Kiếp này ta yêu nhau – Chương 4

Vũ Linh 250

Nghĩ đến gặp ςư-ớ.ק mà cô không khỏi run. Cô cố ghì xe lại cho đến khi phía sau có giọng nói phát ra nghe rất là quen thì cô mới hoàng hồn khẽ quay mặt lại thì thấy người này hình như cô đã gặp rồi, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm nghĩ “nay ông bà ông vải độ cô rồi”.

Hoàng Hải tгêภ đường đang đi ᵭòι пợ cùng đàn em về thấy phía trước có một cô gáι đang dắt xe giữa đêm hôm lại có một mình trông rất Ϯộι nên vội nói bọn đàn em:

– Tụi mày đi từ từ ở phía sau đi để anh đi lên hỏi thăm người ta xem có giúp được gì không?

Bọn đàn em ồ lên, trong đó có Thắng, Thắng nhìn Hoàng Hải rồi nói:

– Nay sao anh tốt quá vậy, mọi khi có bao giờ anh như vậy đâu.

Hoàng Hải đưa tay cốc lên đầu Thắng một cái rồi nói:

– Mày không thấy trời tối, đường lại khá vắng mà một cô gáι yếu đuối dắt xe như vậy không thấy Ϯộι sao.

Thắng xoa xoa cái đầu chỗ bị Hoàng Hải cốc rồi nói:

– Vậy anh đi đi, tụi em chạy phía sau. Có gì cần giúp thì hú em.

Hoàng Hải gật đầu rồi xuống xe đi bộ lại chỗ cô gáι đó. Nhưng đi càng gần anh càng nhận ra chiếc xe rất quen “đây chẳng phải xe của Thu Trà cô gáι khi sáng anh tới ᵭòι пợ sao” .Anh nhận ra xe cô vì khi sáng tới thấy xe cô dựng trước nhà nên anh nhìn biển số xe và nhớ. Thấy cô ấy đang dắt xe, anh ᵭάпҺ liều đi nhanh kéo chiếc xe lại rồi hỏi:

– Này xe bị làm sao đấy hả ?

Thu Trà sau hồi lục lại trí nhớ thì cô cũng nhớ ra anh ta chính là tên chủ nợ lúc sáng đến nhà cô ᵭòι пợ. Cô thở dài dựng xe xuống rồi nói:

– Lại là anh đấy à. Xe tôi đang chạy không hiểu sao lại tắt máy giữa đường, bây giờ cũng muộn rồi không còn tiệm sửa xe nào mở hết nên đành phải dắt bộ.

– Uhm. Em còn nhớ anh thì trí nhớ cũng tốt đấy, anh có tên gọi cha sinh mẹ đẻ đặt cho là Hoàng Hải đó. Em tên Thu Trà đúng không, mà em đi đâu về mà khuya vậy.

– Tên anh tôi nhớ lắm lắm rồi không cần nhắc lại đâu. Tôi đi làm để trả nợ cho anh chứ đi đâu nữa, thôi anh đi ra để tôi dắt tiếp.

– Dựng xe lại đi, đưa anh xem thử cho.

Thu Trà có chút kinh ngạc nhưng nghĩ hồi cũng dựng xe rồi nói:

– Anh xem thử giùm tôi đi.

Hoàng Hải nghe vậy liền đi lại gần chiếc xe vừa đề vừa đạp cũng không nổ, anh thử mấy lần cũng không được nên đành nói:

– Chắc xe bị đứt dây gì rồi. Bây giờ cũng đã khuya, em đưa xe cho bọn đàn em anh mang về đi sửa cho. Còn em lên xe anh chở về.

Thu Trà nghe vậy thì lưỡng lự có chút bất ngờ, mới sáng nay tới nhà ầm ĩ ᵭòι пợ mà bây giờ lại tốt như vậy. Cô nhìn Hoàng Hải rồi nói:

– Này, có phải anh uống nhầm tђยốς rồi không. Mới khi sáng còn tới nhà tôi ᵭòι пợ ầm ĩ đây mà giờ như biến thành một người khác vậy.

Hoàng Hải nghe Thu Trà nói mình như vậy thì cười cười rồi nói:

– Chuyện nào ra chuyện đó chứ em, sáng nay anh là vì công việc, còn bây giờ hết giờ làm việc rồi nên anh cũng là người bình thường thôi. Mà đặc biệt, với một cô gáι đẹp như em, anh không nỡ để em dắt xe trong đêm tối như vậy. Để anh đưa em về, chứ nhỡ đêm khuya ai ๒.ắ.t ς-.ó.ς em mất thì ai trả nợ cho anh.

Thu Trà nghe xong cô bắt đầu suy nghĩ, bây giờ trời cũng khuya rồi, cô dắt bộ thì không biết khi nào về tới nhà rồi lỡ bị kẻ xấu ๒.ắ.t ς-.ó.ς hay hãm hϊếp thì sao. Cô vừa nghĩ vừa rùng mình vì sợ cho nên liền nói:

– Anh lấy gì đảm bảo anh không làm gì tôi không, tôi với anh mới gặp có sáng nay làm sao tôi biết anh là người tốt hay xấu được. Mà người cho vay nặng lãi như anh thì xấu xa là cái chắc.

Hoàng Hải lại được phen bật cười vì nghe những lời Thu Trà nói, anh có lòng tốt giúp đỡ mà cô lại nói như vậy. Anh nhìn xung quanh rồi nói:

– Anh lấy danh nghĩa là chủ nợ đưa em về được không, thôi để xe đây đi để bọn đàn em anh đem đi sửa cho rồi mai lấy.

Thấy Thu Trà còn đang nghĩ ngợi thì Hoàng Hải đã nhanh chóng huýt sáo gọi đàn em tới. Thắng chạy phía sau nghe tiếng huýt sáo của Hoàng Hải thì ngay lập tức chạy xe tới. Thấy Thắng chạy tới, Thu Trà có chút ngạc nhiên còn Hoàng Hải thì nói:

– Mày đưa xe đây anh chở cô ấy về, còn xe cô ấy thì đem về mai đi sửa đi nhé.

Thắng định nói nhưng chưa kịp mở miệng thì đã thấy ánh mắt sáϮ ϮҺủ của Hoàng Hải nên liền mỉm cười rồi gật đầu dắt xe Thu Trà đi. Sau khi Thắng đi thì Hoàng Hải nói:

– Em lên xe đi anh chở về.

Thu Trà không còn sự lựa chọn nào khác nữa nên đành leo lên xe cho Hoàng Hải chở về. Tгêภ đường về, Hoàng Hải vừa chạy xe vừa nói vài câu chuyện phiếm còn Thu Trà thì nói mấy câu rồi cũng im. Khi về đến nhà, Thu Trà xuống xe rồi nói:

– Cảm ơn anh đã đưa tôi về, nói cho anh biết luôn là tôi có người yêu rồi nên anh đừng cà cưa thả thính tôi nha. Anh về đi, tôi vào nhà đây.

Thu Trà nói xong thì cô quay người mở cổng, Hoàng Hải liền nói:

– Em không cho anh số điện thoại của em thì ngày mai sao anh trả xe cho em được.

– Anh cho đàn em anh đem tới nhà tôi đi, hết bao nhiêu thì tôi trả.

– Bọn đàn em không nhớ đường tới đây đâu, em cứ cho anh số điện thoại của em đi. Mai xe sửa xong anh đem lại cho.

Thu Trà thấy đã khuya mà cứ đứng nói qua nói lại với Hoàng Hải mãi trước cổng nhà cũng không được nên liền đọc số điện thoại của mình cho anh rồi nhanh chóng mở cổng đi vào nhà. Còn Hoàng Hải sau khi xin được số điện thoại của Thu Trà thì liền lưu lại xong mỉm cười. Hoàng Hải nhắn tin cho Thu Trà “chúc em ngủ ngon” rồi cất điện thoại vào túi, sau đó cũng nhanh chóng quay đầu xe chạy về nhà.
….
Thu Trà vào nhà thấy đèn đã tắt hết, giờ này không biết ba đã về nhà chưa hay lại say xỉn ᵭάпҺ bài nữa. Còn mẹ chắc đã ngủ rồi nên cô đi nhẹ nhàng thật khẽ để không làm mất giấc ngủ của mẹ. Cô vào tới phòng thì cất túi rồi lấy điện thoại ra xem thì thấy tin nhắn chúc ngủ ngon của Minh Phong và một số điện thoại lạ. Cô nghĩ chắc chắn là của Hoàng Hải nên mặc kệ, cô trả lời lại tin nhắn của Minh Phong rồi cũng tắt điện phòng ngủ.
…..
Sáng hôm sau, trong lúc đang chuẩn bị đồ để đi làm thì bà Mai vào phòng Thu Trà nói:

– Trà này, qua nay mẹ suy nghĩ rất nhiều, mẹ có chuyện muốn bàn với con.

Thu Trà nghe tiếng mẹ thì quay lưng lại, kéo tay mẹ ngồi xuống giường rồi hỏi:

– Có chuyện gì ạ, mẹ nói đi con nghe ạ.

Bà Mai khẽ thở dài, đôi mắt và khuôn mặt nhăn nheo theo từng năm tháng của bà lộ rõ sự mệt mỏi trong đấy, bà từ từ nói:

– Mẹ định bán căn nhà này đi xem được bao nhiêu thì trả nợ bớt cho người ta.

Thu Trà nghe mẹ muốn bán nhà thì liền ngăn lại nói:

– Bán nhà rồi cả nhà chúng ta ở đâu đây mẹ, ba cũng sẽ không chịu đâu.

– Chúng ta về căn nhà của ông bà nội con dưới quê ở nhé, ba con bây giờ chỉ đam mê nhậu nhẹt ᵭάпҺ bài chứ không quan tâm đến việc này đâu.

– Mẹ cứ từ từ để con tính, về quê không có con ba nhậu nhẹt về lại ᵭάпҺ mẹ nữa.

– Không sao đâu, hàng xóm xung quanh đó ông ta không dám đâu.

– Cứ từ từ đã mẹ, bây giờ tới giờ con đi làm rồi. Mẹ ở nhà nhớ ăn uống nhé, đừng suy nghĩ nhiều mệt người nha mẹ.

Bà Mai không muốn con lo lắng nên mỉm cười rồi gật đầu. Thu Trà thấy mẹ mình có vẻ ổn cho nên liền chào mẹ rồi đeo balo ra trước lấy xe đi làm. Nhưng khi ra trước nhà không thấy xe đâu, cô nhìn quanh rồi chợt nhớ xe mình tối qua bị hư đang ở chỗ Hoàng Hải rồi nên liền lấy điện thoại trong túi ra đặt grap.


….
Hoàng Hải sau khi ngủ dậy chợt nhớ xe Thu Trà đang ở chỗ mình, sợ cô ấy không có xe đi làm nên anh nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo xong chạy xe thật nhanh tới nhà Thu Trà. Chờ hơn 30 phút thì cuối cùng Thu Trà cũng ra, anh xuống xe đi lại mỉm cười nói:

– Chào em, em đang đặt xe à. Lên đây anh chở đi miễn phí nè.

Thu Trà đang chờ xe thấy Hoàng Hải đi tới nói như vậy liền trả lời :

– Cảm ơn anh, tôi ʇ⚡︎ự đặt xe đi được.

– Anh có lòng tốt sợ em không có xe đi làm nên ngủ dậy là vội vàng chạy đến đây ngay đấy. Em nỡ đành lòng từ chối anh hả.

– Uhm. Tôi với anh không thân thiết tới mức để anh chở tôi đâu. Hôm qua vì bất đắc dĩ nên tôi mới để anh chở thôi với tôi nói cho anh rõ ràng rồi mà tôi có người yêu rồi, anh đừng có làm mấy trò tốn công vô ích nữa. Khi nào xe tôi sửa xong thì anh nhắn tin địa chỉ rồi tôi ʇ⚡︎ự qua lấy. Còn số tiền ba tôi nợ anh, kiểu gì tôi cũng sẽ ráng trả đúng thời hạn đã ghi nên anh yên tâm đi về đi.

Advertisement

Thu Trà nói xong thì xe cô đặt khi nãy cũng vừa tới, cô nhanh chóng lấy nón bảo hiểm đội lên rồi leo lên xe đi. Hoàng Hải nhìn Thu Trà đi mà không để cho mình nói câu gì thì rất tức. Trước giờ chưa ai dám từ chối và nói như tát nước vào mặt anh như Thu Trà, anh quay xe lại chạy về nhà, tгêภ đường về anh vừa chạy anh vừa suy nghĩ mình có lòng tốt vậy mà cô ta dám từ chối, nghĩ mà tức gì đâu á. Về đến nhà, Hoàng Hải mặt cứ hầm hầm bọn đàn em thấy vậy đều im re không đứa nào dám nói gì cả. Chỉ có duy nhất Thắng là đi theo Hoàng Hải vào trong phòng, Thắng ngồi xuống liền nói:

– Sáng nay anh đi đâu sớm vậy rồi giờ về với khuôn mặt khó chịu thế.

Hoàng Hải đang tức nên khi nghe Thắng hỏi thì liền cáu gát quát:

– Anh đang bực đấy, mày đi ra ngoài đi.

– Ơ em có làm gì để anh bực đâu mà lại gắt với em. Thế anh bực vậy có muốn nghe thông tin về người yêu của cô gáι Thu Trà kia không. Đảm bảo nghe xong anh không vui mới lạ.

Nhắc đến Thu Trà, Hoàng Hải lại càng tức giận nhưng khi nghe Thắng nói vậy, anh liền nói:

– Tin gì, mau nói anh nghe xem mà nay mày học đâu cái thói có gì không nói tẹt ra mà cứ ấp a ấp úng vậy hả.

– Em là em cũng muốn nói thẳng cho anh biết mà thấy anh đằng đằng sát nên em mới không dám nói. Chuyện là em điều tra ra thằng người yêu của cô ta tên là Minh Phong, hiện đang làm ở cái gara nhà lão Hưng thiếu nợ anh đó. Hôm qua em giả vờ đem xe đến thay nhớt rồi ngồi hỏi chuyện vớ vẩn thì nghe bọn lính trong đó nói thằng người yêu cô ta rất được lòng con gáι lão Hưng, con gáι lão mê thằng đó như điếu đổ luôn. Tụi nó còn nói thằng này mà ưng con gáι lão thì như chuột sa hũ nếp cho xem.

Thắng nói xong không thấy Hoàng Hải nói gì thì liền nói tiếp:

– Em quan sát thấy thằng này cũng ham giàu nên sớm muộn gì cũng bỏ cô Thu Trà thôi. Em còn nghe nói nhà thằng này ở quê ba mẹ cũng nghèo lại đau ốm triền miên nên làm được bao tiền là gửi về quê cho ba mẹ hết cũng chẳng có tiền giúp người yêu đâu. Anh mà có ý với cô ta thì vẫn có cơ hội đấy.

Hoàng Hải nãy giờ ngồi đăm chiêu suy nghĩ, chẳng hiểu sao cái tên Thu Trà cứ quanh quẩn trong tâm trí anh mãi. Anh nhìn Thắng rồi nói:

– Ngày mai mày theo anh đến gara lão Hưng ᵭòι пợ, lão chắc chưa thể trả ngay được đâu nên anh sẽ bảo lão cho mày ở đấy học việc vài hôm xong mày theo dõi thằng đó với con gáι lão cho anh nhé.

– Vậy là anh phải lòng cô ta rồi đúng không? Đi ᵭòι пợ nhà người ta mà phải lòng con gáι người ta bây giờ em mới thấy đó.

– Mày nhiều chuyện quá rồi đấy phải lòng hay không kệ tao, mày cứ làm theo lời anh đi rồi anh thưởng cho.

Nói xong Hoàng Hải rút mấy tờ năm trăm ra thưởng cho Thắng. Thắng cầm lấy rồi cảm ơn Hoàng Hải xong đi ra ngoài. Sau khi Thắng đi, Hoàng Hải ngồi tгêภ ghế, với tay lấy ly ɾượu tiếp tục nhâm nhi rồi nghĩ tới Thu Trà, anh lại vô thức mỉm cười.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất