Nghề làm vợ chương 22

Vũ Linh 519

Ngày cuối tuần rảnh rỗi Kiều Linh đi về nhà mẹ chơi, bà Hoa thấy cô tới một mình thì bà hỏi:

-Hai đứa nhỏ đâu mà con sang một mình thế?

-Dạ lúc sáng bà nội hai đứa sang đón hai đứa qua đó chơi rồi ạ.

Bà Hoa lầm bầm

-Trước thì ghét như bát nước đổ đi , giờ lại đón hai đứa về chơi, bà già đó lại có âm mưu gì chứ?

Kiều Linh mỉm cười rồi nói

-Dạo này bà ấy ʇ⚡︎ử tế rồi mẹ ạ, bà ấy tới thăm hai đứa thường xuyên còn mua rất nhiều đồ cho hai đứa nhỏ nữa .

-Thôi thôi.. con đừng tin bà ta, suốt năm năm trời bà ấy làm khổ con, đày đoạ con , hãm hại con bao nhiêu lần như thế, người ᵭộc địa như bà ta con đừng bao giờ tin tưởng, vì không biết ngày nào bà ta quay lại hãm hại con đâu.

-Mẹ à.. trước ở chung nhà thì vậy, giờ con với Khánh ly hôn rồi , bà ấy không còn lí do gì để hại con nữa đâu ạ.

Bà Hoa ngồi xuống ghế và nói

-Chắc giờ ở với con Ánh Dương chối quá nên giờ mới ʇ⚡︎ử tế với con chứ gì, lúc sống cùng nhà thì dồn nhau vào đường cùng, giờ thành người dưng rồi mới giở thói ʇ⚡︎ử tế quan tâm., hừm quá muộn rồi.

Bà Hoa ngồi trách móc bà Loan một thôi một hồi liền, Kiều Linh cười xoà cho qua chuyện, cô không còn để bụng những chuyện cũ nữa, cô đã cho qua tất cả để cô vui vẻ sống cuộc sống mới, cô đã tha thứ cho gia đình chồng cũ rồi, cô và họ không có duyên nên mới như vậy, cô không trách móc , không oán hận, cô buông bỏ tất cả những ưu phiền để bước tiếp cuộc đời của cô , cô cũng không oán hận Khánh và Ánh Dương vì cô nghĩ duyên của cô và Khánh đã đứt đoạn thế thôi. Cô vẫn mong Khánh có một cuộc sống tốt vì anh là bố của hai đứa nhỏ! Cô muốn Khánh hạnh phúc vui vẻ , như vậy thì hai đứa nhỏ mới vui vẻ được.. đối với Kiều Linh thì mọi chuyện đã qua rồi .. nhưng đối với Ánh Dương và Khánh thì mọi chuyện mới chỉ là bắt đầu một cuộc hôn nhân đầy toan tính.

Bà Hoa cứ đi ra đi vào mặt thì hằm hằm khó chịu, Kiều Linh liền nói

-Mẹ .. mẹ ngồi xuống đi , con chóng mặt quá.

Bà Hoa ngồi xuống cạnh Kiều Linh và giục cô:

-Linh à, con sang đón hai đứa nhỏ về đi, để hai đứa chơi bên đó mẹ không yên tâm đâu.

-Sao mẹ không yên tâm ạ?

-Thì bà Loan không đáng tin , lại thêm con hồ li ϮιпҺ kia nữa, nhỡ nó ᵭάпҺ hai đứa nhỏ thì sao?

-Cô ta sẽ không làm vậy đâu, mẹ đừng suy nghĩ nhiều quá .

-Làm sao con dám khẳng định chứ? Con quên ngày trước chính nó xúi giục bà Loan làm bao nhiêu chuyện xấu xa để hại con đấy à?

-Thì cô ta cũng sắp làm mẹ rồi cô ta sẽ suy nghĩ khác trước ạ , còn có ông nội bà nội và bố hai đứa nhoe nữa mà, mẹ cứ yên tâm mẹ nhé.

-Tốt nhất là không dây dưa gì với cái nhà đó hết, một lũ khốn пα̣п đó không nên tin con ạ.

-Điều đó là không thể mẹ à, cu Lâm và cu Long lớn rồi , hai đứa nó muốn qua nhà bà nội để gặp bố nó thì con cấm làm sao được ạ, hai đứa nhỏ có quyền gặp nhà nội của chúng nó mà.

-Nhưng mà mẹ cứ thấy không yên tâm con ạ .

-Mẹ à mẹ suy nghĩ đơn giản thôi ạ. Máu mủ của nhà họ nên họ không làm khó gì đâu, chỉ có con là người dưng nên họ mới ghét bỏ thôi ạ.

Bà Hoa thở dài rồi nói

-Ờ.. chắc là vậy đấy, thế con ăn gì để mẹ đi chợ ?

-Mẹ nấu cháo chai đi mẹ, con thèm cháo chai quá ạ, lâu lắm rồi con không được ăn cháo mẹ nấu rồi ạ.

-Ăn gì ngon đi con, cháo chai thì bình thường quá .

-Con chỉ thèm cháo chai thôi ạ.

-Thế để mẹ nấu cháo chai nhé.

-Dạ mẹ..

Bà Hoa đi chợ mua đồ, Kiều Linh nằm dài tгêภ ghế.. tuần này Đình Quân đi Mỹ có việc hai đứa nhỏ thì về bên nhà nội, ʇ⚡︎ự dưng cô cứ thấy trống vắng , cô nằm lướt xem top top cũng lâu rồi cô mới rảnh rỗi như thế.

10 giờ sáng Ánh Dương mới ngủ dậy cô nghe tiếng trẻ con chơi đùa dưới nhà cô lẩm bẩm:

“Mới sáng ra đã ồn ào không cho người ta ngủ rồi, cái gia đình này toàn người bị thiểu năng à”

Ánh dương mới đi xuống thì cô ta thấy Khánh và bà Loan đang ngồi chơi với cu Lâm và cu Long, Khánh ngồi gọt táo cho hai con trai còn bà Loan thì đang ôm hai đứa cháu nội vào lòng rồi nựng hai cháu:

-Hai cục vàng của bà càng lớn càng đẹp trai nhé.. bà nhớ hai cục vàng của bà quá.

-Con cũng nhớ bà nội lắm ạ.

-Ờ thế hai đứa sang đây ở với bố Khánh và ông bà nội nhé.

-Dạ .. nhưng con sợ không có con mẹ con sẽ buồn đó ạ.

Khánh lúc này mới hỏi

-Thế mẹ con dạo này làm về sớm hay muộn?

-Mẹ con về sớm ạ, mẹ có ô tô rồi, mẹ đưa con đi học bằng ô tô đấy ạ.

-Thế à, mẹ con giỏi quá, thế bà ngoại vẫn ở cùng chứ?

-Không ạ, con với mẹ với em Lâm ở riêng mà, mẹ mua nhà mới , mua xe ô tô, mẹ nhiều tiền lắm bố ạ.

Khánh ngạc nhiên hỏi lại

-Con nói mẹ mua nhà mới sao?

-Vâng ạ, nhà to lắm bố ạ, căn nhà màu trắng có cổng màu vàng .. còn có bể bơi và vườn cây ăn trái nữa.

Ánh Dương đi xuống lừ mắt nhìn Khánh:

-Anh hỏi gì mà hỏi kỹ thế, hay là anh tiếc vợ cũ hả?

Khánh với hai đứa nhỏ giật bắn cả người, Khánh liền nói:

-Không phải anh tiếc gì vợ cũ , anh thấy con kể chuyện thì anh hỏi thôi mà.

-Hỏi gì không hỏi lại hỏi về vợ cũ, anh nghĩ tôi ngu à?

Bà Loan thấy Ánh dương vô lí quá bà liền nói:

-Con trai tôi nó có làm gì sai với cô đâu mà ngày nào cô cũng kiếm chuyện với nó thế hả,?

-Mẹ lúc nào cũng bênh con trai, hay là mẹ cũng tiếc con dâu cũ của mẹ, dạo này con thấy mẹ thường xuyên tới thăm con dâu cũ. Mẹ tính nối lại tình xưa cho con trai và con dâu cũ đúng không?

-Cô bị điên rồi, sao cô có thể nói như vậy được hả, thằng Khánh nó đã bỏ vợ nó để cưới cô rồi, cô thành công rực rỡ rồi mà, cô đâU cần phải lo lắng thừa thãi như vậy chứ.

-Lòng dạ con người khó đoán mà mẹ , nên con sẽ không tin bất cứ ai cả, cả mẹ và anh khánh cũng không đáng tin, làm sao con biết được mẹ và anh Khánh có thật lòng hay không?

Khánh và bà Loan cũng hết cách với Ánh Dương, sau một hồi chất vấn thì Ánh Dương quát Khánh:

-Anh khánh, mau đưa hai đứa về với mẹ nó đi, từ nay về sau em cấm anh không được đón hai đứa tới đây nữa, anh nghe rõ chưa hả?

Khánh thấy Ánh Dương quá đáng quá anh liền nói

-Em bị gì vậy hả, hai đứa là con của anh, anh đã không chu cấp tiền nuôi dưỡng cho hai đứa rồi giờ thi thoảng anh đón hai đứa về chơi một ngày thôi mà em cũng cấm anh là sao hả?

Bà Loan gật đầu nói

-Thằng Khánh nói đúng đó cô quá đáng vừa thôi chứ, bố con nó gặp nhau cô cũng cấm đoán là sao?

-Ánh Dương nghiến răng nói

-Đã không nuôi dưỡng thì thôi luôn, không đi lại làm gì phiền lắm, rồi lại con nọ con kia mệt đầu.Tốt nhất là bỏ luôn cho rảnh nợ.

Ánh Dương .. sao em ích kỷ thế hả, cu Lâm và cu Long là con trai ruột của anh đấy, em nói bỏ nghe đơn giản quá vậy?

-Hai con trai của anh là vàng còn con tôi là gì hả? Anh có nghĩ tới đứa con trong bụng tôi không hả?

-Đứa bé là con chúng ta. Anh yêu thương mấy đứa như nhau hết, anh không bao giờ ρhâп biệt đối xử với các con của anh , em đừng bắt anh phải bỏ con của anh vì anh sẽ không bỏ đứa nào hết.

-Anh bị điên rồi, anh nhìn lại bản thân anh đi.. một thằng bố vô dụng không tiền, không nhà, không tương lai, anh nuôi bản thân anh còn không nổi mà anh đòi lo cho 3 đứa con, anh bị ảo tưởng hả Khánh?

Bị vợ sỉ ทɦụ☪ Khánh tức giận vô cùng anh ta dơ tay lên định cho Ánh Dương mấy cái bạt tai thì Ánh Dương đã gào lên

-Anh mà ᵭάпҺ tôi thì tôi sẽ huỷ hoại đứa bé trong bụng.. tôi sẽ ﻮ.เ.+ế+..Ŧ ૮.ɦ.ế.ƭ nó.Anh có giỏi thì anh ᵭάпҺ tôi đi.

Advertisement

Khánh biết là Ánh Dương không doạ đâu bởi tính tình cô ta khó lường trước được , nên Khánh dừng tay lại anh ta nghiến răng

-Đủ rồi đó..

Bà Loan thấy tình hình căng thẳng quá nên bà đưa hai đứa nhỏ vào phòng bà chơi , bây giờ Khánh và Ánh Dương có ᵭάпҺ nhau to thì bà cũng không can nữa, bà quá mệt mỏi với đứa con dâu hỗn láo này rồi , bà cũng muốn Khánh dạy cho Ánh Dương một bài học cho cô ta chừa cái tính mất dạy láo toét đó đi nhưng Khánh có dám ᵭάпҺ Ánh Dương đâu.

Khánh biết Ánh Dương tính khí thất thường , không biết khi Ánh Dương tức giận lên thì cô ta sẽ làm những chuyện điên rồ gì , thế nên Khánh nghĩ chỉ có làm hoà rồi nịnh Ánh Dương thì may ra mọi chuyện mới yên ổn được, thế là Khánh kéo Ánh Dương ngồi xuống ghế

-Vợ ngồi xuống đây cho đỡ mỏi.,để anh lấy nước cho vợ uống nhé.

-Hứ bỏ tôi ra..

-Vợ à anh xin lỗi, anh xin lỗi vì anh đã to tiếng với vợ, từ bây giờ anh sẽ không vậy nữa đâu, vợ bỏ qua cho anh nốt lần này nhé.

Khánh vừa nói vừa Ϧóþ vai Ánh Dương và nịnh cô ta đủ trò, Ánh Dương thở dài rồi nói

-Thôi được rồi, bỏ qua cho anh lần này đấy.

-Cám ơn vợ.

Ánh Dương liền hạ giọng

-Em cũng sai vì đã quá gay gắt với anh, tại em thấy lo lắng em sợ anh sẽ yêu thương hai đứa nhỏ hơn mẹ con em, nên em mới cư xử như vậy.. anh không trách em chứ?

-Không… anh không trách em đâu, em yên tâm em và con bao giờ cũng là số 1 .. còn cu Long và cu Lâm ở với mẹ nó mà, anh không chu cấp nuôi dưỡng được thì thi thoảng anh đón hai đứa về đây chơi một chốc một nhát thôi mà, em đừng suy nghĩ gì không tốt cho con đâu .

-Vâng em biết rồi.

-Thế trưa nay để hai đứa ở đây ăn cơm em nhé.

Ánh Dương trong lòng đang tức giận nhưng trước mặt Khánh cô vẫn gật đầu:

-Vâng .

Khánh thở phào nhẹ nhõm cuối cùng thì anh cũng thuyết phục được Ánh Dương đồng ý cho anh thi thoảng đón hai đứa nhỏ về đây chơi và ăn với anh bữa cơm rồi.

Thế nhưng lòng dạ Ánh Dương rất khó đoán và пguγ Һιểм, làm sao biết được cô ta sẽ làm ra những việc gì.

Bà Loan vội vàng đi chợ mua đồ, hôm nay hai cháu nội của bà sang chơi thì bà phải làm nhiều món thật ngon để cho hai đứa cháu vàng của bà ăn.

Khánh đang ngồi chơi với hái đứa nhỏ thì ông khách quen gọi bảo chở ông ra sân bay Nội Bài, vì cũng gần nhà mà Khánh cũng kiếm thêm mấy trăm để lấy tiền mua sữa cho hai đứa nhỏ nên anh bảo với Ánh Dương

-Anh chở bác Thái ra sân bay một lát anh về, em ở nhà để ý hai đứa nhỏ giúp anh, chắc tầm 1 tiếng là anh về tới thôi.

-Vâng anh cứ yên tâm đi chở khách đi .. để em trông các con cho , với lại mẹ đi chợ cũng sắp về rồi ạ.

Khánh còn hôn lên trán Ánh Dương để nịnh cô nữa, anh ra bảo hái đứa nhỏ:

-Long, Lâm chờ bố đi một lát rồi bố về với hai con nhé.

-Dạ bố.

Khánh xoa đầu hai đứa nhỏ rồi nhanh chóng lái xe đi.. Ánh Dương nhìn hai đứa nhỏ rồi cô ta nở một nụ cười пguγ Һιểм…

[..]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất

Ai hay chữ ngờ 10

5 giờ 50 phút trước

Ai hay chữ ngờ 9

5 giờ 51 phút trước

Ai hay chữ ngờ 8

5 giờ 51 phút trước

Ai hay chữ ngờ 7

5 giờ 52 phút trước

Ai hay chữ ngờ 6

5 giờ 53 phút trước