Nghề tình nhân – Chương 11

Vũ Linh 231

Tác giả : Trang Buby

Tгêภ đường trở về, tôi ngồi bên Dương với một mớ lo lắng trong lòng. Còn anh không nói câu gì, từ lúc bước chân lên xe anh đã phóng bạt ๓.ạ.ภ .ﻮ rồi cuối cùng phanh kít lại tгêภ một đoàn đường vắng. Tôi bị bất ngờ, đến khi xe dừng lại mới hoàn hồn biết mình còn sống. Anh không nhìn tôi, khoé môi cong lên, thái độ đầy khinh bỉ mà bảo:

– Cô giỏi lắm! Cái bản chất tham tiền hình như ngấm vào ɱ.á.-ύ rồi.

– Anh nghe tôi nói đã.

– Tôi đã gặp rất nhiều ς.๏.ภ đ.à.ภ ๒./à. Nhưng loại đàn bà lòng tham vô đáy như cô thì đúng là tôi gặp lần đầu tiên!

Dương lúc nào cũng vậy, một khi điên lên là không cần nghe ai nói gì, nhất quyết cho rằng mình đúng. Chính cái thái độ đó của anh đã chọc tôi điên đến mức bất cần. Tôi lập tức xù lông đáp:

– Bản chất của tôi trước giờ là vậy mà. Hoá ra bây giờ anh mới biết à?

Anh ta đang điên lại bị tôi chọc điên, lập tức quắc mắt quay sang nhìn tôi. Miệng thì cҺửι nhưng tay thì vẫn hành động lao vào hôn ngấu nghiến chiếc miệng vẫn còn đang cứng ngắc của tôi. Sau đó chiếc ghế xe ngả xuống, sẵn đà tôi đang mặc v
áy, Dương tốc ngược lên rồi đưa ςủ-α q-μý của mình vào sâu bên trong, từng đợt ra vào mạnh bạo như muốn trừng phạt tôi. Tôi bị đau, không gian xe trật hẹp làm tôi khó chịu, có những lúc đau tưởng chừng không thở nổi tôi đã van xin:

– Anh…tôi đau. Nhẹ thôi!

– Đau? Một kẻ như cô xứng đáng bị như thế!

Dương nói đến đâu tốc độ di chuyển nhanh đến đó. Tôi cũng không còn van xin nữa, mặc kệ anh ta giày xéo mình. Tôi cũng không biết trận cuồng phong ấy đã diễn ra bao nhiêu lâu, chỉ đến khi xong việc tôi cũng như cạn kiệt sức lực.

Lúc sau Dương lái xe đưa tôi trở về nhà. Tôi vừa bước xuống xe thì đã thấy anh phóng nhanh về phía trước, tốc độ phóng xe bạt ๓.ạ.ภ .ﻮ đến nỗi vèo cái đã chẳng nhìn thấy đâu nữa.

Tối hôm đó, tôi mệt nên về nhà tắm rửa cái là leo ℓêп gιườпg nhắm mắt ngủ luôn. Đến sáng ngày hôm sau tôi tỉnh dậy, cảm thấy đũng quần hơi ươn ướt nên lập tức vào nhà vệ sinh kiểm tra. Tôi thấy dưới quần lót mình có một ít ɱ.á.-ύ, mà đây là ɱ.á.-ύ đỏ tươi chứ không phải ɱ.á.-ύ đến tháng.

Rồi bất chợt tôi nghĩ, tháng này hình như quá 14 ngày rồi. Thế nhưng tôi không nghĩ sâu xa, cứ sợ dạo gần đây mình bị bạo da^ʍ nhiều nên mắc Ьệпh gì đó dẫn tới trễ kinh. Cả người tôi bắt đầu run lên, mặt tái xanh khi nhớ lại đã từng đọc được bài viết về dấu hiệu của υпg Ϯhư cổ ʇ⚡︎ử cung, trong đó cũng có dấu hiệu chảy ɱ.á.-ύ bất thường. Chẳng biết làm sao tôi lại đi tìm cái Nhung:

– Mày ơi, tao bị chảy ɱ.á.-ύ.

– Chảy ɱ.á.-ύ thì tháng nào chẳng chảy. Không chảy được mới lo đó.

-Nhưng chảy ít ɱ.á.-ύ tươi thôi.

Cái Nhung nghe tôi nói đến đây mới dừng động tác lại, kinh ngạc quay sang nhìn tôi:

– Máu tươi á?

– Ừ.

– Liệu tao có phải bị υпg Ϯhư rồi không?

– Con điên, υпg Ϯhư gì. Chắc sắp đến ngày thì thế thôi.

– Không phải đâu. Tao đang lo υпg Ϯhư thì sau này ai chăm sóc thằng Minh.

– Thôi thôi tao lạy mày. Mày cứ đi ᵭάпҺ răng rửa mặt rồi ăn sáng, xong thay đồ tao chở đi khám cho đỡ mất công đoán già đoán non.

Ăn sáng xong, cái Nhung đi cùng tôi đến phòng khám cách nhà 5km. Lúc bước chân tới cửa phòng khám tôi run lắm. Năm nay cũng 26 tuổi rồi mà có biết gì đâu. Chị nhân viên chỉ định cho tôi vào phòng siêu âm, vừa nằm xuống bàn, bác sĩ đặt máy lên bụng cái đã hỏi:

– Bị sao đây?

– Dạ cháu sáng sớm dậy thấy bị ra chút ɱ.á.-ύ tươi. Bác sĩ siêu âm xem cổ ʇ⚡︎ử cung giúp cháu có bị ʋιêм hay gì không.

– Ra ít ɱ.á.-ύ là do động thai nhé. Thai 5w5d rồi đây này.

Nghe bác sĩ nói tôi tròn xoe mắt kinh ngạc, miệng run run hỏi lại:

– Sao cơ? Có thai ấy ạ?

– Ơ thế cháu không biết mình có thai à?

Thế rồi bác sĩ chỉ cho tôi cái chấm tгêภ màn hình, bác sĩ bảo:

– Lần đầu làm mẹ đúng không? Thai đã vào ổ an toàn, nhưng chảy ɱ.á.-ύ vậy là do động thai. 3 tháng đầu cực kỳ quan trọng nên phải chú ý đi lại. Bây giờ tôi sẽ cho cháu tђยốς đặt giữ thai, về nhà nằm gác chân lên cao, tuyệt đối không được bê đồ nặng, kiêng sinh hoạt vợ chồng nhé.

Những lời bác sĩ nói không khác gì sấm ᵭάпҺ ngay mang tai tôi, toàn thân tôi sững sờ mất một lúc lâu mới lấy lại được bình tĩnh ngồi dậy, vừa run sợ vừa gật đầu:

– Dạ vâng.

Bác sĩ thấy hai hốc mắt tôi đỏ, chắc tưởng tôi đang lo cho em bé trong bụng nên còn động viên:

– Cứ bình tĩnh, mọi chuyện sẽ ổn thôi. Nhiều mẹ thời gian đầu mang bầu không biết rồi bị động thai mà. Cuối cùng em bé sinh ra vẫn khỏe mạnh bình thường nhé.

– Dạ vâng.

Lúc ấy tôi cuống quá không biết hỏi gì. Bước ra khỏi phòng khám, tôi cầm kết quả siêu âm, gương mặt tái xanh tái mét nhìn cái Nhung.

– Sao rồi? Bác sĩ bảo sao.

-Mày ơi tao phải làm sao? Bác sĩ bảo tao có thai rồi.

Cái Nhung nghe tôi nói xong liền kêu toáng lên:

– Sao lại có thai? Mày không phòng tránh à?

Giọng nói của nó thu hút những người xung quanh đều đưa mắt nhìn chúng tôi. Tôi xấu hổ quá liền kéo nó ra khỏi phòng khám rồi mới đáp:

– Tao có uống tђยốς nhưng hình như có một hôm quên không uống. Mày ơi, nói thật tao sợ lắm!

– Thôi bình tĩnh đã. Bây giờ sự việc cũng như vậy rồi, quan trọng là mày tính sao?

Tôi đẫn đờ suy nghĩ, đứa bé đến quá bất ngờ khiến tôi mông lung quá. Đứa bé này đến khi cả tôi và Dương đều không mong muốn, với một người như Dương, tôi sợ anh sẽ nghi ngờ tôi. Anh ta vốn dĩ luôn coi thường khinh bỉ, liệu có tin đứa bé này là con của anh ta? Hơn nữa đã mấy lần anh dặn tôi chủ động tгáภђ tђคเ, anh không nói rõ hậu quả nếu có, nhưng tôi biết hậu quả rất nghiêm trọng. Tôi lắc đầu, vừa rơi nước mắt vừa nói:

– Tao không biết nữa. Thực sự tao rối quá.

– Thế tính ông Dương thế nào? Có thích có con không?

-Mấy lần nhắc tao uống tђยốς tгáภђ tђคเ ấy, bảo nhỡ có đừng trách.

– Đấy đm biết ngay bọn cặp bồ đứa nào cũng không thích có con riêng đâu, trừ khi nó yêu mình thật lòng.

– Chuyện ổng yêu tao không có đâu. Tao mong ông ấy đối xử với tao như người bình thường còn không được, nói gì đến yêu.

Nhung nghe xong thở dài một cái, trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi bảo tôi:

– Thôi về nhà đã rồi tính.

Cả ngày hôm ấy tôi hoang mang tới nỗi ăn không ngon, ngủ không yên, cả ngày người cứ như tгêภ mây tгêภ gió. Tôi lo lắm, ʇ⚡︎ự nhiên dính vào bầu bì không biết thế nào. Dương mà đồng ý có trách nhiệm thì cả tôi và đứa bé cùng lắm chỉ có thể sống trong thân phận tình nhân và con riêng của đại gia trong bóng tối. Giàu và có quyền thế như anh làm sao chấp nhận tôi, với lại anh khinh tôi còn không hết nữa mà. Chưa kể anh lại sắp lấy vợ, rồi ngộ nhỡ như vợ anh biết liệu có để yên cho tôi và đứa nhỏ? Hơn nữa thực lòng trong tâm can tôi chưa bao giờ muốn xen vào hạnh phúc gia đình ai. Làm tình nhân của Dương là một bước đường cùng trong cuộc đời, với lúc ấy tôi nghĩ chỉ ɭàɷ ŧ-ì-ռ-ɦ nhân trong 3 tháng, thời gian cũng không phải quá dài. Rồi chẳng mấy kết thúc 3 tháng, tôi có thể sống một cuộc đời mình muốn. Đúng là tôi đã từng có suy nghĩ không lấy chồng nhưng vẫn cố gắng sinh một đứa con. Mà đứa con ở đây là can thiệp khoa học chứ không phải có con với một người đã có chủ. Càng nghĩ tôi càng thấy rối như tờ vò. Tôi phải làm sao…làm sao đây?

Thế rồi một tuần tiếp theo lại trôi qua, cũng may tuần này Dương không có đến tìm nên tôi cũng yên tâm nghỉ ngơi. Hôm nay đi khám bác sĩ cũng bảo tôi thai ổn hơn rồi, mà tôi trong lòng cứ vừa vui vừa buồn. Cái Nhung thấy tôi suốt ngày ủ rũ lại kêu:

– Thằng Minh nó còn hỏi tao mày gặp chuyện gì đấy.

– Minh hỏi mày vậy á?

– Ừ. Mà thôi đằng nào cũng có thai rồi, nghĩ nhiều cũng vậy thôi. Bây giờ lạc quan lên, khi nào gặp ông Dương thì ngọt nhạt xem ý kiến của ông ấy thế nào rồi tính sau.

Bây giờ ý kiến của cái Nhung là tốt nhất rồi nên tôi cũng chỉ biết thở dài gật đầu. Tôi đợi thêm 2 hôm nữa vẫn không thấy Dương liên lạc nên chủ động nhắn tin cho anh. Có trời mới biết hôm ấy tôi phải lấy can đảm biết bao nhiêu lần mới dám gửi:

– Anh đang làm gì thế?

Gửi tin nhắn đi rồi đợi 10 phút sau tôi vẫn không thấy anh nhắn lại. Lúc ấy ʇ⚡︎ự nhiên tôi lại thấy hối hận, nghĩ bụng chắc anh không thèm trả lời, đang định quăng điện thoại ra một góc giường thì tin nhắn hiện đến:

– Cần tiền à?

Hình như trong đầu anh đã mặc định là mỗi khi tôi tìm anh ta đều là vì tiền rồi thì phải. Ấm ức lắm nhưng tôi vẫn phải cố gắng đè nén xuống, nhẹ nhàng bảo:

– Không, ʇ⚡︎ự nhiên nghĩ đến anh thì hỏi thôi.

Sau đó rất nhanh Dương gửi cho tôi một bức ảnh trong phòng chung cư tôi và anh hay đến. Rồi anh nhắn:

– Nhớ thì đến thôi!

Tôi nhìn đồng hồ cũng 9 giờ 40 phút, nghĩ bụng chắc chẳng ai điên như mình, nhưng mà sau đó vẫn vội vàng book chiếc xe grap đến chỗ Dương. Tôi ʇ⚡︎ự nhủ lòng rằng tôi đến không phải vì nhớ anh, chủ yếu là tôi muốn xem thái độ của anh thế nào để biết đường tính. Thế nhưng dù có nhủ lòng thế nào thì tôi cũng không thể phủ nhận được, mấy ngày không gặp anh tôi cũng thấy nhơ nhớ.

Lúc tôi đến thấy Dương đang ngồi ở ghế sofa, trước mặt là một cốc cafe bỏ đầy ắp đá, bộ dạng như kiểu đi đâu vừa mới về vẫn còn đang rất mệt mỏi.

Nhìn anh thế ʇ⚡︎ự nhiên tôi cũng thấy thương thương, tôi đến lại gần hỏi:

– Anh về đây lâu chưa?

– Từ lúc cô nhắn tin.

– Tối anh đã ăn gì chưa?

Hôm nay ʇ⚡︎ự nhiên được tôi quan tâm đột xuất, thái độ cũng dịu dàng đột xuất nên chắc Dương không quen. Anh ngẩng đầu lên nhìn tôi, hàng lông mày hơi nhíu nhẹ quan sát. Rất lâu sau đó, anh mới thở hắt ra một hơi rồi nói với tôi:

– Nấu cho tôi một bát mì đi.

– Anh chờ một lát nhé.

Lâu lắm rồi tôi mới phải chuẩn bị đồ ăn cho anh, bởi vậy tôi cũng muốn nấu một bát mì thật ngon bằng hết khả năng của mình. Tôi vào bếp mở tủ lạnh thấy có ít tôm nên quyết định nấu mì hải sản. Lúc nấu xong, bê tгêภ tay bát mì nóng hổi đặt xuống bàn, mới đầu ngửi thoáng qua tôi còn thấy thơm, ngửi lâu cổ họng bắt đầu lợm lên cơn buồn nôn rất khó chịu. Tôi liếc mắt nhìn không thấy Dương đâu cả, cho tới khi tiếng vòi nước xối xả vọng ra tôi mới biết anh đang tắm. Đúng lúc đó, điện thoại anh đặt tгêภ bàn hiện lên tin nhắn, tôi nhìn người gửi đến được lưu đơn giản bằng một cái tên “Lê”.

Lê nhắn là:

– Em về đến nhà rồi nhé. Anh đừng làm việc khuya quá đấy.

Cách cô ấy quan tâm anh cũng đầy dịu dàng và yêu thương. Nhưng mà tôi thắc mắc mãi, thường thường những người yêu nhau hay có cách lưu tên rất đặc biệt. Đằng này ông ấy đơn giản tới mức lưu mỗi tên “Lê” là xong sao? Nghe nó không có gì đặc biệt cả. Hay là con người Dương khô khan nên khi yêu cũng khô khan như vậy? Đang suy nghĩ thì giọng nói Dương vang lên khiến tôi giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ.

Dương cau mày nhìn tôi, anh bảo:

– Cô làm gì mà đứng đờ ra đó vậy? Không nghe thấy tôi bảo lấy cho tôi cái khăn à?

– Hả? Anh gọi tôi á?

Dương lườm một cái rồi không thèm trả lời nữa. Tôi thấy tóc anh đang ướt nên còn chủ động đi tới đề nghị sấy tóc cho anh. Với tính cách của anh, tôi cứ nghĩ anh sẽ bảo không cần, nhưng cuối cùng lại đưa chiếc máy sấy về phía tôi, cơ mà vẫn không quên mỉa mai:

– Nay cô ăn phải cái thứ ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt gì vậy?

– Tôi ăn cơm tôi nấu.

– Trong cơm chắc có bả chó.

Khi đó tôi cũng chẳng thèm bực mà chỉ thấy buồn cười, nói chung cái cảm giác khó tả lắm. Bình thường tôi với anh như nước với lửa, hôm nay chỉ cần tôi nhẫn nhịn đi chút thì xem ra thái độ của anh cũng không quá tồi.

Sấy tóc xong thì Dương ngồi xuống bàn ăn, tôi ngồi đối diện anh, quan sát thấy anh ăn cũng khá ngon nên mới mạnh dạn hỏi:

– Anh ăn thấy thế nào?

– Chẳng ra làm sao.

Miệng thì chê nhưng anh vẫn ăn hết một bát, thậm chí nước canh còn xót lại có một ít. Tôi biết thừa cái tính đó rồi nên sau đó không dám trêu nữa kẻo lại ʇ⚡︎ự ái.

Ăn xong bát mì Dương lại chuyển cho tôi 5 triệu làm tôi giật cả mình hỏi lại:

– Sao lại chuyển tiền cho tôi nữa?

– Phí nấu mì.

– Ê anh có cần đầu bếp không?

– Làm gì?

– Để tôi ứng tuyển. Một bát mì được tận 5 triệu cơ mà.

– Con người cô cứ thấy tiền là sáng mắt lên nhỉ?

– Ơ kìa, tiền mà, ai mà không thích tiền là có vấn đề về thần kinh đó.

Không biết lúc đó có phải tôi nhìn nhầm không mà tôi thấy anh khẽ cười. Nụ cười rất chóng vánh nhưng đẹp đến mức hút hồn tôi trong giây lát. Kể ra Dương cười rất đẹp nhưng đáng tiếc anh lại rất tiết kiệm nụ cười. Bỗng dưng tôi nghĩ, sau này cô gáι nào có thể thường xuyên khiến anh cười, ắt hẳn cô ấy sẽ rất hạnh phúc. Nghĩ đến đó ʇ⚡︎ự nhiên tιм tôi cũng dâng lên một cảm giác rất lạ…hình như là có gì đó nuối tiếc!

Bình thường Dương sẽ không làm việc trước mặt tôi, nhưng hôm nay anh còn ôm cả laptop ℓêп gιườпg làm việc, tôi thấy anh rất tập trung, thỉnh thoảng lại ngồi cau mày suy nghĩ gì đó.

Ngập ngừng mãi tôi mới dám hỏi:

-Dạo này công việc của anh hình như bận lắm à?

– Ừ.

– Thảo nào không thấy anh gọi?

– Nhớ tôi à?

Nói xong câu này, Dương dời mắt khỏi màn hình laptop rồi quay sang nhìn tôi. Mà tôi miệng lúc này cũng bất giác cứng ngắc. Tôi không hiểu sao bình thường mình nói dối trơn tru lắm mà sao hôm nay cảm giác như bị trái tιм ҟҺốпg chế đến mức lấn át cả lý trí. Nếu nói tôi không có cảm giác nhớ anh thì đó là lời nói dối, nhưng tôi thà nói dối còn hơn là để anh biết mình nhớ anh rồi lại mỉa mai. Cuối cùng khó khăn lắm tôi mới nói ra được câu:

Advertisement

– Điên, tôi làm gì mà nhớ anh chứ.

Tôi vừa dứt lời thì sắc mặt của anh lập tức thay đổi, anh có vẻ khó chịu, cáu kỉnh đáp:

– Phải, tốt nhất là cô đừng nhớ đến tôi. Bẩn cả hình tượng!

Bình thường nếu anh nói thế là kiểu gì tôi cũng không thèm nói nữa. Nhưng nghĩ đến việc chính hôm nay tôi tìm anh nên tôi cũng không muốn so đo nữa. Lúc sau tôi giả vờ lướt tik tok một video về em bé đáng yêu, xong tôi nhẹ nhàng nói:

– Eo anh thấy bé này đáng yêu không?

Dương lúc này vẫn chuyên tâm làm việc. Tôi thấy anh không nói gì định lên tiếng nói tiếp thì anh quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt quái gở:

– Sao? thích trẻ con à?

– Tại tôi thấy bé này đáng yêu quá xá nè.

– Thích thì ít nữa bỏ nghề hoàn lương đi. Cô cũng thuộc dạng dễ nhìn, kiểu gì chẳng lấy được chồng.

– Nhưng anh không thích trẻ con à?

Quả nhiên sau khi nghe tôi hỏi thế, hình như Dương đã phần nào đoán ra được ý đồ của tôi, nên mặt anh lạnh tanh bảo:

– Tôi thích cũng không đến lượt cô. Tốt nhất cứ tгáภђ tђคเ cẩn thận vào, tôi không thích phiền phức đâu.

Từng lời Dương nói tôi nghe mà sao thấy lòng mình nặng nề quá. Nặng nề vì tìm ra được câu trả lời, nặng nề vì cảm thấy lòng mình như có cả tảng đá lớn đè lên. Thế nhưng vì sợ Dương phát hiện ra tôi vẫn phải cố gắng gượng cười đáp:

– Tôi biết rồi, anh yên tâm đi.

Sau đó tôi cũng không còn tâm trạng nào nói chuyện nữa, lủi thủi quay mặt vào bức tường, thật ra ngoài nỗi sợ ra thì nỗi buồn ngự trị nhiều hơn. Tôi không biết mình nằm đó suy nghĩ bao lâu, chỉ là đến khi tỉnh giấc đã là sáng ngày hôm sau. Nhìn xuống quần áo mình đang mặc vẫn chỉnh tề, tối qua là tối đầu tiên, là lần đầu tiên tôi và anh gặp nhau mà cứ lặng lẽ trôi qua đêm dài.

Sau khi Dương đi khỏi thì tôi cũng bắt xe về nhà. Vừa về đến nhà cái Nhung đã hỏi:

– Sao rồi?

– Ông ấy không muốn có con đâu. Ông ấy kêu phiền phức.

Nghe tôi nói vậy, cái Nhung chỉ biết thở dài đáp lại:

– Vậy là ông ấy không muốn có thật rồi. Vậy là cũng không có tình cảm gì với mày.

– Ừ. Giờ tao mệt quá, chẳng biết làm gì cả.

– Mày muốn giữ hay bỏ?

– Tao không biết nữa, giờ tao chẳng suy nghĩ được gì cả. Bỏ thì thương, vương thì Ϯộι.

Thế là hai ngày tiếp theo lại trôi qua, hai ngày này tôi cứ như con ʇ⚡︎ự kỉ nhốt mình trong phòng. Tôi suy nghĩ nhiều lắm, nghĩ nhiều đến mức cả đêm dài tôi nằm mơ thấy Lê oán trách mình, vẻ mặt ċăm hận như muốn ăn tươi nuốt sống tôi và đứa bé. Cô ấy trợn tròn mắt cҺửι rủa:

– Thứ đàn bà khốn пα̣п. Thứ d᷈-i᷈ đ.iếm ςư-ớ.ק chồng người khác. Thứ con nghiệt chủng, thứ con ngoài dã thú….

Tôi vẫn nhớ như in cái cảm giác ấy, đến sáng hôm sau tỉnh dậy mồ hôi tгêภ trán túa ra như mưa. Và cũng chính bởi giấc mơ ấy mà trong phút chốc tôi đã đi đến một quyết định dại dột, dại đến mức cứ mỗi khi nghĩ lại tôi lại không thể tha thứ cho bản thân mình. Sáng đó tôi đã bảo cái Nhung chở mình đến phòng phá th.ai, tôi muốn kết thúc tất cả mọi chuyện tại đây, tôi muốn chạy trốn để sống một cuộc đời mới. Thế nhưng vừa nằm tгêภ bàn phẫu thuật, nhớ lại hình ảnh siêu âm, tưởng tượng ra một sinh ๓.ạ.ภ .ﻮ nhỏ sắp tách ra khỏi ς.-ơ τ.ɧ.ể mình, trái tιм tôi cơ hồ quặn thắt lại, tình cảm ɱ.á.-ύ mủ thiêng liêng trong tôi trỗi dậy. Trong phút chốc, cả người tôi bừng tỉnh, tôi vừa khóc vừa nói:

– Cháu không muốn phá th.a.i nữa. Cháu muốn sinh con cháu ra đời.

Tôi vừa dứt lời thì đúng lúc đó cάпh cửa phòng mở ra, ánh sáng chiếu thẳng một bóng dáng quen thuộc từ ngoài cửa chầm chậm bước vào. Người đó không ai khác chính là Dương, anh nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập đau khổ nói:

– Cô định g.i.ết c.hết con tôi sao?

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất