Cả bầu trời thương nhớ – Chương 45

Vũ Linh 351

Tác giả :An Yên

Đã vào năm học mới nên Tú Vi lên trường làm việc. Vì thế, cô chỉ có thể gặp Thiên Vĩ qua các cuộc gọi video và tới cuối tuần mới về thành phố. Cuộc sống ở khu tập thể vẫn như xưa, mọi người đều biết Vi có anh chàng người yêu bác sĩ đẹp trai, ai cũng mừng cho cô. Chẳng ai nhắc lại chuyện cũ nữa. Mọi thứ nên thay đổi để cuộc sống tốt đẹp hơn, cũng như khu tập thể này giờ đã rộng rãi, thoáng mát và đẹp đẽ hơn nhiều.

Vào một buổi sáng chủ nhật, Tú Vi về thành phố. Vì tối thứ bảy Vĩ trực đêm nên sáng nay cô không hẹn anh đi ăn sáng mà chỉ nhắn những lời yêu thương và bảo anh trưa nay tới Biệt thự PC ăn cơm với gia đình. Sáng hôm đó, cô nấu món bánh canh cá lóc làm bữa sáng cho cả nhà. Cô còn hẹn Vĩ tới chung cư chăm sóc mấy chậu tường vi, khoảng chín giờ sáng anh sẽ từ Ьệпh viện về.

Ăn uống xong xuôi, Tú Vi xem qua mấy cuốn sách rồi thay đồ chuẩn bị đến chung cư của Vĩ. Nhưng chưa kịp đi, điện thoại cô đã reo lên. Nhìn tгêภ màn hình, Vi thấy một số điện thoại không được lưu tên nhưng lại rất đẹp, có đuôi tới bốn số tám. Cô nhíu mày để nhớ xem số máy của ai mà mình quên lưu nhưng nghĩ mãi vẫn không ra. Khi hồi chuông cuối gần tắt, Tú Vi mới lướt nghe:
– A lô, ai đây ạ?
Đầu bên kia, một giọng nói nhẹ nhàng vang lên:
– Vi à, chị An đây. Chị gặp em một chút được không? Chị biết hôm nay chủ nhật, em sẽ về thành phố.

Vi mỉm cười:
– Tôi và chị chả có gì liên quan ngoài việc chị muốn ςư-ớ.ק người yêu tôi cả, nhưng ςư-ớ.ק mãi chả xong vì anh ấy yêu tôi. Vậy tại sao tôi phải gặp chị?
Phía bên kia, bàn tay An nắm chặt nhưng miệng vẫn nặn ra một nụ cười. Cô ta nhẹ giọng:
– Thực ra nếu không cùng yêu anh Vĩ thì chị và em có thể là chị tốt của nhau mà. Lúc đầu chị nghĩ có thể chinh phục được anh ấy, nhưng có vẻ tình cảm của em và Vĩ quá bền chặt vì nó được vun đắp từ thời thơ ấu, chị chen vào sao được?
Vi gật đầu:

– Phải, biết thế thì chị tu thân đi, kẻo có ngày ra đường vấp phải hòn đá mang tên Nhân Quả, xong rồi chị ngã ra đấy, hòn đá đó nó ᵭ.ậ..℘ vào đầu chị thì đỡ không
kịp đâu nhé!

An vẫn giọng nhỏ nhẹ:

– Khϊếp, em nói gì mà ghê thế? Chị có làm gì ai đâu em. Hôm nay chị muốn gặp em cũng chỉ để tâm sự thôi. Chắc sắp tới chị sẽ sang Pháp học tiến sĩ, cũng để thay đổi không khí. Thế nên hôm nay chị mời em ly cà phê sáng để tạm biệt em, cũng là để xin lỗi em vì thời gian qua đã làm em bận tâm, làm mất đi một tình cảm chị đẹp đẽ.

Tú Vi bật cười:
– Chị có ảo tưởng quá không An? Tôi và chị đã có tình cảm bao giờ đâu mà chị lo mất? Được rồi, tôi ghi nhận lời xin lỗi của chị, nhận luôn lời tạm biệt của chị rồi đấy. Không cần phải gặp nha!
An giọng van nài:
– Vi, chị xin mười lăm phút thôi. Nếu em chịu tha thứ cho lỗi lầm mấy tháng qua của chị thì cho chị mười lăm phút nhé. Chị muốn trực tiếp tạ Ϯộι với em và kết thúc mọi chuyện ở đây!
Vi không nghĩ một kẻ như An lại dễ dàng thay đổi tâm tính như vậy. Nhưng nghe giọng nói van nài đó, Vi cũng nghĩ mình nên kết thúc mọi chuyện. Không phải tin lời An vừa nói mà muốn diệt tận gốc mọi âm mưu của cô ta. Mười lăm phút thôi, cô vẫn có thể tới chung cư trước chín giờ. Nghĩ thế, Vi gật đầu:
– Tôi cho chị đúng mười lăm phút thôi đấy. Tôi không rảnh như chị đâu.
An mỉm cười:

– Chị cảm ơn em. Cha ông ta nói rồi ” ᵭάпҺ kẻ chạy đi chứ ai ᵭάпҺ người chạy lại” quả không sai em nhỉ? Chị đợi em ở quán cà phê LOVE nha!

Đó là một quán cà phê không quá lớn, không nằm ở trục đường chính nhưng có điểm nổi bật là vẻ trầm mặc, hoàn toàn khác biệt với không khí ồn ào náo nhiệt của thành phố C. Quán cà phê LOVE luôn mang lại sự thư thái với những bản nhạc nhẹ nhàng và không gian yên tĩnh trong một ngõ nhỏ. Nhiều người giàu có vẫn bỏ qua những quán cà phê lớn, sang trọng để đến với LOVE bởi cách bố trí đặc biệt ở đây, những bàn cà phê được đặt yên tĩnh trong các lều nhỏ, tạo một không gian cổ xưa giản dị và bình yên.

Tú Vi chấp nhận lời hẹn của An rồi tắt máy. Cô không chọn mặc váy mà thoải mái với áo phông và quần jeans trẻ trung. Vì đằng nào lát nữa cũng qua chỗ Thiên Vĩ nên cô mặc vậy cho dễ dọn dẹp nhà cửa cùng anh.
Trước khi đi, Tú Vi nhắn tin cho Vĩ:

– Chồng ơi, cái cô yêu chồng đến sống ૮.ɦ.ế.ƭ ấy, cô ấy hẹn em ở quán cà phê LOVE. Em ghé đó mười lăm phút rồi sẽ tới chung cư nha. Chờ em cùng dọn nhà chăm hoa đấy! Nếu sau ba mươi phút nữa không thấy em gọi thì ҳάc định là vợ bị ๒.ắ.t ς-.ó.ς rồi nha chồng!
Thiên Vĩ vừa bàn giao xong ca trực, đọc tin nhắn thì gọi lại ngay cho Vi:
– Vợ chờ đấy, anh sẽ đi cùng em!

Tú Vi lắc đầu:
– Không cần đâu anh, em lo được, em đùa anh cho vui thôi chứ cỡ em thì ai ๒.ắ.t ς-.ó.ς nổi.
Vĩ gật đầu:
– Được, vậy anh ăn sáng rồi chờ em. Có gì phải gọi anh ngay đấy!
Tú Vi dạ dạ vâng vâng rồi xin phép bố mẹ và lái xe đến quán cà phê LOVE. Mới hơn tám giờ sáng, đáng lẽ quán sẽ đông khách, hôm nay lại chủ nhật nữa, nhưng sao trông lại vắng lặng thế nhỉ? Mấy nhân viên phục vụ thường đứng ở cổng nay cũng chả thấy đâu. Biết là có sự lạ, Tú Vi gọi cho An:
– Chị ở đâu?

Giọng An nhỏ nhẹ:
– Chị ở lều số hai nhé! Hôm nay chủ quán có việc về quê nên không mở bán. Nhưng chị là chỗ quen biết, muốn một không gian riêng tư để tâm sự cùng em nên bác chủ đưa chìa khóa cho chị tùy ý. Em vào đi đừng sợ!
Tú Vi tắt máy và tiến vào lều số hai. Cô thấy Hoài An nhàn nhã ngồi cùng hai ly cam vắt. Lâu ngày không gặp, trông chị ta có vẻ gầy và hơi xanh. Chắc bận bày mưu tính kế nên ốm ra. Vi gật đầu chào An rồi kéo ghế ngồi:

– Được rồi, chị nói đi, mười lăm phút bắt đầu!
An đẩy ly nước cam về phía Vi, cô ta cầm ly của mình uống một ngụm rồi nói:
– Em uống đi, chị ʇ⚡︎ự pha đấy, em xem có vừa miệng không? Chủ quán này xem chị như người nhà, chị tới đây suốt mà!
Vi lắc đầu:
– Tôi không quen ăn uống đồ của người lạ. Chị nói gì thì nhanh lên để tôi còn đi công việc!
An khuấy khuấy ly nước cam:
– Em đến chung cư của anh Vĩ hả?

Vi cười:
– Tôi đi đâu là việc của tôi. Chị đâu phải bố mẹ tôi mà tôi phải báo cáo!
An lẳng lặng mở túi ҳάch, lấy ra tờ kết quả siêu âm và đẩy về phía Vi:
– Em xem đi!
Dù không làm ngành y nhưng chỉ cần xem qua, Vi cũng hiểu được đây là kết quả siêu âm thai. Bác sĩ ghi rõ có một túi thai trong ʇ⚡︎ử cung của An. Vi đọc xong thì thoải mái ʇ⚡︎ựa lưng vào ghế và hỏi:
– Chị có thai?
An gật đầu:
– Ừ….em còn nhớ đêm hôm đó không Vi?

Vi cười:
– Nhớ chứ! Cái đêm người yêu của tôi bị chị hϊếp, tôi quên sao được! Rồi sao?
An hơi khựng lại trước thái độ của Vi. Chưa thấy ai nghe tin cô gáι khác có bầu với người yêu mà lại bình tĩnh như Vi cả. An cúi đầu:
– Thì…đây là con của anh Vĩ! Giấy này hoàn toàn là thật, không hề giả mạo, nếu em không tin thì bây giờ chị sẽ cùng em đến siêu âm ở bất kì Ьệпh viện hoặc phòng khám nào mà em chọn!

Vi nhếch môi:
– Tôi đi với chị làm gì? Tôi đâu rảnh như chị. Cả tuần được ngày chủ nhật, tôi dành cho gia đình và người yêu, đi với chị làm gì cho mất thời gian. Cái tờ kết quả này thật hay giả có quan trọng gì với tôi đâu!
An giọng khẩn khoản:
– Vi, em khác xưa nhiều quá. Em không động lòng trắc ẩn sao Vi, trước chị thấy em hiền lành nhân hậu lắm mà, sao giờ lại thế này? Hay em chỉ diễn trước mặt Vĩ thôi?
Vi bật cười thành tiếng:
– Tôi hiền với Bụt chứ không hiền với ma. Mà chị thì rõ ràng không phải Bụt rồi.

An bật khóc:
– Vi, chị xin em đấy, con của chị cần có cha, cần một gia đình trọn vẹn, đứa trẻ nào cũng cần như thế mà em!
Tú Vi nhún vai:
– Chị vừa bảo đây là con của anh Vĩ còn gì nữa, thế chả phải anh ấy sẽ là cha đứa bé sao? Không có cha nó sao mà có nó được!

An gật đầu:
– Ừ, thế nên là…Vi à, chị biết mình không đủ tư cách cầu xin em, nhưng mong em hãy rời xa anh Vĩ. Chị tin là em không xuất hiện thì anh Vĩ sẽ yêu chị. Mong em hãy để cho con chị có một gia đình trọn vẹn, em ghét chị cũng được, nhưng em hãy thương lấy đứa bé, nó không có Ϯộι tình gì cả!
Tú Vi nhướn mày nhìn An:
– Ồ, ban nãy chị bảo đến để xin lỗi tôi và kết thúc mọi chuyện rồi đi Pháp cơ mà? Sao giờ lại bảo tôi xa anh Vĩ? Tôi nói thật nhé, tôi có xa anh ấy thì cũng không đến lượt chị làm vợ Thiên Vĩ đâu, chị bỏ cái điệu mưa dầm ấy đi, ngứa mắt lắm. Chị không học ngành diễn viên tôi thấy hơi phí đấy!
An sụt sịt:
– Vậy em để con chị không cha sao em? Lương tâm của một nhà giáo mà em cư xử vậy sao Vi?

Vi cười:
– Nhà giáo không phải con người sao chị An? Giáo viên cũng là người, cũng biết yêu biết giận chứ chị? Thế tôi hỏi chị, y đức của chị đâu mà đi giật chồng người khác. Mà tôi bảo không cho con chị nhận cha bao giờ? Anh Vĩ vẫn là cha nó cơ mà, nhưng chúng tôi sẽ không xa nhau. Anh Vĩ là cha, còn tôi là mẹ nó. Chị không đủ tư cách làm mẹ!
An khóc nức nở:
– Thế ra em định chia cắt tình mẫu ʇ⚡︎ử của chị và bé sao Vi? Chị mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày rồi em ςư-ớ.ק con chị sao em?

Vi lắc đầu:
– Tôi không ςư-ớ.ק mà đưa nó về với bố của nó.
An đẩy ly nước sát người Vi:
– Thôi được rồi, chị thua rồi. Em uống nước đi rồi về. Chị không phiền em nữa!
Vi lại lắc đầu:
– Tôi không uống!
Đúng lúc đó, Vi để ý ánh mắt An hơi khác, cô ta liếc nhanh về hai phía, cũng là khi Vi cảm nhận được có một lực đang lao về phía mình. Vi ʇ⚡︎ựa thẳng ra ghế, dùng lưng đẩy ghế ra xa bàn rồi bật mạnh người đứng dậy. Cô quay ngoắt ra sau và thấy hai gã đàn ông đang nhằm thẳng vào mình.

Nhanh như cắt, Tú Vi bật nẩy hẳn cả người lên và giang rộng hai chân như một diễn viên múa ba lê nhưng lại rất mạnh mẽ và dứt khoát. Bàn tay của hai tên kia vừa giơ ra thì lãnh trọn ngay hai cú đạp của Vi. Cả hai gã ngã lăn ra đất. Vi đáp người xuống đất vừa lúc một tên rút cây côn ra múa mù mịt rồi lao thẳng vào Vi. Cô vớ ngay chiếc ghế ném thẳng vào tay cầm côn của hắn. Côn bay ra phía cửa, tên đó rú lên sau khi nghe một tiếng ” rắc ” khô khốc. Chiếc ghế cũng gãy luôn một chân.
Vi quay ngoắt sang tên còn lại:
– Lên đi!

Tên kia liếc An một cái, cô ta rít lên:
– Hai thằng đàn ông mà không bắt nổi một con nhãi ranh sao?
Tên ấy vội giơ gậy lên lao thẳng vào Tú Vi. Nhưng cô con gáι của Vũ Phong vơ luôn cốc nước cam tгêภ bàn chưa uống ngụm nào tạt thẳng vào mặt hắn. Thứ chất lỏng vàng vàng cùng những tép cam ᵭ.ậ..℘ thẳng vào đôi mắt đang mở trừng trừng của hắn khiến tên đó vứt gậy, đưa tay lên vuốt mặt. Đúng khoảnh khắc đó, Vi bật cao người, đạp cả hai chân trong đôi giày thể thao vào mặt hắn. Hoài An gào lên:
– Đủ rồi! Cô đợi đấy, tôi sẽ kiện cô về Ϯộι cố ý gây thương tích!

Tú Vi phủi phủi hai tay:
– Cô nên giữ cái thai cho chắc để còn có cơ hội ăn vạ. Còn kiện á, xin mời!
Nói xong, Tú Vi đi đến chậu cây cảnh to đặt ngay trước cửa lều, lấy từ trong đó ra một chiếc điện thoại đang ở chế độ quay vi deo, huơ huơ trước mặt An rồi cười thật tươi:

– Tôi chờ đơn kiện của cô nhé! Hẹn gặp nhau ở tòa án nhé!

Nói xong, cô gáι nhỏ nhắn cẩn thận lưu đoạn vi deo rồi đi thẳng ra xe, hòa vào dòng người tấp nập tгêภ phố.

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất