Giấu anh vào nỗi nhớ chương 51

Vũ Linh 85

Tác giả : An Yên.

Ngày hôm sau, tại phòng Thép…

Trước màn hình rộng, Vũ Phong nhìn như xuyên thấu vào con đường dẫn đến kho vũ khí của Tập đoàn Thạch do camera lần trước ghi lại. Một mô hình chi tiết khác được Tuân vẽ ra tгêภ máy:
– Đây là mô hình toàn bộ khu vực hầm dẫn đến kho vũ khí mà tôi tạm phác thảo. Vòng ngoài có lính canh. Hai bức tường dày đều có mật mã. Phía sau bức thứ hai chính là kho vũ khí nhưng ở đây có một vùng từ trường. Nếu không ngắt được thì sẽ bị hệ thống báo động ngầm trong bức tường kia phát hiện. Chúng ta chỉ ngắt được hệ thống báo động vùng ngoài, hệ thống chìm phía trong tôi nghĩ nên phá ๓.ạ.ภ .ﻮ lưới từ trường dễ hơn tìm mạch báo động!
Đinh Vũ Phong gật đầu:

– Đúng vậy!
Rồi anh quay sang Dương:
– Hạn chế thương tích ở ʋòпg ngoài. Còn Kiên và Dũng tập trung kiểm tra lựu đạn và súng máy hạng nặng. Dương giải quyết xong ʋòпg ngoài thì chuẩn bị xe chở vũ khí. Tôi nghi ngờ Thạch chôn ma túy dưới kho vũ khí . Mọi người tuyệt đối cẩn trọng!
Tuân lên tiếng:
– Mẹ, bà Ꮙ-ú và Nguyệt Cát sẽ được đưa xuống căn phòng mới xây dưới tầng hầm của Biệt thự cũ!

Vì biết sẽ có ngày hôm nay nên Đinh Vũ Phong đã bí mật xây một căn phòng rộng dưới lòng đất ngay sau khu vườn ngôi biệt thự cũ của gia đình anh thành phố A này. Bà Thúy Hằng cùng bà Ꮙ-ú và Nguyệt Cát là những người anh yêu thương nhất, anh không thể để công việc của mình ảnh hưởng đến họ. Vì thế, trong những ngày qua, Đinh Trọng Tuân đã dọn dẹp sạch sẽ, bổ sung thức ăn, nước uống và các vật dụng cần thiết để đưa ba người phụ nữ xuống đó trong tối hôm nay tránh trường hợp bị tay chân lão Thạch mò ra hoặc Vũ Lan Nhi không nghĩ tới đại cục mà giở trò bỉ ổi.

Đinh Vũ Phong gật đầu nhìn Tuân:

– Hai tên tối qua chắc chắn do Vũ Lan Nhi phái tới vì chúng nhằm vào Nguyệt Cát chứ không phải tôi. Chúng ta có là ҳα̃ Һộι ᵭeп cũng đừng để gia đình và người thân bị liên lụy. Tối nay đưa họ đến nơi an toàn để quay lại thành phố C trong đêm. Tám giờ tối mai hành động.
Mấy người anh em có hơi thắc mắc tại sao Vũ Phong lại chọn giờ mà đường phố còn khá tấp nập để tấп côпg Tập đoàn Thạch, nhưng rồi họ tin vào bản lĩnh và sự sắp xếp của anh.

Họp bàn xong, Vũ Phong cùng các anh em kiểm tra vũ khí, hệ thống bảo mật của Biệt thự để phòng khi họ vắng mặt. Chiều tối, Phong và Tuân lên phòng của Nguyệt Cát. Cô khá ngạc nhiên khi gặp lại người anh em của Vũ Phong:
– Ơ Tuân, cậu khỏe không?

Trọng Tuân cười cười:
– Tớ khỏe re, mỗi Ϯộι không có ai yêu thôi!
Nguyệt Cát mỉm cười:
– Để tôi giới thiệu bạn thân cho cậu nhé!
Tuân sáng rực mắt:
– Được thế còn gì bằng!
Lúc đó Vũ Phong bước tới;
– Nguyệt Cát, việc đó em để sau đi! Tối nay Tuân sẽ đưa em đến ở với mẹ và Ꮙ-ú ít ngày nha. Anh đi công tác mấy ngày rồi về. Bố mẹ em đi du lịch cả rồi, em ở một mình anh không yên tâm.

Nghĩ đến chuyện tối qua, Nguyệt Cát lại rùng mình. Cô lo sợ nhìn Vũ Phong:
– Phong, có chuyện gì rồi đúng không?
Vũ Phong lắc đầu:
– Không, chẳng có chuyện gì đâu. Vì anh đi mấy ngày, căn biệt thự này rộng quá, lo em ở một mình lại sợ nên đưa em về với mẹ và Ꮙ-ú cho vui thôi. Ngoan, nghe lời anh đi!
Nguyệt Cát rưng rưng nước mắt:
– Phong, hứa với em là phải trở về, được không?

Anh gật đầu kiên định:
– Được!
Tuân giục Nguyệt Cát:
– Cậu chuẩn bị đồ đạc cá nhân đi, tớ đưa cậu về đó rồi đi với Phong!
Nguyệt Cát ngạc nhiên:
– Tuân, cậu cũng tham gia ư?
Vũ Phong trấn an cô:
– Nguyệt Cát, bọn anh không ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người vô Ϯộι, bọn anh không làm gì sai! Em cứ yên tâm, Tuân chỉ giúp anh về máy móc thôi!
Trong khi Nguyệt Cát chuẩn bị ít đồ dùng cá nhân, Tuân kéo Vũ Phong qua một phòng khác:
– Phong, cậu đã hứa với tôi, sau hai trận này sẽ rút khỏi Һγ siпh!.
Vũ Phong gật đầu:

– Ừ!

Tuân nhíu mày:
– Nhưng giả sử mọi việc êm đẹp, lão Thạch và Vũ Lân đều bị tiêu diệt, ai sẽ là người lãnh đạo thế giới ngầm, chẳng phải chính là cậu sao?
Đinh Vũ Phong lắc đầu, ánh mắt nhìn ra phía xa:
– Không, khi những kẻ giảo hoạt đó không còn thì thế giới ngầm sẽ trở về trật ʇ⚡︎ự của nó, chẳng ai làm chủ ai cả, ai làm thì cứ thế mà làm thôi!
Tuân lắc đầu:
– Không được, thế thì những kẻ buôn vũ khí, buôn ma túy vẫn ngang nhiên hành động sao?
Vũ Phong nhìn Tuân :
– Thiên tài Công nghệ thông tin ơi, khi không có những kẻ thâu tóm quyền lực thì lấy đâu ra kẻ dắt mối đưa hàng, lấy đâu ra kẻ buôn bán vũ khí hay hàng trắng trái phép. Chỉ còn những cửa hàng nhỏ lẻ không tổ chức, không quy củ thì làm sao tồn tại được. Dĩ nhiên là điều đó chỉ được một thời gian, sau đó sẽ ngoi lên những kẻ muốn bá chủ thế giới ngầm. Cuộc sống mà, luôn vận động chứ có bao giờ dừng lại?
Tuân giọng ҳúc ᵭộпg:
– Phong, nhưng tôi không muốn mất đi người anh em tốt như cậu. Nếu không có cậu thì sẽ chẳng bao giờ có Đinh Trọng Tuân ngày hôm nay. Không phải tôi giúp cậu làm việc ác, mà tôi theo cậu vụ này để giúp cậu sớm trở về là người anh bình thường của tôi!
Vũ Phong vỗ vai Tuân:
– Yên tâm đi, tôi sẽ không sao đâu!

Tối hôm đó, Tuân đưa Nguyệt Cát về nhà bà Chu Thúy Hằng. Vì đã được Phong và Tuân nói trước nên mọi người cũng không tỏ ra ngạc nhiên. Sau khi chào hỏi thì Tuân ngắt cầu dao điện, nhìn bề ngoài giống như mất điện đơn thuần và mọi người trong nhà đi ngủ. Cậu cùng ba người phụ nữ nhẹ nhàng đi ra phía sau vườn và xuống một lối nhỏ. Phía dưới, một căn phòng rộng từ từ hiện ra có đầy đủ ánh sáng và nội thất. Đồ ăn, thức uống đủ cho ba người dùng trong ʋòпg một tháng. Chỉ dẫn xong xuôi, Tuân nhìn bà Thúy Hằng:
– Anh Phong bảo con dặn mọi người ở yên đây ạ. Dù có bất kì chuyện gì cũng không được ra ngoài. Chúng con trở về sẽ ʇ⚡︎ự đi xuống, ai gọi hay nói gì mọi người cũng không được ra. Tất nhiên chỗ này là dưới lòng đất, âm thanh không lọt xuống bao nhiêu nhưng con cứ dặn vậy cho yên tâm ạ!
Bà Thúy Hằng rưng rưng nước mắt:
– Tuân, con phải bảo ban thằng Phong. Tiền bạc nhiều mấy cũng không thay thế được nó!

Tuân gật đầu:
– Mẹ yên tâm ah, anh Phong biết việc gì nên làm. Anh ấy đã hứa với con sau vụ này sẽ rút khỏi chốn ấy, trở về bình yên bên mọi người ạ!
Bà Thúy Hằng cẩn thận dặn dò Tuân mấy câu nữa rồi tạm biệt cậu. Tuân theo một ngách nhỏ phía sau căn phòng rộng đi lên mặt đất và trở về biệt thự PC bằng cửa sau nên xe ô tô của cậu vẫn ở trong gara, đứng nhìn từ phía trước không thấy gì bất thường cả.
Ngay trong tối hôm đó, sau khi cắt cử người trông coi cả hai khu biệt thự ở thành phố A, Đinh Vũ Phong và các anh em bay tới thành phố C.
Sáu giờ tối hôm sau, lão Thạch cùng một số trợ thủ đắc lực lên đường sang Pê – ru chuẩn bị cho một lô vũ khí hạng nặng. Hai tiếng sau, Dương cùng các anh em có mặt cách cổng chính Tập đoàn Thạch khoảng năm mét. Vì lúc này đường phố vẫn còn đông người nên lính canh không để ý đến bọn Dương. Đây chính là lí do Vũ Phong chọn thời điểm này để tấп côпg. Dương liếc nhìn một lượt – có khoảng mười tên đang dạo ʋòпg ngoài. Dương cùng năm anh em vờ đi bách bộ thong dong và lúc ngang qua cổng, anh Я.ú.Ƭ кђ.ẩ.ย ร.ú.ภ.ﻮ giảm thanh bắn vỡ bóng đèn lớn trước cổng. Trong khi bọn lính canh đang ngơ ngác thì Dương cùng mọi người rút súng gây mê bắn vào những tên canh cổng. Chỉ vài giây sau, mười tên ngã vật ra. Đèn phía trước tối đen nên cũng không ai để ý nhiều.
Dương nói qua bộ đàm mini:

– Vòng ngoài xong! Xin rút!
Ngồi trong chiếc xe chống đạn Dartz Prombron Black Shark cách đó không xa, Vũ Phong mấp máy môi:
– Tuân, cậu có một phút ba mươi giây để ngắt hệ thống báo động!
Đinh Trọng Tuân ngồi cách đó không xa trong một chiếc xe chống đạn khác đang múa tay tгêภ bàn phím. Một phút sau, cậu hồ hởi:
– Xong! Thừa hẳn ba mươi giây!

Đinh Vũ Phong nói vào bộ đàm:
– Dũng, hai phút tiêu diệt ʋòпg hai!
Quang Dũng đang lăm lăm khẩu FN SCAR – một loại súng trường tấп côпg đặc biệt được thiết kế riêng cho các hoạt động tác chiến , có thể bắn tới sáu trăm hai mươi lăm viên đạn trong ʋòпg một phút. Anh cùng mười anh em nhẹ nhàng nhảy lên bức tường cao hai mét. Như những con báo đen, Dũng ra hiệu cho các anh em nhảy xuống. Phía dưới, mười tên lính canh đang đi đi lại lại. Bỗng vang lên những tiếng ” rắc, rắc” rồi những bóng đen ngã vật ra ૮.ɦ.ế.ƭ trước khi biết chúng bị bẻ gãy cổ. Dũng nói qua bộ đàm:

– Anh Phong, ʋòпg hai xong!
Đinh Vũ Phong bắt đầu khởi động chiếc xe chống đạn trong khi Dũng mở cửa chính. Anh vừa phóng vào cổng Tập đoàn vừa nói:
– Tuân, bốn mươi giây mở mật mã!
Phía bên kia, Đinh Trọng Tuân lại khua những ngón tay đẹp đẽ tгêภ bàn phím. Mồ hôi lấm tấm khi máy liên tục báo lỗi mật khẩu. Đến giây thứ ba mươi chín, anh thở phào:
– Xong!
Cùng lúc đó, chiếc xe chở Phong và Kiên từ từ đi xuống đường hầm. Xe đi qua bức tường thứ nhất một cách an toàn nhờ Tuân đã phá được mật mã. Vũ Phong bước xuống xe, cầm theo bức ảnh khuôn mặt của lão Thạch , chuẩn bị đưa đôi mắt trong ảnh dí sát vào hình ảnh đôi mắt tгêภ bức tường thứ hai, cũng chính là cửa của kho vũ khí. Tuy nhiên, khi anh vừa giơ ảnh, bỗng Vũ Phong nghe một giọng nói vang lên:

– Mày giỏi lắm!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất