Mình còn yêu nhau – Chương 32

Vũ Linh 135

Quân sau khi về nhà, biết mình có con thì trong lòng vui khôn ҳιếϮ, thật ra cuộc sống của Quân với Thục Oanh cũng giống như kiểu góp gạo thổi cơm chung thôi, chứ không hề hạnh phúc như bên ngoài gia đình hai bên thấy. Bây giờ biết Hân đã có thai lại gần sinh cho nên Quân đang suy nghĩ tìm lý do để ly hôn với Thục Oanh, sau đó sẽ cho Hân với con của mình danh phận xứng đáng. Tối hôm đó, Quân lên tгêภ ๓.ạ.ภ .ﻮ tìm hiểu các kiến thức về phụ nữ khi mang thai, rồi tìm hiểu về sữa bầu, đồ sơ sinh cho em bé đến nỗi quên cả ngủ luôn.

Thục Oanh sau khi đi chơi với đám bạn đến khuya thì mới chịu về, nghĩ Quân và cả nhà đã ngủ nên đi nhè nhẹ, nhưng ai ngờ vừa mở cửa phòng thì thấy Quân đang nằm tгêภ sofa bấm điện thoại. Thục Oanh bật đèn lên, lấy quần áo đi vào để tắm xong ra thấy Quân chưa ngủ nữa thì hỏi :

-Hôm nay chồng em không ngủ sớm như mọi khi nữa mà nay chờ em về à. Chồng làm em cảm động quá đấy.

Quân ngừng tay đang bấm điện thoại lại rồi ngước lên nói :

-Em cảm thấy cuộc sống của anh và em quá tẻ nhạt và nhàm chán không. Chúng ta dù sao cũng chưa có gì ràng buộc nhau cho nên bây giờ anh muốn ly hôn. Anh cảm thấy mệt mỏi với cuộc hôn nhân này quá rồi Thục Oanh à.

-Cái gì, anh muốn ly hôn với em, anh muốn rời xa em để đi tìm con Hân đúng không, anh đừng có mơ, em sẽ không bao giờ ly hôn với anh để cho hai người có cơ hội đâu, không bao giờ anh hãy nhớ cho kỹ.

-Em đừng cố chấp như vậy, em còn trẻ, tương lai em vẫn sẽ tìm được một người thích hợp với em rất nhiều. Hà cớ gì cứ phải ở bên người không yêu mình.

-Nhưng em yêu anh mà Quân, trong lòng em chỉ có duy nhất một mình anh thôi, anh đừng ly hôn với em được không. Nếu anh quyết định ly hôn, em sẽ ʇ⚡︎ự ʇ⚡︎ử cho anh xem.

Quân dường như cạn lời với Thục Oanh nên không trả lời lại nữa mà tắt đèn rồi tắt điện thoại leo lên sofa ngủ, để Thục Oanh đứng đó một mình. Sáng hôm sau, Quân dậy từ rất sớm, thay quần áo xong thì xuống nhà ăn sáng, bà Liên đang ngồi ăn thấy Quân đi xuống thì vẫy tay lại bàn ngồi. Quân đi lại ngồi xuống, trong lúc chờ cô Tám đem đồ ăn ra thì bà Liên hỏi :

-Hôm nay đi đâu sớm vậy con.

-Dạ, con đi công viên mẹ ạ. Sao hôm nay mẹ dậy sớm thế.

-Mẹ già cả rồi có ngủ nghê gì được đâu con, giờ chỉ mong có đứa cháu bế bồng tuổi xế chiều thôi. Mà con với Thục Oanh hai đứa cưới cũng lâu rồi, tranh thủ sinh em bé đi là vừa.

-Chuyện con cái để tính sau đi mẹ, con vẫn còn trẻ mà. Bây giờ tập trung vào sự nghiệp trước đã.

-Con còn trẻ nhưng mẹ thì không, nói chung hai đứa cứ tranh thủ sinh em bé đi đấy, mẹ mà biết hai đứa kế hoạch thì đừng nhìn mặt mẹ nữa.

-Dạ con biết rồi.

Vừa dứt lời thì cô Tám bê đồ ăn sáng tới, Quân tranh thủ ăn nhanh rồi ra ngoài. Bà Liên nhìn thấy chỉ biết thở dài, giá như lúc trước bà không ép Quân lấy Thục Oanh mà để nó với Hân quen nhau, bây giờ có khi đã có cháu bế rồi, chứ đâu phải chờ đợi như vậy. Nhắc đến Hân, bà chợt nghĩ từ hôm bà nói chuyện với con bé thì đến nay không thấy sự xuất hiện của con bé nữa, không biết bây giờ con bé như thế nào rồi. Chứ nhìn con trai bà ngày ngày đi làm từ sáng sớm tới tối mịt mới về, vợ thì bỏ bê, bà thấy nản thật sự. Nhìn xuống tô bún đang có dấu hiệu nở dần, bà vội cầm đũa ăn nhanh rồi lên sân thượng tập thể dục.

Quân sau khi ra khỏi nhà thì đến cửa hàng sữa mua sữa đem cho Hân, không biết Hân uống loại nào nên Quân lấy hai hộp sữa hàng ngoại cho Hân uống thử, sau đó ghé mua trái cây, đồ ăn sáng rồi đem qua cho Hân. Khi đến nhà, thấy cửa khoá bên trong, biết Hân còn ở nhà nên Quân nhấn chuông.

Tôi đang mơ màng ngủ thì nghe có người nhấn chuông cửa, tôi vội tung mền đi từ từ ra mở cửa, vừa đi vừa nghĩ giờ này Hương đi học rồi thì còn ai kiếm nữa không biết. Khi ra tới nơi, tưởng là ai thì ra là Quân đứng đấy, tay ҳάch nách mang đem đồ qua cho tôi. Tôi mở cửa, Quân đi vào để đồ tгêภ bàn rồi nói :

-Em mới ngủ dậy hả, tối qua con có hành em không. Anh có mua sữa mà không biết em uống loại nào, nên mua hai hộp này cho em uống thử, bây giờ em vào vệ sinh cá nhân đi rồi ra ăn sáng, anh mua rồi nè.

Tôi nghe xong thì đi vào vệ sinh cá nhân, sau khi xong xuôi, tôi đi ra thì thấy Quân đã để sẵn đồ ăn rồi, tôi tiến lại ngồi xuống bàn thì Quân nói :

-Vẫn còn nóng đó, em mau ăn đi.

Tôi cầm đũa lên ăn, Quân thì chạy đi nấu nước rồi pha cho tôi ly sữa bầu để sẵn kế bên. Sau khi ăn xong tôi vẫn một mực im lặng, Quân thấy tôi chần chừ không uống sữa thì nói :

-Sao em không uống đi, hay nóng quá để anh thổi nguội cho em dễ uống nhé. Hay là em lại giận anh chuyện hôm nay ʇ⚡︎ự ý đến, anh chỉ đem sữa với đồ sang cho em thôi mà.

Nhìn vẻ mặt nụng nịu của Quân mà tôi bật cười, Quân thấy tôi cười chắc trong lòng vui lắm, suốt một đêm qua tôi cũng đã suy nghĩ rất nhiều nên bây giờ cũng tới lúc nói với Quân rồi, tôi thở dài lấy hơi rồi nói :

-Tối qua em đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện của chúng ta, về Bắp. Vì muốn con có đầy đủ tình thương của ba mẹ nên em sẽ đồng ý để anh thường xuyên đến đây cho tới khi em sinh. Những chuyện em làm đều là vì con cả, còn chuyện em và anh khi nào anh với Thục Oanh chấm dứt, em sẽ suy nghĩ tiếp.

-Cảm ơn em đã cho anh cơ hội có trách nhiệm với con và em. Anh có nghe Hương nói, em vẫn đi làm ở quán cũ đúng không. Bây giờ, em nghĩ đi ở nhà cho khỏe, anh sẽ nuôi hai mẹ con.

-Bây giờ mới hơn tám tháng thôi, em định làm hết tháng rồi sẽ nghĩ. Cuối tuần tới em sẽ đi mua đồ cho con, anh có muốn đi cùng không.

-Có chứ, khi đấy em nhớ chờ anh đi nhé. Bây giờ anh phải đến công ty làm việc rồi. Nếu em có muốn ăn gì thì cứ nhắn nói anh nha, anh mua đem tới cho.

-Em biết rồi, anh mau đi làm đi.

Tôi nói xong thì Quân hôn lên trán tôi rồi cúi xuống xoa xoa cái bụng rồi cũng hôn lên một cái xong mới chịu rời đi. Sau khi Quân đi, tôi ra đóng cửa lại rồi vào ngủ thêm tí nữa. Hơn mười giờ thì tôi dậy nấu đồ ăn chờ Hương về ăn cơm, nấu xong hết thì tôi lôi trái cây khi nãy Quân mua đem ra gọt để lát ăn cơm xong ăn tráng miệng. Tôi vừa gọt xong thì Hương cũng vừa về tới, tôi nói nó thay quần áo, rửa sạch mặt mũi rồi ra ăn cơm. Trong bữa cơm, Hương nhìn tгêภ bàn có thêm hai hộp sữa mới thì liền hỏi :

-Ủa mày mới đi mua sữa nữa hả.

-Đâu có, sữa của Quân mua đem đến đấy chứ tao có mua đâu.

-Sáng nay Quân đến à, thế có nói chuyện của Bắp không.

-Có, tao nói sẽ để Quân chịu trách nhiệm với Bắp cho tới khi tao sinh, rồi còn chuyện của tao với Quân thì khi nào chấm dứt với Thục Oanh thì tao sẽ suy nghĩ tiếp.

-Ừ, như thế cũng được. Mà sắp sinh rồi còn hơn tháng nữa chứ mấy, đi làm về tối cẩn thận đó nha.

-Tao biết rồi, thôi ăn cơm đi cho tao dọn đây nè.

Ăn xong tôi đem trái cây ra để hai đứa cùng ăn, xong hết thì tôi đi lại dọn nhưng Hương không cho, nó nói khi nãy ở nhà nấu nướng mệt rồi, giờ nghỉ ngơi đi. Nó vừa nói vừa xoa xoa cái bụng của tôi, thì thầm với Bắp xong mới chịu để tôi vào phòng nghỉ.

Hôm nay đi làm, khi tới quán tôi thấy anh Thuận mua cho tôi rất nhiều trái cây dành cho bầu. Tôi ái ngại nói :

-Anh Thuận sau này đừng mua cho em nhiều như vậy nữa nhé, em ăn không hết với em ngại lắm.

-Anh mua cho Bắp ăn chứ có mua cho em đâu, ăn vào cho Bắp mau lớn nhanh ra ngoài chơi với ba Thuận chứ.

-Em biết anh có tình cảm với em, em cũng biết anh luôn dành những gì tốt đẹp nhất cho em kể cả công việc này, nhưng trong lòng em chỉ xem anh như một người anh trai không hơn không kém. Thế nên sau này anh đừng làm những việc như vậy nữa, em không đáng để anh làm vậy đâu.

-Nếu em đã biết em có tình cảm với em vậy thì em chấp nhận anh đi, anh hứa sẽ lo cho hai mẹ con em, cũng sẽ xem Bắp như con của anh. Em có thể chấp nhận anh được không.

-Em xin lỗi, trong lòng em chỉ có duy nhất một người thôi, đó chính là ba Bắp. Anh đừng nói những lời như vậy nữa. Thôi em phải làm việc rồi, anh về phòng mình đi.

Tôi nói xong thì cảm thấy anh Thuận buồn dữ lắm, đôi mắt anh trống rỗng sau đó quay người bước đi. Tôi nghĩ thà nói một lần cho xong chứ để dây dưa chỉ Ϯộι mỗi anh Thuận thôi. Người ta có câu, không yêu thì đừng bắt đầu mối quαп Һệ cho nên giải quyết bây giờ là thích hợp nhất.

…..

Thục Oanh dạo gần đây không đi chơi đêm nữa mà ngoan ngoãn ở nhà làm dâu hiền vợ tốt. Hôm nay ở nhà buồn chán quá, nên Thục Oanh liền xin phép bà Liên về nhà mình chơi, bà gật đầu thì Thục Oanh cũng đi. Khi về tới nhà mình, Thục Oanh được kẻ hầu người hạ, sướиɠ như bà hoàng luôn. Bà Trang nghe tin con gáι về thì làm bao nhiêu là món ngon để con ăn cho thỏa thích. Sau khi ăn xong, cả hai kéo nhau lên phòng tâm sự, bà Trang hỏi :

-Cuộc sống hai vợ chồng con thế nào, cưới nhau gần năm rồi mà chưa chịu sinh con hả.

-Con với anh Quân có ngủ cùng đâu mà có thai được hả mẹ.

-Cái gì, không lẽ hai đứa ngủ riêng từ hôm cưới đến giờ. Con mau nghĩ cách gì đi chứ, bây giờ nó sắp lên quản lý công ty nhà nó rồi, gáι vây quanh nó thiếu gì. Con cứ như vậy mất chồng lúc nào không hay đâu đấy.

-Con cũng mệt mỏi lắm, anh Quân toàn tránh né con nên con làm gì được. Mà gần đây anh ấy còn đòi ly hôn với con nữa.

-Nó dám đòi ly hôn với con hả, thằng này dạo đây quá quắc lắm rồi. Con gáι nhà người ta muốn cưới là cưới, muốn ly hôn là ly hôn à. Đừng mơ, mẹ không cho phép đâu.

-Con nghĩ anh ấy đòi ly hôn với con là để đi tìm con Hân đó mẹ. Ngày mai con sẽ liên hệ công ty thám ʇ⚡︎ử điều tra nó xem mới được.

-Đúng rồi con, phải điều tra xem thế nào rồi tính nữa.

-Dạ mà thôi con về nhà bên đấy đây không mẹ chồng con trông. Con chào mẹ con về nhé.

Bà Trang gật đầu rồi đi xuống cùng con gáι, đi ra đến cổng thì xe cũng vừa đến, chờ con vào xe thì bà Trang mới chịu vào nhà. Ngồi tгêภ xe, Thục Oanh liền liên hệ công ty thám ʇ⚡︎ử điều tra về Hân cho mình, bên công ty hẹn sau ba ngày sẽ có kết quả. Thục Oanh hài lòng cười thầm trong lòng, sẽ không bao giờ để chồng mình đến với con yêu nghiệt này.

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất