảnh mặt đi vào nhà.
Khiêm thở phào nhưng đầu óc lại Ьắt đầu mơ hồ những nỗi lo lắng.
Thấy con trai đi có mươi phút là đã về đến nhà rồi, bà Khoan liền mắng:
“Con làm gì mà về sớm vậy?”
“Thì đường về nhà cô ấy cũng gần mà mẹ.”
“Thế hai đứa không làm gì?”
“Ý mẹ là làm gì cơ?”

“Trời đất! Con đã lấy vợ có con rồi mà còn không hỏi mẹ câu đấy hả? Con có còn là đàn ông không vậy Khiêm?”
Ông Khoan thấy vợ cứ rần rần lên liền bênh con trai: “Bà làm cái gì mà sốt sắng vậy. Cứ để từ từ chứ!”
“Từ từ cái gì mà từ từ! Con bé tốt như vậy, không hốt sớm thì thằng khác nó nẫng tay trên mất.” Bà Khoan nói với chồng.
“Mẹ! Mẹ không cần phải ra sức gán ghép con với cô ấy nữa đâu. Người ta có người yêu rồi.” Khiêm nói, giọng có vẻ thất vọng lắm.
“Có người yêu rồi? Là con bé nói với con à?”
“Không phải. Cô ấy không nói gì. Nhưng từ tối lúc con đến đón cô ấy thì có gặp một người đàn ông cũng đến nhà cô ấy.”
Bà Khoan nghe con trai nói xong thì cười ầm lên:
“Trời ạ. Mẹ còn tưởng là con bé nói với con nó có người yêu rồi chứ. Người như nó thì thiếu gì người theo đuổi. Thế mẹ mới nói, nếu con còn không đẩy nhanh tiến độ thì con sẽ mất cô ấy đấy.”

“Mẹ. Con và cô ấy không có gì cả.” Khiêm luống cuống chối.
“Không có gì!” Bà Khoan bĩu môi nói tiếp: “Gớm! Anh nên nhớ là tôi đẻ ra anh nhé. Anh muốn gì chả nhẽ tôi lại còn không biết. Thôi! Không cần giấu giếm mẹ anh làm gì. Có gì thì cứ thật thà khai ra cho mẹ biết. Biết đâu mẹ sẽ giúp được anh. Mà anh cũng đâu còn trẻ nữa đâu mà kén chọn. Đàn bà có thể ở vậy mãi được chứ đàn ông mà ở vậy mãi khéo hâm đấy con ạ.”
Khiêm nghe mẹ nói đúng tâm mình thì không dám lên tiếng chối nữa.
“Nhưng cô ấy… Chắc gì cô ấy đã có ý gì với con.” Khiêm rụt rè nói.
“Ôi chao! Sao tôi lại đẻ ra thằng con ngớ ngẩn như thế này nhỉ! Con không thấy thái độ của con bé à? Nếu nó không để ý đến con thì mắc gì nó đến nhà con làm gì? Lại còn ngủ lại nữa chứ!”

Advertisement

“Chuyện đó là hôm bé Vân xảy ra chuyện. Mẹ đừng hiểu nhầm.”
“Tôi chả có hiểu nhầm. Dù tối đó bé Vân có xảy ra chuyện thật nhưng nếu không có ý với anh thì thiếu gì cách giải quyết mà phải ngủ lại nhà anh. Anh xem có cô gáι trẻ nào mà dám cả gan ngủ lại nhà một người đàn ông đơn thân hay không? Thôi không giải thích nhiều làm gì nữa! Tóm lại là anh làm cách gì thì làm nhất định phải mang được cô giáo An về làm dâu tôi, làm mẹ bé Vân. Cô ấy chính là món quà của ông trời ban tặng cho cha con anh đấy. Liệu mà giữ chặt lấy nó.”
Bà Khoan nói chắc như đinh đóng cột rồi kêu chồng đi vào phòng ngủ.
Khiêm lên phòng nằm một lúc rồi vẫn không sao ngủ được. Anh nghĩ lại tất cả những điều mẹ mình nói rồi tưởng tượng lại tất cả những việc làm và hành động của An đã làm. Quả thật mẹ anh nói cũng có lý. An cũng khẳng định người già có con mắt ϮιпҺ tường hơn anh nghĩ. Chẳng lẽ hai người họ mới gặp nhau đã hiểu nhau đến vậy? Khiêm nghĩ rồi cười một mình. Không lẽ cô ấy có ý với mình thật? Không phải chứ! Khiêm nghĩ rồi ʇ⚡︎ự cốc đầu mình cho tỉnh ra. Lỡ may mình ngộ nhận? Không! Ngay cả mẹ mình cũng nhận ra điều đó mà. Phụ nữ với phụ nữ họ sẽ hiểu nhau hơn.

Khiêm nghĩ đến người đàn ông tối qua. Tự dưng anh thấy lo lo. Mẹ anh nói đúng! An có điều kiện tốt như vậy nếu mình không tận dụng thời cơ sẽ mất cô ấy thật! Khiêm lấy điện thoại định nhắn tin cho An. Anh vừa nhắn được mấy chữ thì lại chần chừ xóa mất. Nếu chẳng may mình ngộ nhận chẳng phải cô ấy sẽ xa lánh mình sao?

Khiêm đắn đo nhắn rồi lại xóa phải trên dưới chục tin nhắn. Hình ảnh người đàn ông cầm bó hoa lại hiện lên trong đầu Khiêm rồi lại thêm ba bốn người đàn ông khác nữa đang dần hiện lên trước cổng nhà An. Khiêm mường tượng ra cảnh An đang cầm bó hoa to tướng của người đàn ông lùn kia. Còn bó hoa anh mua tặng cô thì vẫn còn sau cốp xe. Khiêm lấy hết can đảm nhấn nút gửi tin nhắn rồi hồi hộp chờ phản hồi. Anh còn không dám cầm điện thoại mà quăng nó ra giường rồi đi rót một cốc nước lạnh.

Advertisement
Chuyên mục: BlogCuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất