Giọt đàn bà chương 32

Vũ Linh 405

Tôi ngồi quay người lại nhìn con bé khó hiểu hỏi:

“Cháu nói như thế có nghĩa là sao?”

“Thực ra Cháu biết cô thích bố cháu. Nhưng cháu muốn hỏi để khẳng định lại một lần nữa chắc chắn là cô thích bố cháu. Cháu là con gáι của bố nên cháu cũng hiểu bố. Có thể bố cháu cũng thích cô nhưng ông ấy không biết. Vì từ lâu ông ấy chỉ yêu có mẹ cháu mà thôi. Một nguyên nhân nữa đó là vì bố cháu quá thương cháu. Trước đây cũng có nhiều người mai mối cho bố cháu vì sợ cảnh gà trống nuôi con vất vả. Nhưng bố cháu đã từ chối. Bố từng nói với cháu là bố sẽ không kết hôn lần nữa, sẽ không để cháu bị thiệt thòi, sẽ không để cháu sống cảnh Mẹ ghẻ Con Chồng. Trước đây cháu nghe bố cháu nói như vậy thì cháu vui lắm. Cháu nghĩ mình không phải san sẻ bố cho ai là được. Nhưng bây giờ cháu đã lớn, cũng đã suy nghĩ thông suốt hơn. Có thể một ngày nào đó cháu cũng sẽ lấy chồng. Cháu sẽ có một gia đình riêng, có mối quan tâm riêng, còn lại một mình bố cháu. Cháu thật sự cũng muốn ông có hạnh phúc riêng của mình. Bây giờ lại gặp được cô nữa. Cứ như thể ông trời đang cố tình sắp đặt số phận ấy cô ạ. Ông ấy muốn cháu bị Ьệпh để được gặp cô. Cô chính là món quà của ông trời đã đưa đến cho bố con cháu lúc này. Ở bên cô cháu mới cảm nhận được thế nào là tình thân. Tự đáy lòng mình cháu luôn muốn cô và bố được ở bên nhau mãi mãi. Bố cháu cũng thiệt thòi nhiều rồi cô ạ. Cháu không muốn ông ấy vì cháu mà lại bỏ lỡ hạnh phúc lần nữa.”

Tôi rất bất ngờ với những lời nói có vẻ rất trưởng thành của Hồng Ngọc. Con bé nói mà không nhìn tôi mà nhìn về phía chân trời xa xa, nơi hạnh phúc Ở cuối con đường, có tôi, có anh và có nó.

Hai cô cháu lặng im một lúc rồi bất chợt nó cầm tay tôi hỏi:

“Cô… Cô có tin cháu không?”

“Sao cháu lại hỏi thế?”

“Cháu sẽ có cách giúp cô.”

“Giúp chuyện gì?”

“Giúp bố cháu nhận ra tình yêu của cô.”

“Bằng cách nào?”

“Cháu có đọc một cuốn sách nói thế này. Tình yêu như là một ngọn lửa. Nếu ngọn lửa nhỏ thì sẽ dễ dàng vụt tắt trước những trở ngại. Nhưng nếu tình yêu thật sự thì trở ngại càng lớn nó sẽ càng bùng cҺάγ hơn.”

Con bé tỏ ra là người hiểu biết về tình yêu khiến tôi rất bất ngờ và tò mò. Tôi muốn biết trong đầu nó nghĩ gì và muốn giúp tôi bằng cách nào.

Con bé hay vẫn rất ʇ⚡︎ự tin nói tiếp:

“Cháu đoán 99% bố cháu thích cô rồi. Để ҳάc nhận cô và cháu cùng hợp tác lập kế hoạch này nhé.”

Tôi đúng là bị con bé gây ミƙ.í.ℭ.ɦ ζ.ɦ.í.ℭ.ɦ mạnh rồi. Nó ghé vào tai tôi nói nhỏ. Rồi cả hai cô cháu cùng cười ồ lên.

“Như thế có được không?” Tôi vẫn còn nghi ngờ.

“Cháu đảm bảo cô ạ. Cô có tay trong, lo gì!”

“Được. Vậy tất cả giao cho cháu đấy nhé!”

“Cô hãy tin cháu! Nhất định cô sẽ thắng lớn trong lần ra quân này.”

Con bé nhìn tôi khẳng định khẳng định một cách chắc nịch . Tôi thấy mình thật may mắn và hạnh phúc. Không phải vì lời khẳng định của con bé là tôi sẽ thắng trong trận chiến này mà là vì tôi đã lấy được lòng tin tuyệt đối trong lòng nó.

Ba ngày rồi tôi không đến nhà anh chơi. Hồng Ngọc cũng không đến nhà tôi nữa. Hôm anh trực không ở nhà nó cũng chỉ đi học xong rồi về nấu cơm ăn đi ngủ chứ không đến nhà tôi nữa. Anh Bắt đầu thấy lạ nhưng không hỏi con gáι. Hồng Ngọc vẫn không nói gì tỏ ra hết sức bình thường. Đến ngày thứ tư vẫn không thấy sự qua lại giữa tôi và Hồng Ngọc, anh bắt đầu nóng ruột hỏi con:

“Hôm nay con không đến nhà cô Tiểu Ngọc chơi à? Mấy ngày nay cũng không thấy cô ấy đến nhà mình chơi nhỉ?”

Hồng Ngọc làm ra vẻ ngạc nhiên:

“Bố không biết gì sao?”

“Còn nói thế là sao? Có chuyện gì xảy ra với cô ấy à?” Duy có chút lo lắng.

Hồng Ngọc càng tỏ ra nghiêm trọng vấn đề:

“Cô ấy không nói gì với bố sao?”

“Không không thấy nói gì cả. Có chuyện gì hả con?”

“Cô ấy xin nghỉ phép ở Ьệпh viện một tuần.” Con bé cố tình kéo dài câu chuyện.

“Xin nghỉ phép cả một tuần cơ à? Chắc là có chuyện gì quan trọng lắm. Con có biết cô ấy có chuyện gì không?”

Con bé quan sát thái độ của bố một cách tỉ mỉ rồi nói giọng buồn buồn:

“Cô ấy đi chơi với bạn trai. Nghe đâu là cuối năm cưới đấy bố. Con thấy cô ấy nói vậy.”

Duy nghe con gáι nói thì sửng sốt:

“Có bạn trai ư?” Anh vô cùng ngạc nhiên khi nghe tin tôi có bạn trai.

“Vâng. Cô ấy không giới thiệu cho bố biết à? Hai người thân như anh em vậy mà nhỉ?”

“Ừ …à…” Duy gãi đầu bối rối không biết trả lời con như thế nào.

“Mà sao bố ngạc nhiên thế?”

“À…cũng hơi bất ngờ!” Duy cố gắng lẩn trốn câu trả lời của con.

“Bất ngờ gì đâu bố. Cô Tiểu Ngọc vừa đẹp vừa giỏi thế kia thì có mà đầy đàn ông theo ý.”

“Ừ.. thì bố cũng biết vậy.” Trong lời nói của Duy có chút ngượng nghịu.

Hồng Ngọc để ý đến từng ánh mắt, cử chỉ và giọng nói có chút run run của bố mình. Ông ấy đang bị xáo trộn tâm lý rồi. Cô bé nghĩ thầm.

“Thôi… con đi học bài đi!” Duy cố tình hối con về phòng để nó không phát hiện ra cái cảm xúc đang cào cấu mình mà chính bản thân anh cũng không hiểu đó là cảm xúc gì nữa.

“Đang còn sớm mà bố!”

Con bé cố tình nói với bố để xem thái độ của bố ra sao.

“Ừ… vậy con cứ coi tivi đi. Bố ơi ra ngoài mua mấy thứ. Từ chiều đi về mà quên mất.” Duy cũng khéo lấy lý do để tránh mặt con gáι.

“Vâng! bố đi đi!”

Lần này thì Hồng Ngọc tha cho bố rồi. Nó cũng không muốn bố nó tỏ ra căng thẳng quá.

Sau khi Duy đi ra khỏi nhà con bé chạy tọt vào phòng nhấc điện thoại gọi cho tôi báo tin.

“Cô… hôm nay bố cháu vừa hỏi về cô rồi đấy!”

“Thế ông ấy hỏi gì về cô?”

“Ông ấy hỏi sao cô không đến chơi. Cháu nói cô nghỉ phép để đi du lịch với bạn trai. Cuối năm cô cưới chồng.”

“Trời! Sao cháu tung tin động trời thế!” Tôi thốt lên.

“Phải nói thế mới thấy biết được phản ứng của bố cháu như thế nào chứ!”

“Thế phản ứng của ông ấy như thế nào?”

“Ông ấy ngạc nhiên lắm. Lại còn luống cuống đuổi cháu lên phòng học. Cháu không lên thì lại tìm cớ đi ra ngoài rồi.”

Tôi thấy Hồng Ngọc nói Duy đi ra ngoài thì có phần lo lắng.

“Cháu nói đùa như vậy có quá trớn không đấy? Lỡ bố cháu tưởng thật…”

“Cô đừng lo. Hãy để cho bố cho biết thế nào là cảm giác sắp mất đi người mình yêu quý chứ! Thế mới biết trân trọng người mình yêu.”

“Trời ạ! Cái con bé này!”

“Đấy. Cô cứ toàn chỉ lo cho bố cháu thôi. Cứ để bố cháu lo cho cô một lần xem thế nào. Cô nhớ đấy không được gọi điện cho bố cháu. Cứ để cháu làm đạo diễn cho!”

Nó vừa nói vừa cười hí ha hí hửng về thái độ của bố nó. Con bé này đúng là lắm trò thật! Không thể coi thường trẻ con. Tôi cười và nghĩ thầm. Nhưng nghe con bé nói về anh như vậy tôi cũng thấy vui vui.

Duy đi lang thang ngoài đường cũng chẳng biết đi đâu. Anh đi đại vào siêu thị rồi ngồi trong đó một hồi lâu mà không biết mua gì. Cảm giác rối rắm không biết mình đang nghĩ điều gì nữa. Trở về bây giờ đối diện với những câu hỏi của con gáι anh càng cuống hơn nữa. Rồi chẳng hiểu làm sao anh mua đại mấy hộp kem vài lon bια rồi đi về.

Hồng Ngọc đang học bài. Anh đem hộp kem vào cho nó rồi đi ra ngoài xem phim. Anh đang cố tập trung trí óc mình vào các bộ phim để quên đi những suy nghĩ về tôi. Anh bật hết kênh này đến kênh khác nhưng hầu như chả biết mình đang xem cái gì.

Anh cứ ngồi như vậy đến khuya. Tivi thì vẫn bật mà tâm trí anh thì mải phiêu lãng đâu đâu. Lần đầu tiên trong đời anh thấy không thể điều khiển được trái tιм mình Bằng lý trí đành phải lấy hơi men để tạm thời quên đi. Anh đứng dậy đi lại tủ lạnh lấy một lon bια tu một ngụm hết trơn.

Advertisement

12:00 khuya rồi anh không đi vào phòng mình mà vẫn ngồi ở phòng khách với cái tivi đang nói một mình. Anh không muốn trở về phòng vì biết rằng có trở về cũng không thể nào ngủ được.

Hồng Ngọc vẫn chưa đi ngủ. Con bé vẫn theo dõi từng hành động của bố rồi cập nhật tình hình cho tôi. Tôi ở xa con bé cả trăm km nhưng từng động thái của bố nó như thế nào tôi đều nắm rõ. Tôi có thể cảm nhận được cả cái thở dài của anh đang ngồi xem tivi khi Hồng Ngọc nhắn tin cho tôi.

“Bố! Bố chưa ngủ à?”

Con bé bất thình lình xuất hiện đằng sau anh khiến cho Duy giật mình.

“À… bố…bố đang xem dở bộ phim.” Duy luống cuống giải thích.

“Bố nói bố xem phim mà con có thấy bố nhìn tivi đâu.”

“Bố…bố…” câu nói của con gáι khiến cho Duy càng bối rối hơn. Anh lắp bắp như thể người ta vừa phát hiện ra anh làm một việc gì đó sai trái vậy.

“Bố đang suy nghĩ cái gì à?”

“À… Không có. Không có gì đâu con gáι à.”

Duy vẫn cố tình giấu diếm sự thật với Hồng Ngọc.

“Bố à, bố đừng coi còn là trẻ con. Còn lớn rồi. Bố không cần nói dối con đâu.”

“Bố đâu có nói dối con.”

“Vậy bố nói cho con biết, có chuyện gì làm bố âu lo nghĩ đến giờ mà chưa đi ngủ? Lại còn xem tivi mà không nhìn vào màn hình nữa chứ. Bố có bao giờ đi ngủ muộn thế này đâu.”

Những câu hỏi tới tấp của Hồng Ngọc quá hợp lý khiến Duy có phần bị thuyết phục. Anh Không nói được lời nào mà ngồi im. Nói đúng hơn là bây giờ đầu óc anh không đủ tỉnh táo để thuyết phục con gáι tin mình.

Hồng Ngọc thấy bố mình dường như bị khuất phục trước những lời nói của mình rồi nên cô bé nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh bố rồi hỏi:

“Bố thích cô Tiểu Ngọc phải không ạ?”

Duy ngạc nhiên khi con gáι đề cập đến vấn đề này nhưng anh cũng không muốn phủ nhận nữa. Chuyện này từ tối đến giờ làm Duy cùng thấy căng thẳng lắm rồi.

“Bố không nói gì là đã ҳάc nhận rồi. Cũng đúng thôi. Cô ấy tuyệt như vậy đến con là con gáι cũng thích cô ấy nữa mà.”

Hồng Ngọc vừa nói vừa dò ý bố.

Thấy bố vẫn ngồi im lặng, gương mặt thoáng nét đau khổ, Hồng Ngọc cũng không nỡ đùa dai nữa. Cô bé quyết định ᵭάпҺ nhanh rút gọn luôn.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất