Mặt trời sau giông bão – Chương 16

Vũ Linh 145

Tác giả: An Yên

Thấy Huyền có vẻ bình tâm, ông Tráng gật đầu:

– Ừ, tôi hi vọng cô hiểu những gì tôi nói. Bởi mẹ cô cũng là người tôi trân trọng, chỉ là không có lòng yêu thôi.
Khánh Huyền im lặng không nói, cô ta ngước mắt nhìn lên trần phòng giam và thở dài. Cảm giác điều gì đó bất ổn, ông Tráng nói một câu trước khi ra khỏi phòng tạm giam:
– Cô vẫn còn cơ hội làm lại cuộc đời, đừng để mẹ thất vọng thêm lần nữa…

Rồi bóng lưng của ông bước ra ngoài. Khánh Huyền nhìn theo bóng lưng ấy và cô ta hiểu phần nào lý do mẹ mình yêu ông Tráng đến như thế. Có thể trông ông còn lạnh lùng, khó gần nhưng những gì ông vừa nói chất chứa rất nhiều tâm trạng. Huyền ngồi thụp xuống và khóc nức nở. Ông Tráng nói đúng, là cô sai. Cô sai vì vội vã cho rằng người gây đau khổ cho mẹ mình là ông ấy. Một tình yêu đơn phương thì mãi là sự im lặng, người ta nào biết, nào ai hay đâu chứ. Thậm chí nếu ông ấy có biết mà chẳng thể rung động thì đâu có thể gọi là tình yêu. Lần đầu tiên sau những gì cô nghĩ là thành ʇ⚡︎ựu đạt được trong công cuộc trả thù, Khánh Huyền thấy đau đớn. Mẹ cô đã ôm mối tình duy nhất của cuộc đời xuống mồ và đến lúc lìa đời bà cũng chẳng một câu oán trách ông. Còn cô lại không cam tâm nhìn mẹ đơn ᵭộc đi về cõi vĩnh hằng nên muốn bà được công bằng. Cô muốn thế mà nào chịu hiểu rằng tình yêu là phải bắt nguồn từ hai phía, rằng mẹ cô cam tâm chấp nhận đối phương mà chẳng thể mở lòng với ai, bà mãn nguyện khi ông ấy hạnh phúc. Đâu phải tình cảm nào cũng được đền đáp. Nhưng hiểu được như thế thì muộn rồi, cô đã phá nát một gia đình, bà Tâm có lẽ cũng gián tiếp vì cô mà ૮.ɦ.ế.ƭ, một công ty suýt phá sản cũng vì sự ích kỷ của cô. Mẹ, con đã không làm theo lời mẹ dạy là phải sống thật thà, phải luôn học hỏi, con đã không ngoan, mẹ buồn con lắm đúng không ạ? Con nhớ mẹ, con muốn quay lại cuộc sống ngày xưa, mẹ đi làm ở quán ăn và cuối ngày, con chờ mẹ đầu ngõ, muộn mấy con cũng chờ. Hồi ấy mình nghèo mẹ nhỉ, buổi sáng mẹ thường nấu cơm và bỏ vào chiếc cặp l*иg, rồi ủ vào chăn cho ấm để trưa con về ăn, cơm vẫn còn nóng. Tối đến, con ăn cơm nguội, nhưng thể nào mẹ về cũng sẽ đem món gì đó ngon cho con. Dù đó là đồ thừa của khách, mẹ vẫn luôn dành những miếng ϮhịϮ, miếng cá nguyên vẹn nhất cho con. Con đã từng ước sau này sẽ học giỏi và làm ra nhiều tiền, đưa mẹ đi ăn những nhà hàng sang trọng, ăn không hết sẽ xếp gọn đồ ăn để người phục vụ như mẹ đỡ cực. Cuộc sống ngày ấy nghèo nàn nhưng luôn vui, mẹ cũng cười khi con ăn ngon lành những thứ mẹ đưa về. Tết đến, kiểu gì mẹ cũng mua cho con quần áo mới. Có những chiếc váy hơi đắt một chút nhưng vì con thích nên mẹ phải dành dụm rồi trả giá lên xuống nữa. Con học giỏi, lễ phép là mẹ vui. Mẹ bị Ьệпh trong người nhưng con nào hay biết. Khi con lớn, biết ra quán phụ mẹ rửa bát, lau bàn để người ta thêm cho mẹ đồng lương, khi con đủ trưởng thành để thấu mọi vất vả hi sinh của mẹ, thì mẹ lại rời xa con. Mẹ, con chỉ hạnh phúc khi có mẹ, thế gian này lắm lo toan và mưu mô, không hợp với con mẹ ạ. Con sai rồi, con sẽ gặp mẹ để xin lỗi mẹ, mẹ nhé!.

Những giọt nước mắt thi nhau rơi xuống gò má, rơi vào kẽ miệng Khánh Huyền. Cô ta quay mặt vào tường, đưa nhẹ lưỡi ra ngoài. Chỉ cắn mạnh một cái thôi mà, mọi cảm giác đau đớn sẽ hết. Cô từng nhìn tгêภ phim ảnh rồi đấy thôi, chỉ mấy chục giây thôi mà. Giá mà đang ở bên ngoài, cô sẽ uống tђยốς hay làm gì đó nhẹ nhàng hơn, nhưng ở đây thì cách này là nhanh nhất. Cảnh sát ở ngoài kia, họ chẳng để ý đâu. Khi họ biết được thì chẳng phải cô đã gặp được mẹ thân yêu rồi sao? Huyền nhắm mắt lại, hai hàm răng định siết lại. Thế nhưng, trước mắt cô chợt hiện lên hình ảnh bà Thư, nụ cười của bà phúc hậu lắm. Bà vừa nhìn cô cười vừa lắc đầu:

– Con ngoan, cố gắng học giỏi nhé. Sắp Tết rồi, nếu giỏi mẹ sẽ mua váy mới cho con. Con mẹ xinh như công chúa, sau này phải làm nghề gì đó thật tốt đẹp nha con!
Huyền vội vàng mở mắt, đảo mắt tìm kiếm mẹ, nhưng bức tường nhà giam lạnh lẽo trước mặt khiến cô bừng tỉnh. Không, cô không được ૮.ɦ.ế.ƭ! Bao nhiêu công lao nuôi dưỡng, dạy dỗ của mẹ. Cô ૮.ɦ.ế.ƭ rồi, ai sẽ trả ơn mẹ đây? Huyền nhớ lại lời ông Tráng ban nãy:” đừng để mẹ thất vọng thêm lần nữa”. Hóa ra ông ấy đã cảm nhận được việc Huyền muốn c.h.ế.t quách đi cho xong. Nhưng một lần nữa, người đàn ông đó lại đúng.
Nếu cô ૮.ɦ.ế.ƭ thì ai thực hiện ước mơ cho mẹ cô, rằng cô sẽ thành tài?. Huyền thu lưỡi lại và cứ ngồi lặng thinh như thế. Một tia hi vọng lóe lên trong đầu óc cô…

Cuối cùng, phiên tòa xử Huyền và Tuấn cũng diễn ra. Vì cả hai thành khẩn khao báo, mọi hồ sơ thủ tục được làm nhanh chóng. Xét theo mức độ thiệt hại của công ty do Huyền và Tuấn gây ra , Trần Khánh Huyền bị kết án bảy năm tù giam, còn Tuấn chịu hình phạt bốn năm tù. Khi các đồng chí cα̉пh sάϮ dẫn giải cả hai về trại giam, Huyền ngoái lại nhìn ông Tráng rồi nói:
– Cho tôi xin phép nói với ông ấy vài câu!

Nhận được cái gật đầu của ông Tráng, cα̉пh sάϮ cho cô đứng đối diện với ông, cô ta nhìn thẳng vào ông với ánh mắt cương quyết:
– Tôi muốn xin lỗi ông vì những gì đã gây ra cho công ty và gia đình ông. Tôi cũng muốn cảm ơn ông vì những lời nói của ông đã giúp tôi hiểu ra sai lầm của mình. Tôi đã nghĩ đến cái ૮.ɦ.ế.ƭ. Nhưng ông nói đúng, tôi không thể để mẹ thất vọng thêm lần nào nữa. Tôi sẽ thay đổi.
Ông Tráng gật đầu:
– Nếu cô hồi tâm chuyển ý, tôi hứa khi cô ra tù, tôi vẫn nhận cô vào TT làm việc, nếu lúc ấy công ty còn tồn tại. Cô có thể không làm vị trí kế toán nhưng chắc chắn sẽ không thất nghiệp.
Huyền cúi đầu:

– Cảm ơn ông!
Cảnh sát dẫn Huyền đi, chiếc còng số tám lúc này không khiến cô thấy khó chịu và lạnh lẽo, mà nó nhắc cho cô nhớ về một quãng thời gian – đó là quãng đường hồi sinh của chính cô.
Còn Tuấn, anh ta ngoái nhìn Nhi. Cô bước lại gần hắn và nói:
– Anh cứ yên tâm cải tạo, em vẫn sẽ chăm lo gia đình!
Tuấn gật đầu:
– Nhi, anh làm anh chịu, anh đã phá bỏ ước mơ của em. Thời gian này, mẹ mới mất, mong em giúp anh. Nhưng về sau, em có thể … làm đơn ly hôn, anh chấp nhận, vì cuộc hôn nhân này đã đem lại quá nhiều đau đớn cho em. Ra tù, anh sẽ làm lại cuộc đời, nhưng anh biết em sẽ không còn tin ở anh nữa. Anh quá khốn пα̣п rồi, nhưng chắc chắn anh sẽ phụ em chăm con dù chúng ta không còn là vợ chồng nữa.

Nhi sững người. Cô không nghĩ sau những gì gây ra, Tuấn lại nói được những lời ʇ⚡︎ử tế như thế. Tuy nhiên, những gì Tuấn nói cũng là ý định của cô. Hôn nhân cần bắt nguồn từ tình yêu. Nhưng cô và Tuấn đã có quá nhiều điều xảy ra khiến tình yêu chẳng thể trọn vẹn nữa. Một chiếc bình sứ dù có đẹp đến mấy, nhưng khi vỡ đi dẫu chủ nhân của nó có cố gắn, cố dán bằng thứ keo dính hảo hạng nhất cũng không thể nào lành lặn. Suốt đời người ta chỉ nhìn thấy những vết nứt mà thôi. Chất kết dính ấy sẽ nhắc nhở cho họ về những đau thương, mất mát do chính họ gây ra. Cô đã từng chịu đựng vì mẹ chồng mình, nhưng nay bà Tâm không còn, Nhi không thể đi ngay lúc này nhưng cô cũng chẳng thể sống mãi như vậy. Chẳng phải cô vô tâm, bởi cô từng nghĩ nhịn ทɦụ☪ cho con có một gia đình đầy đủ bố mẹ. Tuy nhiên, không phải đủ người mới là hạnh phúc, trong khi bé con mới chỉ là một giọt ɱ.á.-ύ, nó đã bị chính ông nội và bố chối bỏ. Nhi muốn cho con một mái ấm đúng nghĩa của nó dù chỉ có hai mẹ con, cô sẽ làm tất cả vì bé con của mình.

Ông Tráng, vợ chồng Tài và Nhi về đến nhà cũng đã chiều. Căn nhà hai tầng đã bị tụi côn đồ lấy sau lễ ba ngày của bà Tâm. Bố con ông Tráng lập bàn thờ cho bà ở gian nhà cấp bốn phía sau. Lúc đầu, vợ chồng anh Tài cùng bố mẹ bà Tâm định trả số tiền cả gốc lẫn lãi cho Tuấn, vì họ có khả năng và cũng để bà Tâm có chỗ thờ cúng ʇ⚡︎ử tế. Nhưng sau một lúc suy nghĩ, ông Tráng không đồng ý. Ông cho rằng mọi người đã giúp đỡ Tuấn quả nhiều lần, càng giúp Tuấn lại càng không biết hối cải. Anh ta sẽ nghĩ cứ vay rồi có người trả. Giờ cứ để như thế thì may ra Tuấn biết hối lỗi. Dù Tuấn làm ra những việc tày trời nhưng ẩn sâu bên trong vẫn là người có tình cảm. Giờ ngồi trong tù, nghĩ đến cảnh mẹ không có một nơi thờ phụng ʇ⚡︎ử tế dù bà đã xây dựng một cơ ngơi, nhưng rồi bị hắn phá nát, chắc chắn nghĩ tới cảnh ấy, Tuấn sẽ suy nghĩ và thay đổi. Vì vậy, ông ʇ⚡︎ự khấn với bà chịu khó ở lại đây một thời gian, ông sẽ tìm kiếm hợp đồng và chuộc lại căn nhà ở thành phố để đưa bà về. Mọi người đồng ý với những lời ông nói. Vú Bảy vẫn ở lại đó để nấu nướng và chăm sóc ông Tráng vì ông đi suốt ngày, nhà cửa cần bàn tay chăm lo. Nhi đã quay lại cơ sở mây tre đan làm việc sau một tuần bà Tâm mất. Tính đến nay bà đã đi được hai tháng, đứa bé trong bụng Nhi đã được sáu tháng tuổi. Trộm vía Nhi không bị nghén và bé phát triển khỏe mạnh trong bụng mẹ. Hôm nay dự phiên tòa xử Tuấn về nhà, Nhi thắp hương lên bàn thờ mẹ chồng mà nói:

Advertisement

– Mẹ, hôm nay anh Tuấn đã bị đưa ra xét xử, chắc mẹ ở nơi ấy cũng thấy rồi đúng không ạ? Bốn năm trong đó sẽ là thời gian để anh ấy bình tâm mẹ nhỉ? Mẹ ơi, con xin phép ở lại đây đến khi mẹ được một trăm ngày, con sẽ làm đơn ly hôn được không mẹ? Mẹ đừng buồn con nhé. Duyên của chúng con hết rồi, mẹ cũng chẳng còn ở bên con nữa, con ở đây cô đơn lắm. Nhưng con sẽ không đi xa đâu, con không làm con dâu thì xin là con gáι của mẹ, vẫn qua lại hương khói cho mẹ, mẹ cho phép con nha mẹ? Mẹ hiểu con mà!

Dù không còn được nghe bà nói, nhưng những ánh hoa lóe lên từ ngọn nến, nụ cười hiền từ của bà trong bức ảnh như thay lời gật đầu chấp thuận. Lúc còn sống, bà đã từng nói với Nhi rằng, bà biết cô thương bà mà chịu được đủ trò của Tuấn. Bà nói nếu bà mất đi, cô không chịu được nữa thì cứ ra đi. Người phụ nữ không nên chịu đựng, hi sinh một cách vô lý. Dù đức hi sinh là một phẩm chất tốt đẹp, nhưng sức chịu đựng của con người có hạn. Một khi đối phương không tôn trọng mình, không trân trọng hạnh phúc thì sự hi sinh và sức chịu đựng nào có ý nghĩa gì. Vợ chồng không có tiếng nói chung liệu con cái có hạnh phúc hay tâm lý của chúng sẽ bị ảnh hưởng? Nhẫn nhịn là tốt, nhưng chịu đựng mù quáng cũng có nghĩa là mình không tôn trọng chính mình, vậy thì còn ai trân trọng mình nữa! Nhi đã nghĩ nhiều đêm và đưa ra quyết định đó. Cô nghĩ bà Tâm hiểu và chấp thuận cho cô.

Thắp hương cho bà Tâm xong, Nhi vừa quay ra cửa thì bắt gặp một người đàn ông lịch lãm, cầm cặp tiến vào khoảnh sân nhỏ của nhà cấp bốn. Cô nghĩ đấy là người quen đến thắp hương cho mẹ chồng. Nhi cúi chào, người đàn ông đó nói:

– Tôi là Trần Văn Minh Chiến – luật sư đến từ Văn phòng luật sư thành phố!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất