Nhà Giàu Chọn Dâu Chương 4

Vũ Linh 262

Nghe chồng mình nói vậy, trong bụng bà Tâm ôm một mớ tức tối nên bà liền liếc nhìn ông khó chịu rồi mở miệng gắt lên

-Ông thì biết cái gì chứ? Nó không biết giữ chồng để cho chồng nó đi lung tôi suốt ngày mà được à? Hỏi tới thì nó nói không biết? Vậy tôi hỏi ông tôi bỏ tiền bỏ của ra để cưới dâu làm gì cho tốn thêm một mớ hả?

Bà Tâm dứt lời ông Tùng lại chặc lưỡi

-Ôi bà nói cái gì mà kỳ cục. Tôi thấy giữ chồng như bà mới có chuyện đó?

Bà Tâm chột dạ nhìn chồng luôn miệng

-Ông nói vậy là có ý gì hả?Đừng có mà xỏ xiên nghe chưa?

Rồi bà Tâm lại quay sang hỏi Hạnh

-Còn thằng Vinh đâu rồi Hạnh?

Hạnh len lén đưa mắt nhìn lên lầu rồi trả lời mẹ chồng mình

-Dạ anh Vinh hôm này về muộn nên còn ngủ mẹ ạ?

-Trời ơi là trời giờ này mà còn ngủ? Con lên tгêภ thỉnh nó xuống đây cho tao biểu?

-Dạ dạ con đi liền mẹ!

Hạnh thót tιм với bà Tâm nên liền đi nhanh lên phòng. Vinh vừa tỉnh, đang ngồi ʇ⚡︎ựa lưng vào tường, mặc một bộ pijama thoải mái rồi hút tђยốς phì phà.

Thấy Hạnh vào Vinh khó chịu lên tiếng

-Mới sáng cô tâu cáo gì mà mẹ tôi lớn tiếng giữ vậy hả?

Hạnh vào phòng, thấy chăn gối bừa bộn,lại nghe Vinh hỏi nên cô vừa gấp chăn vừa mệt mỏi trả lời

-Anh nghĩ tôi nhiều chuyện lắm để mà đi mách mẹ anh à?

-Thế sao mẹ tôi lại la ó ỏm tỏi ở dưới nhà hả?

-Mẹ anh gọi anh đó? Xuống dưới rồi hỏi bà.

Vinh nghe vậy nên liền dụi điếu tђยốς đưa tay cầm đầu tђยốς còn dỡ và hất mặt bảo hạnh.

-Cô đem tàn tђยốς bỏ sọt rác cho tôi đi ?

Hạnh bất chợt nhìn Vinh, trông anh ta cũng đẹp trai, hôm nay nhìn kỷ còn có phần đẹp xuất sắc, đôi mày rậm, vầng trán cao, lại trắng nhưng được cái lười chảy thây và vô cùng khó ưa. Bất giác Hạnh nhếch môi đáp lại

-Anh đâu phải bị liệt. Sọt rác ở gần anh kia kìa? Sao không ʇ⚡︎ự bỏ lại sai tôi?

Vinh nheo mắt ngó xuống, đúng là sọt rác ở gần thật. Nhưng mà anh không muốn mình làm mà chỉ muốn sai khiến Hạnh thôi

-Nhưng cô là vợ tôi? Chồng bảo thì vợ phải làm!

Hạnh đáp lại ngay

-Vậy thì anh chặt cụt tay cụt chân của anh cho thành người bị bại liệt đi, lúc đó tôi sẽ nguyện suốt đời ở bên chăm sóc phụng dưỡng cho anh!

-Cô nín đi, cô nghĩ cô là ai hả? Đối với tôi cô vẫn chỉ là một con osin thôi cô có hiểu không?

Hạnh nghe Vinh nói, trong lòng càng thêm bực nên cô càng buộc mình phải trả lời

-Ừ cho dù tôi là osin đi chăng nữa nhưng cũng không giống như cái loại người vô công rỗi nghề như anh? Sáng đêm đàn đúm với gáι? Đúng là đồ bạc nhược, ăn thì có mà chẳng chịu làm.Chẳng có được một chút gì gọi là bản lĩnh của đàn ông cả?

Vinh lúc này anh giận đến đỏ cả mặt, liền giơ thẳng tay lên nhìn Hạnh hăm dọa

-Cô mà còn trả treo nữa tôi tát vô mặt cô bây giờ đó?

Hạnh hất mặt lên trừng mắt nhìn Vinh

-Anh ngon thì ᵭάпҺ đi, đừng có nghĩ dùng Ьα̣σ ℓực thì sẽ khiến tôi im miệng?Mấy tháng nay tôi về đây cũng không phải là lần đầu tôi nghe những lời nói và những hành động như một kẻ côn đồ này từ anh. Nên tôi quen rồi.

-Cô!!!

Hoàng Vinh không kiềm chế được sự ngang ngạnh của Hạnh nên liền vung tay định tát cho Hạnh một cái. Nhưng chưa kịp chạm vào mặt cô thì tay anh phải khựng lại khi nghe tiếng gọi dưới nhà của mẹ mình vọng lên

-Hạnh ơi thằng Vinh nó dậy chưa? Bọn bây làm giống ôn gì mà tao gọi nãy giờ cũng chưa chịu xuống hả?

Hạnh nghe gọi. Liền đứng lên nhìn Vinh nói một câu rồi cô cũng quay đi ra khỏi phòng

-Nếu mẹ biết tôi và anh bất hòa thì đó là lỗi của anh chứ không phải do tôi đâu? Mẹ gọi anh xuống đó?

Vinh nhìn Hạnh gọi với

-Nè cô chờ tôi với. Có nghe không hả?

….

Hạnh đi thẳng ra sau bếp. Còn Hoàng Vinh thì lỮng thững đi ʋòпg lại phòng khách, vừa đi vừa ngáp ngắn ngáp dài vừa lầm bầm

-Mới sáng làm gì mà mẹ gọi gấp quá vậy hả mẹ?

Bà Tâm nhìn Hoàng Vinh mà chỉ biết lắc đầu

-Chín mười giờ trưa rồi đó ông con. Sớm cái gì nữa hả? Con đó lớn rồi cũng không biết phụ mẹ gì cả? Suốt ngày bê tha bên ngoài mãi.

Vinh ngồi xuống, dáng vẻ mệt mỏi dựa đầu ra ghế và nhắm mắt. Miệng thì cử động lên tiếng

-Con đã dạy cho Hạnh cách chạy xe máy để chở mẹ đi công việc rồi mẹ còn đòi gì nữa. Còn con con đi chơi là quyền của con chứ? Mẹ cứ cằn nhằn mãi nhức cả đầu.

Ông Tùng ngồi nghe Vinh trả lời, ý ông không hài lòng nên nghiêm khắc lên tiếng

-Có gia đình rồi mà mày còn ham chơi lêu lõng, đến khi tao với mẹ mày ૮.ɦ.ế.ƭ không biết mày lấy cái gì mà ăn. Đúng là chiều mày riết rồi mày hư luôn.

Vinh ngồi nhổm dậy nhìn ba mình vừa nói luận điệu đó anh có chút không hài lòng liền thẳng thắng trả lời

-Bây giờ ba mẹ làm đây thì cũng để lại cho con chứ cho ai? Con sài có bao nhiêu đâu mà ba mẹ cứ cằn nhằn.

-Mày xài kiểu đó mà không bao nhiêu hả? Đến núi cũng gần lỡ rồi đó?

-Thì cũng do ba mẹ, hai người giao kèo thế nào? Con cưới con dâu tuổi thìn cho ba mẹ thì ba mẹ phải cho con được thoải mái. Vợ con nó còn không nói thì ba mẹ khó chịu làm gì?

-Mày…

Ông Tùng bị Vinh chọc cho tức đến độ lên cơn mệt luôn. Bà Tâm thấy tình hình căng thẳng, sợ chồng mình tức quá rồi xảy ra chuyện nên bà liền vỗ về ông rồi quay sang nói nhẹ với con trai

-Thôi thôi không có cãi nữa. Hôm nay mẹ có việc con lên thay đồ rồi xuống lấy xe chở mẹ đi một hôm nay.

Vinh cau mày suy nghĩ sau đó lắc đầu nói

-Thôi con còn mệt lắm với lại hôm nay con muốn ở nhà với vợ con?

-Vậy rồi ai chở mẹ đây hả?

Ông Tùng nghe Hoàng Vinh hôm nay chịu ở nhà nên ông liền quay sang bà Tâm nói

-Thôi nó chịu ở nhà thì để nó ở đi, tôi chở bà đi.

Bà Tâm nhìn chồng lo lắng

-Ông khỏe chưa?

Ông Tùng gật đầu

-Tôi khỏe. Thôi mình đi…

Nói rồi ba mẹ Vinh rời đi Vinh cũng nhanh chóng chạy lên phòng và nằm tiếp tục ngủ cho đủ giấc vì hôm qua anh về khuya nên giờ ς.-ơ τ.ɧ.ể vẫn còn mệt rã rời.

….

Hạnh ở nhà sau, cũng nghe sơ qua câu chuyện mà ba mẹ chồng đang nói, rồi khi nghe xe đi khuất cô mới ngồi xuống ghế mà thở dài…Ngẫm nghĩ trong lòng mình Hạnh không biết cuộc đời mình gắn bó với Hoàng Vinh đến bao giờ nữa, và đến bao giờ Hoàng Vinh mới chịu thay đổi để trở thành một người đàn ông tốt…

Hạnh ngồi đó vừa rửa mấy quả cam, vừa ngẩn ngơ suy nghĩ về số phận hẩm hiu của mình mà cô không hề hay biết bên ngoài mẹ cô đang chậm bước đi vào nhà.

Mấy tháng nay bà Hai ở quê, trông ngóng Hạnh về thăm bà nhưng chẳng thấy, một phần vì nhớ nhung con gáι, một phần vừa nhận được thư của bà Lệ gửi về nên bà tức tốc sắp xếp việc nhà mà lật đật gọi xe đi lên xem con gáι bà thế nào.

Đúng như những gì bà Lệ nói trong thư, nhìn Hạnh giờ đây hơi ốm, cũng chẳng giống một người lấy chồng giàu có. Bất giác bà Hai nghẹn giọng mà cất lên tiếng gọi

-Hạnh con?

Hạnh giật mình quay lại, nhìn thấy mẹ cô ҳúc ᵭộпg đến vỡ òa liền lật đật chạy nhanh đến ôm lấy mẹ mình, rồi sau đó cô buông ra nắm tay nhìn mẹ thật kỹ xem có phải là cô đang mơ hay không?

-Mẹ? Sao mẹ lại lên đây? Mẹ đi có nắng, có bị mệt không hả mẹ?

Bà Hai nhìn Hạnh lo lắng hỏi han mình mà bà chỉ biết khóc, nỗi nhớ con gáι lâu ngày nay mới gặp nên bà chẳng thể nào ngăn cho nước mắt đừng rơi

-Mẹ không sao? À ba mẹ chồng con đâu sao nhà cửa vắng tanh vậy con? Nảy mẹ chỉ gặp dì Lệ, dì chỉ mẹ vào đây nè!

Nghe mẹ hỏi Hạnh liền đưa tay lên gạt đi nước mắt, sau đó dìu mẹ mình đi lại ghế ngồi rồi cô từ từ trả lời

-Dạ ba mẹ chồng con mới đi công việc đó mẹ!

-Còn thằng Vinh đâu con?

-Dạ anh Vinh ảnh đang tгêภ lầu đó mẹ?

-Hạnh nè mẹ hỏi thiệt có phải con với thằng Vinh không được hạnh phúc đúng không Hạnh?

Nghe mẹ hỏi Hạnh liền chột dạ trong lòng bất giác nhói lên đau khổ, nhưng sợ mẹ buồn nên cô đành giả vờ cười cười và lắc đầu trấn an mẹ mình

Advertisement

-Đâu có đâu mẹ? Anh Vinh thương con lắm mẹ ạ! Chuyện gì ảnh cũng nhường con hết đó?

Bà Hai nhìn gương mặt Hạnh không mấy ʇ⚡︎ự nhiên, cảm nhận ra con mình đang cố nói dối lòng bà càng thêm đau và thấy Ϯộι nghiệp con gáι mình vô cùng nên bà không hỏi ʋòпg vo dò ý nữa mà liền nghẹn ngào gào lên

-Con đừng có nói dối mẹ nữa dì Lệ gửi thư về kể mẹ nghe hết rồi. Hạnh à mẹ không nghĩ con về nhà người ta lại phải chịu khổ nhiều đến như vậy đó Hạnh? Sao con không nói cho mẹ nghe hả con?

Vì câu nói này của mẹ mà bao nhiêu ấm ức trong lòng bấy lâu nay Hạnh kìm nén nay được dịp nó bung xõa ra tất cả, cô qùγ xuống nhào vào lòng mà ôm lấy mẹ mình xong rồi nấc lên

-Con xin lỗi mẹ con để mẹ phải lo lắng cho con rồi. Nhưng mà nhà mình nghèo bây giờ có cuộc sống đầy đủ, mẹ lại có tiền uống tђยốς thì con có khổ thế nào cũng được mẹ à? Miễn sao mẹ ở bên con là được rồi con không cần gì nữa hết đó!

Nước mắt bà Hai lăn dài xuống bờ má gầy, bà đưa khăn lên lau đi rồi khẽ vuốt tóc Hạnh bà đau đớn nói

-Có cuộc sống đầy đủ mà nhà trống trước trống sau, quạnh hiu không có con thì mẹ cũng không muốn đâu Hạnh. Ngày trước cứ nghĩ gả con cho người ta con sẽ được một mái ấm hạnh phúc, nhưng có ngờ đâu con lại chịu thiệt thòi thế này đây. Hạnh ơi mẹ xin lỗi, mẹ xin lỗi con…

Cả hai mẹ con Hạnh ôm chầm lấy nhau mà khóc nấc thì từ tгêภ lầu Hoàng Vinh từ từ đi xuống. Chưa bước vào đến bếp giọng anh đã bực dọc cất lên inh ỏi rồi

-Hạnh… Hạnh đâu cô điếc hay sao mà tôi kêu hoài không lên tiếng hả… cô có muốn tôi…

Nói chưa kịp dứt lời thì bước chân đã đứng trước phòng bếp, khuôn miệng Vinh chợt khựng ngay lại khi ánh mắt anh dừng lại nơi này và trông thấy Hạnh với mẹ cô ấy.

Nên nhanh chóng thái độ khó chịu của Hoàng Vinh cũng bất ngờ thay đổi. Ngữ giọng chợt ngập ngừng hơn đôi chút

-Mẹ.. lên đây lúc nào vậy hả? Tại sao lại không thông báo trước mà lại ngang nhiên ở trong nhà tôi chi vậy? Định lên bất ngờ để kiểm tra hay gì?

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất