Giấu anh vào nỗi nhớ chương 39

Vũ Linh 145

Tác giả : An Yên

Từ ngày hôm đó, Nguyệt Cát thấy thái độ của bố mẹ khác hẳn. Bố cô thường ngồi trầm ngâm suy nghĩ và ít trò chuyện với cô hơn. Nguyệt Cát cũng không biết phải làm sao cả, bởi cô không thể ép trái tιм mình yêu hay không yêu một ai đó.

Tình trạng đó cứ kéo dài như thế cho đến một tuần lễ sau thì Vương Nguyệt Cát phải mở lời trước:

– Bố mẹ giận con sao ạ?

Bố cô lại im lặng không nói. Thực ra, chẳng phải ông không biết nghĩ việc này. Yêu đương là việc không thể gượng ép. Ông ước giá mà Đinh Vũ Phong vẫn như xưa, giá mà gia đình cậu ấy không li tán, giá mà cậu ấy không bị đuổi khỏi trường Cảnh sát, không gia nhập ҳα̃ Һộι ᵭeп, vẫn là một người hiền lành chững chạc như cái cách cậu ấy bảo vệ con gáι ông năm lớp mười. Thế nhưng, cuộc đời đâu phải muốn là được. Bây giờ đây, giữa tình yêu đến cố chấp của con gáι với một cuộc sống bình yên cho con, ông nào dám để Nguyệt Cát ʇ⚡︎ự ý tùy tiện quyết định.

Nguyệt Cát là cả cuộc sống của vợ chồng ông, nếu con bé khổ sở thì ông nào có thảnh thơi được? Tuổi xế chiều rồi, ông chỉ muốn an yên bên con cháu thôi. Để Nguyệt Cát theo Đinh Vũ Phong, rồi họ đâm đ./â./ᄊ c,./ん/é./ᄊ chém, ông làm sao ăn ngon ngủ yên cho đành. Thế nên, thà ông nghiêm khắc rồi sau này con sẽ hiểu, còn hơn ông chiều theo ý con. Bố Nguyệt Cát thở dài một tiếng rồi nói:

– Nguyệt Cát, tất cả những gì bố mẹ làm chỉ vì muốn tốt cho con. Bố mẹ muốn con được sống bình yên!

Nguyệt Cát lắc đầu:

– Bố ơi, chuyện gì con cũng có thể nghe lời bố mẹ. Nhưng riêng chuyện này thì xin bố tôn trọng cảm xúc của con được không ạ? Con không thể lấy một người mà con không yêu, con không thể ép mình sống với một người mà con chỉ quý mến như anh trai ạ!

Bố cô kiên nhẫn:
– Nguyệt Cát, vì nghĩ đến cảm xúc của con nên bố mới im lặng những ngày qua để con có thời gian suy nghĩ thấu đáo. Nếu Vũ Phong không thay đổi thì bố đâu khắt khe gì với con. Nhưng con nghĩ đi, Phong giờ không còn như xưa nữa, nó khác quá nhiều rồi. Còn Đức Trí, cậu ấy yêu thương con, tốt với nhà mình như thế. Tình yêu có thể xây đắp từ từ mà con!
Nguyệt Cát nước mắt lăn dài gò má:
– Bố, tình yêu là thứ ở trong trái tιм mình, cái cách bố nói cứ như bố mẹ đưa con ra làm vợ để trừ nợ vậy. Con còn trẻ, có sức khỏe, con sẽ làm việc để kiếm tiền trả nợ cho anh ấy ạ!

Bố cô nhíu mày:
– Không phải! Bố mẹ không bao giờ vì nợ nần tiền bạc mà lấy con ra ᵭάпҺ đổi cả. Vấn đề ở đây, Đức Trí là một chàng trai tốt, có tiền đồ, có thể đem đến cho con một cuộc sống yên ấm. Bố mẹ già rồi, chỉ muốn con có một chỗ dựa chứ không muốn con lại chạy theo những cuộc phiêu lưu của Vũ Phong!

Nguyệt Cát vẫn kiên trì thuyết phục:
– Bố ơi, vẻ bề ngoài đâu nói được bản chất con người. Anh Vũ Phong không phải là người xấu đâu bố ạ. Còn anh Đức Trí, sao bố có thể hiểu rõ về anh ấy khi mới quen được một năm ạ?

Bố cô nhìn con gáι bằng ánh mắt từng trải:
– Bố ít khi nhìn sai người lắm. Nếu Vũ Phong vẫn như trước thì bố nói rồi đấy, bố sẽ không cấm cản gì. Còn Đức Trí, bố không nhìn mặt bắt hình dong, mà bố nhìn vào những gì cậu ấy làm cho nhà mình và cái cách cậu ấy dành tình cảm cho con, bố tin cậu ấy sẽ đối tốt với con. Nguyệt Cát, bố nghĩ con gặp cậu ấy là cái duyên, tình cờ cậu ấy giúp gia đình mình cũng là cái duyên, cậu ấy yêu thương con cũng là cái duyên, sao con không làm được chữ PHẬN cho trọn vẹn hả con?

Nguyệt Cát vẫn nức nở:
– Bố, con xin bố, con không thể mở lòng với anh Đức Trí được. Bố đừng ép con. Con rất thương bố mẹ, rất tôn trọng anh Đức Trí nhưng…yêu thì con không làm được ạ!
Bố cô thở hắt ra một tiếng rồi nói:
– Thôi, con cứ suy nghĩ đi, bố không muốn tranh cãi nhiều về chuyện này nữa. Chả bố mẹ nào đẩy con cái vào chỗ hiểm nguy. Rồi đến một ngày con sẽ hiểu tâm trạng của bố lúc này.

Nguyệt Cát biết có nói nữa cũng chẳng có kết quả gì nên xin phép bố đi lên phòng. Từ lần nói chuyện đó, giữa bố mẹ và cô lại có một khoảng cách vô hình khiến Nguyệt Cát rất mệt mỏi và khó xử. Bố mẹ đã vì cô rất nhiều, hi sinh cho cô rất nhiều, ơn đó suốt kiếp này cô cũng không thể trả nổi. Nhưng nếu nói cô lấy Đức Trí thì chẳng khác gì cực hình. Đầu óc Nguyệt Cát mỏi mệt đến ngơ ngẩn.

Một hôm, vừa ở lớp cao học về, Nguyệt Cát thấy mẹ đang ngồi ở bàn ăn chờ mình. Cô ngạc nhiên:
– Con chào mẹ ạ! Bố ở đâu rồi mà mẹ ngồi một mình thế ạ?
Mẹ cô chỉ chiếc ghế, ra hiệu cho cô ngồi xuống:
– Bố mệt nên ban nãy ăn cháo rồi!

Nguyệt Cát lo lắng:
– Bố ốm thế nào ạ mẹ?
Mẹ cô buồn bã nói:
– Lúc chiều bố con bỗng nhiên thấy đau đầu, chóng mặt. Vừa lúc Đức Trí ghé chơi nên mẹ cùng cậu ấy đưa bố đi khám rồi!
Nguyệt Cát có phần hσảпg hốϮ:
– Rồi bác sĩ họ bảo sao ạ?

Mẹ cô thở dài:
– Họ bảo bố con suy nhược ς.-ơ τ.ɧ.ể, lại suy nghĩ nhiều nên ảnh hưởng cả dạ dày với huyết áp cao nữa. Vì thế nên hôm nay mẹ nấu cháo cho bố ăn trước để nghỉ ngơi!
Nguyệt Cát thẫn thờ. Nếu không có chuyện cô và Đức Trí thì cảm giác của cô sẽ không như thế này. Cô biết những ngày qua bố suy nghĩ nhiều, ông trầm mặc hẳn đi. Nhưng cô đâu có thể để cuộc sống của mình phụ thuộc vào cảm xúc và sự sắp đặt của người khác. Dù đó là bố mẹ cô thì Nguyệt Cát vẫn muốn cảm xúc của mình được tôn trọng bởi hôn nhân là chuyện trọng đại cả đời. Nhưng thật sự, nghĩ đến bố mẹ lo nghĩ cho mình đến mức đổ Ьệпh, Nguyệt Cát không thể cam lòng. Tâm hồn nặng trĩu, cô gảy gảy mấy hạt cơm rồi thu dọn bát d᷈-i᷈a. Mẹ không nói với cô những lời như bố, hình như bà im lặng để cô suy nghĩ và chọn lựa, hoặc bản thân bà cũng đang khó xử.

Dọn dẹp xong, Nguyệt Cát định ghé vào phòng bố mẹ nhưng rồi cô chỉ hé cửa phòng nhìn vào. Thấy bố nằm tгêภ giường nhắm nghiền mắt, lòng Nguyệt Cát thắt lại, khóe mắt cay cay, tâm tình ngổn ngang rối như tơ vò. Cô lặng lẽ khép cửa rồi đi lên phòng. Vũ Phong vẫn thi thoảng nhắn tin và gọi điện thoại cho cô nhưng cả hai đều không nói ra những rắc rối mà mình đang gặp phải. Cả hai đều nhịn đi những khúc mắc không nói ra, nhịn đi những khó khăn mình đang đối mặt, kiềm chế cả nỗi nhớ cồn cào dành cho nhau.

Cả hai đều im lặng giấu diếm đi nỗi khổ của mình để dành thời gian quan tâm đối phương. Tuy nhiên, liệu cái cách hi sinh đó có giải quyết được mọi mâu thuẫn, được những định kiến lâu nay khó chuyển dời? Họ chỉ biết nghĩ cho nhau, biết vì nhau rồi lại một mình đối mặt với nỗi cô đơn, đối mặt với những mâu thuẫn của chính bản thân mình. Họ sợ người trong tιм mình lo lắng nhưng rồi lại vô tình tạo cơ hội cho một thứ khoảng cách vô hình kéo họ xa nhau, tạo cơ hội cho những người ngoài cuộc đẩy họ xa nhau. Tuy vậy, có một điều cả Vương Nguyệt Cát và Đinh Vũ Phong đều rõ rằng tạo hóa sinh ra họ để dành cho nhau, sinh ra họ để yêu nhau và bên nhau. Vì thế, ở hai con người ấy có một niềm tin bất diệt vào tình yêu của đối phương dành cho mình. Chỉ có điều, đời không như là mơ, không hoàn toàn là màu hồng đẹp đẽ để họ mặc sức thêu dệt mộng tưởng…

Mấy ngày sau, bố Nguyệt Cát lại dậy ăn cơm cùng vợ con như trước. Sau khi dùng tђยốς, da dẻ ông trông đỡ nhợt nhạt hơn. Nguyệt Cát tỏ ra vui vẻ, nhí nhảnh và không hề nhắc lại chuyện đó để bố mẹ được thoải mái. Cô thiết nghĩ, cứ để tâm tình bố vui tươi trở lại rồi Nguyệt Cát sẽ nói chuyện với hai người. Nhiều lúc cô nghĩ, cùng lắm thì cô chẳng lấy ai nữa, ở vậy phụng dưỡng bố mẹ, khỏi nghĩ ngợi đỡ đau đầu.

Một buổi tối, Nguyệt Cát vừa dọn dẹp xong, đang định lên phòng thì nghe tiếng chuông cửa. Mẹ cô ra mở cổng:

– Đức Trí hả con! Ăn tối chưa?

Tiếng Đức Trí vang lên:

– Dạ con chào bác! Con ăn rồi ạ!

Biết Đức Trí tới chơi và nói chuyện với bố mẹ là chính nên Nguyệt Cát lặng lẽ bước lên cầu thang, định soạn bài cho tuần sau. Tuy nhiên, cô mới đi được hai bậc thì nghe tiếng bố:

– Nguyệt Cát, con không ngồi lại trò chuyện với Đức Trí sao?

Vừa lúc Đức Trí bước vào đến phòng khách, Nguyệt Cát nói:

– Dạ, con bận soạn bài bố ạ!

Bố cô chau mày:

– Ngày mai chủ nhật, con thiếu thời gian soạn bài sao?

Nguyệt Cát tiu nghỉu:

– Dạ, có bố mẹ ngồi chơi với anh ấy rồi, con ngồi đây cũng làm gì đâu ạ!

Bỗng mặt bố cô đỏ au, khóe mắt giật giật, ông vội ôm lấy ռ.ɠ-ự.ɕ trái và thở gấp. Đức Trí vội lao lại đỡ lấy bố cô:

– Bác trai! Bác sao vậy ạ!

Mẹ cô cũng chạy lại đỡ chồng. Nguyệt Cát vội vàng chạy xuống. Nhưng cô vừa chạm đến cάпh tay bố thì nghe tiếng mẹ vang lên:

– Nguyệt Cát, con phải đợi bố tức ૮.ɦ.ế.ƭ mới hài lòng phải không?

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất