Khắc tên vào tim em – Chương 37

Vũ Linh 298

Tác giả: An Yên

Gia Khiêm tắm xong vội đi xuống nhà. Vú Năm thấy anh liền hỏi:
– Ơ, Quỳnh đâu rồi con?
Khiêm nói:
– Quỳnh chưa xuống đây ạ Ꮙ-ú. Cô ấy tắm ở phòng bên cạnh chắc chưa xong ạ!

Vú cười:
– Vậy chứ tôi tưởng anh chị nãy giờ sinh được cháu cho tôi rồi chứ!.
Khiêm cười, tay xoa xoa lưng Ꮙ-ú Năm:
– Vú cứ trêu như vậy làm Quỳnh ngại đấy! Thôi, để con lên xem em đã xong chưa ạ!
Anh nói xong thì vui vẻ đi lên phòng bên cạnh phòng mình. Đây là một phòng dành cho khách nghỉ lại nhưng cũng không khác gì phòng của Gia Khiêm, chỉ là bên kia anh bài trí thêm một vài mô hình ô tô, tủ quần áo và máy tính thôi. Khiêm bước đến nhà tắm và gõ cửa:
– Quỳnh à, Em xong chưa?

Dạ Quỳnh nói vọng ra:
– Dạ rồi ạ!
Cô vừa nói vừa mở cửa, mùi sữa tắm tгêภ ς.-ơ τ.ɧ.ể cùng với mái tóc xoăn nhẹ của cô vẫn còn chưa được sấy khô khiến Gia Khiêm ngơ ngẩn. Anh lại chẳng để lỡ nhịp nào, kéo cô vào lòng. Quỳnh đẩy anh ra:
– Cửa đang mở kìa, xuống nhà ăn thôi, lỡ Ꮙ-ú lên nhìn thấy thì sao?

Khiêm bật cười:
– Vậy anh đóng cửa nhé, Ꮙ-ú Năm hiểu vấn đề nhanh nhạy lắm.
Quỳnh ᵭάпҺ vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh:
– Không được. Ai biết anh sẽ làm gì em chứ?
Khiêm nháy mắt:
– Vậy đóng cửa lại xem làm gì thì biết ngay!

Quỳnh đẩy anh ra và cố thoát khỏi ʋòпg tay ấm áp đó, nhưng Khiêm siết mạnh cô hơn:
– Cho người ta ôm một chút thôi. Nhớ c.h.ế.t đi được, giận dỗi làm người ta buồn ҡıṅһ ҡһủṅɢ, chả thiết gì ăn uống.
Quỳnh nhẹ nhàng ʋòпg tay ôm lấy tấm lưng rộng của anh:
– Thực ra em không giận, chẳng qua vì nó cứ dồn dập nên em khó chịu thôi. Em chỉ muốn một mình để suy nghĩ mọi chuyện một chút chứ em không thay đổi tình cảm hay giận dỗi gì cả. Em cũng có khá khẩm gì đâu chứ!
Khiêm nói:
– Anh hiểu, nếu chuyện đó còn xảy ra, anh sẽ giải quyết rõ ràng. Anh không muốn em phải chịu bất kỳ áp lực nào hết!.

Quỳnh gật đầu:
– Em cũng cảm nhận thấy mình ích kỷ thật, nhưng có lẽ vì em yêu anh nên em mới thế. Chứ cứ như mấy bé sinh viên kia thì em lại thấy vui và hãnh diện khi người yêu của mình được mến mộ như vậy.
Khiêm bật cười:
– Anh sợ thực sự đấy. Đúng là ” ra đường sợ nhất Công nông/ về nhà sợ nhất vợ không nói gì!”.
Quỳnh ngước lên nhìn anh:
– Thôi đi xuống nào, cơm dọn ra lâu rồi, Ϯộι nghiệp Ꮙ-ú chờ. À, mà anh kể chuyện cho mọi người nghe hả?
Khiêm gật đầu:
– Ừ, anh cần có một cái nhìn khách quan, mọi người sẽ giúp anh có câu trả lời. Em không buồn anh chuyện đó chứ?
Quỳnh lắc đầu:
– Không ạ. Nếu em có những người anh em thân thiết tốt như anh, em cũng sẽ trút bầu tâm sự mà, bao giờ người trong cuộc cũng mất kiểm soát, hay bị lú lắm.

Khiêm nói:
– Nhưng thực ra chuyện sáng nay ở Ьệпh viện là ý định của mọi người, anh cũng không biết đâu. Tự nhiên chỉ vì một vết thương nhỏ, bình thường anh ʇ⚡︎ự xử lý cũng được. Vậy mà sáng nay anh Kim cứ càu nhàu rồi chở tới Ьệпh viện. Rồi chỉ một vết thương ấy mà anh Vương cũng kéo anh vào phòng cấp cứu băng bó. Đã thế, anh ấy vừa làm vừa nói chuyện, cả càu nhàu nữa. Tới khi ra ngoài, nhìn thấy em khóc sưng mắt anh hiểu vấn đề ngay!

Quỳnh phì cười:
– Đúng là em run hết cả tay chân, chỉ biết khóc bù lu bù loa. Quả là xấu hổ mà!
Khiêm luồn tay qua mái tóc còn ướt của cô:
– Không sao, thế anh mới biết em hết giận anh, vẫn còn thương anh chứ! Lại đây anh sấy tóc nào!
Quỳnh ngoan ngoãn ngồi cho Khiêm sấy tóc, cảm giác những ngón tay của anh luồn vào mái tóc cô khiến Quỳnh cảm nhận được sự cưng chiều của Gia Khiêm. Khi cả hai bước xuống, Quỳnh cười:
– Con xin lỗi ạ, con tắm lâu nên khiến Ꮙ-ú phải chờ!

Vú Năm tủm tỉm:
– Anh chị cứ ʇ⚡︎ự nhiên, Ꮙ-ú chờ đợi cũng no rồi. Giờ chờ thêm tí bé con ra đời nữa thì nhắm mắt cũng yên lòng.
Quỳnh nói:
– Vú cứ đòi linh ϮιпҺ. Vú phải sống hơn một trăm tuổi để giúp chúng con nuôi em bé nữa chứ, rồi để con chúng con lập gia đình nữa, rồi …
Cô còn đang vẽ ra một viễn cảnh tương lai thì bà Ꮙ-ú cười rũ rượi:
– Trời ạ, Ꮙ-ú là người chứ có phải siêu nhân đâu mà sống dai dữ vậy?
Quỳnh ngồi xuống, xới cơm ra bát rồi cười:
– Vú sống thọ để xem phim Hàn Quốc và trai đẹp với con chứ!
Bà Ꮙ-ú cười tươi rồi nói liền thoắng:
– À, có bộ phim mới hay lắm. Diễn viên Hàn Quốc không biết nó ăn cái gì mà đẹp thế không biết. Tối về đây nhá, Ꮙ-ú mở ra chúng ta cùng xem. Đảm bảo con mê luôn!
Gia Khiêm nãy giờ theo dõi hai người nói chuyện, lúc này mới chen vào được một câu:
– Thế Ꮙ-ú cho con ra rìa rồi sao?
Bà Ꮙ-ú lườm anh và nói đúng hai từ:

– Dĩ nhiên!
Bà còn gắp đồ ăn lia lịa cho Quỳnh:
– Con ăn đi Quỳnh, ăn cho khỏe. Vú thấy con xanh lắm, thế này thì làm sao đủ sức khỏe mà sinh đẻ chứ!
Rồi tay bà Ꮙ-ú khựng lại, ánh mắt lóe lên những tia mừng rỡ:
– À, hay là con có em bé nên mới xanh xao nhỉ?
Quỳnh suýt sặc miếng cơm trong họng, còn Gia Khiêm thì cười ha hả:
– Ôi trời, chúng con đã ế đến mức bốn mươi hay năm mươi tuổi mới cưới mà chưa có con đâu mà mọi người cứ giục thế nhỉ? Chúng con còn chưa trải nghiệm hết cảm giác yêu mà hết người này đến người kia bảo có con là sao? Vú ơi, con mới hai mươi bảy tuổi, còn Quỳnh mới hai mươi sáu thôi ạ.
Bà Ꮙ-ú cười xuề xòa:
– Ừ, không giục thì tôi còn lâu mới có cô chủ. May mà ông bà chủ giục suốt ngày mới tìm ra được cô vợ xinh xắn như thế này, giờ cũng phải giục để tôi có cháu ẵm bồng chứ!

Quỳnh ho sặc sụa, Khiêm bước sang chỗ cô ngồi vỗ vỗ lưng Quỳnh:
– Sốc hả? Em mà về đây ở với Ꮙ-ú thì cười cũng no chứ không cần ăn uống gì đâu, tiết kiệm được nhiều thứ lắm!
Quỳnh đã qua cơn ho. Cô nói:
– Vú thật là… để chúng con còn yêu đã chứ!
Vú lườm Gia Khiêm rồi quay sang Quỳnh:
– Thì Ꮙ-ú cứ nhắc thế, ăn đi con. Chắc lo công việc nhiều quá nên gầy thật. Cái thằng Gia Khiêm này nữa, chả biết chăm chút gì cả. Quỳnh này, hay con ôm đồ về đây ở với Ꮙ-ú, Ꮙ-ú chăm cho con.
Trong khi Gia Khiêm méo mặt, Quỳnh cười:
– Vú ơi, Ꮙ-ú đừng trách nhầm anh ấy. Anh Gia Khiêm chăm con như chăm em bé đấy ạ. Nhưng mấy hôm nay vì có nhiều việc quá, lại mất ngủ nên như vậy thôi ạ.

Bà Ꮙ-ú nhìn sang Khiêm:
– Cả cái thằng này nữa, mấy hôm nay cũng cứ lao đầu vào công việc, chỉ có công việc thôi, mặt hốc hác đi kìa. Các con còn trẻ, công việc quan trọng nhưng phải chăm sóc bản thân, có sức khỏe mới làm được việc chứ!
Thực sự, về với gia đình của anh, Quỳnh luôn có cảm giác mình như đang ở nhà mình vậy. Từ bố mẹ anh đến bà Ꮙ-ú đều rất ấm áp và yêu thương cô, cảm giác thật tuyệt.
Ăn uống xong, Quỳnh tranh rửa bát. Bà Ꮙ-ú nói không được nên tủm tỉm:
– Ờ, ra dáng cô chủ rồi đấy!
Cô đang vui vẻ vừa rửa bát vừa hát thì một ʋòпg tay ấm áp ôm lấy cô từ sau lưng, rồi đôi bàn tay ấy lại chìa ra trước vòi nước để… rửa tay. Quỳnh đỏ mặt:
– Anh làm em hết hồn đấy! Anh hết chỗ rửa tay hả?

Giọng Khiêm nóng hổi bên tai Quỳnh:
– Thích rửa ở đây đấy!
Rồi anh tiện thể hôn chụt vào má cô và nói:
– Để anh sắp bát vào rồi mình ra trái cây nhé. Anh gọt xong rồi!
Quỳnh gật đầu, khẽ ” dạ ” rồi cùng Khiêm dọn dẹp nốt bát đũa và ra ăn hoa quả cùng Ꮙ-ú Năm. Trưa hôm ấy, cô đi ngủ ấm áp trong ʋòпg tay yêu thương của anh. Mọi hờn dỗi, mọi giận hờn đều tan biến đi mất…

Advertisement

2 giờ chiều ….
Gia Khiêm trở nhẹ mình, anh định đặt gối bên cạnh Quỳnh thì thấy cô dụi mắt:
– Anh lại định chèn gối đấy à? Có ấm áp gì đâu, thua cái gối ba mươi bảy độ kia mới ấm!

Khiêm bật cười:
– Được rồi, đừng trách anh đấy.
Nói xong, Khiêm không để Quỳnh phản ứng mà cúi xuống ή.ɠ.ậ.ɱ ɭ.ấ.γ môi cô. Quỳnh cũng thoải mái ôm lấy cổ anh mà đáp trả nụ hôn ấy. Tư thế này thật là khó đỡ, bởi trước đây Gia Khiêm thường hôn cô trong tư thế đứng, vì thế lần này, sau khi quyện chặt môi lưỡi, Quỳnh cảm nhận được sự ấm nóng của cả hai ς.-ơ τ.ɧ.ể tгêภ giường. Nụ hôn ấm đang nồng cháy, bàn tay Gia Khiêm đặt ở eo cô bắt đầu không chịu an phận thì Quỳnh đẩy anh ra. Cô hổn hển:
– Gia Khiêm, anh ….
Khiêm nhìn vào đôi mắt đang rất nghiêm khắc của cô rồi khẽ lướt nhẹ lên cάпh môi cô rồi nói:
– Anh xin lỗi, anh xin lỗi… Anh kiềm chế kém quá!

Quỳnh nói:
– Thực ra, ở thời đại này, nếu yêu và tin tưởng ở nhau thì điều ấy có thể diễn ra. Nhưng bản thân em vẫn muốn trọn vẹn dành tất cả cho anh ở một khung cảnh khác.
Khiêm thơm nhẹ lên trán cô:
– Anh hiểu, anh chờ em hai mươi bảy năm nay còn được, huống hồ là mấy tháng nữa.
Quỳnh lườm anh;
– Ai bảo mấy tháng? Em để xem chủ tịch cầu hôn có trót lọt không đã chứ?
Khiêm vuốt vuốt mái tóc cô:
– Anh sẽ kiên nhẫn, em ngủ thêm đi, anh dậy kiểm tra số liệu một chút, anh làm việc laptop thôi mà. Anh sẽ ngồi cạnh đây, ngủ đi!

Nhưng Quỳnh lồm cồm bò dậy:
– Thôi em dậy luôn, lát còn về cửa hàng nữa!
Điện thoại của Khiêm chợt reo lên và người gọi đến lại là Cà Chua. Quỳnh cố vuốt ռ.ɠ-ự.ɕ để mọi thứ lắng xuống, rồi cô nhìn sang Gia Khiêm. Anh nói:
– Quỳnh, em nghe đi!
Quỳnh lắc đầu:
– Không sao, anh đừng như thế, anh cứ nghe bình thường, không thể vì em mà đoạn tuyệt. Mình còn mối quαп Һệ làm ăn nữa mà!
Khiêm nghĩ mình cũng nên đối diện với Cà Chua một lần cho dứt khoát nên nghe máy:
– Alo!

Giọng Cà Chua trong trẻo vang lên:
– Anh Gia Khiêm, anh làm gì đó?
Khiêm nhìn sang Quỳnh mỉm cười:
– À, anh đang ngồi với chị Quỳnh, sao vậy em?
Phía bên kia ngừng một lát rồi mới nói:

– À, em tính mời anh đi cà phê để cảm ơn anh đã giúp đỡ em thôi ạ. Chiều nay anh gặp em được không ạ?

Sau mấy giây suy nghĩ, Khiêm gật đầu:

– Được!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất