Cưới chạy bầu – Chương 4

Vũ Linh 227

Tác giả : Trang Buby

Nghe anh ta nói, tôi tức nghiến răng kèn kẹt, cái tên ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt đó biết rõ là vết đỏ đó do đâu mà còn cố tình nói hai từ “chó cắn”, như thế có khác nào ám chỉ tôi là chó? Lại được cái cô thư ký nữa, không biết cô ta ngu thật hay giả vờ ngu mà còn hỏi lại:

– Ủa anh, vậy anh đã tiêm phòng dại chưa ạ? Em nghe nói chó cắn пguγ Һιểм phết đó.

– Cảm ơn em. Tôi sẽ lưu ý.

– Dạ vâng.

– Không còn việc gì nữa em ra ngoài đi. Tôi cần trao đổi với luật sư.

– Dạ vâng.

Sau khi Linh đi khỏi rồi tôi mới tranh thủ lườm anh ta một cái rồi bày mặt ra bộ dạng nghiêm túc. Đầu tiên tôi nói:

– Cảm ơn anh vì đã nhận tôi vào làm việc.

– Tôi nhận cô vào làm chỉ vì thấy cô có năng lực, nếu làm không tốt tôi vẫn sa thải như thường nên cô đừng nghĩ tôi có ý gì khác. Cứ lo làm tốt việc của mình là được.

– Tôi hiểu mà. Tôi sẽ cố gắng làm tốt công việc của mình.

Nói rồi Lâm đưa cho tôi tập tài liệu pháp vụ của công ty mấy năm gần đây:

– Cô cứ tìm hiểu và nghiên cứu cho kỹ.

– Tôi biết rồi. Nhưng mà anh cho tôi hỏi phòng làm việc của tôi ở đâu?

Lâm không trả lời tôi, bấm một cuộc gọi bàn, rất nhanh Linh đã có mặt. Tác phong cô ấy làm việc rất chuyên nghiệp, không cần sếp nói cô ấy đã dẫn tôi tới phòng làm việc của mình, đối diện với phòng của Lâm. Vừa bước chân vào căn phòng, tôi khá thích với cách thiết kế của công ty, phòng nào cũng có đặt một chậu cây cảnh nhỏ tạo một cảm giác rất gần gũi. Tôi đi tới đặt tập tài liệu xuống bàn, Linh ở phía sau hỏi tôi:

– Chị thích phòng này chứ?

– À dạ vâng, tôi rất thích.

– Chị đừng xưng hô với em như thế. Em năm nay mới 24 tuổi thôi.

– À vậy thì kém mình 2 tuổi.

– Vâng, chị là nhân viên mới tới công ty, có việc gì không hiểu thì cứ hỏi em nhé. Cả tuần nay sếp đã sa thải không biết bao nhiêu luật sư, may quá cuối cùng chọn được chị.

– Sếp khó tính lắm hả em?

– Dạ với ai thì em không biết chứ với em thì em thấy sếp không chỉ dễ tính mà còn tâm lý nữa.

Tôi nhìn Linh nói, cảm giác như cô ấy đang nhấn mạnh cho tôi biết về mối quαп Һệ của mình và sếp. Nhưng mà tôi kệ không quan tâm, tôi có phải người yêu sếp hay vợ sếp gì đâu mà khó chịu, nói mấy lời này với tôi cũng thừa thãi mà thôi.

Sau khi sắp xếp mọi thứ ổn thỏa, ngoại trừ lúc ra ngoài lấy một tách cafe thì thời gian còn lại tôi đều chăm chú xem tài liệu pháp vụ của công ty mấy năm gần đây. Thân làm luật sư đại diện nên tôi thực sự muốn có thể trong thời gian ngắn nhất nắm rõ tình hình hoạt động của nó, bao gồm cả doanh thu những năm gần đây, thông tin pháp lý, ngay cả thông tin về tổng giám đốc cũng phải nắm một cách rõ ràng.

Theo như tôi tìm hiểu thì Lâm tên đầy đủ là Nguyễn Hoàng Lâm, năm nay anh mới 34 tuổi mà đạt được rất nhiều thành ʇ⚡︎ựu, từng đi du học ở trường đại học nổi tiếng nước Mỹ. Trong lúc tôi còn đang chăm chú nhìn lên màn hình máy tính thì điện thoại bất chợt rung lên, thấy hiển thị tên cái Trang nên tôi nhanh chóng nhấn nút nghe:

– Ơi tao nghe đây.

– Gần 12 giờ rồi, đi ăn thôi.

Tôi giật mình ngước mắt nhìn đồng hồ, không ngờ bản thân đã ngồi đây suốt 4 tiếng rồi.

– Ừ, tao biết rồi.

– Thế tao đợi mày ở sảnh tầng 1 nhá.

– Ok.

Lúc tôi bước ra tới cửa phòng thì thấy Linh đi cùng Lâm từ cửa phòng bước ra. Ba người 6 mắt nhìn nhau, tôi thấy Linh đứng sát bên cạnh Lâm như là người yêu ấy. Tôi đang định lên tiếng hỏi thì Linh nói trước:

– Chị Duyên đi ăn à?

– Ừ, em với sếp cũng đi ăn sao?

– Dạ vâng. Em với sếp hay ăn ở quán bà “ Sinh béo” cách công ty 500m bên tay phải. Hôm nào chị thử ghé quán đó ăn mà xem, ngon lắm.

– Vậy à? Cảm ơn em. Chị đi trước nhé.

Nói xong tôi định bước đi thì tiếng Lâm vang lên:

– Muốn ăn chung không?

– Dạ thôi, tôi có bạn chờ phía dưới rồi. Sếp và Linh ăn ngon miệng.

Lúc tôi xuống dưới sảnh tầng 1 thì thấy cái Trang vẫn đang đứng chờ. Vừa nhìn thấy tôi nó đã càu nhàu:

– Chờ mày lâu hơn chờ người yêu cũ quay lại.

– Thì tao trước khi đi cũng phải sắp xếp mọi thứ cẩn thận rồi mới đi chứ.

– Nhanh lên, đói sắp lả ra rồi.

– Thế ăn quán nào.

– Thì quán bà “ Sinh béo” ở bên tay phải công ty đó. Quán đó ăn ngon cực.

Tôi lại nghĩ đến Linh vừa nhắc tới quán đó, đoán chắc hai người sẽ tới đấy ăn nên đành nói:

– không còn chỗ nào khác à?

– Còn, nhưng mà quán đó là ngon nhất.

– Thôi ăn quán khác đi.

– Sao thế?

Tôi không trả lời cái Trang nữa mà trực tiếp kéo tay nó đi ra ngoài, chọn đại một quán ăn. Đồ ăn ở quán này đúng là không ngon nên nó vừa ăn vừa lẩm bẩm:

– Bảo ăn quán bà Sinh béo thì không ăn. Đồ ăn ở đó ngon gấp vạn quán này.

– Sao đâu mà, tao thấy ăn cũng được mà. Thôi ăn đi, không họ nghe thấy mày chê họ là ҳάc định đó.

– Ê sao tao thấy từ hôm mày thất tình xong là thế sự như đổi dời thế nhỉ?

– Tào lao, tao vẫn vậy mà.

– Không, trước mày kén ăn hơn cả tao.

– Đấy là do mày không hợp gu tao nên thấy vậy thôi.

– Thế ngày đầu làm việc cảm giác thế nào? Sếp có làm khó gì không?

– Tao có làm gì đâu mà làm khó. Nói chung cũng ổn.

– Sáng nay tao mới hóng hớt được tin.

– Tin gì cơ?

– Sếp còn ᵭộc thân nhá.

– Vậy thì liên quan gì đâu.

– Trời ơi mày động пα̃σ tí đi Duyên. Ở trong cái công ty này biết bao nhiêu cô gáι mơ tưởng sếp không được. Mày bây giờ có cơ hội tiếp xúc với sếp nhiều nhất mà không biết nắm bắt cơ hội hả?

– Thôi thôi tao lạy mày. Người kè kè bên sếp sớm tối còn có em thư ký ղóղℊ ҍỏղℊ kia kìa. Tao đã là cái thá gì đâu.

– Nhưng mày khác với cô ta.

– Khác gì? Con bé ấy xinh lắm đấy.

– Mày không hiểu thật hay giả vờ không hiểu thế? Khác ở chỗ mày đã được ℓêп gιườпg với sếp. Dù gì cũng qua đêm với nhau, ít nhiều cũng phải tạo ấn tượng trong lòng sếp chứ.

Cái Trang nói tới đây tôi vội vàng chồm người dậy, lấy tay bịp mồm nó lại, tôi lườm:

– Má ơi, con lạy má. Chuyện xấu hổ thế mà má nói như một chiến tích.

– Chẳng thế. Mày là mày dại lắm. Hay mày còn nhớ tới ông Việt đó?

– Đã bảo đừng nhắc tới ông Việt nữa rồi.

– Ờ tao sai, không nhắc tới nữa.

Tôi với cái Trang ngồi tranh luận cho tới khi vào giờ làm việc. Đồ ăn không ngon với mải nói, cộng thêm chiều đó tôi đi bàn hợp đồng cùng Lâm có uống thêm tách cafe mà tгêภ đường về công ty bụng đói tới cồn cào.

Lúc tôi đi ngang qua đường thấy người ta bán bánh mì kẹp ϮhịϮ cũng thèm lắm mà chỉ dám liếc mắt nhìn thôi chứ không dám ho hoe gì vì đang đi cùng Lâm.

Về đến công ty, tôi ngồi ᵭάпҺ vật với máy tính và đống tài liệu, nhưng mà bụng cồn cào quá nên thỉnh thoảng lại cúi xuống ôm bụng, mặt có chút cau có.

Ấy thế quá quái nào lúc tôi ngẩng đầu lên đã thấy Lâm lù lù xuất hiện trước mặt mình. Anh mặt lạnh như tiền đang chăm chú nhìn tôi. Mà đối với sự xuất hiện bất thình lình của Lâm khiến tôi sợ hết hồn, quên luôn cả việc giữ hình tượng, đứng bật dậy, trừng mắt nhìn anh như thể thấy quỷ hiện hình.

– Tôi và cô mới có 30 phút không gặp mà thôi, không đến mức nhìn tôi lại kích động vậy chứ?

Tôi nghe xong, cảm giác như bị hóc xương, ngồi xuống không được, đứng đó cũng không xong, tâm tình có chút Һσα̉пg ℓσα̣п nhìn anh. Mấy phút sau, cuối cùng tôi mới có thể bình tĩnh lại:

– Này sếp, dù sao đây cũng là phòng làm việc riêng anh chuẩn bị cho tôi. Trước khi vào phòng anh làm ơn gõ cửa được không?

Lâm nghe vậy liền tiến sát lại gần tôi hơn, thân hình cao lớn ʇ⚡︎ựa như bao phủ cả người tôi, một mùi hương thơm đặc trưng cũng theo đó xộc thẳng vào hai hốc mũi tôi. Anh thản nhiên trả lời bằng giọng nói rất cao ngạo:

– Không riêng gì phòng làm việc của cô, mà cả toà nhà này đều là của tôi, chẳng lẽ tôi muốn tới nơi nào trong toà nhà này còn phải chú ý lễ nghi?

– Vâng, nếu anh nói vậy thì thôi xin thua tổng giám đốc ạ. Cho tôi hỏi anh đến đây tìm tôi là có việc gì sai bảo.

– Sang phòng tôi, tôi có việc muốn nhờ.

Nói xong tôi còn chưa kịp trả lời thì Lâm đã xoay người về hướng cửa. Tôi nhìn theo bóng dáng anh ta, trong lòng có chút không phục vì thái độ nhưng mà dù sao sự thật anh ta vẫn là sếp của mình. Tôi đứng dậy rời khỏi căn phòng, lúc bước chân vào phòng tôi thấy Lâm đang đứng nghe điện thoại nên đành yên lặng chờ một chút.

Sau khi thấy Lâm nghe điện thoại xong rồi tôi mới hỏi:

– Anh muốn nhờ việc gì ạ?

Lâm liếc mắt nhìn lên bàn, tôi thấy ở đó có cái túi màu đỏ, anh lạnh lùng nói:

– Tôi vừa được tặng nhưng tôi không thích ăn vặt. Cô cầm về đi.

– Tôi…

– Hình như bánh mì kẹp ϮhịϮ nướng hay sao đó. Nếu không ăn thì vất đi giùm tôi.

Nghe Lâm nói vậy tôi vội vàng cầm túi đỏ lên, trong đó đúng là có cái bánh mì kẹp ϮhịϮ nướng vẫn còn nóng. Mà kể cũng lạ, không biết có ai đặc biệt đến nỗi tặng sếp cả ổ bánh mì kẹp ϮhịϮ thế này. Tôi mỉm cười nói:

– Cảm ơn anh. Nếu anh không ăn thì để tôi ăn giùm cho.

– Ừ, ăn đi lấy sức dọn vệ sinh.

– Hả? Anh vừa nói gì?

– Vì thái độ của cô hôm nay không tốt nên tôi phạt cô tối nay ở lại dọn vệ sinh.

Đấy, đúng là tгêภ đời này chẳng có bữa ăn nào là miễn phí cả. Vừa nãy tôi còn đang cảm động và suy nghĩ xem ra anh ta cũng không đến nỗi nào. Nhưng bây giờ thì anh ta còn quá đáng hơn tôi tưởng. Đằng nào cũng phải dọn vệ sinh nên tôi dù tức vẫn cầm túi bánh mì mang về phòng ăn bằng hết.

Lúc mọi người tan làm hết rồi tôi mới dám đứng dậy rời khỏi phòng. Dù sao tôi cũng là luật sư, ai đời lại đi dọn vệ sinh thì cũng hơi bách ทɦụ☪. Chẳng ngờ tôi vừa bước ra ngoài thì thấy Linh đã đứng ở cửa. Tôi ngạc nhiên hỏi:

– Ơ Linh chưa về à?

– Dạ em chưa. Chị đang chuẩn bị về à?

– À ừ.

– Chị ơi, em hỏi chút được không?

– Có việc gì thế em?

– Chị có quen anh Lâm không?

– Chị á?

– Vâng. Không chị thì làm gì còn ai vào đây nữa.

– Không, chị có quen đâu. Sao thế em?

Linh nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc giống như kiểu đang đoán xem câu nói của tôi bao nhiêu phần trăm là thật, bao nhiêu phần trăm là giả. Vài phút sau Linh mới thay đổi sắc mặt tươi cười nói:

– À không có gì đâu chị. Em hỏi xem chị có phải người nhà anh ấy thôi không mà. Tại hồi chiều anh còn bảo em đi mua bánh mì kẹp ϮhịϮ cho ảnh, nhưng cuối cùng em thấy chị…

Linh nói đến đây tôi mới hiểu ra được lý do, chắc là cô ấy sợ tôi có quαп Һệ riêng gì đó với crush của mình, tôi cười cười đáp:

– Không có như em nghĩ đâu.

– Dạ, vậy chị nói thế em yên tâm rồi.

– Em thích sếp hả?

Nghe tôi hỏi câu đó, hai má Linh bỗng chốc đỏ ửng lên, cô ấy thỏ thẻ trả lời:

– Chị đừng nói vậy không sếp nghe thấy.

– Có sao đâu, chị thấy hai người đẹp đôi phết mà.

– Chị thấy thế thật hả?

– Thật.

– Đúng là em quý chị em mới tâm sự nhá. Nói chứ em cũng cảm thấy sếp quan tâm đặc biệt tới em lắm, hôm trước còn tặng quà em cơ mà.

Advertisement

– Vậy hả? Chúc mừng em nhá.

– Dạ vâng, thôi em về trước nhé.

– Ừ, em về cẩn thận.

Sau khi Linh đi khỏi rồi tôi mới lết cái thân ҳάc mình đi tới nhà vệ sinh. Lúc này cô lao công cũng từ trong bước ra, thấy tôi cô ngạc nhiên hỏi:

– Ơ cháu chưa về à? Cô tưởng hết người rồi mới đi dọn lại lần nữa.

– Dạ, cháu mới vào công ty làm việc nên không biết. Tối nào cô cũng dọn lại nhà vệ sinh sau khi mọi người tan làm à?

– Ừ, ngày nào cô cũng vậy mà cháu.

Tôi ngẩn người đứng suy nghĩ, rõ ràng Lâm bắt tôi đi dọn nhà vệ sinh nhưng biết thừa là tối nào cũng có người dọn rồi. Ủa vậy chuyện này là sao? Anh có ý gì? Nghiêm túc hay chỉ phạt tôi cho có?

Tối đến tôi có kể với cái Trang chuyện cái bánh mì và dọn nhà vệ sinh, kể cả chuyện Linh tìm tôi nói chuyện. Nó nghe xong lại nhảy tưng tưng nói một hồi đạo lý nào là “ ông ấy để ý tới mày” “ mày phải nhanh nhanh nắm bắt cơ hội chủ động tấп côпg”. Tôi nghe xong muốn xây xẩm mặt mày, tôi còn thầm nghĩ thà ế còn hơn yêu ông đấy, người gì đâu mà tính khí thất thường, lúc nào mặt cũng lạnh như băng, đến cả lời nói cũng tiết kiệm thì không biết yêu vào sẽ có vị như thế nào. Mà đấy còn chưa kể xung quanh anh ta có rất nhiều cô gáι đẹp để ý. Ngày xưa tôi yêu Việt, anh ta cũng không đào hoa gì đâu, chẳng có cô gáι nào ngưỡng mộ ra mặt, ấy thế mà tôi còn bị cắm tгêภ đầu hai cái sừng dài cây số. Những ngày đó tôi còn ngu ngơ nghĩ rằng cả hai chúng tôi sẽ yêu mãi cho đến khi hết đời. Cái ngày tôi còn định chủ động trao cho anh ta mọi thứ, biết đâu con cái sẽ đến và khi cưới về không phải lo không đẻ được. Thế mà mọi thứ chỉ mới dừng lại trong suy nghĩ của tôi, còn kết quả là tôi nhận được cả một trái đắng với hai từ “ phản bội”. Nhiều lúc tôi cứ nói anh ta không xứng để mình đau khổ, nhưng mà tình yêu mấy năm trời cũng đủ để cho tôi rất nhiều kỷ niệm, từ tận sâu đáy lòng nỗi đau vẫn âm ỉ.

Ngày hôm sau đến công ty, Linh đã cầm tгêภ tay một đống hợp đồng mang cho tôi soạn để Lâm đi ký với khách hàng. Tôi nhìn đống hợp đồng, nó nhiều gấp 10 lần so với công ty cũ tôi làm việc. Tôi hỏi Linh:

– Em ơi, công ty mình bình thường nhiều hợp đồng vậy hả em?

– Dạ vâng, công ty mình đang phát triển nhất trong ngành bất động sản đó chị.

– Ừm, hôm qua chị mới xem vài cái, thấy toàn hợp đồng lớn.

– Dạ vâng. Chị soạn đi nhé, soạn xong cái nào gọi em đến lấy mang cho sếp.

– Ừ chị biết rồi.

Mặc dù phòng làm việc của tôi với Lâm chỉ cách nhau vài bước chân nhưng Linh đã cố tình bảo để cô ấy đến lấy, chứng tỏ cô ấy cũng muốn tôi hạn chế gặp sếp. Vậy là cả ngày hôm đấy tôi bận rộn đến nỗi còn chẳng có thời gian rời khỏi phòng đi pha ly cafe. Trưa đó tôi cũng chỉ tranh thủ ăn nhanh rồi về phòng làm việc tiếp, bận rộn tới bù đầu mới soạn xong đống hợp đồng. Khi tôi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời đã chuyển màu tối. Ngồi cả ngày đau ê ẩm cả người, tôi vừa đứng dậy vươn vai một cái thì giọng nói trầm ấm vang lên:

– Tôi tuy không phải là người sếp tốt nhưng tôi cũng không bóc lột sức khỏe của nhân viên quá đâu.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất