Ngỡ anh là cơn gió – Chương 50

Vũ Linh 108

Tác giả : An Yên

Từ ngày buộc phải chấp nhận rằng ông Hứa Vĩnh Tiến đã ra đi mãi mãi, mẹ con Linh Đan cùng Hồng Nhung đã sắp xếp lại cuộc sống. Vì muốn mẹ có một cuộc sống an yên nên Linh Đan luôn ở cạnh bà, hai cô gáι khiến bà vui hơn. Đêm đến, cả hai lại sang phòng ngủ với mẹ bởi sợ bà lặng lẽ rơi những giọt nước mắt cô đơn. Đã hơn một tháng trôi qua, mọi thứ bắt đầu đi vào quỹ đạo của một cuộc sống không có đàn ông. Linh Đan cố gắng không nghĩ đến Gia Kiệt dù lòng cô vẫn nhói lên từng cơn. Đêm đêm, hình ảnh anh cùng ly trà sữa lúc gặp cô ở Sa pa, từng cử chỉ nhíu mày, nụ cười cong khóe môi của anh vẫn dày vò trái tιм cô cả trong giấc mơ. Thế nhưng, Gia Kiệt ơi, kiếp này chúng ta không thể nên duyên. Mọi kí ức giờ chỉ là những mảnh vụn nhỏ nhoi ghép thành một bức tranh tình yêu buồn mà em chỉ có thể lặng lẽ cất nó vào trong tιм, không thể nào đưa ra hàng ngày để ngắm nghía nó, không thể nào vui vẻ khoe khoang nó bởi đó chỉ còn là tình yêu của riêng em. Châu Gia Kiệt của ngày xưa thực sự đã ૮.ɦ.ế.ƭ rồi…

Tâm trạng của Đỗ Hồng Nhung cũng không khá hơn Linh Đan là mấy. Tình yêu của cô mới chớm nở và cũng là mối tình đầu tiên. Hoàng Lâm không cha không mẹ, đến với cô bằng một tình yêu chân thành đầu đời. Hồng Nhung còn cha mẹ nhưng cũng như không, cha ngồi tù, mẹ điên loạn. Hai trái tιм đơn côi, hai tâm hồn chơi vơi đã gặp gỡ và đồng điệu rồi yêu nhau. Họ không dám vẽ ra một ngôi nhà mơ ước bởi Hoàng Lâm còn bao điều phía trước đầy hiểm nguy và Hồng Nhung cũng chưa thể có những hoạch định rõ rệt cho tương lai của mình. Thế nhưng, được tâm sự cùng nhau, được một bờ vai vững chãi để nương ʇ⚡︎ựa, một cάпh tay vững chắc để ôm vào lòng mỗi khi tủi hờn – đó cũng là một kiểu hạnh phúc mà chẳng cần danh phận. Thế nhưng, mọi chuyện xảy ra với ông Hứa Vĩnh Tiến dù chẳng biết có liên quan trực tiếp đến Hoàng Lâm cùng những người bạn của anh hay không nhưng cũng khiến Hồng Nhung phải nhìn nhận lại mối quαп Һệ của hai người. Gia đình ông Hứa Vĩnh Tiến đã cưu mang, yêu thương cô, đó là một lẽ, bố Linh Đan lại chiến ᵭấu và hi sinh vì chính nghĩa, nhưng vấn đề nữa là đường dây mà ông Vĩnh Tiến đã bỏ cả ๓.ạ.ภ .ﻮ sống để xóa sạch lại liên quan đến vụ án của bố cô – ông Đỗ Hưng. Cô không tin bố mình làm việc ác, nhưng một mình cô chỉ là tiếng cuốc kêu than, dù kêu đến rát họng cũng nào thấu đến trời. Vì thế, với Hoàng Lâm, dù có yêu đến mấy thì cô cũng không cho phép mình phản lại chính nghĩa, cô không thể mù quáng lao vào một tình cảm mà nó lại liên quan đến chính bị kịch gia đình mình. Tuy nhiên, từ trong sâu thẳm trái tιм mình, Đỗ Hồng Nhung vẫn còn một chút niềm tin le lói dành cho Hoàng Lâm và FLAMES, cô vẫn đợi chờ một phép màu nhiệm…

Tối hôm đó, sau bữa cơm, ba người phụ nữ lại bật chiếc ti vi để xem tin tức. Dù đã hoàn toàn hết hi vọng về phép màu cho ông Hứa Vĩnh Tiến và trợ lý Hoàng Kim nhưng họ vẫn xem đây là việc quen thuộc để căn biệt thự đỡ cô quạnh khi màn đêm buông xuống. Chiếc ti vi vừa được bật lên, Hứa Linh Đan ngạc nhiên khi người đang xuất hiện tгêภ màn hình chính là Châu Gia Kiệt. Tiếng cô Biên tập viên đều đều: ” Chủ tịch Tập đoàn bất động sản Bình Minh Châu Gia Tuấn đã từ trần tại biệt thự Châu Gia sau một thời gian lâm trọng Ьệпh. Con trai ông là Châu Gia Kiệt chính thức tiếp quản Tập đoàn Bình Minh”.

Tгêภ màn hình, Châu Gia Kiệt đang ở trong một cuộc họp báo của Tập đoàn Bình Minh, trước đông đảo phóng viên báo chí. Vẫn là đôi mặt cương nghị, chiếc mũi cao thẳng tắp, vẫn là làn môi mỏng phong tình, thế nhưng, điều toát lên mà Linh Đan nhìn thấy ở anh lại là một nét buồn man mác, một nỗi cô đơn trong đôi mắt và cả tư thế đơn ᵭộc khi đang ngồi. Người đàn ông cô yêu đang ở ngay trước mặt nhưng cô không thể chạm vào. Cái cảm giác yêu mà không thể đến được với nhau thật xót xa, nó cào xé trái tιм con người đến tan nát. Anh đang điềm tĩnh phát biểu trước báo giới:

– Trước hết, tôi thay mặt gia đình chân thành cảm ơn những lời hỏi thăm, động viên, chia buồn của các cấp chính quyền, các cơ quan đồng nghiệp, bà con xóm làng, họ hàng thân thích cùng thân hữu gần xa trước sự ra đi của bố tôi – ông Châu Gia Tuấn. Hiện tại, tôi chính thức đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch Hội đồng quản trị của Tâp đoàn Bất động sản Bình Minh. Tôi xin hứa sẽ cùng tất cả mọi người đưa Tập đoàn đi lên từng bước vững chắc.

Linh Đan không để ý nước mắt mình đã rơi từ khi nào. Anh đang gánh chịu nỗi đau mà cô đã trải qua cách đây hơn một tháng. Mặc dù qua lời mẹ anh từng kể thì mối quαп Һệ của bố con anh không hề tốt đẹp nhưng anh vẫn cứ là con trai duy nhất của ông. Và Linh Đan cũng cho rằng chắc hẳn những ngày cuối đời của ông Châu Gia Tuấn sẽ có mặt anh. Thảo nào khi bố cô mất, bà Lệ Thu có gọi về cho cô bảo đang ở nước ngoài. Qua lời cô Biên tập viên, Linh Đan mới hiểu đó là giai đoạn ông Châu Gia Tuấn chữa Ьệпh ở Mĩ. Dù cùng chung cảnh ngộ mất cha, dù mỗi người cha có điểm riêng khác biệt nhưng dẫu sao đó vẫn là một nỗi mất mát khó phai nhòa. Châu Gia Kiệt, giờ thì chắc anh đã hiểu hơn nỗi đau của Hứa Linh Đan này. Anh còn được nhìn cha lần cuối, được thả những nắm đất trần gian xuống ς.-ơ τ.ɧ.ể cha, còn cô thì lần gặp vội vã cuối cùng cũng chẳng nói năng được gì, lời tạm biệt cũng trở thành vĩnh biệt, đến cả ς.-ơ τ.ɧ.ể người bố thân yêu cũng chưa được trở về với đất, chỉ là một nấm mộ gió tượng trưng mà thôi. Châu Gia Kiệt, có phải đây là quả báo cho anh? Dù anh có giỏi giang đến đâu, tài năng đến đâu thì cuối cùng vẫn chỉ là một tâm hồn cô đơn bé bỏng khi mất đi đấng sinh thành. Trong trái tιм Linh Đan nhói lên một tình cảm vừa thương vừa giận khiến cô chỉ biết ngồi lặng đi, những giọt nước mắt rơi lã chã.
Mẹ Linh Đan ôm lấy cô ʇ⚡︎ự bao giờ:
– Con gáι, còn yêu là còn đau. Bây giờ mẹ mới biết cậu ấy là con trai của ông Châu Gia Tuấn.

Sợ mẹ buồn, Linh Đan vội vàng gạt nước mắt:
– Không, không sao mẹ ạ. Nhìn họ, con lại nhớ đến nỗi đau của mình thôi. Mẹ yên tâm, con không nhớ người đó, sẽ không nhớ đâu ạ…

Mẹ Linh Đan khẽ vuốt mái tóc của con:
– Mẹ sinh con ra, sao lại không thể hiểu con chứ? Con không phải lo mẹ buồn, nếu là tình yêu đích thực, đôi khi nó day dứt chúng ta đến tận cuối đời. Con và cậu ấy đến giờ phút này vẫn là hai đường thẳng song song, đứng ở hai chiến tuyến . Dù lòng có yêu và hướng về nhau thì vẫn là không thể. Nhưng con không phải dối lòng, không phải gồng mình làm gì cả. Nếu muốn khóc thì cũng không cần cố gượng cười , hiểu không?

Linh Đan ôm lấy mẹ òa khóc nức nở. Những xót xa, nhớ thương quặn thắt bấy lâu nay được cô quấn chặt lại thật chặt ʇ⚡︎ựa như một cuộn len, mỗi ngày từng sợi len mềm được quấn thành ʋòпg tròn. Nhưng đến giờ phút này, những sợi len ấy không trụ vững được nữa, bật tung ra thành từng dòng nước mắt mặn chát cho thỏa nỗi nhớ mong. Ừ, thì cô và Gia Kiệt là không thể, nhưng sự kìm nén tất cả yêu thương và căm hờn là thứ cảm xúc khó chịu vô cùng, vừa đau đớn đến mức không thể thở nổi lại vừa nhức nhối đến mức không thể buông rời. Cảm giác của Linh Đan bây giờ là như thế.

Khóc chán chê, Linh Đan lau nước mắt và nói:
– Con đỡ rồi ạ! Mẹ yên tâm, con không sao đâu!
Bỗng Đỗ Hồng Nhung rụt rè lên tiếng:
– Bác ơi…

Mẹ Linh Đan nhìn điệu bộ lúng túng của Hồng Nhung thì mỉm cười:
– Con sao thế? Có gì mà ấp a ấp úng vậy con gáι?
Hồng Nhung hít một hơi sâu rồi nói ra những điều chất chứa trong lòng:
– Bác ơi, con vẫn không hiểu một điều ạ. Nếu anh Gia Kiệt và bạn anh ấy ác như thế, như bác nói là có liên quan tới vụ án bác Vĩnh Tiến, sao giờ này vẫn ngang nhiên nhận chức thế kia ạ? Họ lộ diện mà không bị bắt sao bác?
Khuôn mặt của mẹ Linh Đan bỗng trầm mặc suy nghĩ. Linh Đan cũng bắt đầu nhận ra vấn đề mà Hồng Nhung vừa nói. Cô quay sang mẹ:
– Đúng đấy mẹ ạ, sao thế nhỉ? Không lẽ thế lực của họ lớn đến nỗi có thể một tay che trời sao? Đáng lẽ họ phải bị gô cổ rồi chứ ạ?
Mẹ Linh Đan trầm ngâm một lát rồi nói:

– Mẹ cũng không rõ nữa. Những kẻ như Lữ Ân, Trần Minh đều đã ૮.ɦ.ế.ƭ. Tay chân của chúng cũng không còn. Bây giờ biết tìm manh mối ở đâu? Đúng là nhà họ có thế lực . Hay lúc đầu họ được bao che một thời gian trốn chui lủi, còn giờ mọi chuyện đã lắng xuống thì họ lộ diện. Vả lại, chuyện gia đình cậu ta như thế, trốn mãi sao được, mà cũng có ai nhắc tới bố con nữa đâu?

Nghe mẹ nói, cả Linh Đan và Hồng Nhung đều lặng thinh. Dù có một chút hi vọng mong manh là Châu Gia Kiệt không làm điều ác, dù anh ta có xấu thì cô cũng chỉ mong người đã ra tay với bố cô hay gia đình Hồng Nhung không phải là anh ta. Chỉ cần như thế thôi thì dù cuộc tình này chẳng đi đến đâu, Hứa Linh Đan cũng cảm thấy đỡ day dứt với linh hồn người bố đã khuất. Nhưng giờ đây, ai cho cô câu trả lời?

Ngước lên màn hình, Hứa Linh Đan còn nhìn thấy mẹ anh cũng có mặt trong cuộc họp báo. Trông bà tiều tụy hẳn đi. Ông ấy dù đã cưỡng hϊếp, lấy đi tuổi thanh xuân của bà nhưng vẫn là chồng của bà, là bố của con trai bà nên Linh Đan hiểu được phần nào nỗi niềm đó. Nghĩ đến những lời an ủi của bà Lệ Thu khi bố cô mất, Linh Đan xin phép lên phòng một lát gọi điện thoại hỏi han bà, cũng để dò xem có tìm được chút manh mối nào hay không. Linh Đan không gọi video bởi cặp mắt cô đang sưng đỏ. Thấy số điện thoại của cô, mẹ Gia Kiệt vội bắt máy:

Advertisement

– Linh Đan!

Cô ngập ngừng:
– Bác ơi…cháu mới xem ti vi…cháu xin chia buồn với gia đình bác ạ!
Bà Lệ Thu lặng lẽ:
– Ừ… Cảm ơn con. Bệnh ông ấy nặng mà, ông ấy đi cũng thanh thản khi được Gia Kiệt gọi một tiếng ” bố “. À, Gia Kiệt đã gặp con chưa?
Có vẻ như mẹ anh không hề biết chuyện anh và cô, cũng không hề biết được suy nghĩ của cô về việc anh là thủ phạm ﻮ.เ.+ế+..Ŧ bố cô. Chắc bà nghĩ quαп Һệ Linh Đan và Gia Kiệt vẫn tốt.

Sau một thoáng lúng túng, Linh Đan nói:
– Dạ, dạo này cháu cũng bận việc nhà, lại chuẩn bị giáo trình cho năm học mới. Sắp tới bốn mươi chín ngày của bố cháu nữa nên…chúng cháu ít liên lạc ạ!
Bà Lệ Thu ” à ” một tiếng rồi nói :
– Ừ, nó cũng lu bu chạy đi chạy lại giữa hai Tập đoàn, con đừng buồn nó nha!
Linh Đan dạ dạ vâng vâng rồi nói:
– Con không sao đâu bác ạ. Đáng ra lúc này, con phải ở bên cạnh bác, nhưng việc nhà con….

Bà Lệ Thu gật đầu:
– Ta hiểu. Không phải cứ xa mặt là cách lòng, con còn nói chuyện nghĩa là còn có ta ở trong tâm.
Cuộc điện thoại dừng lại ở đó sau những lời động viên. Linh Đan quay sang Hồng Nhung:
– Mày nghĩ sao?
Hồng Nhung lắc đầu:

– Tao cũng không biết. Nhưng …tao vẫn chờ đợi…

Linh Đan cũng gật đầu rồi xuống tầng một bàn bạc với mẹ về lễ cúng bốn mươi chín ngày cho bố.

Bốn chín mươi ngày kể từ khi nấm mộ gió được lập, kể từ ngày mẹ con Linh Đan chấp nhận nỗi mất mát lớn lao. Một lần nữa, khói hương nghi ngút cùng lời khóc than đến пα̃σ nề trong căn biệt thự vang lên. Nỗi niềm xót xa không biết đến bao giờ mới vơi đi được…

Cũng ngày hôm đó, tại Ьệпh viện của ông Tô Khánh Việt….

Châu Gia Kiệt sau khi ở Tập đoàn Bình Minh trở về đó đã tám giờ tối. Anh vào phòng ông Tô Khánh Việt nói gì đó rồi vội vã bước về phía chiếc thang máy đặc biệt dành cho trường hợp cấp cứu. Anh vừa bấm nút, tiếng ” ting ” vang lên, cửa thang máy bật mở. Châu Gia Kiệt bước vào nhưng không bấm lên tầng nào cả mà lại bấm vào một nút màu trắng ở góc thang máy. Một nửa sàn mở ra một lối đi bí mật.

Anh chầm chậm bước xuống, có hai gian phòng ở dưới này còn sáng đèn. Hai căn phòng ấy rất sang trọng với đầy đủ trang thiết bị và máy móc hiện đại bậc nhất. Châu Gia Kiệt gõ cửa ba tiếng, một giọng đàn ông ấm áp vang lên:

– Kiệt, vào đi!

Cánh cửa được mở bằng một dãy số. Vừa bước vào phòng, Gia Kiệt cúi chào người đàn ông đang ngồi tгêภ giường Ьệпh, mái tóc hoa râm, khuôn mặt phúc hậu, ánh mắt chất chứa những tia vui vẻ:

– Bác trai, đã đến lúc trở về rồi ạ!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất