Cả bầu trời thương nhớ – Chương 48

Vũ Linh 162

Tác giả : An Yên

Sáng hôm sau…

Thiên Vĩ tới Ьệпh viện sớm để chuẩn bị cho cuộc họp giao ban đầu tuần. Thế nhưng không hiểu sao mọi người ngồi họp mà lại xì xào bàn tán đến mức bác sĩ trưởng khoa phải nhắc nhở. Ngoại chấn thương là khoa đông Ьệпh nhân, nhiều người Ьệпh nặng, nhiều ca phẫu thuật phải được tiến hành. Vì thế trong những cuộc họp, mọi người luôn tĩnh lặng lắng nghe, thậm chí là căng thẳng. Thế nên không khí hôm nay rõ ràng là có chuyện.

Giao ban xong, Thiên Vĩ cùng bác sĩ trưởng khoa đi thăm Ьệпh cùng với các bác sĩ phụ trách phòng. Hoài An sáng nay xin nghỉ, cũng hay, đỡ ngứa mắt. Giờ nghỉ trưa, Vĩ gọi cho Tú Vi một lát rồi ra lấy xe về chung cư. Đi qua mấy ghế đá trong khuôn viên Ьệпh viện, anh chợt nghe tiếng thì thào:
– Này, bà biết tin gì chưa? Bác sĩ Vĩ làm bác sĩ An có bầu, giờ phản bội chị An yêu một con bé nhà giàu lắm!
– Thật không? Nhà chị An cũng giàu kếch xù mà? Nhìn anh Vĩ soái ca thế, không tin là lăng nhăng đâu!

– Xời, đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. Bà biết gì mà nói, bác sĩ Hồng thân với chị An lắm. Tối qua, chị An gọi cho chị Hồng mở cả đoạn ghi âm cho chị ấy nghe mà. Chính chị Hồng nói với tôi là con bé đó dọa chị An phải đưa con cho nó nuôi và phải rời bỏ anh Vĩ. Còn bác sĩ Vĩ cũng thẳng thừng tuyên bố không cưới chị An mà. Cho nên chả tin được đàn ông, nhà anh Vĩ nghe nói giàu nứt đố đổ vách ở thành phố B mà vẫn tham giàu. Đã giàu muốn giàu thêm. Sáng nay chị An nghỉ vì sốc đấy!
– Thảo nào dạo này thấy chị ấy buồn buồn lại xanh xao. Khổ, xinh đẹp, giỏi giang thế mà bạc phận nhỉ?
Hai cô γ tά đang vừa đi vừa to nhỏ với nhau thì một cô tái mặt khi nhìn thấy Thiên Vĩ đang đứng trước mặt mình:
– Dạ…phó…phó….khoa…

Vĩ nghiêm mặt:
– Các cô hôm nay có trực không?
Cả hai gật đầu:
– Dạ có ạ!
Vĩ nhíu mày:
– Vậy hai cô đã ăn cơm chưa?

Hai cô γ tά lại gật:
– Dạ rồi ạ!
Vĩ liếc về phía khoa Ngoại:
– Vậy thì thay vì ngồi đây buôn chuyện người dưng, hai cô lo làm nhiệm vụ của mình đi. Nếu cảm thấy công việc không phù hợp có thể viết đơn xin nghỉ!
Hai cô kia vội cúi chào Thiên Vĩ rồi líu díu dắt nhau về khoa.

Cái trò mèo của An thì Vĩ đã quá rõ rồi. Nhiều người sẽ nghĩ sao cô ta có học mà lại không biết điều nhưng phàm là con người đều có cái ích kỉ riêng. Chỉ có điều kiểu vị kỉ của An là kiểu dành cho những kẻ chữ nghĩa, mưu toan theo kiểu có học. Chắc chắn cô ta đã ghi âm cả cuộc trò chuyện với Vi sáng qua và với anh tối qua rồi cắt xén, chỉ để lại những câu có lợi cho cô ta. Tuy nhiên, không phải Vĩ sợ An là con của Phó giám đốc mà căn bản lâu nay anh không muốn tham gia vào những vụ việc lùm xùm để chuyên tâm chữa Ьệпh và nghiên cứu. Thế nhưng, có vẻ như càng ngày An càng làm tới, thậm chí những việc này ảnh hưởng trực tiếp tới Tú Vi. Trong mắt những kẻ buôn chuyện kia, Vi như con rắn ᵭộc đã chia loan rẽ thúy. Kiểu chọc phá của An là để mọi người khinh bỉ Vĩ và nguyền rủa Vi chứ cô ta không ra tay mà đóng vai người bị hại. Đã vậy, lần này Vĩ sẽ hốt trọn cả mẻ lưới, để xem cô ta diễn được tới đâu.

Chiều hôm đó, vừa tới Bệnh viện, Thiên Vĩ đã nhận được điện thoại của Phó giám đốc, cũng là bố của Hoài An:
– Cậu lên phòng gặp tôi một chút!
Thiên Vĩ ” dạ ” một tiếng rồi lên phòng gặp bố An. Sau tiếng ” mời vào”, anh mở cửa cúi chào:
– Chào Phó giám đốc, chú gọi cháu lên đây chắc là có việc ạ?

Bố Hoài An chỉ chiếc ghế đối diện nói Vĩ ngồi xuống rồi cất giọng:
– Tôi không dài dòng nữa nhé. Chắc anh cũng đã biết con gáι tôi có thai và đó là sản phẩm do anh tạo nên. Một người là phó khoa Ngoại, một người là bác sĩ giỏi lại là con của Phó giám đốc Ьệпh viện. Giám đốc chuẩn bị về hưu, chúng ta sắp bầu lại người đứng đầu Ьệпh viện. Cậu đừng để những việc cỏn con này ảnh hưởng đến cả cậu lại cả tôi. Nếu mọi thứ ổn thỏa, cậu sẽ sớm lên chức trưởng khoa Ngoại.
Thiên Vĩ mỉm cười:
– Vâng, cảm ơn chú đã nhắc nhở, nếu không cháu lại quên béng mất ạ. Mục đích cháu học ngành y là chữa Ьệпh cứu người, vì thế cháu không quan tâm tới chức tước gì cả. Còn chuyện của con gáι chú, cháu đã nói trước rồi mà, nếu đó là con của cháu thì cháu sẽ chịu trách nhiệm, nghĩa là chu cấp mọi thứ cần thiết từ khi có thai đến lúc sinh đẻ và cả sau này, nhưng sẽ không có đám cưới nào cả!

Bố Hoài An ᵭ.ậ..℘ bàn quát:
– Hỗn! Tôi tưởng cậu học ở nước ngoài về thì đầu óc phải hiểu chuyện chứ? Cậu nghĩ sao một bác sĩ giỏi như cái An, du học ở Pháp về giờ không chồng mà chửa rồi làm mẹ đơn thân hả?

Thiên Vĩ tỉnh bơ:
– Cô ấy sẽ lấy người phù hợp và yêu thương cô ấy, như vậy chả tốt hơn sao chú? Giờ chú bắt con chú lấy một người không yêu An, chả phải chú đẩy cô ấy vào đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌 hôn nhân sao? Còn nữa, việc một con người hiểu chuyện hay không chả liên quan gì đến học vấn cả, mà đó là đạo đức sống. Không lẽ một người được đào tạo trong nước như chú, không ra nước ngoài học tập là không hiểu chuyện ạ? Cháu nghĩ chú vào nghề đã lâu, chắc chú còn nhớ câu ” lương y như từ mẫu” là của Chủ tịch Hồ Chí Minh nói ra, một người Việt Nam chứ không phải từ nước ngoài đưa về chứ ạ?

Phó giám đốc nắm chặt thành quyền, giọng giận dữ:
– Hỗn xược! Cậu đừng ỷ thế gia đình có địa vị, có tiếng tăm rồi muốn làm gì thì làm. Tôi mà tung hê mọi chuyện lên ๓.ạ.ภ .ﻮ thì cái Tập đoàn Trịnh Gia nhà cậu cũng lung lay đấy!

Thiên Vĩ mỉm cười:
– Phó giám đốc, nếu chú muốn thì cứ việc làm những gì chú vừa nói, cháu không cấm đâu ạ. Nhưng cháu nhắc chú một điều, Tập đoàn của gia đình cháu vững vàng bao năm nay tгêภ thương trường là nhờ trình độ điều hành của các thế hệ Trịnh Gia, nhờ ϮιпҺ thần đồng lòng của nhân viên và cái Tâm cái Đức của những người lãnh đạo. Mặt khác, hàng năm Trịnh Gia rót không ít tiền vào các Ьệпh viện làm từ thiện giúp đỡ các Ьệпh nhân nghèo, trong đó có Bệnh viện này. Vì thế, cháu nghĩ chú nên tỉnh táo suy nghĩ xem, nếu kiện thì ai mới là người thân bại danh liệt. Cháu luôn sẵn sàng chờ chú kiện đấy!

Bố Hoài An tức giận đến nỗi gân trán nổi lên cả đám, khóe mắt giật giật:
– Cậu….cậu dám…
Thiên Vĩ đứng dậy:
– Chú cứ bình tĩnh kẻo lại nhồi ɱ.á.-ύ cơ tιм đấy, có tuổi rồi không nên ham hố quá, chỉ nên tĩnh tâm vì đời còn nhiều sóng gió lắm ạ! Cháu nói rồi, cháu không bỏ mặc con gáι chú nếu đứa bé là con của cháu. Cháu sẽ chu cấp đầy đủ cho tới khi bé mười tám tuổi, có thể ʇ⚡︎ự lập được, chỉ là không có đám cưới thôi! Còn nếu cô ấy không nuôi được đứa bé thì vợ chồng cháu sẽ nuôi, chả sao cả. Nếu không có việc gì nữa, cháu xin phép đi làm việc ạ!

Thiên Vĩ nói xong thì cúi chào và đi về phía cửa. Bố Hoài An rít lên:
– Nếu chuyện vỡ lở, không khéo cậu cũng phải nghỉ việc. Cậu nên nghĩ tới mục đích chữa Ьệпh cứu người cao cả của mình khi bị sa thải!
Thiên Vĩ dừng bước nhưng không quay đầu lại, môi vẫn mỉm cười:
– Một lãnh đạo Ьệпh viện sa thải nhân viên mà nguyên do không liên quan đến trình độ chuyên môn và y đức với Ьệпh nhân thì chú nên xem lại. Mặt khác, chú yên tâm, cháu cũng không ở lại đây lâu nữa đâu!

Phó giám đốc gằn giọng:
– Cậu không phải dọa tôi!
Thiên Vĩ vẫn quay lưng với ông ta và nói:
– Chú nói ghê thế, cháu không có thời gian dọa dẫm gì cho mệt. À, nhờ chú nhắn với con gáι chú điều này: một nửa cái bánh mì vẫn là cái bánh mì, nhưng một nửa sự thật không bao giờ là sự thật. Khi cái phần sự thật bị cắt xén kia được phục hồi thì kẻ cắt xén nó cũng nát luôn ạ!

Thiên Vĩ nói xong thì mở cửa bước ra ngoài trước ánh mắt giận dữ của bố Hoài An. Đang định đi về khoa thì Vĩ thấy anh Hoàng đang bước về phía mình. Anh ấy thấy Thiên Vĩ từ phòng của bố Hoài An đi ra vội hỏi:
– Lão ấy lại gây gì với cậu à? Vụ đó lại bị xới lên à?
Thiên Vĩ thành thật kể lại chuyện hôm qua. Ngày xảy ra chuyện ở nhà hàng X với Hoài An, chính anh Hoàng bắt gặp Vĩ bế Tú Vi lao vào phòng cấp cứu và sau đó đưa về khoa Ngoại, vì thế, anh rõ cơ sự. Anh Hoàng luôn là người ưu ái Vĩ vì anh hiểu Vĩ là nhân tài. Trong chuyện đó, anh Hoàng trực tiếp đọc kết quả xét nghiệm ɱ.á.-ύ của Vĩ và cùng anh bàn tính mọi chuyện. Nghe Vĩ kể, anh Hoàng trầm tư nói:
– Khả năng cao đó không phải là con cậu mà!
Vĩ cười:
– Dĩ nhiên rồi, em sẽ cho anh biết đó là con ai. Nhưng giờ em về chuẩn bị cho mấy ca mổ chiều nay đã. Cô ả không đi làm em khỏe hẳn ra.

Anh Hoàng vỗ vai Vĩ:
– Ha ha, đẹp trai soái ca cũng là một cái Ϯộι đấy. Sau này rảnh rảnh đi phẫu thuạt cho bớt đẹp lại đi!
Thiên Vĩ bật cười:
– Anh xui dại em, bớt đẹp rồi lỡ Vi chê em thì em mất vợ như chơi!
Hai bác sĩ vui tính cười vang cả khu hành lang của Ban giám đốc rồi ai làm việc nấy.
Chủ nhật…

Sáng nay Thục Trinh có hẹn với An. Bà đã tới thành phố C từ tối thứ sáu để nghỉ ngơi và dạo chơi cùng Nguyệt Cát. Hai gia đình xem cái việc kia quá nhỏ để quan tâm nên dịp này ba mẹ Vĩ đến đây chơi là chính, vả lại hai ông bố cũng có việc cần bàn. Chỉ là An thiết tha gặp nên Trinh cũng muốn giải quyết để khỏi ảnh hưởng đến Tú Vi.
Tám giờ sáng, tại một quán cà phê sang trọng, Thục Trinh tới đã thấy An ăn mặc chỉn chu ngồi đợi mình:
– Dạ con chào bác, bác đi đường mệt không ạ? Con mời bác ngồi ạ!
Thục Trinh gật đầu ngồi xuống đối diện An. Cô ta mỉm cười nhìn Thục Trinh:
– Dạ, con mang bầu nên hơi xanh ạ, không được tươi tắn, cũng không dám trang điểm vì sợ ảnh hưởng đến con của anh Vĩ nữa, xấu xí bác đừng chê nha!

Thục Trinh cười:
– Vẻ xấu đẹp bề ngoài của một con người có quan trọng gì đâu cháu, tâm hồn mới là điểm đáng chú ý!
Rồi bà nhìn đồng hồ và ra vẻ sốt ruột:
– Con bé lâu thế nhỉ?
An tò mò:
– Bác đợi ai ạ?

Thục Trinh gật đầu:
– À, bác có hẹn Tú Vi tới đây luôn. Dù sao con bé cũng đang là người yêu của Thiên Vĩ, hai gia đình quen biết qua lại lâu rồi. Bác muốn ba mặt một lời cho gọn, sau này việc nào ra việc nấy kẻo dây dưa mệt mỏi lắm.
An như mở cờ trong bụng. Đấy, cứ gặp phụ huynh là xong ngay. Vĩ, giờ thì đố anh thoát khỏi em nhé! Cô ta mỉm cười:
– Dạ bác, con cũng muốn rõ ràng ạ!

An vừa dứt lời thì Tú Vi cũng có mặt:
– Con chào mẹ, con đến muộn vì kẹt xe ạ. Chào chị An!
An gật đầu chào Vi và thầm nghĩ ” cho mày gọi mẹ chồng lần cuối nha con”.

Thục Trinh chỉ chiếc ghế bên cạnh mình và nói Vi ngồi xuống. Rồi bà quay sang An:
– Bác cũng không có nhiều thời gian, bác vào vấn đề luôn nhé. Chúng ta biết sự việc cả rồi. Giờ An đang mang thai, nay chủ nhật nên bác gọi cả Vi tới để nói cho rõ luôn. Gia đình bác sẽ chu cấp mọi thứ cho An và đứa bé bây giờ và cả sau này, với một điều kiện là xét nghiệm ADN nếu đó là cháu nội Trịnh Gia. Còn Tú Vi là người mà Vĩ và gia đình bác chọn. Người ta có chia bánh chia kẹo chứ ai nỡ chia loan rẽ thúy đúng không An? Bác nghĩ An là người có học, gia đình bác cũng biết ơn khi cháu đã chuyền ɱ.á.-ύ cho bác. Một người như thế chắc đủ thông minh để không khiến mình vướng vào tơ nhện đâu nhỉ? Chúng ta quyết định như thế nhé!
Mặt An cứng đờ ra. Cách đây hơn một phút, cô ta mới sung sướиɠ khi tưởng rằng ba mẹ Vĩ chấp nhận vì cô đang mang cháu nội họ, hóa ra cái mà bà ấy nói ” ba mặt một lời” đồng nghĩa với việc dập tắt luôn hi vọng, đóng luôn cάпh cửa cuối cùng của cô ta.

Đúng lúc đó, điện thoại An reo vang. Nhìn số điện thoại lạ tгêภ màn hình, An nghĩ không ra số của ai nên không nghe máy. Hồi chuông vừa dứt, điện thoại cô ta lại báo tin nhắn đến. An mở tin và ᵭ.ậ..℘ vào mắt cô là dòng chữ:

– Em yêu, anh Trọng đây. Anh đã về rồi. Sao em không nghe máy? Nhớ em quá!

Cả thân hình của An run lẩy bẩy đến mức suýt rơi cả máy. Cô ta không đủ bình tĩnh để trả lời tin thì điện thoại lại reo lên…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất