Lỡ một chuyến đò – Chương 16

Vũ Linh 271

TÁC GIẢ : TRANG BUBY ( HUYỀN CHI )

Huy vừa dứt lời, cô định lấy điện thoại tгêภ tay Nhung thì Nhung đã tức giận hét lên cҺửι:

– Nguyễn Gia Huy, anh là tên khốn, loại khốn пα̣п nhất là tôi từng gặp. Anh có biết con người khác súc vật ở chỗ nào không, con người có lòng ʇ⚡︎ự trọng còn loại súc vật như anh tôi dám khẳng định lòng ʇ⚡︎ự trọng vẫn kẹt ở háng mẹ anh. Loại đàn ông tồi, đàn ông thối tha, loại cạn bã.

– Này cô, tôi biết cô là bạn vợ tôi, nhưng chuyện của vợ chồng chúng tôi cô không có tư cách để nói. Biết điều thì ngoan ngoãn yên phận một chút.

Nhung định lên tiếng cҺửι tiếp thì cô giựt lấy chiếc điện thoại tгêภ tay Nhung rồi ấn tắt máy. Nhung ngơ ngác nhìn cô, ấm ức hỏi:

– Sao không để tôi cҺửι էհằղ.ℊ ҟհố.ղ đó trận nữa.

– Thôi kệ đi, bà cҺửι anh ta nhiều chỉ tổ mỏi mồm bà thôi. Tôi đi về đây.

– Hả? Sao lại về? Ở đây đi, bố mẹ tôi đi công tác một tuần mới về cơ.

– Không, chuyện gì sớm muộn tôi cũng phải đối mặt. Càng dứt khoát càng sớm càng tốt.

– Bà về một mình ổn không? Hay tôi đưa bà về?

– Không sao. Tôi ổn mà.

Nói rồi cô đứng dậy chỉnh lại quần áo đầu tóc gọn gàng, bắt chiếc taxi trở về nhà. Khi chiếc ô tô ngày một tới gần với khoảng cảnh nhà mình lại khiến trái tιм cô như bị ai đó Ϧóþ nghẹt lại. Cô đứng trước cửa phải đến 5 phút sau mới bước chân vào trong. Cánh cửa mở sẵn, trái với suy nghĩ của cô, Huy vừa thấy cô đã vội vàng bước đến trước mặt cô, dè dặt kéo cô vào trong, vừa muốn mở miệng đã thấy cô né đi bàn tay của mình. Đôi mắt cô nhìn anh, chẳng dịu dàng ấm áp nữa, thay vào đó là ánh mắt sắc lạnh cùng thái độ vô cùng xa cách.

– Em về rồi à? Đêm qua có biết anh lo lắng cho em thế nào không?

– Chúng ta ngồi xuống ghế nói chuyện.

– Khoan hãy nói chuyện, bữa sáng anh chuẩn bị xong rồi, em ăn đã nhé.

– Tôi ăn no rồi.

– Vậy được, chúng ta sẽ nói chuyện.

Cô bình tĩnh ngồi xuống ghế, đối diện với chồng mình. Nhìn khuôn mặt anh lúc này, trái tιм cô như đông cứng lại. Mấy năm nay, cô chưa bao giờ có ý nghi ngờ tình cảm của chồng mình. Anh là người đàn ông cô quen đến từng cử chỉ, từng hơi thở, vậy mà anh lại lừa dối cô một cách tàn nhẫn.

– Hôm qua chẳng phải anh nói cần nói chuyện với tôi đúng không? Vậy có gì anh nói đi.

– Vợ à.

– Đừng gọi tôi là vợ (cô cắt ngang lời anh nói).

– An Nhi, em biết rõ anh yêu em mà đúng không, vì vậy chúng ta không thể ly hôn.

– Anh yêu tôi?

– Đúng, anh yêu em.

Cô cười nhạt nhìn anh rồi khẽ lắc đầu nói:

– Anh còn muốn lừa tôi đến khi nào nữa hả Huy? Tôi thật không ngờ anh nói dối không chớp mắt luôn ấy.

-Anh biết bây giờ anh có nói gì nữa em cũng sẽ không tin anh, nhưng mà anh thật sự yêu em.

– Anh đừng nói yêu tôi nữa, ghê tởm lắm! Nhìn cái bộ mặt giả dối của anh, tôi hận bản thân mình đã từng tin tưởng anh, yêu anh, làm vợ của anh.

Huy ngẩn người sững sờ, gương mặt bất giác co rúm lại, ánh mắt trở nên cực kỳ mất ʇ⚡︎ự nhiên. Cô nói tiếp:

– Nếu anh còn muốn tôi xem anh như một con người thì xin hãy trả lời tôi thành thật, hai người bắt đầu lâu chưa?

– Cách đây 4 tháng.

– Anh nói dối, 4 tháng mà hai người lại có con sao? Thằng bé mấy tuổi rồi?

– Gần 2 tuổi.

– 4 tháng của anh đó à?

– Thực ra là 2 năm trước cô ấy có về nước, trong bữa tiệc liên hoan cả anh và cô ấy đều uống quá chén nên đã dẫn đến việc đi quá giới hạn. Mãi tới 6 tháng sau cô ấy mới nói cho anh biết việc cô ấy mang bầu. Cô ấy đã sinh con bên Singarbo một mình. Cho tới 4 tháng trước mới chính thức về nước ở hẳn.

Nghe tới đây cô đã không thể kìm nén được mà rơi nước mắt. Hoá ra cô đã bị cắm sừng quá lâu rồi. An Nhi ơi là An Nhi, có phải cô đã quá ngốc chăng? Cô luôn ʇ⚡︎ự tin mình hiểu chồng mình nhất, hoá ra anh mới là người khó hiểu nhất.

– Việc anh từng đề nghị với tôi để xin con nuôi. Là anh muốn nuôi đứa bé này?

– Phải.

– Anh mới đi công tác 10 ngày, có phải là đi gặp mẹ con cô ấy?

Huy chần chừ không nói lên lời, cô bật cười trong nước mắt rồi liên tục gật đầu.

– Tôi hiểu rồi. Tại sao anh lại có thể ngụy trang giỏi như vậy hả Huy? Thực ra anh đâu cần thiết phải khổ sở giấu diếm làm gì, anh có thể nói thẳng với tôi mà. Chúng ta ly hôn, anh sẽ đường đường chính chính ở bên cạnh cô ấy.

– Nhưng anh không thể rời xa em.

– Đến giờ phút này, hãy thành thật với lòng mình đi. Anh là người đàn ông tham lam, anh chỉ muốn được hơn chứ không muốn mất đi. Tôi đang ʇ⚡︎ự hỏi, rốt cuộc anh có biết tình yêu là gì không?

– Nhi, em thực sự hiểu nhầm anh rồi… anh thực sự không có ý định phản bội em…

– Anh yên tâm, nếu như chúng ta ly hôn, tôi cũng sẽ không đem những việc xấu xa mà anh làm cho mọi người biết đâu. Nếu có ai hỏi tôi sẽ nói chúng ta không hợp nhau. Tôi cũng sẽ không đòi chia tài sản gì cả, chỉ làm ơn anh hãy biến khỏi cuộc đời tôi.

Dường như không thể kiên nhẫn thêm nữa, bàn tay Huy từ từ siết chặt lại, ánh mắt nhìn cô cũng đã có chút biến đổi.

– Ly hôn, ly hôn…mở miệng ra là cô đòi ly hôn. Cô nóng lòng ly hôn là vì cái gì? Là vì cô chán tôi rồi nên thèm trai lạ. Phải rồi, hắn có tiền, hắn có quyền, hắn có tất cả. Cô trách tôi ภﻮ๏’ạ’เ t’ì’ภ’ђ, còn cô thì sao? Khác gì gáι đ.ɨế๓?

Cô sững sờ nhìn Huy, trong lòng không khỏi có chút cười lạnh. Trái tιм cô lúc này đã bị tổn thương tới mức không còn cảm thấy đau nữa. Khi một người hoàn toàn mất hết hy vọng với một người thì trái tιм cũng trở nên lạnh lẽo như một tảng băng lớn.

“ Bốp”

Một bạt tai giáng mạnh xuống mặt Huy, hai mắt anh ta đỏ long sòng sòng tròn mắt nhìn cô, chưa kịp nói gì thì cô đã chỉ tay thẳng mặt nói.

– Tôi không cho phép ai ҳúc ρhα̣m danh dự của tôi, đặc biệt là với một người không có nhân cách như anh.

– Tôi không có nhân cách? Vậy ai mới là người cô cảm thấy có nhân cách? Là hắn ta, Hoàng Anh Dũng?

– Anh đừng lôi những người không có liên quan vào chuyện này.

– Cô ngốc thật hay giả ngốc thế? Rõ ràng là hắn ta có tình cảm với cô, và chắc chắn là đêm qua cô đã cùng hắn ân ái mặn nồng.

– Anh câm miệng lại! ( cô tức giận quát)

Huy cười, nụ cười mang theo bao nhiêu thâm ý khó lường.

– Trần An Nhi, cô nghe cho kỹ đây, tôi sẽ không bao giờ ly hôn cô. Tôi sẽ bắt cô ở bên cạnh mình để thưởng thức cái cảm giác sống không bằng ૮.ɦ.ế.ƭ. Tôi nói thẳng luôn là tôi ích kỷ chẳng muốn thằng nào có được cô. Lấy tôi rồi, ૮.ɦ.ế.ƭ cô cũng phải làm vợ tôi.

– Anh cũng nghĩ tôi để anh muốn làm gì thì làm, để anh thao túng cuộc đời tôi sao? Nếu như anh không ký, tôi sẽ đề nghị đơn phương ly hôn. Anh cứ chờ ngày toà án đưa ra phán quyết đi.

– Cô được lắm. Để tôi sẽ nói cho bố con biết tất cả trước khi chúng ta ly hôn, cô đừng quên bố cô ʇ⚡︎ự hào về tôi lắm.

Huy trêu mắt cầm chiếc điện thoại dơ ra trước mặt cô, cô vội vàng chộp lấy cái điện thoại ném mạnh vào tường tạo thành tiếng vang lớn.

– Tôi cấm anh!

Huy cau mày, nhanh như chớp cái tát mạnh giáng xuống mặt cô khiến cô xây xẩm mặt mày chσáпg váng.

– Loại phụ nữ chẳng được tích sự gì còn phá hoại.

Nói rồi anh ta tức giận siết chặt tay bỏ ra ngoài cửa. Cô khẽ nhếch môi cười rồi từ từ đưa tay lau vệt ɱ.á.-ύ ở khoé môi…

Lúc sau cô lên phòng thu xếp đồ đạc của mình, vừa nhấc chiếc vali chưa đầy 2 phút thì tiếng mẹ chồng cô gọi lớn.

– Cái con Nhi đâu rồi, mày xuống đây tao bảo.

Cũng đã tháng nay rồi cô không gặp bà, vừa nhìn thấy mặt cô bà đã cҺửι.

– Cái thứ đàn bà không biết đẻ kia, lâu nay mày thấy tao không nói gì nên mày được nước làm tới à? Tao sang đây để nói cho mày biết, nếu như tháng sau mày không chửa thì tao cưới vợ mới cho con tao.

Nghe bà nói thế cô cũng chẳng biết bà có biết chuyện của vợ chồng cô chưa. Cũng có thể bà không biết hoặc cũng có thể bà đã biết những vẫn cố tình gây sự với cô. Cô nhìn bà, bình tĩnh đáp.

– Phiền mẹ cưới cho con trai mẹ lấy mười cô vợ về giùm con mới ạ. Được như thế khéo phúc bảy mươi đời nhà con.

Bà nghe cô nói xong, tức nổ đom đóm mắt hỏi lại:

– Con kia, mày vừa nói gì?

– Nếu giờ phút này con được ly hôn với con trai mẹ, nhất định con sẽ làm cơm liên hoan ăn mừng thoát khỏi cái gia đình khốn пα̣п này.

– Mày, mày nói ai khốn пα̣п?

– Con nói ai mẹ hiểu rõ mà.

Bà định giơ tay ᵭάпҺ cô thì cô né sang một bên, cười nhạt nói:

– Mẹ luôn miệng nói mình là người có học thì xin mẹ đừng cư xử theo cách của người vô học đi ạ.

– Mày vừa nói gì con khốn пα̣п? Hôm nay tao phải ᵭάпҺ gãy chân mày, loại đàn bà vô dụng mất nết.

Thấy cô bình tĩnh bà lại càng tức điên mà gào rú khắp căn nhà.

– Thằng bố con mẹ mày không dậy được mày thì để tao dậy.

Bà giơ cái cάп chổi lên thì cô giữ lại, cô đưa ánh mắt uất ức nhìn bà mà nói:

– Bố mẹ tôi nuôi tôi khôn lớn, cho tôi ăn học đàng hoàng, bà không có tư cách để động tới bố mẹ tôi.

Cô vừa buông cái cάп chổi ra thì nhanh như chớp chiếc chén bị bà ném mạnh trúng trán cô khiến cô loạng choạng lùi về đằng sau vài bước.

Thấy trán cô đổ ɱ.á.-ύ nên bà cũng thay đổi sắc mặt, từ từ lùi lại rời khỏi.

Băng vết thương cẩn thận, cô bình tĩnh đi lên tầng, kéo chiếc vali rời khỏi ngôi nhà đã từng là những kỷ niệm đẹp. Hết hôm nay tôi, cô sẽ không phải bận tâm về mọi thứ nữa có đúng không? Hết hôm nay thôi, cuộc sống của cô sẽ thay đổi tốt đẹp hơn có đúng không? Cô tin, sau cơn mưa trời lại sáng. Cố lên tôi ơi!

Cô ҳάch vali đi tгêภ đường, trong túi và thẻ ngân hàng còn tròn 4 triệ.u đồ.n.g. 4 năm lấy chồng, 4 năm hy sinh tuổi thanh xuân, hy sinh mọi thứ, đổi lại được 4 triệ.u đồn.g khi ra đi. Thế mới biết, cuộc đời phụ nữ thật bất công, thật rẻ mạc biết nhường nào.
Nhưng không sao, cô sẽ cố gắng làm lại cuộc sống mới tốt đẹp hơn, quan trọng là cô đã thoát khỏi cái đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌 trần gian kia. Và cô, nhất định sẽ sống lại một cuộc đời mới với nhiều niềm tin mới!

Ngoài đường hôm nay dòng người qua lại tấp nập đông đúc hơn thường ngày. Nhìn những hàng hoa rồi tới những xe chở đầy cá chép vàng. Ồ bây giờ cô mới nhớ mai đã là 23 tháng chạp, ngày ông táo về trời cũng là ngày gia đình xum họp! Nghĩ tới đây cô lại thấy lòng mình chua xót. Cô nhớ nhà, nhớ bố mẹ, ngay lúc này đây cô rất muốn chạy về với bố mẹ nhưng mà cô biết tính Huy, nếu như hai người chưa hoàn toàn ly hôn thì chắc chắn Huy sẽ không để yên cho gia đình cô. Hơn nữa bố cô đang bị Ьệпh, cô cũng không thể để ông kích động được.

Advertisement

Sau một hồi lang thang tгêภ đường, cuối cùng cô cũng tìm thuê được một cái nhà trọ nghỉ ngơi. Dọn dẹp lại phòng trọ, cất đồ đạc gọn gàng xong cô bắt chiếc xe ôm đưa mình tới toà án nộp đơn xin ly hôn đơn phương.

Tối đó cô mới giám nói chuyện với Nhung về việc mình đã bỏ ra ngoài, nghe xong Nhung ủng hộ nói.

– Bỏ đi là đúng, thế bà đang ở Hà Nội hay ở quê?

– Tôi vẫn đang ở Hà Nội. Vừa tôi cũng gọi điện cho mẹ tôi dưới quê rồi, tôi kêu bà nếu Huy có gọi tới tuyệt đối không được nghe, đặc biệt không được cho Huy gặp bố tôi. Sau khi nghe tôi kể chuyện Huy ภﻮ๏’ạ’เ t’ì’ภ’ђ, ban đầu bà cũng sốc lắm nhưng sau cũng xuôi xuôi rồi. Chỉ có cách đó thì Huy nó mới không đe dọa được tôi.

– Bà có sợ nó lái xe về quê tìm bố bà không?

– Tôi cũng sợ chứ. Nhưng tôi nghĩ chắc anh ta chưa tới mức đó đâu.

– Ừ, trước mắt cứ tính vậy đi. Á mà sao bà ở nhà trọ, trời ạ thế có tôi để làm cảnh à? Dọn qua nhà tôi ở đi.

– Thôi, ở nhà bà lại phiền nhà bà.

– Hâm, có gì đâu mà phiền. Đang ở đâu lát tôi tới đón.

– Không mà, lát tới đây chơi thì được chứ tôi không qua nhà bà ở đâu.

– Ơ hay cái bà này hâm vừa thôi chứ. Bố mẹ tôi cũng đi vắng suốt.

– Cảm ơn ý tốt của bà nhưng không được đâu. Thế nhé, tôi đi mua ít đồ đã.

-Ừ, nhắn địa chỉ chính ҳάc, lúc nữa tắm giặt xong tôi qua.

– Ok OK.

Cúp máy xong cô liền đứng dậy, ở gần đây có cái siêu thị mini nên cô định tới đó mua một số đồ dùng cần thiết. Lúc ra khỏi siêu thị thì trời lại mưa, vô thức cô nhìn về hướng quán cafe cách đó vài bước chân. Cô cũng muốn vừa tránh mưa, vừa muốn ngồi yên tĩnh uống cafe trong lúc tâm trạng đang rối bời.

Ngồi ngay ngắn trong một góc quán nhỏ, cơn mưa lạnh lại gợi nhớ cho cô những kỷ niệm xưa. Con đường này, tất cả mọi thứ quanh đây đều quá quen thuộc với hai người. Nghĩ tới đây cô khẽ thở dài, cô biết rất rõ Huy tuyệt đối sẽ không dễ dàng ly hôn. Nhưng chuyện này cô đã quyết định rồi, mà cô tin chắc quyết định đó sẽ khiến cô không phải hối hận.

– Uống cafe buổi tối có sợ mất ngủ không?

Một giọng nói ấm áp vang lên, liền đó một cốc nước cam ép đặt xuống thay cho ly cafe trước mặt cô. Cô thấy vậy ngẩng đầu lên, gương mặt quen thuộc của Dũng hiện ra trước mắt.

– Sao lại gặp anh rồi?

– Tôi dừng xe đèn đỏ, đúng lúc thấy cô ngồi ngây người bên ô cửa sổ nên mới bước vào. Cô thấy chúng ta có duyên lắm đúng không?

– Ông chủ lớn như anh chẳng phải rất bận rộn sao?

Dũng nhíu mày nhìn vết thương tгêภ trán cô, nhẹ nhàng hỏi:

– Làm sao cô lại bị thương thế kia?

– À không có gì đâu.

– Nó ᵭάпҺ cô à?

-Không.

– Chuyện ly hôn của cô, đã ổn thỏa chưa?

Cô sững người nhìn Dũng, ấp úng hỏi:

-Sao anh biết tôi ly hôn?

– Cô tin không? Mọi thứ về cô, tôi nắm trong lòng bàn tay.

– Anh rốt cuộc là người như thế nào?

– Tôi như thế nào không quan trọng bằng việc cô là người phụ nữ tôi đang thực lòng để ý tới.

Nghe anh nói, cô thực sự sững sờ, đâu đó trong tιм như có một luồng điện chạy qua. Cô không hiểu cảm giác này là gì nữa. Cô cười nhạt hỏi:

– Anh quên tôi đã kết hôn rồi à?

– Đâu quan trọng. Kết hôn được thì cũng ly hôn được mà.

– Anh???

Dũng lắc đầu cười nhạt, ánh mắt anh chăm chú nhìn về hướng cửa, nhếch nhẹ khoé môi anh nói:

– Chồng cô kìa!

Cô giật mình quay lại đằng sau. Dũng nói không sai, khoảng cách của cô với anh ta chỉ bằng vài bước chân. Trong căn phòng nhỏ, 4 người 8 con mắt nhìn nhau không chớp mắt!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất