Mẹ kế chương 21

Vũ Linh 672

An nhìn thái độ khẩn khoản của bà Khoan, cô hiểu bà chính là đang lo cho con trai mình. An nhìn thấy trong ánh mắt bà là nỗi lo lắng đang hiện hữu, cả trên gương mặt, vầng trán nhăn nheo nghĩ suy của bà.

“Bác đừng lo. Cháu sẽ không hồ đồ mà vội vàng ᵭάпҺ giá những chuyện như thế này đâu.”

“Bác cảm ơn con. Mong con hãy bên cạnh thằng Khiêm mà dẫn đường chỉ lối cho nó. Trông thì to ҳάc vậy thôi chứ trong chuyện tình cảm nó còn dại lắm con ạ.”

An bị bà Khoan làm cho cảm động rồi. Cô cảm nhận được rõ ràng tình yêu của bà dành cho con trai và sự chân thành dành cho cô. Cô không muốn bà lo lắng và cũng muốn phụ tấm lòng của bà.

“Chúng con sẽ cố gắng hết sức! Bác đừng lo!”

“Có câu nói này của con bác cũng yên tâm hơn rồi.”

Bé Vân đi ra thấy bà và cô nó giống như vừa khóc xong thì lo lắng hỏi:

“Bà ơi bà khóc hả bà? Có phải là do cái cô hồi nãy không ạ? Cô ấy mắng bà hả bà? Cô ấy dữ lắm. Cô ấy cứ nhìn cháu. Cháu cũng sợ…” Con bé bị ám ảnh bởi phụ nữ. Gặp ai nó cũng tưởng giống như Linh. Dĩ nhiên là trừ An ra.

“Có chúng ta ở đây rồi không ai làm gì được cháu cả. Cháu đừng sợ!” Bà Khoan ôm cháu vào lòng vỗ về. Trời đang êm đẹp sao lại có chút gợi mây đen thế này? Liệu rồi có xảy ra giông bão gì không đây? Bà Khoan lo lắng thầm nghĩ.

***

5 giờ chiều, Khiêm mới xong công việc ở công ty. Nhân viên đã về hết. Chỉ có Khiêm và Dũng, người bạn cùng mở công ty với anh ở lại sau cùng để bàn bạc công việc.

Dũng đi xe ra trước còn Khiêm thì đi sau. Vừa ra đến cổng thì có một chiếc xe ô tô đã chặn trước mũi xe của Khiêm. Anh nhấn còi báo hiệu xin đường nhưng chiếc xe vẫn cố tình nằm im tại chỗ. Khiêm đành phải mở cửa xe bước xuống lại cửa xe gõ:

“Xin lỗi! Phiền cô tránh đường cho xe tôi qua!”

Cánh cửa xe từ từ mở ra. Người phụ nữ bước xuống xe gỡ kính nhìn Khiêm.

“Lâu rồi không gặp! Anh cũng không thay đổi gì mấy.”

Khiêm ngỡ ngàng giây lát nhìn người phụ nữ.

“Diễm…”

“Vậy là anh vẫn chưa quên em.”

“Tôi đã nói em đừng tìm tôi nữa rồi mà.”

“Nhưng em vẫn muốn gặp anh. Em muốn biết anh giờ sống thế nào. Thế cũng không được sao? Sao anh lại khó khăn với em vậy?”

Diễm hờn dỗi, cái miệng cong cong vẫn như thuở nào. Lòng Khiêm cũng trùng xuống. Hóa ra bao lâu nay, cô ấy vẫn vậy. Những kí ức ngọt ngào ngày xưa ùa về. Khiêm cảm thấy động lòng.

“Đi! Đi uống với em một ly cà phê.”

Diễm ʋòпg tay khoác tay Khiêm một cách ʇ⚡︎ự nhiên như ngày nào. Cô chẳng có chút gì ái ngại cả dù hai người đã chia tay đường ai nấy đi mười lăm năm rồi.

“Tôi…” Khiêm đẩy tay Diễm ra nhưng cô ta lại cố tình nép รá☨ vào anh.

“Chẳng lẽ anh không nể mặt em chút nào sao? Em lặn lội từ Canada về đây cũng chỉ để gặp anh thôi đấy.”

“Nhưng tôi…” Khiêm chần chừ nửa muốn nửa đừng. Không hiểu sao đối diện với Diễm anh lại không còn quyết tâm từ chối như hôm trước nữa.

Thấy thái độ của Khiêm có vẻ xuôi xuôi rồi, Diễm cười, đuôi mắt xếch lên nói:

“Vậy nhé! Anh lái xe vào công ty đi rồi lên xe em.”

Diễm kéo tay Khiêm lại chỗ xe anh rồi mở cửa xe đẩy anh vào.

“Nào! Nhanh lên đi anh!”

Khiêm đơ người rồi cũng làm theo ý của Diễm như thể ma xui quỷ khiến vậy.

Hai người bọn họ đến một quán cà phê sang trọng ở thị trấn.

Diễm xuống xe khoác tay Khiêm nhưng anh lùi lại cố tình né tránh. Diễm hơi hụt hẫng không vui trong lòng nhưng miệng vẫn cười tươi ngon ngọt không nài ép Khiêm nữa.

Khiêm gọi một ly cà phê đen không đường. Diễm nhìn anh, ánh mắt đưa đẩy:

“Anh không thay đổi gì mấy. Vẫn là anh của ngày xưa.”

Khiêm không nhìn Diễm mà nhìn vào khoảng không xa xa.

“Em cũng vậy. Chỉ có điều xinh đẹp hơn xưa nhiều.”

“Thật sao?”

Diễm cười giòn: “Nhưng sao anh lại không nhìn em?”

Khiêm không muốn trả lời những câu hỏi này của Diễm, anh lảng tránh:

“Em tìm anh có chuyện gì?”

“Thì em đã nói rồi mà. Em muốn biết cuộc sống của anh bây giờ ra sao?”

“Cũng tạm ổn.”

“Có thật không?”

“Ý em là sao?”

“Em nghe nói anh có một đứa con gáι. Và anh đã ly hôn vợ.”

“Vợ chồng hết duyên nợ thì chia tay thôi. Không có gì là bất thường cả. Cũng giống như em với anh vậy.”

“Nhưng em và anh thì chưa hết duyên nợ.”

Diễm chợt hạ giọng nhỏ lại, mắt rũ xuống: “Thật ra em cũng không hạnh phúc. Em đã ly hôn chồng hai năm rồi.”

Khiêm nghe Diễm nói xong thì nhìn cô:

“Sao lại vậy? Nghe nói em sống hạnh phúc lắm mà.”

“Vì em không yêu anh ta. Em… Em vẫn còn nhớ đến anh.”

Lời nói của Diễm khiến Khiêm chợt thấy trái tιм mình rung lên. Anh cố giữ bình tĩnh ngăn cảm xúc của mình lại.

Diễm bất ngờ nắm lấy tay Khiêm nói:

“Anh Khiêm! Là em sai rồi. Em đã phụ anh. Em đã phải trả giá mười mấy năm cô ᵭộc ở xứ người. Giờ em hối hận lắm. Em trở về đây để tìm anh. Anh đã ly dị vợ. Thật may quá! Em cảm giác như ông trời vẫn còn thương chúng ta nên mới đẩy chúng ta vào hoàn cảnh này. Anh Khiêm, nếu anh vẫn còn tình cảm với em thì…”

“Diễm!” Khiêm cầm tay cô ta nhẹ nhàng nhấc ra khỏi tay anh:

“Anh rất tiếc về chuyện vợ chồng em. Nhưng chuyện của chúng ta đã là quá khứ rồi. Anh không muốn nhắc đến nữa. Giờ anh phải về ăn cơm cùng gia đình. Mẹ anh và con gáι anh vẫn đợi anh ở nhà. Mình về thôi.”

Khiêm dứt khoát rồi gọi tiếp viên ra tính tiền. Xong anh đứng dậy trước. Diễm thấy thái độ của Khiêm như vậy thì không dám nài nỉ anh thêm nữa. Cô thừa hiểu tính của anh. Một khi đã từ chối điều gì là quyết định luôn không thể lay chuyển nữa. Cô ta đành nhẫn nhịn chờ cơ hội khác.

Khiêm về đến nhà thì đã bảy giờ tối. Bà Khoan và bé Vân vẫn chờ cơm anh.

“Mẹ, sao hai người vẫn chưa ăn sao?” Khiêm thấy cơm canh vẫn còn nguyên trên bàn liền hỏi.

Bà Khoan thấy Khiêm về muộn thì mặt không vui chút nào. Bình thường anh cũng hay về muộn nhưng vì công việc nên bà chỉ càm ràm vài câu là xong. Nhưng hôm nay bà ít nói, mặt lạnh lùng vào phòng gọi cháu gáι ra ăn cơm chứ không nói gì.

Đợi con trai ăn cơm xong, bà Vân kêu bé Vân vào phòng học bài còn mình thì ngồi ngoài phòng khách lấy cớ là dọn dẹp để rào trước đón sau với con trai.

“Anh đi đâu thì đi, làm gì thì làm nhưng đừng để ảnh hưởng đến con anh là được. Tôi nấu cơm xong gọi nó ăn mà nó cứ nhất nhất đòi chờ bố về mới ăn đấy. Con bé nó cũng lớn rồi, Ьắt đầu nhận thức được nhiều thứ rồi.”

“Vâng! Con biết rồi mẹ.”

“Còn nữa. Chuyện cô giáo An tôi cũng đã nói thẳng với anh trước rồi. Tôi là tôi rất ưng cổ. Con bé Vân lại càng thích cổ. Còn anh tôi chả rõ ý anh thế nào. Nhưng là mẹ anh tôi khuyên anh một điều, tìm được người như con bé không dễ đâu. Phụ nữ ai ích kỷ cả. Hiếm ai mà thương con người khác. Nếu anh thương con gáι mình thì hãy nghĩ đến nó trước. Đừng có mà chạy theo mấy cái rung động tình cảm trai gáι chẳng rõ trắng đen ngoài kia. Anh chỉ cần làm cho con bé buồn là tôi với anh không còn mẹ con gì sất.”

Bà Khoan tuyên bố.

Khiêm mặt nghệt ra. Sao ʇ⚡︎ự nhiên bà lại nói thế nhỉ? Chẳng nhẽ bà lại thấy mình đi với cô ấy sao? Không thể nào! Mẹ mình chỉ quanh quẩn ở nhà làm sao mà thấy được. Khiêm lo lắng đến toát cả mồ hôi.

“Vâng! Con biết rồi. Mẹ đừng lo!”

“Biết rồi thì đừng có mà để đấy. Nói phải đi đôi với làm.”

Bà Khoan đứng dậy đi vào phòng cháu gáι, Khiêm mới đỡ căng thẳng hơn một chút.

Dọn xong anh ngồi xem ti vi một lát thì có tin nhắn đến.

“Anh đang làm gì vậy?” Là tin nhắn của Diễm.

Khiêm chần chừ không biết có nên trả lời hay không thì lại có một tin nhắn khác đến. Đây không phải là tin nhắn điện thoại mà là từ zalo. Một số điện thoại lạ chưa lưu trong danh bạ. Nhưng anh nhìn là biết ngay số điện thoại của Diễm. Cô dùng hai số. Một số có đuôi là ngày sinh của cô và một số có đuôi là ngày sinh của anh. Cuối cùng thì Khiêm cũng không thể cưỡng lại sự tò mò của mình, anh nhấn vào tin nhắn của người lạ xem. Là hình ảnh của hai người từ thuở còn mặn nồng. Chẳng nhẽ cô ấy vẫn còn giữ những tấm hình này? Trái tιм Khiêm khẽ rung lên. Lại thêm vài ba hình ảnh nữa được gửi sang máy điện thoại của anh. Khiêm bấm vào liên tục để xem. Tất cả những hình ảnh Diễm gửi đến anh như một thước phim quay chậm về quá khứ của hai người.

Advertisement

Có tiếng động. Khiêm giật mình ngẩng mặt lên. Thì ra là một quyển sách trên giá vừa bị rơi xuống. Khiêm thở phào như kẻ trộm vừa thoát khỏi ngôi nhà mình ăn cắp. Anh sợ bà Khoan đi ra không may Ьắt gặp anh đang xem những hình ảnh này. Nhất là lại do Diễm gửi đến thì chắc chắn bà sẽ không tha cho anh.

Khiêm cẩn trọng cất lại cuốn sách về vị trí cũ rồi tắt điện lên phòng mình mở điện thoại ra xem.

“Anh thấy chưa? Anh chẳng thay đổi gì cả. Thậm chí còn đẹp trai phong độ hơn ngày xưa.”

Diễm nhắn lại một dòng tin trên zalo kèm một icon mặt cười có in hình trái tιм ngượng ngùng.

“Em vẫn còn giữ những thứ này sao?”

“Có chứ sao không. Em làm sao mà quên được. Có những chuyện đã khắc sâu vào tâm trí của người ta đi theo đời đời kiếp kiếp đó anh. Chính vì có những khoảnh khắc như vậy nên em cả đời không thể quên được anh dù có ở bên cạnh bất kỳ người đàn ông nào.”

Khiêm ngập ngừng trước câu nói của Diễm.

“Anh Khiêm! Anh là người đàn ông tuyệt vời nhất mà em gặp trong cuộc đời này. Sai lầm lớn nhất của đời em là đã rời xa anh. Em hối hận lắm. Em muốn quay lại bù đắp cho anh. Cho những ngày xa cách của hai chúng ta.”

Hàng loạt tin nhắn của Diễm liên tục gửi đến máy của Khiêm nhưng anh không phản hồi. Trong đầu anh bây giờ cảm xúc đang đảo lộn quay cuồng. Những lời nói nũng nịu của Diễm ngày nào hiện lên bên tai ngay.

“Khiêm! Con còn thức không?”

Tiếng bà Khoan ngoài cửa làm Khiêm bừng tỉnh.

“Dạ! Con còn thức.”

Khiêm vội tắt nguồn điện thoại để tin nhắn không báo đến nữa rồi mới đứng dậy ra mở cửa.

“Bố con mới gọi điện cho mẹ. Thằng cu Tí nhà con Hoan nó bị sốt siêu vi lên viện rồi. Mai mẹ phải về sớm lên phụ em con. Bé Vân con chở đi học rồi nhờ cô An đón giùm nhé. Nhớ không được giao con bé cho ai đâu đấy. Vài hôm ổn ổn là mẹ lên.”

“Vâng! Con biết rồi. Mai con đưa bé Vân đi học xong sẽ chở mẹ vào Ьệпh viện luôn xem tình hình thằng bé thế nào.”

“Ừm. Vậy nếu không có việc gì quan trọng thì ngủ sớm đi! Vài ngày không có mẹ ở nhà liệu mà ʇ⚡︎ự lo cho hai cha con.”

“Con biết rồi.”

Bà Khoan nhìn con trai dò xét giây lát thấy điện thoại im ắng không có biểu hiện gì khả nghi mới yên tâm đi xuống tầng.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất