Nàng dâu nghèo chương 15

Vũ Linh 555

Anh Tổng kéo tay tôi lại

– Mơ à chúng ta đi ăn đi.

Tôi lắc đầu từ chối

– Thôi ạ, em thấy mệt không muốn ăn. Em về đây chào sếp.

Tôi đi ra ngoài nhà xe dắt xe ra cổng thì anh Tổng đứng chờ sẵn ở ngoài rồi

– Anh biết một quán hải sản ngon lắm chúng ta đi ăn đi , ăn xong rồi về.

Tôi thở dài

– Thôi dẹp đi, ăn hải sản em sẽ bị đau bụng , thôi em về đây.

Anh Tổng giữ xe máy của tôi lại

– Đi ăn đã , anh đói bụng quá rồi.

– ơ anh đói thì anh đi ăn đi, sao cứ rủ em làm gì,

– Anh đi một mình buồn lắm em đi cùng anh đi.đi đi mà.

– Anh điên hả, em không muốn đi sao cứ rủ hoài vậy

– Đi đi mà, năn nỉ đó..

– Nhưng em không thích ăn hải sản .

– Thế em muốn ăn gì chúng ta sẽ đi ăn được không?

– Trời ơi,,, sao anh phiền quá vậy?

– Đi đi mà..

Tôi thở dài rồi gật đầu

– Được rồi.., thế em dẫn anh đi ăn , lên xe đi.

– Để anh chở em.

– Thôi khỏi để em chở luôn, chứ để anh chở mất công em chỉ đường nữa.

Anh Tổng gãi đầu ngượng rồi ngồi sau xe tôi

– Ngồi cho hẳn hoi vào không bay ra ngoài em không chịu trách nhiệm đâu đấy.

– Anh biết rồi.

Ngồi đằng sau anh Tổng nói liên hồi

– Mình đi ăn món nhật đi, ở bên kia có nhà hàng nhật hay sao ý, hay mình đi ăn lẩu dê , lẩu mèo ,, lẩu gà ,, em chọn đi,

Tôi thở dài rồi phi thẳng lên chỗ bà già bán xôi ở vỉa hè

– Tới rồi.

Anh Tổng ngơ ngác hỏi

– Ủa,, sao em lại dừng ở đây chúng ta còn chưa đi ăn mà,

– Chúng ta ăn ở đây luôn.

– Ăn gì ở đây vậy anh có thấy gì đâu?

– Kia ,, biển bán xôi lù lù kia, anh không nhìn thấy à?

Anh Tổng mắt tròn xoe nhìn tôi

– Ăn xôi?

– Đúng ,,ngồi xuống đi.

Tôi ngồi xuống và bảo bà già

– Bà cho cháu hai bát xôi xéo ạ.

– Ờ cháu đấy à, cậu ấy là bạn trai cháu à?

– Không ạ, anh ấy là Sếp của cháu đấy,

Anh Tổng ngại ngùng ngồi xuống

– Mơ à,, chúng ta ăn xôi thật à?

– Thật, xôi ngon lắm , đảm bảo anh sẽ rất thích ,

– Em hay ngồi ở đây à?

– Vâng , hôm nào đi làm về muộn đói nên em hay ăn ở đây.

Mới đầu anh Tổng còn ngập ngừng suy nghĩ xem có nên ăn xôi không vì anh ấy nói đây là lần đầu tiên anh ấy ăn xôi mà lại là xôi vỉa hè ,, nên anh ấy cứ ρhâп vân mãi,

Tôi chìa thìa xôi trước mặt anh ta

– Há miệng ra xem nào?

– Có ăn được không đó?

– Ăn được,, nào há miệng ra,, anh mà không há em lấy đôi đũa banh miệng anh ra đấy,

Anh Tổng há miệng ra tôi đút thìa xôi vào miệng anh ta,, cứ như kiểu người mẹ đút cơm cho con ăn vậy, cảm xúc thật khó tả..

– Ngon không?

Anh Tổng ăn miếng xôi rồi gật gù

– Cũng không tệ lắm,, ngon hơn anh nghĩ đấy.

– Thế thì ăn đi, em đã nói là xôi ở đây rất ngon rồi mà,

Thế rồi anh Tổng ăn hết bát xôi trước cả tôi và hào hứng gọi thêm một bát nữa,, nhìn anh ta ăn tôi thở dài

– Thế mà lúc đầu còn làm bộ không ăn, giờ thì ăn như heo vậy.

Anh Tổng quay sang nhìn tôi

– Em đang nói chuyện với sếp Tổng của em đấy .

Advertisement

– Thế thì sao ạ? Dù anh có là chủ tịch nước thì em cũng là em như vậy thôi, thế anh nghĩ anh là sếp Tổng thì em phải cúi đầu nịnh bợ anh á?

– Ý anh không phải như vậy, tại anh hơi ngạc nhiên thôi.

– Sao anh lại ngạc nhiên?

– Vì chưa có ai nói chuyện với anh thẳng thắn như em cả,

– Vậy à,, thế anh có giận em không, vì em không biết nịnh sếp của mình?

– Không giận, anh lại thấy thích, anh thích những người thẳng thắn như em.

– Vậy thì tốt rồi, anh ăn xong chưa?

– Xong rồi

– Xong rồi thì anh trả tiền đi,

– À ., bà ơi tính tiền cho cháu với ạ,

– Của hai cháu 3 bát xôi hết 45 ngàn.

Anh Tổng nhìn tôi gãi đầu

– Sao lại rẻ thế hả em?

– Đấy, anh thấy chưa vừa ngon lại vừa rẻ, lần sau muốn ăn thì cứ ra đây nhé.

– Thế lần sau chúng ta lại đi nhé.

– Để em suy nghĩ đã. Thôi để em đưa anh về.

..,

Tôi đưa anh Tổng về tới cổng nhà khách

– Anh đi bộ vào nhé, em về đây không muộn,

– Ừm, thế em về cẩn thận nhé.

….,

Cả đêm hôm đó anh Tổng không ngủ được

” Nóng cổ quá…”

” Khát quá”

Anh Tổng uống bao nhiêu là nước ,, vẫn không đỡ anh ta cứ nằm trằn trọc mãi

” Nóng ruột thế,,,,nhỉ”

Anh Tổng trằn trọc cả đêm ,, sáng dậy anh uể oải

” Sao mình thấy nóng cổ thế nhỉ?”

[…]

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất