Qua mùa giông bão – Chương 62

Vũ Linh 211

Tác giả : An Yên

Thực ra, Khả Hân hiểu việc làm của Khôi Nguyên, đó cũng là ước mơ của cô. Chị em cô đã chứng kiến biết bao lần chuyển nhà, biết bao đêm trong những giấc mơ mà vẫn còn cảm giác ngồi tгêภ chiếc xe tải lao Ꮙ-út trong bóng tối, sợ bọn chủ nợ rượt đuổi, sợ ánh mắt của bà Lê Thi, sợ những âm mưu của Hải Đăng…Cô hiểu vì sao bố lại muốn tham gia mảng bất động sản, vì ông muốn một mảnh đất đẹp, xây một ngôi nhà kiên cố. Bệnh tật của anh Thế Sơn, việc học hành của chị em cô, cả cuộc hôn nhân đã đổ vỡ của cô đã tiêu tốn không biết bao nhiêu tiền của. Vì thế, dù chưa một lần nói ra, nhưng khi thuê căn hộ này, biết giá không rẻ nhưng Khả Hân vẫn mong một ngày mua một căn hộ như vậy để cố được ngôi nhà của riêng gia đình cô. Giờ đây, Khôi Nguyên đã thay cô thực hiện ước mơ đó nhưng Khả Hân không thấy vui. Với anh, số tiền đó không đáng gì nhưng trong lúc mẹ anh đang có suy nghĩ cô yêu anh vì tiền, vì gia thế, hành động của Khôi Nguyên khác nào khẳng định lời mẹ anh là đúng? Càng nghĩ, Khả Hân càng bực mình, vì thế, dù anh gọi đi gọi lại bao nhiêu cuộc, cô quyết không nghe máy nữa.

Ông Khải Tâm hiểu tâm tư con gáι nên sau bữa cơm, ông vào phòng Khả Hân:

– Con gáι, bố nói chuyện một chút được không?

Khả Hân cười:

– Dạ tất nhiên rồi bố ạ!

Ông Khải Tâm ngồi xuống tấm nệm, vuốt mái tóc Khả Hân:

– Con bực Khôi Nguyên sao?

Khả Hân gật đầu:

– Bố ơi, con hiểu việc làm của anh ấy ạ, nhưng hiện tại, con thấy không ổn…

Ông Khải Tâm thở dài:

– Bố biết, tình yêu này khiến con chịu nhiều áp lực, bản thân cậu ấy cũng thế. Bố mẹ ủng hộ hai đứa không phải vì cậu ta giàu bởi vì khi yêu con, cậu ta có thể bị đuổi khỏi cái nhà ấy, đúng không? Nhưng bố tin cậu ấy đủ bản lĩnh che chở cho con dù tay trắng hay giàu sang con gáι ạ!

Khả Hân ngước mắt nhìn bố:

– Bố, tại sao bố lại thay đổi suy nghĩ về anh ấy ạ?

Ông Khải Tâm không nhìn con gáι mà ngước lên trần nhà:

– Vì bố là đàn ông, bố từng sai lầm trong hôn nhân nên bố hiểu cậu ấy và tin cậu ấy. Vả lại, miễn là con hạnh phúc thì bố mẹ sẽ vui. Con cũng hiểu cho cậu ấy một chút!

Khả Hân cúi mặt:

– Dạ con biết rồi ạ, con sẽ suy nghĩ ạ!

Ông Khải Tâm vỗ vai con gáι:

– Con nghỉ đi!

Ở biệt thự, Khôi Nguyên gọi mãi cho Khả Hân không được thì nóng hết cả ruột. Anh cứ tưởng sẽ làm cho cô vui nào ngờ lại khiến cô bực mình. Dù cô không nói ra nhưng Khôi Nguyên hiểu Khả Hân rất muốn có một chỗ ở ổn định. Anh biết ông Khải Tâm đã bươn chải vì gia đình rất nhiều nên muốn tặng một món quà cho ông. Anh không nghĩ hành động đó lại làm cô bị tổn thương.
Ngày hôm sau, Khả Hân đi làm với đôi mắt hơi sưng đỏ dù cô đã cố trang điểm để che đi. Tối qua, dù Gia Linh có nói gì thì cô vẫn không chấp nhận hành động của Khôi Nguyên. Cô quyết định im lặng, không nghe điện thoại, không nói chuyện với anh. Không phải Khả Hân giận dỗi vu vơ, mà cô sợ việc này nếu đến tai mẹ anh và Thảo My, họ sẽ kiếm cớ để làm khó anh.

Đang ngồi nghiên cứu tài liệu, Khả Hân nghe chị đồng nghiệp kế bên lên tiếng:
– Khả Hân, tài liệu công ty X. hôm qua sếp duyệt xong chưa em?
Cô ngoảnh sang phía chị ấy:
– À, chiều qua dự án của Tập đoàn Z ngốn hết buổi chiều của sếp nên chắc sáng nay mới sang công ty X đó chị!
Chị ấy cười:

– Ừ, có việc là vui rồi em nhỉ? Để chị gọi hỏi sếp xem sao. Vì hôm qua đưa hồ sơ lên nên chị hỏi em trước.
Sau khi gọi lên phòng Tổng giám đốc, cô ấy quay sang Khả Hân:
– OK rồi em ạ, em lên lấy đi!
Khả Hân rụt rè:
– À, chị…ơi, em…hôm…nay…
Chị ấy ngạc nhiên:
– Em sao thế Khả Hân? Mệt à? Thảo nào chị thấy khang khác, đau ở đâu à?

Khả Hân lắc đầu:
– Dạ không ạ, vì…em bị dì ghẻ ghé thăm, mà em cứ đến ngày là đau mỏi nhừ người chị ạ, lưng không cựa quậy nổi luôn, đau đầu nữa ý chị.
Chị ấy gật đầu:
– Giống y chang nhỏ em gáι chị rồi! Hôm nào chị chỉ cho thầy tђยốς bắc này hay lắm, em cắt mấy thang uống xem sao. Nhỏ em chị uống mà đỡ hẳn, da lại hồng hào, căng mịn nữa đấy! Thôi, vậy hôm nay em cứ làm việc ở phòng đi, đi lại thêm mệt. Để chị lên lấy cho!

Chị ấy vừa nói vừa vỗ vỗ vai Khả Hân rồi rảo bước đi. Còn cô vừa cảm ơn chị vừa thấy nhẹ cả lòng. Nói dối cô nên cứ lắp bắp mãi. Cả buổi sáng hôm ấy, Khả Hân ở lì trong phòng kinh doanh, chẳng đi đâu cả, điện thoại báo cuộc gọi và tin nhắn của Khôi Nguyên cũng không thèm cầm lên.
Tới giờ trưa, Gia Linh chạy sang phòng gọi cô:
– Chị Khả Hân, đi ăn cơm thôi!
Hai chị em cô đi xuống nhà ăn. Vừa ngồi xuống, cô đã thấy Khôi Nguyên và Hải Minh cũng ngồi ngay bàn kế bên. Vì xung quanh có rất đông công nhân nên Gia Linh cúi đầu chào :

– Tổng giám đốc và trợ lý xuống ăn cơm ạ?
Khôi Nguyên biết Gia Linh không gọi là anh rể như mọi ngày vì đây là nhà ăn công ty nên anh gật đầu rồi liếc mắt nhìn Khả Hân. Cô không nhìn anh mà cúi đầu:
– Chào Tổng giám đốc, chào trợ lý Hải Minh!
Ánh mắt anh nhìn cô chứa đựng cả sự nhớ mong, cả chút khát khao nữa. Mới qua một đêm, một buổi sáng không gặp cô mà Khôi Nguyên nhớ đến phát điên. Thế mà khuôn mặt ai kia cứ dửng dưng như không.

Khả Hân giục Gia Linh:

– Em không lo ăn đi, ngồi ngẩn ra làm gì đấy? Ăn nhanh còn nghỉ ngơi chiều làm việc. Nhân viên mới mà chậm chạp bị trừ lương bây giờ!
Mấy chị phòng kinh doanh ngồi gần đó trêu cô:
– Công nhận không thấy ai vừa xinh đẹp, hiền lành lại chỉn chu trong công việc như chị em Khả Hân đấy! Cuối năm nay bọn chị sẽ bầu em là nhân viên xuất sắc nhé!
Hải Minh chen vào:
– Các anh chị bầu luôn đi, sẵn có Tổng giám đốc ở đây này!
Khôi Nguyên cười:
– Bỏ phiếu từ giờ nhỉ?

Thế mà Khả Hân không thèm liếc Khôi Nguyên một cái, cô đỏ mặt nhìn mọi người:
– Các anh chị được mỗi việc trêu em là tài thôi! Lúc bọn em mới vào, anh trưởng phòng chả dọa chậm chạp bị trừ lương là gì ạ!
Nói rồi cô cúi đầu ăn cơm trong khi mọi người cười đùa, bàn tán rôm rả. Thế nhưng chả hiểu sao cơm hôm nay khó nuốt thế, lại có vị đăng đắng, nghèn nghẹn. Vì thế, ăn được nửa suất cơm, cô quay sang Gia Linh:
– Em ăn xong rồi à?
Gia Linh cười:
– Chị cứ ăn đi, em sáng nay dậy muộn không kịp ăn nên giờ đói bụng ăn nhanh đó!
Khả Hân lắc đầu:
– Thôi, chị no rồi, mình đi lên thôi em!

Gia Linh liếc mắt sang Khôi Nguyên rồi lại quay nhìn Khả Hân:

– Sao mới được mấy thìa chị đã no? Hay chị bị ốm?

Khả Hân cười:

– Ốm gì đâu, đi thôi!

Nói rồi, không đợi Gia Linh trả lời, cô kéo em gáι đứng dậy, chào mọi người rồi đi lên phòng trước. Hải Minh thấy vậy liền ghé tai Khôi Nguyên thì thầm:

– Lần này xem ra nàng giận thật rồi sếp ơi!

Khôi Nguyên thở dài một tiếng, cố ăn hết suất cơm rồi đi lên phòng gọi điện thoại cho một người…

Cả chiều hôm đó, với lí do đặc biệt nói ban sáng với chị đồng nghiệp nên Khả Hân ngồi lì trong phòng kinh doanh, không đi đâu cả. Còn khoảng ba mươi phút nữa mới hết giờ làm việc, cô nhận được tin nhắn của Gia Linh:

– Tỷ tỷ, muội có việc ra ngoài, lát tỷ bắt taxi về nhé!

Khả Hân nghĩ thương Gia Linh, sang phòng Thị trường nhiều việc nên chạy ngược xuôi vất vả. Cũng may con bé mồm mép, năng động lại yêu việc nên nó thoải mái lắm. Cô nhắn tin lại:

– OK, chạy xe cẩn thận nha!

Hết giờ làm việc, cô bắt taxi về nhà. Vừa bước đến cửa, Khả Hân đã nghe tiếng cười nói rộn rã và mùi thức ăn thơm phức.

Cô đẩy cửa bước vào, Gia Linh đang nấu nướng vui vẻ cùng mẹ, còn bố Khải Tâm đang làm trọng tài trong trận cờ giữa Thế Sơn và Khôi Nguyên, cu Bo đứng bên cạnh cổ vũ. Khả Hân cúi chào:

– Con chào cả nhà, con mới đi làm về ạ! Chào Tổng giám đốc!

Vì vẫn giận nên Khả Hân chọn cách chào hỏi khách sáo khiến ai kia méo mặt nhìn ông Khải Tâm. Bà Diễm Lan cũng vừa nấu nướng xong, vội nói:

– Ông lúc nãy rủ tôi đi thể dục à? Tôi nấu xong rồi đây! Khả Hân mới về, chờ con tắm rửa đã rồi lát về cả nhà ăn luôn!

Ông Khải Tâm cười:

– Ừ, vội gì bà! Mới năm giờ rưỡi mà, Khôi Nguyên, cháu đói bụng chưa?

Khôi Nguyên lắc đầu:

– Dạ chưa ạ, chiều nay cháu đi gặp đối tác rồi qua đây luôn nên hơi sớm ạ!

Ông Khải Tâm vỗ vai anh:

– Thế hai bác đi tập thể dục một tý nhé, ba mươi phút thôi! Đói mới ăn ngon chứ!

Thế Sơn gật gù:

– Bố nói chí phải! À, Gia Linh, em lúc nãy bảo cần mua sách gì đấy? Ván này xong anh đưa đi mua, nhân tiện mua giày mới cho cu Bo luôn. Nãy anh chọn mà hoa cả mắt. Em có mắt thẩm mĩ tốt hơn anh, đi chọn giúp anh với.

Gia Linh reo lên:

– Anh đi mua sách với em hả? OK, em xong rồi đây. Cu Bo, đi mua sách với dì rồi mua giày mới cho con luôn nào!

Cu Bo nhảy cẫng lên:

– Con đi ngay và luôn ạ! Cậu Thế Sơn, cậu ᵭάпҺ xong chưa ạ?

Thế Sơn cười:

– Xong lâu rồi, bao giờ cậu chả nhường chú Khôi Nguyên phần thắng!

Mọi người cười vang rồi lục đục kéo nhau đi trước con mắt ngơ ngác của Khả Hân:

– Ơ, sao mọi người đi hết cả thế ạ?

Ông Khải Tâm cười:

– Con tắm rửa rồi dọn cơm, mọi người về là vừa nhé!

Cánh cửa phòng vừa khép lại, không khí ngượng ngập bủa vây khắp căn hộ. Khôi Nguyên ho khan một tiếng rồi nhẹ nhàng đứng lên, soạn bàn cờ gọn gàng rồi rót nước ra uống.

Khả Hân hắng giọng:

– Tổng giám đốc, anh không đi cùng mọi người sao?

Khôi Nguyên cong khóe môi:

– Đây không phải công ty, em không cần gọi là Tổng giám đốc!

Khả Hân mặc kệ anh ấy, cô đi vào phòng mình, định lấy quần áo để tắm rửa. Vậy nhưng, Khả Hân vừa đi được hai bước thì một ʋòпg tay ấm áp đã ôm lấy cô tùe phía sau:

– Nem nướng xinh đẹp, đừng giận anh nữa được không? Anh sắp phát điên rồi đấy!

Khả Hân không quay lại, cố gạt ʋòпg tay Khôi Nguyên đang ҳιếϮ chặt mình, giọng lạnh nhạt:

– Thả ra!

Khôi Nguyên cúi người, vùi đầu vào gáy cô:

– Không bao giờ! Anh sai rồi! Từ giờ trở đi, bất kì làm việc gì, anh cũng sẽ hỏi ý kiến em được chưa? Tha thứ cho anh đi, được không?

Advertisement

Khả Hân xoay người nhìn Khôi Nguyên:

– Anh có nhớ mẹ anh nói gì không? Anh làm như thế, mẹ anh lại càng có cớ nói em yêu anh vì tiền đấy, amh hiểu không?

Khôi Nguyên thơm lên trán cô:

– Anh biết rồi. Vì anh thương vợ, muốn san sẻ gánh nặng với vợ nên mới làm thế chứ không nghĩ được sâu xa như thế! Em tha cho kẻ trẻ người non dạ đi!

Khả Hân trừng mắt:

– Anh thì lấy đâu ra trẻ người non dạ nữa!

Khôi Nguyên cọ cọ vào môi cô:

– Thật mà, trong chuyện tình cảm anh có biết gì đâu!

Khả Hân nguýt anh:

– Anh không biết gì sao? Thật không?

Khôi Nguyên phì cười:

– Biết một chút thôi!

Khả Hân bật cười theo:

– Biết những gì rồi?

Khôi Nguyên ghé sát môi cô:

– Biết yêu, biết hôn và…một việc nữa, ăn xong anh nói!

Khả Hân chu môi:

– Sao không nói luôn đi!

Khôi Nguyên dời ๒.ờ ๓.ô.เ đến vành tai cô:

– Không, lát nữa, anh sẽ đưa em tới một nơi…

Rồi Khôi Nguyên kéo sát cô vào người mình, lướt môi mình lên cάпh đào đỏ mọng. Khả Hân run rẩy trong ʋòпg tay của anh. Mới một ngày không gặp, cô đã nhớ anh lắm rồi. Cuối cùng, lí trí của cô cũng bị nỗi nhớ mong ᵭάпҺ gục. Cô ʋòпg tay qua lưng anh, nói nhỏ:

– Anh mà vi phạm một lần nữa thì…

Nhưng cô chưa kịp nói hết câu, ๒.ờ ๓.ô.เ căng mọng ấy đã bị nuốt chửng bởi nụ hôn tràn ngập nhớ mong của Khôi Nguyên. Anh không thăm dò, không đưa đẩy và luồn lưỡi mình vào cuốn luôn lưỡi cô đi, cuộn hai chiếc lưỡi vào nhau mà ςย.ồภ.ﻮ ภђ.เệ.t trong khoang miệng. Anh ghì lấy gáy cô, kéo sát cô hơn vào người mình mà hôn cho thỏa mong nhớ.

Hai người đang hôn nhau ςย.ồภ.ﻮ ภђ.เệ.t thì bỗng nghe tiếng cười khúc khích và tiếng xô cửa nhè nhẹ. Khả Hân giật mình bởi tiếng rúc rích mỗi lúc một to, cô vội đẩy Khôi Nguyên ra, tay đưa lên miệng che ๒.ờ ๓.ô.เ sưng đỏ và hướng ánh mắt khó hiểu về phía cửa. Cánh cửa mở cạch và năm con người ào vào cười ra rả. Khả Hân nóng bừng mặt, trố mắt:

– Ơ, mọi người bảo…

Cu Bo xoa bụng:

– Con đói bụng quá mẹ Khả Hân ơi. Với lại, dì Gia Linh đi mua giày mua sách mà lại quên mang theo ví tiền ạ!

Ông Khải Tâm hắng giọng:

– Cái con bé này, thế mà cũng kêu đi mua giày mới cho cháu!

Trong lúc Gia Linh gãi đầu gãi tai thì Khả Hân quay sang bố:

– Bố mẹ bảo đi thể dục cơ mà ạ?

Ông Khải Tâm chưa kịp trả lời thì cu Bo đã nhanh nhảu:

– Dạ vì con đói bụng quá, dì lại quên đem tiền nên ông bà với cậu quay về luôn và…và…

Khả Hân nóng ran cả mặt:

– Ăn nói linh ϮιпҺ! Sao lúc nãy con không kêu đói?

Cu Bo nhăn mặt:

– Con là con nít mà mẹ!

Khả Hân nhìn bố:

– Mọi người hùa với anh ấy giỡn con đúng không ạ?

Thế Sơn vội xua tay:

– Đâu có, tình cờ cả thôi mà! Với lại, bỗng dưng anh cũng thấy đói bụng, mùa đông nên nhanh đói thì phải. Thôi, em gáι tắm rửa đi, anh với Khôi Nguyên dọn bàn ăn cho nhanh nhé!

Khả Hân hết nói nổi vì mặt ai cũng tỏ vẻ vô can. Cô vội vàng đi tắm rửa rồi vui vẻ ra dùng cơm tối với cả nhà. Một đêm đông lạnh mà lòng Khả Hân bỗng thấy ấm áp đến rộn ràng…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất