Nghề làm vợ chương 24

Vũ Linh 336

Khánh say ɾượu không biết gì nữa, Ánh Dương đau bụng đẻ cô ta gọi nhưng bà Loan ở dưới phòng ngủ bà bịt tai nên không nghe thấy gì, Ánh Dương bất lực cô ta cố gắng đi xuống ᵭ.ậ..℘ cửa phòng bà Loan

-Mẹ.. mẹ ơi..?

Bà loan vẫn không nghe thấy , Ánh Dương gào lên

-Bà Loan ơi.. bà Loan?

Lúc này bà loan mới nghe thấy bà ra mở cửa

-Có chuyện gì?

-Tôi sắp đẻ rồi.. mau đưa tôi đi viện đi..nhanh lên không tôi đẻ luôn ra đây giờ.

Thái độ hời hợt của bà Loan khiến Ánh Dương tức muốn đẻ luôn tại chỗ thật

-Đẻ gì sớm thế.. sao bảo hai tuần nữa?

-Bà có nhanh không tôi sắp đẻ ra đây rồi.

-Thế thằng Khánh đâu.. bảo nó đưa đi .. tôi đang đau đầu không đi được.

Ánh Dương uất ức gào lên:

-Thằng Khánh nó say nằm ૮.ɦ.ế.ƭ dí tгêภ kia rồi, bà không đưa tôi đi đẻ thì ai đưa tôi đi chứ?

-Thế cô gọi điện cho mẹ đẻ cô đưa cô đi đi.. tôi đang đau đầu , ra Ьệпh viện ngửi mùi tђยốς tôi không chịu được.

Nói rồi bà Loan lấy chìa khoá xe đạp điện rồi đi sang nhà con gáι chơi. Ánh Dương lúc này mới thấm thía câu nói” gieo nhân nào thì gặp quả nấy” mọi chuyện ra nông nỗi này chính là do cô tạo ra, cô không sống ʇ⚡︎ử tế với người khác thì làm gì có ai ʇ⚡︎ử tế với cô, cuộc đời công bằng lắm , có đi có lại mới vừa lòng nhau mà. Thời gian qua cô không coi bà Loan là mẹ chồng suốt ngày cô kiếm chuyện rồi cҺửι bới cả nhà chồng, nên bây giờ không còn ai đứng về phía cô cả.

Cuối cùng Ánh Dương cũng tìm được điện thoại và gọi cho mẹ cô ta tới để đưa cô ta đi Ьệпh viện sinh con.

Ánh Dương sinh con ở Ьệпh viện nhưng chồng và mẹ chồng không ở bên cạnh, chỉ có cô và mẹ đẻ của mình, cô ta sinh mẹ tròn con vuông một bé gáι nặng 3 kg..sức khoẻ của hai mẹ con rất tốt.

Thế nhưng tâm trạng của Ánh Dương lại rất khó chịu, bà Vân mẹ Ánh Dương bế cháu gáι và nói

-Con bé đáng yêu quá con ạ.

Ánh Dương không nói gì, cô ta còn không thèm nhìn mặt con một lần, bà Vân lại tiếp tục nói

-Ánh Dương con nhìn này, con bé xinh quá , con bé rất giống con hồi bé đó.

Ánh Dương thở dài

-Con của nợ.

Bà Vân cau mày lại mắng Ánh Dương

-Sao con lại nói thế, con bé là con gáι của con đấy, mẹ biết là con mới sinh xong con mệt , nhưng dù con mệt tới đâu thì con cũng không nên nói con bé như thế, con sinh thường lại dễ sinh như thế là tốt quá rồi, nhiều người còn phải đau đớn vật vã mãi còn phải mổ nữa đấy.

Ánh Dương bực quá gắt lên

-Mẹ nói ít thôi.. con đau đầu lắm.

-Thôi mẹ sẽ không nói nữa, con cho con bé bú đi, chịu khó một tý thì sữa mới nhanh về.

Ánh Dương trừng mắt lên quát

-Mẹ bị dở hơi à, con không cho nó bú đâu, rồi hỏng ռ.ɠ-ự.ɕ con ai chịu trách nhiệm đây, mẹ cho nó uống sữa bột đi, nó không uống thì cho nó nhịn.

-Ánh dương, sao con nói vậy hả?? Con bé là con của con mà..

-Con chưa bao giờ muốn sinh nó ra cả, nhưng vì sức khoẻ của con không tốt nên nó mới được sinh ra đấy , nếu không thì con đã phá bỏ nó từ lâu rồi.

Bà Vân cũng cạn lời bà không còn lời nào để nói với Ánh Dương nữa? Bà ngậm ngùi đi pha sữa bột cho cháu gáι.. thái độ khó chịu của Ánh Dương khiến mọi người xung quanh cũng phải lắc đầu ngao ngán.

Mọi người cứ hỏi bà Vân là con rể đâu mà không thấy tới, rồi bà nội của em bé đâu sao không thấy tới, bà Vân không biết phải nói sao nữa, bà cũng hiểu một phần do Ánh Dương quá đáng quá nên giờ mẹ chồng với chồng mới thờ ơ lạnh nhạt như vậy, con dại cái mang nên bà Vân thấy buồn lòng lắm, cho cháu uống sữa xong, bà Vân mới gọi điện cho bà Loan

“ A lô”

“Bà Loan à, tôi Vân đây, tôi gọi điện thông báo cho bà là Ánh Dương sinh mẹ tròn con vuông rồi , bé gáι 3 kg bà ạ.

Bà Loan chỉ ậm ừ chứ bà không mấy quan tâm

“Vậy à”

“Vâng .. bà nội tới viện với cháu nhé”

“Thôi tôi đang ốm, nhờ bà ngoại chăm cháu nhé, giờ tôi mà tới Ьệпh viện là tôi nằm bẹp luôn lúc đó lại khổ bà ngoại thêm đó”

“Thế thằng Khánh đâu bà, tôi gọi cho nó mãi không được”

“Thằng Khánh đi chở khách rồi bà ơi, nó còn phải đi kiếm tiền , nên tất cả cứ nhờ bà ngoại vậy”

“Nhưng mà công việc tôi hơi bận bà ạ, tôi không nghỉ nhiều được.”

“Thế thì tôi cũng chịu bà ngoại ʇ⚡︎ự sắp xếp đi.. thôi nhé tới giờ tôi đi uống tђยốς đây”

Nói rồi bà Loan tắt máy luôn , bà Vân thở dài nhìn Ánh Dương

-Con nằm ôm con bé một lát nhé, để mẹ ra ngoài cổng mua ít đồ.

Ánh Dương quay mặt vào tường và nói

-Con đang mệt, mẹ ʇ⚡︎ự trông cái con của nợ đó đi.

Bà Vân giận lắm nhưng vì Ánh Dương mới sinh con xong nên bà không muốn cҺửι mắng Ánh Dương ở Ьệпh viện như thế , bà không còn cách nào là nhờ người ở phòng bên đi mua đồ hộ, cả cơm canh bà cũng phải đặt người ta mang tới chứ Ánh Dương nhất quyết không trông con , bà Vân có nói như thế nào thì Ánh Dương cũng không thay đổi , cô cứ nằm quay mặt vào tường và không thèm nhìn mặt con gáι một lần.

Ánh Dương sinh thường nên 3 ngày là được ra viện, bà Vân hỏi ý của Ánh Dương

-Giờ con về nhà chồng hay về nhà mẹ?

Ánh Dương đang muốn bỏ khánh nên cô nói:

-Về nhà mình đi.. bà Loan không muốn chăm con đâu, giờ về đó rồi ai trông con cho con chứ?

-Ừ để mẹ gọi điện xin bà ấy cho hai mẹ con về nhà mẹ ở cữ, không bà ấy lại nói cho.

-Hừm .. bà ta lại mừng quá ý , mắng gì chứ?

Bà Vân gọi điện xin phép để bà đưa Ánh Dương và con gáι về nhà bà , bà chăm con trông cháu một tháng rồi bà đưa Ánh dương về nhà bà Loan sai, nghe nói vậy thôi là bà Loan đã vui mừng lắm rồi, bà Loan đồng ý ngay, tống được cái gai trong mắt đi như thế bà Loan mừng còn không kịp.

Sinh con xong Ánh Dương về nhà mẹ ở , Khánh thì tập trung làm việc kiếm tiền, từ hôm Ánh Dương sinh con Khánh còn chưa tới thăm cô.

Bà Loan ngồi chơi với con gáι và cháu ngoại ở phòng khách, từ hôm Ánh Dương sinh con và về bên nhà ngoại ở cữ , bà Loan thấy nhà mình yên ổn hẳn, cô Út mới hỏi

-Mẹ sang thăm con dâu với cháu nội chưa ?

Bà Loan bĩu môi

-Tao chưa.. tao không muốn nhìn mặt nó nữa đâu.

-Thế bà thông gia có nói gì không?

-Không thấy nói gì, hôm ở Ьệпh viện bà ấy gọi tao tới viện với cháu nhưng tao bảo đang ốm nên tao không đi.

-Mẹ cũng ghê thật, con dâu đẻ sắp được 2 tuần rồi mà còn chưa tới thăm cháu.

-Nó có coi tao là mẹ chồng đâu ..tao thật sai lầm khi cố vun vén để Khánh lấy nó.Giờ ân hận thì đã muộn.

Cô Út thở dài và nói

-Công nhận số thằng Khánh nhà mình đen thật, lấy đứa nào là toang đứa đấy.Nhưng tính ra chị Linh vẫn ʇ⚡︎ử tế hơn con Ánh Dương mẹ nhỉ?

-Ừ cái Linh giờ giàu lắm , nó mua nhà mua xe , nhà đẹp giữa mặt phố luôn, kể ra ngày xưa mẹ không đuổi nó ra khỏi nhà thì mọi chuyện có khi đã không thế này rồi.

-Mẹ đang tiếc con dâu cũ đấy à?

-Thôi thôi.. chuyện qua rồi.. không nhắc lại nữa.

Sinh con được hai tuần rồi nhưng Ánh Dương chưa bế con gáι một lần, tất cả việc chăm con cô ta đẩy cho mẹ cô ta làm hết, sau hai tuần cô thấy khoẻ hơn và cô ta bắt đầu trùng tu lại nhan sắc của mình, cô ta bắt đầu đi làm đẹp mặc dù chỉ mới sinh con được hai tuần.

Bà Vân thấy con gáι mới sinh xong mà đã vội đi làm đẹp bà liền nói

-Ánh Dương con lại đi đâu đấy?

-Con đi có việc.

-Con mới sinh được 2 tuần đã đi rồi.. ở nhà đi bao giờ con bé lớn rồi tha hồ đi làm đẹp.

-Con không hơi đâu mà chăm con tới lúc nó lớn cả, con không rảnh, mẹ mang nó sang trả cho thằng Khánh đi. Sớm muộn gì cũng trả thì trả luôn bây giờ đi.

Bà Vân ngạc nhiên khi nghe Ánh Dương nói

-Con nói gi.. con không tính nuôi con bé này sao?

-Nuôi làm gì hả mẹ, mẹ vẫn muốn con ở bên cạnh thằng Khánh sao, rồi cả bà Loan hãm nữa, cả cái nhà đó không có ai ʇ⚡︎ử tế cả, con sẽ ly hôn và trả con của nợ này về bên đó.

-Ánh Dương.. sao con nói hai từ ly hôn dễ dàng vậy hả, con phải suy nghĩ cho con gáι của con chứ?

-Thế mẹ thấy con sinh con được hai tuần rồi đấy , nhưng thằng Khánh có dòm ngó gì tới con không, cả cái gia đình đó nữa có ai tới thăm cháu chưa.

-Cũng do lỗi ở con mà.. nếu con sống biết điều với mọi người thì mọi người đã không như thế rồi

-Giờ mẹ lại còn bênh họ nữa sao. Con nói rồi con sẽ mang trả cái con của nợ này về nhà nội của nó, mẹ mà không nghe con thì mẹ ʇ⚡︎ự mà nuôi, con còn trẻ còn bao nhiêu dự định sao con có thể nằm ở nhà trông con được.

Bà Vân không nói nổi con gáι nữa rồi, bà nhìn đứa cháu còn đỏ hỏn khát sữa mà bà không kìm được nước mắt.

Advertisement

Ngay tối hôm đó Ánh Dương đã bế con gáι về nhà bà Loan, vừa thấy con dâu bế con về bà Loan thở dài nói

-Đã về rồi à? Sao bảo ở cữ bên bà ngoại 1 tháng cơ mà.

Ánh Dương đưa con bé cho bà Loan rồi nhếch mép cười

-Lần này tôi đưa con bé sang đây để trả cho mọi người, nó là con cháu của mọi người thì mọi người ʇ⚡︎ự nuôi đi.. tôi chỉ có trách nhiệm sinh nó ra thôi .. thế là tôi hết trách nhiệm rồi.

Bà Loan ngạc nhiên bà còn tưởng bà nghe nhầm nên bà hỏi lại

-Cô nói thế là có ý gì hả?

Ánh Dương phủi tay rồi lấy tờ đơn ly hôn trong túi ra

-Tôi sẽ ly hôn với Khánh, con bé con để cho bố nó nuôi, thế nên bà nuôi nó dần đi là vừa.

Nói xong Ánh Dương bỏ về bà Loan còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang sảy nữa, bà đi ra cổng gọi Ánh Dương

-Ánh Dương.. cô đi đâu vậy hả?

-Tôi đi về nhà tôi.

-Thế còn con bé ?

-Tôi trả cho nhà bà rồi mà.. nhà bà ʇ⚡︎ự lo đi , đừng có làm phiền tới tôi nữa.

-Cô đúng là hết tђยốς chữa rồi, con bé mới được hơn chục ngày mà cô đã bỏ đi rồi, cô có phải là mẹ nó không hả?

-Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ sinh nó ra.. nhưng mọi chuyện đã lỡ rồi tôi mới phải chịu như vậy, giờ tôi đẻ xong thì tôi trả cho mấy người nuôi, mấy người không nuôi thì mang nó tới cô nhi viện.

Nói xong rồi Ánh Dương lên xe đi thẳng , con bé tгêภ tay bà Loan khóc ầm lên nhưng Ánh Dương đã quyết đi rồi thì cô sẽ không bao giờ quay mặt lại nữa.

…,

Khánh đi làm về nghe thấy tiếng trẻ con khóc anh đi vào trong nhà hỏi mẹ:

-Mẹ ơi, Ánh dương về rồi à?

Bà Loan vừa dỗ cháu vừa nói

-Nó mang con bé về trả cho chúng ta rồi nó đi luôn rồi, nó gửi cả đơn ly hôn cho con đấy.

Khánh thở dài rồi nói

-Như vậy cũng tốt, sớm muộn gì cô ta cũng bỏ con mà. Chỉ là con không nghĩ lại nhanh như vậy.

Bà Loan nhăn nhó

-Nhưng con bé còn nhỏ quá mà không có mẹ ở bên thì phải làm sao chứ?

-Con sẽ chăm sóc con bé, để con bé ở với một người mẹ tồi tệ như Ánh Dương con thà ʇ⚡︎ự nuôi một mình còn hơn.

Nói rồi Khánh bế con vào phòng, anh quyết định ly hôn với Ánh Dương và nuôi con gáι một mình, bởi anh biết anh và Ánh Dương sớm muộn gì cũng đường ai nấy đi thời gian qua Ánh Dương ở bên anh là do Ánh Dương lỡ mang thai với anh thôi, giờ sinh con xong rồi Ánh dương sẽ không bao giờ an phận ở bên anh nữa, khoảng thời gian vừa qua chỉ là một trải nghiệm trong cuộc sống của cô ta mà thôi.

Bà loan cứ sầm mặt lại

-Cứ tưởng tống được của nợ đi ai dè lại vác thêm cục nợ về.. chắc mình ૮.ɦ.ế.ƭ sớm mất thôi.

Bà Loan đang rảnh thân giờ lại phải chăm cháu nhỏ , nhìn bà y như một bà mẹ bỉm sữa , suốt ngày tất bật chăm cháu, buổi tối Khánh đi làm về anh trông con..còn ban ngày bà Loan trông, bà Loan tức lắm nhưng bà không còn cách nào nữa ..

Sau bao nhiêu chuyện sảy ra thì Khánh quyết định làm bố đơn thân, sau hai cuộc hôn nhân đổ vỡ thì Khánh đã rút ra cho bản thân nhiều bài học đắt giá, nhiều đêm sau khi cho con gáι nhỏ đi ngủ thì Khánh lại ngồi suy tư

“Ước gì thời gian quay trở lại”

[..]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất