Qua mùa giông bão – Chương 59

Vũ Linh 233

Tác giả : Yên An

Khả Hân nghỉ ngơi hết ngày hôm đó thì đi làm trở lại. Cô mua 1 số đặc sản Nha Trang biếu mọi người trong phòng kinh doanh. Ai nấy đều xuýt xoa:

– Con bé này khéo ghê. Mà em mới vào làm, lương thưởng chưa có, tiền đâu mà bày vẽ thế này!

Khả Hân cười:

– Em đi công tác mà lại lăn ra ốm, hại các anh các chị phải gánh việc cho em mấy ngày còn gì ạ!

Mọi người ai cũng cười nói vui vẻ cho đến giờ làm việc. Đang say sưa nghiên cứu tài liệu, Khả Hân nghe tiếng của trợ lý Hải Minh:

– Khả Hân, em đọc tài liệu về sản phẩm mới này, phác thảo qua chiến lược kinh doanh, lát đưa lên cho sếp nha!

Khả Hân chưa kịp nói gì, chị đồng nghiệp bên cạnh đã lên tiếng:

– Trợ lý Hải Minh, các sếp làm gì mà giao cho con bé phác thảo chiến lược kinh doanh sớm thế? Nó mới vào được mười ngày, phải cho nó thời gian nghiên cứu tài liệu đã chứ? Lát nạp phác thảo chiến lược kinh doanh thì bố ai mà làm được!

Hải Minh vỗ vỗ vào trán:

– Ôi trời, đầu óc anh lú lẫn mất rồi. Anh nhiều việc líu cả lưỡi. Xin lỗi em nhé, sếp dặn em đọc tài liệu rồi mười lăm phút nữa lên gặp sếp bàn về sản phẩm, hai ngày nữa mới đưa ra chiến lược kinh doanh!

Tiếng chị đồng nghiệp kế bên lại vang lên:

– Chị đã bảo chú rồi, sang phòng nhân sự xin tập hồ sơ nhân viên mới, nghiên cứu những ᵭốι Ϯượпg chưa lập gia đình, lấy vợ đi thì đầu óc mới ổn!

Cả phòng cười vang khiến Hải Minh gãi đầu gãi tai:

– Em có thời gian đi tán gáι đâu chị, nghèo như em ai thèm ngó!

Anh trợ lý cười rồi lật đật đi. Khả Hân cũng mở tập tài liệu chăm chú đọc. Thế nhưng, mới giở đến trang thứ ba, cô đã thấy một mảnh giấy nhỏ kẹp vào đấy với dòng chữ nắn nót:

– Khả Hân, anh nhớ em!

Lồng ռ.ɠ-ự.ɕ cô ᵭ.ậ..℘ thình thịch. Cái anh chàng này, sáng nay mới gọi video cho cô trước giờ đi làm, giờ đã nhí nhéo rồi. Cô giấu vội mảnh giấy vào túi ҳάch, lại tập trung đọc tài liệu về sản phẩm mới rồi một lát sau bấm thang máy lên phòng Tổng giám đốc. Chưa đến cửa phòng, Khả Hân đã chạm mặt Triệu Thảo My. Cô ta hất hàm:

– Đi đâu?

Khả Hân mỉm cười:

– Tôi đưa tài liệu cho Tổng giám đốc!

Thảo My giật tập tài liệu tгêภ tay cô:

– Để tôi!

Cô ta nói xong thì quay gót đi về căn phòng bốn mặt bằng kính kia mà không để Khả Hân kịp phản ứng. Tuy nhiên, Thảo My chưa kịp gõ cửa thì cάпh cửa bật mở, Khôi Nguyên mặt đanh lại:

– Khả Hân, vào đây!

Khả Hân nãy giờ quá bất ngờ nên vẫn đứng chôn chân tại chỗ. Thảo My thấy Khôi Nguyên thì nhẹ giọng:

– Khôi Nguyên, em ấy nhờ em đưa tài liệu cho anh!

Khả Hân vội bước đến:

– Dạ không ạ, tôi không có nhờ, là cô Thảo My ʇ⚡︎ự nói là…

Thảo My chen ngang:

– Việc chuyển giấy tờ sổ sách vốn là của thư kí.

Khôi Nguyên lớn tiếng:

– Đây là công ty, không phải chỗ các cô cãi nhau! Khả Hân, lần sau việc của mình thì cứ thế mà làm, không được để ai ngăn cản, rõ chưa?

Khả Hân gật đầu. Khôi Nguyên quay sang Thảo My:

– Còn cô, đến đây để làm việc chứ không phải đi chơi hay đi cạnh khóe người khác. Cô nên nhớ, tôi không dư tiền trả lương cho kẻ rỗi hơi!

Nói xong, anh đóng rầm cửa lại, Thảo My nhìn vào cάпh cửa đã đóng kín với ánh mắt hằn học tức giận. Cô ta dẫm mạnh gót giày rồi đi lại bàn gọi điện thoại nói chuyện với ai đó.

Cánh cửa vừa đóng lại, vị Tổng giám đốc kia cất ngay bộ mặt lạnh lùng, ôm chặt lấy Khả Hân từ phía sau:

– Nhớ em chả làm được gì cả! Mà em khờ thế, người ta giật tài liệu chứ giật mất chồng cũng đứng nhìn thế à?

Khả Hân hốt hoảng đẩy Khôi Nguyên ra:

– Anh làm cái gì đấy? Phòng bốn bề là kính, chị ấy còn ngồi kia kìa!

Khôi Nguyên xoay người Khả Hân lại rồi hôn chụt lên môi cô:

– Đồ ngốc, kính này chỉ nhìn rõ từ trong ra chứ bên ngoài chả nhìn được gì trong này cả. Vì thế nên anh mới biết Khả Hân xinh đẹp của anh đi lên đấy!

Khả Hân thở phào:

– Khϊếp, anh được canh phòng cẩn thận như thế, ai mà dám? Độ ղóղℊ ҍỏղℊ của em thua xa chị ấy đâu dám tranh giành nhờ?

Nghe cái giọng mỉa mai đến đáng ghét của Khả Hân, Khôi Nguyên cười lớn:

– Nhưng cô ta không phải gu của anh. Anh đùa thôi, anh không cần dạng người như cô ta!

Khả Hân nhún vai:

– Ai biết đâu đấy, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Bên ngoài nhìn không rõ trong này, anh càng nhiều cơ hội làm việc xấu nhờ?

Hoàng Khôi Nguyên tủm tỉm:

– Ừ, anh đang chuẩn bị làm việc xấu đây!

Nói rồi, anh phủ môi mình lên môi cô. Đầu lưỡi thanh mát lại thăm dò, đưa đẩy khiến Khả Hân không thể nào từ chối được. Hai bàn tay của cô chống lên vòm ռ.ɠ-ự.ɕ của Khôi Nguyên định đẩy anh ra, nhưng cuối cùng đành bất lực quàng qua cổ anh mà ôm lấy. Hôm qua tới giờ chưa gần gũi anh, cô thấy lòng trống rỗng. Dù cứ một lát anh lại gọi video, thế nhưng trái tιм cô không ngừng rung lên những nhịp ᵭ.ậ..℘ không rõ như mới lần đầu bước vào ngưỡng cửa tình yêu vậy. Chỉ cần màn hình hiện lên số điện thoại của anh, trái tιм trong l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ cô đã ᵭ.ậ..℘ loạn nhịp liên hồi. Khôi Nguyên và Khả Hân cứ ôm lấy nhau mà hôn như thế, môi lưỡi dây dưa quấn quýt. Bàn tay không an phận của Khôi Nguyên trượt xuống eo Khả Hân, kéo sát cô vào người mình khiến cả hai ς.-ơ τ.ɧ.ể như nóng rẫy lên. Đầu óc Khả Hân như mụ mị đi, cô như không còn biết đến lời dặn dò anh cần giữ ý nơi công sở nữa.

Cho đến khi chuông điện thoại của Khả Hân reo vang, cô mới choàng tỉnh, vội vành đẩy Khôi Nguyên ra, ổn định hô hấp và bấm nút nghe:

– Dạ con nghe đây bố!

Ông Khải Tâm cười:

– Con gáι bận hay sao mà bố gọi mãi!

Khả Hân liếc Khôi Nguyên đang vén lại tóc cho cô:

– Dạ, lúc nãy con bận một chút nhưng giờ xong rồi ạ!

Ông Khải Tâm gật đầu:

– Chiều nay, nếu cậu ấy không bận, con mời cậu ta về nhà mình ăn cơm nhé! Bố mẹ và anh Thế Sơn muốn cảm ơn cậu ấy đã chăm sóc con mấy ngày ở Nha Trang.

Khả Hân thở phào:

– Dạ vâng, con sẽ chuyển lời đến anh ấy ạ!

Cúp máy rồi mà trái tιм Khả Hân vẫn ᵭ.ậ..℘ loạn trong l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ. Cô nguýt Khôi Nguyên vẫn đang đắm đuối nhìn mình:

– Anh đấy, hư quá rồi! Em về làm việc đây!

Khôi Nguyên cười, giọng khàn khàn:

– Đã mang tiếng hư, anh cho em hư cùng luôn!

Khả Hân xua tay:

– Thôi thôi, không phải lúc này nha! Bố mẹ bảo anh tối qua nhà ăn cơm đấy! Nghiêm chỉnh nghe chưa?

Khôi Nguyên lau vết son bị lem tгêภ môi cô do nụ hôn nồng nhiệt ban nãy, chỉnh lại cổ áo cho cô rồi nói:

– Anh biết rồi, em yên tâm đi, anh đã bảo sẽ cùng em trải qua mọi chuyện mà, đừng lo lắng, biết không?

Khả Hân gật đầu rồi mở cửa đi ra ngoài. Ngang qua bàn thư kí, cô không còn thấy Thảo My ở đó nữa. Mặc kệ cô ta, muốn làm gì thì làm. Khả Hân nghĩ, Khôi Nguyên nói đúng, cô không thể cứ nhún nhường mãi, chẳng có cơ hội nào cứ xuất hiện mãi nếu chúng ta không biết nắm bắt. Trong tình yêu không có tranh giành ᵭấu đá nhưng cũng không nên quá nhún nhường. Khi yêu một ai đó, ta biết hi sinh vì họ thì cũng phải đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu với họ.

Chiều hôm đó, Khôi Nguyên đang ngồi trong phòng thì Hải Minh hớt hải chạy vào:

– Khôi Nguyên, nguy rồi!

Khôi Nguyên ngước mắt nhìn cậu trợ lý:

– Gì thế? Nhà ai cháy à?

Hải Minh lau mồ hôi tгêภ trán:

– Hơn cả nhà cháy! Phu nhân đến kìa. Tôi nghi ngờ là con cáo già Thảo My gọi mẹ cậu tới chứ lâu nay có bao giờ bà chủ ghé công ty làm gì đâu!

Khôi Nguyên nhíu mày rồi nói:

– Đưa dự án của Tập đoàn Z lại đây!

Hải Minh vội vàng lôi tгêภ giá một tập hồ sơ dày cộp và giăng ra trước mặt Khôi Nguyên rồi ngồi xuống đối diện anh.

Từ trong nhìn ra, Khôi Nguyên vừa lúc thấy bà Thu Lan mẹ anh trong bộ váy sang trọng bước ra từ thang máy. Triệu Thảo My vui vẻ đứng dậy cúi chào:

– Dạ con chào dì, dì mới tới ạ? Anh Khôi Nguyên ở trong phòng ạ!

Bà Thu Lan mỉm cười:

– Ừ,con làm việc đi, yên tâm, dì sẽ làm chủ cho con!

Bà định bước vào phòng Tổng giám đốc thì lại nghe tiếng ” Ting ” vang lên. Thang máy lại mở và Chu Khả Hân ôm một chồng giấy tờ bước ra. Thảo My nhẹ giọng:

– Khả Hân, em đưa giấy tờ cho Tổng giám đốc à?

Khả Hân hơi ngạc nhiên khi thấy Thảo My dịu dàng với mình, khác hẳn thái độ ban sáng. Nhưng cô để ý thấy có một người phụ nữ rất đẹp và quý phái đang đứng ở đây nên cúi chào:

– Dạ cháu chào bác ạ!

Rồi cô quay sang Thảo My:

– Vâng, em đưa mấy hồ sơ này cho Tổng giám đốc ạ!

Bà Thu Lan giật lấy xấp giấy tờ tгêภ tay Khả Hân và đưa cho Thảo My:

– Đó là việc của thư kí! Thảo My, con đưa vào đi!

Khả Hân ngỡ ngàng, người phụ nữ này là ai mà có vẻ lộng hành quá vậy? Nghĩ đến chuyện sáng nay, cô rụt rè:

Advertisement

– Dạ thưa bác, sáng nay, Tổng giám đốc có nói là…

Bà Thu Lan nghiêm mặt:

– Tôi là mẹ của Tổng giám đốc!

Khả Hân sững người. Đây là mẹ anh sao? Không lẽ những cuộc đụng độ giữa vai nữ chính hiền lành và mẹ của nam chính mà cô từng đọc tгêภ truyện đang diễn ra và cô đang là nhân vật chính sao? Khả Hân chưa chuẩn bị cho tình huống này nên cứ ngơ ngác chẳng biết phải làm sao cả. Chả trách trông Triệu Thảo My thảo mai như thế.

Trông thấy ánh mắt ngỡ ngàng của Khả Hân, Thảo My cười:

– Thưa dì, đây là Chu Khả Hân, nhân viên của phòng kinh doanh mới vào công ty mình được mười ngày ạ. Em ấy còn thiếu kinh nghiệm ạ!

Bà Thu Lan ôn nhu nhìn Thảo My:

– Ừ, dì hiểu rồi! Ở công ty này, ai cũng như con thì dì khỏe, chỉ lo dưỡng già, chả phải nghĩ suy điều gì. Sát Tết, hai đứa cưới lẹ lên cho mấy cái thân già này ăn ngon ngủ yên, chỉ chờ bế cháu, nghe chưa?

Thảo My cúi đầu e thẹn:

– Dì cứ trêu con, dì đang trẻ mà!

Khả Hân thấy mình như người thừa. Nghe họ nói chuyên với nhau, vậy mà sao cô lại thấy trái tιм mình nhói đau thế này? Có phải hai gia đình họ thực sự đã hứa hôn như lời Thảo My nói lúc ở Nha Trang? Vậy những lời Khôi Nguyên nói với cô là giả dối sao?

Nước mắt Khả Hân đã hoen bờ mi, chỉ chực lăn rs thì cάпh cửa phòng Tổng giám đốc bật mở, Hoàng Khôi Nguyên mặt lạnh tanh:

– Mẹ đến sao không vào mà lại đứng ngoài này ạ?

Bà Thu Lan mỉm cười:

– Mẹ nghe nói con dạo này bỏ bê công việc nên đến kiểm tra xem sao!

Hoàng Khôi Nguyên tiến tới đứng cạnh Khả Hân:

– Ai nói với mẹ là con bỏ bê công việc? Con và Hải Minh đang đổ mồ hôi hột bên dự án trong kia, mẹ vào kiểm tra đi! Mẹ suốt ngày chỉ có spa, cà phê và buôn chuyện nên rảnh quá đi nghe ngóng sao?

Bà Thu Lan giận dữ:

– Khôi Nguyên, ở Công ty có cả người ngoài, vậy mà con dám ăn nói hỗn láo với mẹ hả? Ừ, mẹ đang trò chuyện với Thảo My con dâu mẹ đấy, vì mẹ thấy nó ngồi một mình rất đáng thương, nói chuyện một chút thì có sao?

Khôi Nguyên nở một nụ cười như có như không:

– Mẹ có mấy người con trai?

Bà Thu Lan ngạc nhiên nhìn anh:

– Con nói vậy là ý gì? Ngoài con ra, bố mẹ còn có đứa con nào đâu!

Hoàng Khôi Nguyên kéo tay Khả Hân:

– Vậy thì nhân tiện đây con tuyên bố luôn, ngoài cô gáι tên Chu Khả Hân này ra, con không lấy bất kì một ai làm vợ hết, mẹ rõ chưa?

Rồi anh chỉ tay vào Thảo My:

– Ở đây, chỉ có cô ta là người ngoài, nếu mẹ thương thì ʇ⚡︎ự đi mà lấy!

Anh nói xong thì kéo tay Khả Hân đi vào phòng trước ánh mắt ngỡ ngàng của bà Thu Lan và đôi mắt căm phẫn của Thảo My…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất