Ngỡ anh là cơn gió – Chương 17

Vũ Linh 241

Tác giả : An Yên

Khải Trí theo các y bác sĩ đưa Gia Kiệt và Triệu Vĩ vào phòng Hồi sức tích cực ở khu vực VIP của Ьệпh viện. Sau khi cắt cử đàn em canh chừng hai người, Khải Trí ra ngoài gọi điện cho một người:

– Anh Khánh Duy, anh đỡ chưa?

Đầu dây bên kia, Tô Khánh Duy hỏi ngay:

– Gia Kiệt có chuyện gì?

Khánh Duy và Gia Kiệt quá thân thiết, dường như họ có thần giao cách cảm. Biết không giấu được Khánh Duy, Khải Trí từ từ kể lại mọi chuyện. Vừa nghe xong, Khánh Duy giận dữ:

– Mẹ kiếp! Tao muốn cho bom nổ sập luôn tòa nhà đó!

Khải Trí thở dài:
– Vấn đề là không bắt được nó, cũng không tìm ra bằng chứng. Mà đại ca lại… Anh Khánh Duy, anh hỏi bác Khánh Việt xem có chữa được mắt cho đại ca và Triệu Vĩ không?
Khánh Duy suy nghĩ một giây rồi nói:
– Ừ, để đấy anh hỏi rồi báo lại em sau!

Khánh Duy đã bình ổn và đi lại được bởi nhờ được rèn luyện, tập võ lâu năm nên mức độ bình phục nhanh. Anh vừa tắt máy, vị bác sĩ tài ba bước vào:
– Có chuyện gì mà trầm tư vậy phượt thủ?
Khánh Duy ngẩng mặt nhìn bố:
– Bố! Gia Kiệt bị thương…

Ông Tô Khánh Việt mỉm cười:
– Gia Kiệt bị thương là chuyện thường mà con!
Giọng Khánh Duy chùng xuống:
– Nhưng lần này cậu ấy trúng hai viên đạn và còn có khả năng bị mù nữa… Bọn BLACK chơi bẩn, chúng dùng lựu đạn khói ʇ⚡︎ự chế có khí ᵭộc.

Ông Tô Khánh Việt trầm ngâm một lát rồi nói:
– Cậu ấy đang ở đâu?
Khánh Duy nói nhanh:
– Dạ, đang ở Ьệпh viện lớn nhất thành phố Hồ Chí Minh bố ạ! Họ nói đang theo dõi, mới gắp được đạn ra, vẫn chưa tỉnh ạ…
Vị bác sĩ tài ba không chần chừ mà nói luôn:
– Đưa hai đứa về đây!

Ngay ngày hôm sau, một chuyến chuyên cơ lập tức đưa Gia Kiệt và Triệu Vĩ trở về.
Vừa đến nơi, cả hai được đưa ngay vào Ьệпh viện của ông Tô Khánh Việt. Khánh Duy vừa nhìn thấy Gia Kiệt và Triệu Vĩ đã bật ra câu cҺửι thề:
– Mẹ kiếp! Lũ chơi bẩn!
Sau khi thăm khám, bác sĩ Tô Khánh Việt nói với Khải Trí và Khánh Duy:

– Chắc là Gia Kiệt đã cảm nhận được ᵭộc tố từ quả lựu đạn nên sớm bịt mắt lại. Chất ᵭộc Xylene thường được sử dụng trong công nghiệp làm mực in, sơn, ϮtҺuốc Ϯɾừ sâu, chất tẩy rửa và nhựa. Bố nghi ngờ rằng chúng đã phết chất dung môi này bên ngoài quả lựu đạn khói đó. Xylene không chỉ ảnh hưởng đến mắt đâu, nó có thể làm tổn thương nhiều mặt của ς.-ơ τ.ɧ.ể, từ gan, thận đến tιм mạch. Nhưng rất may là Gia Kiệt và Triệu Vĩ chỉ hít phải một lượng ít trong một thời gian ngắn nên chỉ nứt vỡ giác mạc thôi!
Tô Khánh Duy hốt hoảng:
– Vậy mà bố con bảo may á?

Ông Khánh Việt vỗ vai con trai:
– Nghĩa là các cậu ấy sẽ không bị mù vĩnh viễn. Nhưng do tổn thương mắt đột ngột nên gọi là hiện tượng mù tạm thời.
Tô Khánh Duy vẫn băn khoăn:
– Thế bây giờ phải làm sao ạ bố?
Ông Tô Khánh Việt nói rành rõ:
– Trước hết, bố sẽ xử lí các tổ chức nội nhãn phòi ra ở vết thương. Sau đó, chúng ta sẽ khâu vết thương củng mạc và vết thương giác mạc, rồi tiến hành bơm hơi tiền phòng.

Tô Khánh Duy nghe một loạt thuật ngữ y học thì đau cả đầu, ngẩn mặt ra. Anh thắc mắc:
– Nhiều vấn đề phết bố nhỉ? Vậy khoảng bao lâu thì hai cậu ấy bình phục ạ?
Vị bác sĩ lại vỗ vỗ vai con:
– Sau mười lăm ngày sẽ tạm bình ổn, một tháng sau hoàn toàn hồi phục!

Khánh Duy và các anh em trong FLAMES thở phào nhẹ nhõm. Trong mấy ngày điệu trị mắt cho Gia Kiệt và Triệu Vĩ, Tô Khánh Duy vừa lo công việc của Tập đoàn, lại vừa lo việc ở Ьệпh viện dù đã có Khải Trí túc trực. Biên bản bàn giao chuỗi cửa hàng của BLACK cho Tập đoàn KIỆT vẫn nằm trong túi áo của Gia Kiệt. Khi các bác sĩ ở Ьệпh viện Thành phố Hồ Chí Minh xé áo để gắp đạn cho anh đã trao lại cho Khải Trí. Vì thế, Tô Khánh Duy chỉ cần giải quyết mọi việc qua mail và điện thoại, mọi việc sẽ được đại diện của Tập đoàn KIỆT ở thành phố Hồ Chí Minh xử lí.

Bốn ngày sau, Gia Kiệt và Triệu Vĩ tỉnh lại. Vì đều được rèn luyện lâu năm nên ς.-ơ τ.ɧ.ể cả hai đều hồi phục nhanh. Do mắt vẫn còn bị băng kín nên Gia Kiệt vội khuơ khuơ bàn tay. Tô Khánh Duy vội nắm lấy tay anh:
– Gia Kiệt, tao đây!

Nhận ra giọng nói của người bạn thân thiết, Châu Gia Kiệt mỉm cười:
– Tao còn sống hả?
Khánh Duy dù đã cay cay sống mũi nhưng vẫn cười:
– Thằng điên! Mày không sống chả lẽ tao đi xuống phủ Diêm Vương nắm tay mày à? Đúng là khi không có Tô Khánh Duy, bao giờ Châu Gia Kiệt cũng thảm hại
Gia Kiệt gật đầu:
– Ừ!

Đúng lúc đó, điện thoại của Gia Kiệt reo lên. Khánh Duy vội cầm máy và nói:
– Là bác gáι! Để tao!
Rồi Khánh Duy đi lại gần cửa sổ:
– A lô, cháu chào bác! Cháu là Khánh Duy đây ạ! Hai bác có khỏe không ạ?
Đầu dây bên kia, bà Lệ Thu gật đầu:
– Cảm ơn con, hai bác vẫn khỏe! Gia Kiệt đâu rồi?

Khánh Duy cười:
– À, lúc nãy nó vội ra ngoài nên để quên điện thoại bác ạ!
Bà Lệ Thu giọng lo lắng:
– Người làm kinh doanh sao lại quên điện thoại được. Có phải Gia Kiệt xảy ra chuyện gì không?
Khánh Duy lắc đầu:
– Bác cứ khéo lo! Gia Kiệt thì có thể có chuyện gì được chứ? Nó vẫn đẹp trai, khỏe mạnh và giàu có bác ạ!

Mẹ Gia Kiệt chùng giọng:
– Khánh Duy, mấy hôm trước bác nằm mơ thấy Gia Kiệt bị người ta bắn ﻮ.เ.+ế+..Ŧ, ɱ.á.-ύ chảy nhiều lắm, bác sợ lắm con ạ! Con cứ nói thật cho bác nghe đi!
Khánh Duy sững người lại. Phải chăng bà Lệ Thu có thần giao cách cảm của một người mẹ hay bác ấy đã nghe được chuyện gì? Khẽ liếc Gia Kiệt nằm tгêภ giường đang giơ tay ra hiệu cho mình giữ bí mật, Khánh Duy cả nói cả cười:
– Chắc là bác nhớ nó quá nên mơ lung tung đấy ạ! Nó khỏe re mà bác, có làm sao đâu ạ! Hiện tại, Tâp đoàn của chúng cháu đang có một hợp đồng lớn, cần đi công tác ở thành phố Hồ Chí Kinh khoảng một tháng. Khi xong việc, cháu và Gia Kiệt sẽ về thăm hai bác. Lúc đó, bác tha hồ kiểm chứng xem lời cháu nói có đúng không nhé!

Bà Lệ Thu thở dài:
– Chỉ cần mấy đứa khỏe mạnh, làm ăn chân chính là được. Vậy là đi đến Tết mới về cơ à?
Khánh Duy gật đầu:
– Dạ, sát Tết chúng cháu mới về ạ! Bác yên tâm đi, năm nay cháu sẽ lại ăn chực bánh chưng nhà bác đấy! Khi Gia Kiệt rảnh sẽ gọi cho bác ạ!
Mẹ Gia Kiệt thở hắt một tiếng:
– Ừ, mấy đứa cứ trở về lành lặn thì bác mới vui được!

Khánh Duy vừa tắt máy, Gia Kiệt đã lên tiếng:
– Mày đi tìm hiểu xem có chuyện gì xảy ra với mẹ tao không? Tao nghe giọng mẹ run run, hay là ông ta lại giở trò gì?
Tô Khánh Duy ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường và nói:
– Tao nghĩ là bác Lệ Thu lo cho mày quá nên tâm trạng không tốt chứ sau vụ việc xảy ra năm đó, chắc ông ấy không dám nữa đâu!
Gia Kiệt trầm ngâm:
– Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời!
Cuộc trò chuyện rơi vào trầm mặc…

Mười ngày sau…
Khi tấm băng bịt mắt từ từ được mở ra, Gia Kiệt nhíu mày bởi ánh sáng từ ngoài hắt vào. Bác sĩ Tô Khánh Việt giọng đều đều:
– Con cứ bình tĩnh, mới mở băng thường chưa quen với ánh sáng.
Gia Kiệt gật đầu, hết nhắm rồi lại mở. Và cuối cùng, anh cũng lờ mờ nhìn thấy hình ảnh vị bác sĩ tài ba cùng một đoàn lố nhố mấy anh của FLAMES. Một lát sau, mọi thứ đã hiện lên rõ ràng hơn, Gia Kiệt mỉm cười:

Advertisement

– Bác sĩ Tô, cảm ơn thần y đã đưa ánh sáng đến cho cuộc đời của cháu và Triệu Vĩ.
Ông Tô Khánh Việt cười nhẹ:
– Là do ๓.ạ.ภ .ﻮ của hai đứa lớn, ta chỉ khua khoắng tay chân phụ họa thôi!
Tất cả đều thở phào. Gia Kiệt và Triệu Vĩ vẫn phải đeo một loại kính đặc biệt sau phẫu thuật và vẫn phải theo dõi 24 /24 trong ʋòпg mười ngày nữa.
Vào một buổi sáng, đang ngồi tгêภ giường Ьệпh, Gia Kiệt nhận được cuộc gọi từ Hoàng Lâm:
– Hoàng Lâm, có chuyện gì với Linh Đan sao?

Hoàng Lâm hỏi nhanh:
– Đại ca, anh ổn hẳn chưa?
Gia Kiệt ra lệnh:
– Cậu nói ngay!
Hoàng Lâm lúng túng:

– Dạ…Linh Đan…bị sẩy thai!
Châu Gia Kiệt khựng lại. Linh Đan có thai ư? Cảm thấy l*иg ռ.ɠ-ự.ɕ nhói lên nhức nhối, anh cố hít sâu và nói:
– Tại sao?
Hoàng Lâm từ từ kể lại mọi chuyện của Linh Đan mà lâu nay anh giữ kín và chốt lại:
– Xin lỗi đại ca, vì em sợ ảnh hưởng đến tâm trạng của anh khi đối đầu với Lữ Ân nên không dám nói ạ!
Gia Kiệt gật đầu. Anh hiểu, là vì Hoàng Lâm lo cho việc lớn. Anh lạnh giọng:

– Không sao! Thằng đó đâu rồi?
Hoàng Lâm nói nhanh:
– Nó vẫn học ở trường bình thường, vẫn nằm trong tầm mắt của em! Còn Linh Đan đang ở Sa pa, bố mẹ cô ấy năm nay sẽ lên đấy đón Tết cùng cô ấy!
Châu Gia Kiệt nghĩ một giây rồi nói:
– Để thằng đó yên ổn thêm thời gian nữa xem nó muốn gì! Không manh động!

Trong khi đó, ở Sa pa, trời cuối đông ngày càng giá rét. Linh Đan sau khi ra viện, được Ꮙ-ú Sáu chăm sóc đặc biệt tại ngôi nhà mà bố cô đã thuê ở khu trung tâm. Sau một thời gian, sức khỏe lẫn ϮιпҺ thần của cô đã bình ổn hơn, tâm tình trở nên thoải mái hơn . Mọi người đều đỡ lo lắng cho cô.

Vào một buổi chiều, cô xin phép Ꮙ-ú Sáu đi dạo một chút cho khuây khỏa. Linh Đan ăn vận ấm áp, áo dạ, choàng khăn len, đội mũ len và bách bộ tгêภ con phố của trung tâm Sa pa. Đang rảo bước, cô chợt nghe một giọng nói vang lên:

– Hứa Linh Đan!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất