Hoa hồng có gai chương 7

Vũ Linh 403

Thanh Hà đang ngồi nói chuyện bỗng cảm thấy chóng mặt, cô muốn về nhưng lại cảm thấy ngại nên cố gắng ngồi thêm một lúc nữa,…thấy cô ôm đầu tỏ vẻ khó chịu thì Tùng biết cô gáι trước mặt đã ngấm tђยốς rồi, hắn lại gần quan tâm:

– Cô sao thế?

– Tôi không khỏe, chóng mặt quá…

– Vậy tôi chở cô về nghỉ nhé…

– Phiền anh quá…hay anh gọi điện cho chồng tôi…

Tùng nhanh tay cầm luôn điện thoại của Hà bỏ vào túi áo rồi dìu cô ra xe, xe nhằm hướng ngoại thành phóng thật nhanh như bị truy đuổi, từ hàng ghế sau Hà đã ngủ mê mệt, Tùng cảm thấy trong đầu hắn suy nghĩ thật hỗn độn, hắn phải làm theo yêu cầu của Kiều là mang cô đi thật xa, nhưng chút lương tâm còn xót lại thì hắn không nỡ, Tùng chạy về nhà mẹ ruột ở quê, trong lúc bối rối, hắn chưa đưa ra được quyết định chính ҳάc nên cứ loay hoay mãi chưa biết thế nào, liều tђยốς Kiều đưa thì hắn đã bỏ đi một phần ba nên sáng mai là Hà sẽ tỉnh và không nhớ gì nữa, hắn cũng lo nếu đưa về cho mẹ thì sau này sẽ lộ thân phận, tốt nhất hắn đưa cô vào một nhà nghỉ gần đó, mua đồ ăn, nước uống đầy đủ rồi rời đi…

Thanh Hà tỉnh lại thấy mình đang ở trong một căn phòng lạ, cô quan sát xung quanh và kiểm tra quần áo xem mình tại sao lại nằm ngủ ở đây? Cô xuống quầy tiếp tân hỏi nhân viên:

– Cô ơi, tôi sao lại ngủ ở đây?

– Hôm qua có một người đàn ông thấy cô ngủ gục bên đường nên đưa cô vào đây…

– Anh ta đâu rồi

– Anh ta bịt kín mặt, sau khi đưa cô vào đây là anh ta đi luôn rồi…- nhân viên quầy tiếp tân tỏ ra thông cảm…

– Vâng, cảm ơn cô…- Hà lại lững thững đi về phòng, cô chợt thấy một chiếc túi ҳάch rất đẹp, mở ra lại thấy có nhiều tiền, không biết túi này của ai, cô lại đem thắc mắc xuống hỏi nhân viên:

– Cô ơi, cái túi này của ai?

– Túi của cô mà, lúc anh ta dìu cô vào có ҳάch theo chiếc túi này…thế cô không nhớ gì à?

– Tôi không nhớ gì hết, tôi tên là gì?

– Cô tên là Thanh Hà, anh ta trước khi rời đi có dặn tôi như vậy…

– Vâng, chào cô…- Hà lại lững thững đi về phòng, miệng cứ nhẩm tên mình: Thanh Hà, Thanh Hà…

Trước tiên cô vẫn cứ ở nhà nghỉ, may mà trong túi có nhiều tiền nên bước đầu cô chưa phải lo lắng, hàng ngày Hà mon men đi tìm hiểu nơi này, chỉ biết qua hỏi thăm thì mọi người nói đây chính là một vùng ngoại ô cách xa thành phố, bà con chủ yếu sống bằng nghề làm nông nghiệp và trồng cây ăn trái, với số tiền ban đầu, Hà vào trong vườn mua rau, trái cây ra ngoài đường bày bán, thấy một cô gáι ăn mặc sang trọng, lại xinh đẹp mà ngồi bán rau ngoài đường làm cάпh tài xế buông lời ve vãn,…

Bình vừa đi làm rẫy về, đã mấy ngày nay anh theo dõi và thấy có một cô gáι, qua cách ăn mặc thì là dân thành phố cứ sáng lại mang rau ra bày bán, chiều lại về nhà nghỉ, chiều nay khi cô chuẩn bị dọn hàng thì anh quyết định đến làm quen:

– Bán rau em ơi…

– Anh mua rau ạ?

Cô gáι nghe tiếng gọi thì quay lại, Bình sững sờ bởi khuôn mặt rất quen, anh không nhớ đã gặp ở đâu, anh hỏi cô:

– Cô tên là gì?

– Tên á? Thanh Hà, đúng rồi tên Thanh Hà…

– Tôi nhìn cô rất quen, nhưng không nhớ đã gặp ở đâu…hồi trước cô học trường nào?

– Trường nào ư? Tôi không biết…- cô ngơ ngác làm anh càng thắc mắc…

Hà có vẻ sợ sệt khi thấy người đàn ông này không mua rau mà cứ nhìn cô rồi hỏi linh ϮιпҺ, cô bắt đầu cảnh giác:

– Bây giờ anh mua rau hay gặp tôi để tán tỉnh linh ϮιпҺ? Tôi về á…

– À, tôi mua rau, cô còn bao nhiêu tôi mua hết…

Hôm nay bán hết hàng nên Hà vui lắm, cô nói cười luôn miệng làm ai cũng vui lây, còn Bình thì cứ mang những thắc mắc không lời giải đáp về nhà, thấy con trai đi làm về có vẻ đăm chiêu, mẹ anh hỏi:

– Có chuyện gì vậy con?

– Dạ không có gì? Con gặp cô bán rau ngoài đường thấy quen lắm…

– Ừ, con bé không biết con nhà ai mà xinh quá, nhất định không phải người vùng này…

– Con đang nghi cô ấy là người Sài gòn, nhưng con không nhớ đã gặp ở đâu…

– Hay là…nhìn con bé thương quá…

– Ý mẹ là sao?

– Mai mẹ mời cô ấy về nhà mình ở xem cô ấy có chịu không? cứ ở nhà nghỉ thì tiền đâu cho đủ…

– Dạ, con cũng định nói như thế…

Thanh Hà về nhà Bình ở, hàng ngày cô bắt đầu tập làm vườn, nấu cơm, quét nhà, thời gian đầu chưa quen nên cô cũng thấy vất vả, nhưng được hai mẹ con của Bình quan tâm nên cô cũng vui lắm, nhưng nhiều lúc trong trí nhớ của Hà bỗng xuất hiện loáng thoáng một khuôn mặt đàn ông mà cô không thể nào nhớ ra được là ai…

Hà ở nhà Bình thấm thoát cũng đã được hai năm, một buổi chiều sau khi đi làm về, Bình nói với cô:

– Anh không biết nguyên nhân nào mà em có mặt ở đây, và cũng không biết tại sao lại mất trí nhớ,…

– Có vậy thì em mới ở đây chứ? – cô cười

– Nhất định có điều kiện, anh sẽ tìm ra tung tích của em…

– Nhiều khi em cứ mơ hồ về một người nào đó mà không thể biết được, nhất định sẽ có ngày em nhớ ra…

Thời gian trôi đi, hai người vẫn cứ sống bên nhau hồn nhiên, Bình quan tâm chăm sóc cho Hà rất chu đáo làm cô vô cùng cảm động, rồi cũng ʇ⚡︎ự nhiên tình yêu đến từ lúc nào, Hà hạnh phúc trong sự yêu thương chăm sóc của Bình, thấy hai con yêu thương quấn quýt bên nhau làm bà Dung mẹ của Bình cũng vui lắm,…

Tuổi già rồi cũng đến ngày phải ra đi, bà Dung gọi hai con lại nói:

– Mẹ già rồi, không thể sống mãi được với các con, mẹ chỉ mong được ẵm bồng cháu nội thì thật hạnh phúc…

– Mẹ cố gắng giữ gìn sức khỏe còn chờ bế cháu nữa…

Nhưng tuổi già như ngọn đèn trước gió, bà ra đi nhẹ nhàng như một giấc ngủ dài trong một đêm mưa gió, sau khi mẹ quα ᵭờι, một hôm Bình nói với vợ:

– Anh muốn lên Sài gòn xin việc làm, vợ chồng mình không thể cứ sống thế này mãi, còn tương lai của các con nữa…

– Còn em thì sao?

– Em tạm thời ở lại một thời gian, anh lên xin được việc làm rồi sẽ đưa em lên theo…

– Anh đi đâu thì em theo đó, em ở một mình sợ lắm…

Vậy là hai vợ chồng khăn gói lên thành phố lập nghiệp, ông Bình nhanh chóng xin vào làm ở một công ty xây dựng tư nhân, còn Thanh Hà lại có thai nên đành phải ở nhà, nhìn chồng vất vả, sáng đi làm, tối về ăn vội chén cơm lót dạ lại vội vàng chạy xe ra đón khách, hôm nào mà không kiếm được cuốc xe là ông lại lo lắng, nhưng tuyệt nhiên dù vất vả đến đâu thì khi bước vào nhà ông đều cười rất tươi, cứ thế hai đứa con lần lượt ra đời trong niềm hạnh phúc của hai vợ chồng, vì con gáι đầu lòng rất xinh đẹp giống mẹ, còn con trai có nét rắn rỏi giống cha, họ đặt tên cho con gáι là Khánh Ngân và con trai là Khánh Duy…

Khi Khánh Ngân tròn 10 tuổi thì hai vợ chồng được một người bạn bán rẻ cho một ngôi nhà khi gia đình đi xuất ngoại, ngôi nhà đó chính là nơi chứa đầy kỷ niệm mà cả gia đình không bao giờ quên…

Khánh Ngân càng lớn càng xinh đẹp và rất giống mẹ, hôm con nhập trường đại học, Thanh Hà đi cùng con đến trường, sau khi từ trong trường đi ra thì cô bỗng sững người khi thấy hai vợ chồng một người đàn ông đi vào, vì hai bên đi về hướng phải nên không đụng nhau, hơn nữa vì ngày đầu tiên con nhập học nên có rất nhiều phụ huynh đến trường, Hà kéo cao cổ áo và bước qua mà không ai nhận ra,…

Advertisement

Khuôn mặt người đàn ông chính là người đã nhiều lần xuất hiện trong giấc mơ của cô, cố nhớ lại cô bỗng thấy hσảпg hốϮ về một câu chuyện mơ hồ…

Thấy vợ dạo này có vẻ hốt hoảng, đôi lúc lại ngồi khóc một mình, ông Bình lấy làm thắc mắc:

– Em có chuyện gì phải không?

– Em…không có gì?…- bà Hà lúng túng, hai mắt đã ngập nước, bởi bà lo lắm nhưng thấy chồng quá vất vả nên bà không muốn ông phải bận tâm…

– Em nhớ ra chuyện gì đúng không? nói anh nghe…

– Em đã gặp người đàn ông đó…

– Người nào?

– Người đàn ông thường xuất hiện trong giấc mơ của em…

– Em gặp ở đâu?

Bà Hà liền kể cho chồng nghe về người đàn ông cùng với vợ đi đến trường đại học của con gáι, nhưng ông thống nhất với bà chuyện này tuyệt đối không cho con gáι biết mà để con yên tâm học hành…

– Thật thiệt thòi cho em, giờ em có muốn gặp lại người đó không? – ông hỏi và nhìn vào gương mặt của bà…

– Em không biết người đó là như thế nào đối với em, nhưng bây giờ mọi chuyện đã qua rồi, hồi đó nếu không được anh cứu giúp, thì em đâu còn được như ngày hôm nay…

– Vậy thì không buồn nữa, hãy bằng lòng với hạnh phúc hiện tại của mình, đừng vì một ký ức nào đó, cho dù là tốt hay xấu thì cũng sẽ làm ảnh hưởng đến gia đình…

– Em cảm ơn anh…

Nói để chồng yên lòng, nhưng bà Hà thuê người xe ôm đầu ngõ bắt đầu theo dõi về vợ chồng nhà kia, bà muốn biết sự thật, bà là ai và tại sao bà lại bị mất trí? Dần dần những thông tin mà người xe ôm mang về kết nối thành một câu chuyện tuy chưa hoàn chỉnh, người đàn ông kia chính là Hoàng Tiến, đã từng kết hôn với bà Thanh Hà, sau thời gian bà Hà bỗng mất tích, ông Tiến kết hôn với bà Kiều và hiện nay họ đang sống trong ngôi biệt thự xa hoa cùng đứa con trai tên là Hoàng Vũ…

– Hoàng Tiến…Kiều…hai người…

Bà mím môi đến chảy ɱ.á.-ύ, bởi bà nhớ ra người trong bức ảnh chính là chồng và bạn thân của bà,…Hết mưa phải có nắng, mây đen sẽ bị xua đi bởi ánh nắng mặt trời, giọt nước mắt uất hận đã rơi xuống gò má người đàn bà xinh đẹp…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất