Nhân duyên khó tránh chương 11

Vũ Linh 125

Tác giả: Hạ Long.

– Bởi vì anh ghen… Ghen… Ghen…mà…

– Ờ… Để xem đã!

– Anh Tuấn Anh bận lắm! Hai anh em mình cứ chủ động thôi ạ!

Tuấn Anh vừa mới trả lời để xem đã thì chẳng ai như Ngọc Nhi lại xen vào một câu quá vô tư để rồi Chiến cũng hùa cùng trêu bạn mình:

– Ừ. Làm Sếp như cậu ấy thì bận là đúng rồi!

– Hai người có vẻ không muốn tôi làm phiền thì phải?

Giọng Tuấn Anh có chút không thoải mái cất lên thì Ngọc Nhi nhìn anh khó hiểu:

– Anh nói vậy là ý gì?

– Là gì có cần anh phải nhắc lại?

– Em không hiểu?

– Thôi! Mai hai người cứ yên tâm, ʇ⚡︎ự nhiên ăn sáng uống cafe đi, không ai làm phiền đâu, xem ra Thanh Tuyền cũng tìm được đối thủ rồi nên vấn đề sợ có kì đà cản mũi cũng được bỏ qua nhé!

Nhắc tới Thanh Tuyền thì cả ba hướng mắt nhìn về phía trước, hai người to ҳάc thế nhưng cứ như trẻ trâu, hết ᵭấu khẩu rồi đến động chân tay, mà Thiên Sơn đúng kiểu gặp oan gia ngõ hẹp luôn…

Ngọc Nhi nhìn hai người bọn họ lời qua tiếng lại mà cười không khép được miệng, rồi từ đó cho tới lúc mọi người chia tay về nhà vẫn thấy cô còn cười thì Tuấn Anh khó chịu lên tiếng nhắc nhở:

– Cười ít thôi!

– Vui cũng không được cười à?

– Được! Nhưng đây là cười quá thấy giống bị hâm lắm!

– Ơ…

Không để cho Nhi kịp ơ a gì thêm thì Tuấn Anh đã tiến thẳng về hướng phòng của mình nhưng đó là Nhi chưa kịp nói chứ Tôm thì mau miệng lắm. Thằng bé làm đúng như lời dặn dò của Thanh Tuyền, nó lần này phát huy tài năng mè nheo rất thành thục:

– Bố ơi… Bố không ngủ cùng con ạ?

– À… Giờ bố bận xíu nên con ngủ với mẹ trước đi nhé!

– Không… Con thích ngủ với cả bố và mẹ…Con muốn bố ngủ cùng cơ…

Với đứa con trai bé bỏng này thực sự Tuấn Anh chưa bao giờ cứng rắn được, lại lần nữa anh chịu đầu hàng vô điều kiện.

– Được rồi… Được rồi… Con về phòng với mẹ làm vệ sinh cá nhân trước đi rồi bố qua liền.

– Bố nhanh lên nhé bố!

– Ừ.

Trong lúc Tuấn Anh vẫn còn lề mề đi tới đi lui trong phòng của mình thì đã nghe tiếng gõ cửa rầm rầm bên ngoài rồi sau đó là tiếng gọi của Tôm vang lên:

– Bố ơi… Bố xong chưa ạ?

– Ờ… Bố đây…

– Bố làm gì mà lâu thế? Con ᵭάпҺ răng xong rồi đấy ạ!

– Ừ…Bố ra đây!

Tuấn Anh vừa ra mở cửa là thằng bé kéo tay liền khiến anh cũng vội vàng theo sau con trai, hai bố con vào tới trong phòng thì thấy Nhi đang thoa kem dưỡng da lên người ʇ⚡︎ự nhiên Tuấn Anh lại có chút lúng túng nên húng hắng nói:

– Anh… Anh với con nằm ngủ trước nhé!

– Vâng.

Ngọc Nhi cũng quen với kiểu mè nheo của con và mỗi lần như này thì hai người lại vô tư phá vỡ quy tắc trước đó từng thống nhất. Cô không nghĩ nhiều mà theo thói quen trả lời rất ʇ⚡︎ự nhiên, sau đó lại tiếp tục làm công tác chăm sóc da cho xong rồi mới leo ℓêп gιườпg nằm. Có điều bữa nay thấy Tuấn Anh im im không nói chuyện như mọi khi thì cô tò mò hỏi:

– Sao nay im vậy?

– Thì phải im cho ông tướng con ngủ chứ!

– Thế mà em lại tưởng anh đang ngại vì nghĩ cho bạn gáι chứ?

– Luyên thuyên.

Bị mắng là lắm chuyện, luyên thuyên nên Ngọc Nhi bĩu mỗi chả thèm nói nữa, cô nằm quay người về phía trong nhắm mắt ngủ thì lúc sau nghe giọng Tuấn Anh trầm xuống hỏi:

– Em đang có ý với bạn anh thật đấy à?

– Ý gì! Lặng im cho con ngủ!

– Nó ngủ say rồi!

– Vậy anh về phòng bên kia ngủ đi!

Trước câu giục giã của Ngọc Nhi nhưng Tuấn Anh không trả lời ngay mà trôi theo những suy tư. Thực sự nếu hai người họ có tình cảm với nhau thì chuyện Nhi ở lại nhà anh không hợp lý chút nào, dẫu gì giữa Chiến và anh cũng là bạn thân từ thời cấp ba tới giờ, đâu ai có thể chấp nhận cho bạn gáι mình ở lại nhà của người đàn ông khác, dù cho có là người quen cũng không thể chấp nhận được. Nằm trăn trở một hồi cuối cùng Tuấn Anh quyết định nói ra suy nghĩ của mình:

– Nếu em có gì với Minh Chiến thì anh không thể để em ở lại nhà anh được!

Tưởng Tuấn Anh ngồi dậy đi về phòng bên kia, ai ngờ anh lại nói ra điều này khiến Nhi cũng không thể nằm yên mà cũng bật dậy hỏi:

– Anh nói vậy là ý gì? Anh muốn chiếm đoạt con với em phải không?

– Không phải!

– Vậy thì ý gì?

– Anh đang rất nghiêm túc và suy nghĩ cho em đấy chứ không phải là muốn chiếm đoạt con cho riêng mình. Nếu em chưa có ai theo đuổi hoặc chưa thích ai thì việc ở chung nhà với anh không sao nhưng chuyện em có tình cảm với Chiến mà ở lại đây thì không tiện chút nào rồi cậu ấy cũng không vui.

– Anh nói thế lại không nghĩ tới bản thân, anh và chị Trâm cũng đang hẹn hò mà vẫn thông cảm đấy thôi? Với…

Ngọc Nhi đang cố gắng giải thích để Tuấn Anh hiểu vấn đề với cô cũng tính nói rõ cho anh hiểu giữa cô và Chiến chỉ tгêภ ϮιпҺ thần là anh em thôi nhưng còn chưa kịp nói hết thì Tuấn Anh đã chen ngang:

– Anh và Trâm dừng lại lâu rồi, còn em thì khác!

– Khác gì? Ơ…Này… Chưa nói xong mà anh đi đâu đấy?

– Đi ngủ chứ còn đi đâu nữa!

– Khoan đã! Anh… Anh và chị Trâm chia tay rồi à?

– Ừ.

Không muốn phải giải thích nhiều nên Tuấn Anh ừ đại cho xong nhưng Ngọc Nhi lại nghĩ vì chuyện cô đến đây ở mà khiến hai người bọn họ chia tay nên áy náy nói:

– Có phải vì em ở đây mới khiến hai người chia tay không?

– Không vì gì cả! Ngủ đi!

– Nếu là vì em thì em xin lỗi nhé!

– Đã bảo không vì cái gì cả, không thích thì dừng lại thế thôi!

– Không phải thì không phải, chứ sao phải nóng nảy với em vậy?

Thấy mình đúng là có phần hơi nóng tính hơn thường ngày nên Tuấn Anh vội lấp £.¡.ế.ლ cho qua:

– Ai bảo em cứ nhì nhằng nói mãi.

– Thế không phải thì đừng có đuổi khéo em đi đấy vì em với anh Chiến cũng chỉ tгêภ ϮιпҺ thần là anh em thôi!

– …!!!

Nhìn mặt Tuấn Anh nghệt ra thì Ngọc Nhi lại tưởng anh chưa nghe rõ nên cô cẩn thận nhắc lại từng từ một:

– Em và anh Chiến không có gì! Anh nghe rõ chưa?

– À… Ờ…Nghe rồi.

– Nghe rõ rồi thì từ nay cấm đuổi khéo em! Chúng ta vẫn giữ vai trò là bố mẹ để cùng chăm sóc con, tốt nhất là anh đừng có ý định ςư-ớ.ק con về cho riêng bản thân mình đó!

– Biết rồi.

– Biết thì về phòng bên kia đi! Nhớ chốt cửa luôn nhé!

– Có ma nào vào mà phải chốt!

– Ừ, có ma đấy nên chốt vào giúp em. Nói lắm!

Ha ha…

Khi cάпh cửa đóng hẳn rồi mà Ngọc Nhi vẫn còn nghe thấy tiếng cười ha hả của Tuấn Anh, có chút khó hiểu nhưng Nhi cũng chỉ lẩm bẩm trọng miệng mắng người ta là đồ hâm thôi chứ bàn tay vẫn làm hành động vặn nhỏ đèn ngủ xuống, chỉnh tư thế nằm thoải mái sau đó nhắm mắt. Chỉ là không hiểu sao nằm được một lúc rồi cô lại không ngủ được mà thay vào đó là hình ảnh hai người va chạm trưa nay cứ lởn vởn trong đầu cô, rồi cả cái mùi nước hoa hiệu Jo Malone của Tuấn Anh cứ phảng phất mãi làm Nhi cứ lăn lộn.

Xoay bên nọ lăn bên kia vẫn chưa thể vào giấc khiến Ngọc Nhi bực bội, cô lấy cái gối chụp lên đầu nhưng cũng không ăn thua, cuối cùng cô với cái điện thoại bật nhạc lên rồi đeo tai nghe thì mới yên ổn.

Cứ nghĩ đêm nay sẽ ngủ ngon nhưng ai dè đúng lúc giữa đêm con trai giật mình thức giấc, nó không thấy Tuấn Anh nằm cạnh thì bắt đầu mè nheo, khóc mếu, cực chẳng đành cô lại phải gọi anh qua. Lần nữa hai người nằm chung tгêภ cùng chiếc giường nhưng giờ này Nhi chính thức mất ngủ thật sự, tiếng trở mình, tiếng khẽ thở dài làm cho Tuấn Anh cũng không nằm yên được:

– Sao vậy? Khó lấy lại giấc à?

– À… Em sắp ngủ được rồi!

– Nếu khó ngủ quá thì để anh về bên kia!

– Thôi, anh ngủ lại đi chứ mất công nó thức dậy không thấy anh lại khóc ầm lên rồi ảnh hưởng tới bố mẹ anh nữa.

– Vậy để anh ra ghế nằm!

– Thôi khỏi! Thực sự thì những việc khó khăn hơn em đã trải qua rồi, nếu anh không để ý thì em cũng không nghĩ gì đâu, huống hồ chúng ta cũng chẳng phải lần đầu.

Hai người sau câu nói đó thì im lặng, tưởng ai cũng vào giấc ngủ sâu thế nhưng ʇ⚡︎ự nhiên Nhi kiểu như bị lạnh cổ, cô ho một tràng dài mãi không dứt khiến Tuấn Anh không ngó lơ được:

– Tối nay em uống nhiều nước đá à?

– Không…khụ khụ…Em không có uống.

Ngọc Nhi vừa nói vừa ho thì Tuấn Anh ngồi hẳn dậy hỏi:

– Em đau họng hay cảm thấy rát họng không?

– Không ạ! Chỉ là ʇ⚡︎ự nhiên em thấy ngứa cổ nên ho thôi!

Qua một lúc mà Nhi vẫn ho tiếp thì Tuấn Anh sốt ruột nhắc nhở:

– Hay em mặc thêm cái áo có cổ vào đi! Giữ ấm biết đâu đỡ hơn.

– Anh cứ nằm xuống ngủ đi! Em chỉnh điều hòa rồi, lát là hết ho thôi!

Tuấn Anh không nói nữa mà đứng dậy ra khỏi phòng, lúc sau anh quay lại cùng với cốc nước màu hơi vàng tгêภ tay đi nhanh lại chỗ Nhi:

– Em dậy uống cái này đi! Mọi lần Tuấn Huy, Tuấn Phát ho vẫn thấy mẹ anh lấy cho hai đứa nó uống.

– Gì vậy ạ?

– Chanh đào ngâm mật ong, anh pha ra rồi, không khó uống đâu!

– Em cảm ơn!

Tuấn Anh gật đầu, tính nằm xuống bên cạnh con trai ngủ nhưng nghĩ ngần thế nào lại đi về phía tủ kiếm cái khăn đưa cho cô:

– Quấn cái này vào cổ để giữ ấm đi!

– Thôi, khó chịu lắm, em không quen.

– Thế định để ho như cuốc kêu à?

– …!!!

Thấy Nhi vẫn ngồi ngây ra không định quấn khăn thì Tuấn Anh lên tiếng dọa dẫm:

– Em có làm không hay để anh giúp?

– Để em ʇ⚡︎ự làm.

– Mẹ trẻ con rồi còn làm nũng!

– Hâm à! Em làm nũng hồi nào?

– Không biết ʇ⚡︎ự chăm sóc bản thân thì là làm nũng chứ còn gì nữa.

– Khiến anh giúp em sao mà mắng người ta làm nũng? Mà nếu có làm nũng cũng không phải với anh!

Lời nói của Nhi mỗi lúc một nhỏ dần nhưng Tuấn Anh nghe không sót từ nào, có điều lúc này anh không muốn ăn thua với cô nữa mà chỉ cằn nhằn hai từ phiền phức rồi nằm xuống bên cạnh con trai, chỉ là Nhi không nhận ra ý của anh, cũng càu nhàu đáp lại mới chịu:

– Phiền thì anh về bên kia ngủ đi!

– Anh đi thì được thôi nhưng nếu con dậy lần nữa thì mặc kệ em nhé!

Phải nghe đến câu này Ngọc Nhi mới lẳng lặng quấn cái khăn vào cổ rồi nằm xuống. Qua một lúc lâu thấy cắt hẳn cơn ho và cảm giác thoải mái kéo đến ʇ⚡︎ự nhiên cô lại muốn nói lời cảm ơn người bên cạnh.

– Tuấn Anh? Tuấn Anh?

– Không ngủ đi, gọi gì?

– Đồ của mẹ anh tốt thật đấy!

– Hết ho rồi thì ngủ đi! Đang lim dim lại gọi!

– Em tưởng anh chưa ngủ nhưng lim dim rồi thì ngủ tiếp đi!

Bị ᵭάпҺ thức giữa chừng Tuấn Anh bực bội quay sang mắng vốn Nhi:

– Nửa đêm nửa hôm không đi ngủ cứ lảm nhảm. Mai anh phải đi làm sớm chứ không ai rảnh như em có thừa thời gian rủ người khác đi ăn sáng, uống cafe đâu.

– Ơ… Anh lại làm sao vậy? Em tưởng anh chưa ngủ thì muốn cảm ơn thôi mà!

– Sao trăng gì? Không khiến cảm ơn!

– Được rồi! Là em sai! Không nói nữa, em đi ngủ đây!

– Tốt nhất là ngủ đi!

– Đồ điên! Đồ hâm hấp…

– Còn lẩm bẩm nữa cho biết tay đấy!

– Thách đó!

Miệng nói đi ngủ nhưng Nhi vẫn lẩm bẩm đáp trả Tuấn Anh, đã thế cô không những to gan mắng anh là đồ hấp hơi mà còn thách thức khiến cái tôi đàn ông của Tuấn Anh bỗng dưng như bị chập điện, không quá ba giây anh đã chồm tới áp sát người Nhi làm cô cũng hết hồn hô lên:

Advertisement

– Anh… Anh tính làm gì?

– Vừa mới nói thách ai?

– Em… Em nói gì đâu…

– Đêm hôm không ngủ cứ lải nhải như tụng kinh, muốn thức nguyên đêm không hả?

– Hâm à mà thức nguyên đêm? Tránh ra cho em đi ngủ!

– Phải bịt mồm em lại mới được!

Chụt…

Thực sự khi đó chỉ là chỉ buột miệng nói chơi, suy nghĩ thoáng qua nhưng chẳng hiểu sao hành động lại là thật, Tuấn Anh cúi nhanh xuống chặn miệng Nhi lại bằng nụ hôn chuồn chuồn lướt khiến cô đứng hình mất mấy giây mới hoàn hồn, cô ᵭ.ậ..℘ vào vai anh hét lên đủ cho hai người nghe:

– Anh bị điên à? Sao anh dám…

Lỡ đâm lao thì cho theo lao luôn, Tuấn Anh mặt dày nói lại Nhi:

– Còn nói thì hôn cho phát nữa đấy!

– Em sẽ ɠ-ί-ế-τ anh!

– Gi.ết thì Tôm không có bố à?

– Kiếm bố khác cho nó!

– Em dám?

– Sao lại không?

Lần này không phải là ma xui quỷ khiến nữa, cũng không phải bị chập mạch mà Tuấn Anh cố tình luôn. Khi cάпh môi lần nữa chạm vào môi Nhi thì anh có cảm giác tιм mình ᵭ.ậ..℘ nhanh lắm, bất giác anh vội rời khỏi thì cũng vừa lúc Nhi đẩy mạnh anh ra:

– Anh quá đáng!

– Còn nói nhảm nữa thì cho biết quá đáng luôn đó!

– …!!!

Nhi hậm hực nhưng không dám lên tiếng tiếp mà quay lưng về phía trong ngủ, còn Tuấn Anh thì mạnh miệng dọa cho người ta im lặng ngủ trước thôi chứ lúc này tιм anh đang ᵭ.ậ..℘ loạn nhịp rồi…

Bé Tôm đã ngủ say lắm rồi nhưng hai người lớn thì nằm thao thức mãi mới ngủ được, bởi thế nên sáng hôm sau khi mặt trời chiếu soi thẳng giường mới khiến cả hai giật mình thức giấc. Lần thứ hai lại chỉ còn lại hai người lớn và thằng bé thì không thấy đâu nhưng hôm nay hai người không cuống cuồng tìm kiếm như lần trước mà biết chắc giờ này ông bà nội đã cho cháu ăn sáng xong rồi nên bình tĩnh đi làm vệ sinh cá nhân rồi mới xuống nhà.

Cả hai vừa đi hết cầu thang xuống tầng một đúng lúc Minh Chiến gọi điện tới báo sắp tới cổng nhà rồi và Nhi đáp lại cô đang đợi anh em họ thì ʇ⚡︎ự nhiên Tuấn Anh hỏi cô:

– Em tính đi một mình à?

– Thế em không đi một mình thì đi mấy mình? Anh hỏi hay nhở?

– Ờ… Thì…

Không để cho Tuấn Anh nói hết câu Nhi ʇ⚡︎ự dưng quay qua qua mắng anh:

– Anh cũng tài thật! Bạn thân mấy khi xuống tận đây mà không bớt chút thời gian đón tiếp được, thực sự em không hiểu công việc của anh bận cỡ nào đâu đấy!

– Em thì biết gì mà nói lắm thế!

– Vâng, em không biết nên cũng không tham gia nữa, em đi trước đây!

– Đúng rồi! Em giờ chỉ nghĩ tới đi chơi chứ nghĩ gì đến con đâu. Không sao! Em cứ đi đi, anh ở nhà trông thằng bé cho!

– Anh sao vậy? Tự nhiên lại nói ý em kiểu đó?

– Chả sao cả!

Vẫn biết ông bà nội của Tôm chưa nghỉ hưu nên không ở nhà thường xuyên chăm thằng bé được nhưng mọi ngày cô đến nhà hàng của mình quán xuyến công việc hay đi thăm thú bạn bè thì cô vẫn nhờ hai chị giúp việc hoặc là ông bà ngoại trông nom giúp, việc của Tuấn Anh chưa bao giờ bị ảnh hưởng thế mà bữa nay anh lại nói cái giọng khó nghe, thực sự là vô lý, có điều Ngọc Nhi không tỏ thái độ khó chịu với Tuấn Anh mà vẫn từ tốn nói:

– Anh bận công việc thì cứ đi đi. Em sẽ đưa thằng bé về bà ngoại!

– Không cần phiền ông bà! Anh có thể ʇ⚡︎ự chăm con!

– Nếu anh nói có thời gian chăm con mà không ảnh hưởng tới công việc của mình thì hãy vui vẻ mà làm chứ đừng tỏ thái độ với em như thế, không công bằng đâu!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất