Cưới chạy bầu – Chương 15

Vũ Linh 336

Tác giả : Trang Buby

Ông nội tôi nghe thấy thế cũng không tra hỏi thêm nữa. Tôi suy nghĩ vài giây, không biết giờ này còn có ai đến tìm mình. Mấy năm vừa học vừa làm tгêภ thành phố, tôi cũng không có bạn bè dưới quê. Tôi thắc mắc nhưng không có thời gian nghĩ nhiều, đành vội vàng rửa chân tay chạy lên nhà. Lúc nhìn thấy Lâm đứng ở giữa nhà, tгêภ người anh mặc bộ vest màu đen, chân đi giày da rất lịch sự, tay còn ҳάch theo cả một túi quà nữa, tôi thật sự rất bất ngờ vì Lâm xuất hiện ở đây. Trong đầu tôi còn chưa kịp nhảy số, vì sao anh lại biết nhà của tôi, mà đến với mục đích gì?

Trong lúc tôi còn đang ngơ ngác suy nghĩ thì bố tôi đã lên tiếng:

– Ơ kìa Duyên, mời bạn ngồi chơi đi con.

Lâm thấy bố mẹ tôi và ông nội thì lịch sự lên tiếng chào:

– Cháu chào ông ạ. Cháu chào cô chú. Cháu là bạn của Duyên.

– Ừ, cháu ngồi xuống đi.

Lâm mỉm cười “ vâng” một tiếng rồi đặt túi quà ở góc cùng tгêภ bàn, sau đó anh ngồi xuống đối diện ông nội và bố tôi. Anh ngồi thẳng tắp lưng, hai tay đặt nhẹ lên đùi, vẻ mặt không lạnh lùng như thường ngày mà nom rất khiêm nhường.

Tôi đầu vẫn ngơ ngơ lắm nhưng mẹ huých nhẹ tay tôi bảo nhỏ:

– Bạn đến chơi mà đứng đực ra đó à? Con mau ra ngồi cùng bạn đi.

Tôi nhìn mẹ rồi cuối cùng đi tới ngồi xuống bên cạnh Lâm. Tôi nhíu mày nhìn anh, anh khẽ cười với tôi. Xong tôi lên tiếng giới thiệu:

– Dạ thưa ông nội, thưa bố mẹ, đây là anh Lâm. Là sếp của con ạ.

Mọi người gật gù, bố tôi hỏi Lâm:

– Cháu uống cafe không?

– Dạ vâng không cần đâu chú ạ. Cháu uống nước chè đây là được rồi.

– Ừ. Không ngờ cháu là sếp của Duyên. Chứ chưa nghe thấy Duyên kể về cháu. Hôm nay được gặp vinh hạnh quá.

– Vâng, cháu cũng muốn về thăm ông và cô chú từ hôm trước rồi nhưng cháu mới đi công tác về nên có đến hơi vội, cũng chưa kịp chuẩn bị chu đáo ạ.

– Cháu đến chơi là quý lắm rồi, lần sau không cần quà cáp gì đâu.

Bố tôi vừa dứt lời thì ông nội tôi đã lên tiếng hỏi:

– Cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?

– Dạ cháu 34 tuổi ạ.

– 34 tuổi mà đã làm giám đốc công ty lớn. Đúng là tuổi trẻ tài cao.

– Dạ, cháu còn phải học hỏi nhiều ông ạ.

Từ lúc nãy đến giờ, tôi mới nói được 1 câu còn cứ ngồi im bất động bên cạnh Lâm, thỉnh thoảng lại khẽ liếc mắt quan sát thái độ lẫn cử chỉ của anh. Lần đầu tiên gặp gia đình tôi nhưng Lâm có vẻ rất hoà đồng, anh rất biết cách ăn nói để khiến người khác hài lòng, đặc biệt là những người lớn tuổi. Một lúc sau ông nội tôi lên tiếng hỏi thẳng:

– Thế cháu và Duyên đang quen nhau à? Hay chỉ là sếp với nhân viên bình thường?

Nghe ông hỏi thế tôi bỗng chốc giật mình, toàn thân khẽ run lên, trái tιм cơ hồ cũng ᵭ.ậ..℘ nhanh hơn vài nhịp. Thế nhưng trái với thái độ của tôi thì Lâm rất bình tĩnh điềm đạm. Anh dõng dạc trả lời:

– Dạ, tụi cháu đang quen nhau ông ạ.

Tôi tròn xoe mắt kinh ngạc nhìn Lâm, tại sao anh nói dối mà vẻ mặt của anh lại chân thật tới mức khó tin. Tôi ú ớ định giải thích thì Lâm đã lên tiếng nói:

– Dạ, chẳng giấu gì ông với cô chú. Cháu và Duyên đã tìm hiểu nhau một thời gian, trong quá trình tìm hiểu tụi cháu có đi quá giới hạn nên bây giờ Duyên đã mang thai con của cháu. Hôm nay cháu về đây, thứ nhất là để thăm ông và cô chú, thứ hai là cháu muốn xin phép ông và cô chú cho chúng cháu được đến bên nhau.

Bố tôi nghe Lâm nói thế thì kinh ngạc lắm, còn ông nội tôi, tôi cứ nghĩ ông sẽ tức giận lắm nhưng không ngờ ông lại bình tĩnh vô cùng. Ông hỏi Lâm:

– Hai đứa quen nhau lâu chưa mà dẫn đến chuyện này?

– Dạ tụi cháu quen nhau cũng đủ để hiểu nhau ông ạ. Cháu mong ông và cô chú cho phép!

Càng ngồi nghe tôi thấy tιм mình càng ᵭ.ậ..℘ thình thịch, đầu óc cứ mơ hồ mông lung cảm giác rất lạ. Lý do Lâm về đây ngày hôm nay là để xin phép gia đình tôi và muốn chịu trách nhiệm với tôi sao? Thật ra tôi cũng có cảm giác vui khi anh xuất hiện ở đây, nhưng so với niềm vui thì tôi lại không dám tin đây là sự thật nhiều hơn. Sau đó, cả mẹ tôi cũng bắt đầu hỏi chuyện Lâm, rồi mọi người hỏi về bố mẹ anh, địa chỉ nhà anh, gia đình anh có mấy người….mọi người hỏi anh rất nhiều, câu nào anh cũng trả lời rất lễ phép và khiêm nhường. Hỏi han từ A đến Z thì cũng đến 11 giờ đêm, lúc này mọi người mới hài lòng không hỏi nữa.

Khi Lâm hỏi mọi người ở đây có nhà nghỉ hay khách sạn gì để thuê ngủ qua đêm, điều tôi không thể ngờ đã xảy ra, ông nội tôi giữ Lâm ngủ lại nhà luôn tối hôm ấy. Tôi thấy vậy vội nói:

– Không được đâu ạ. Cách đây đi xe 4 cây nữa là ra đến thị trấn. Ở thị trấn đầy khách sạn với nhà nghỉ.

Ông nội tôi cau mày bảo tôi:

– Đằng nào cũng sắp thành người một nhà. Nhà mình còn thừa một phòng, ngủ ở đây cũng được, cần gì phải đi đâu. Trừ khi cậu ấy ngại không ngủ.

– Dạ không, cháu không ngại đâu ạ. Vậy ông và cô chú cho cháu ngủ lại đây đêm nay nhé.

Tôi bất lực nhìn Lâm và mọi người. Sau đó tôi cũng lững thững trở về phòng ngủ. Lên giường nằm rồi mà tôi vẫn không dám tin đây sự thật. Tôi nằm được một lát thì mẹ tôi bước vào, mẹ nói:

– Tối nay mẹ ngủ cùng con.

– Dạ vâng ạ.

Thế rồi mẹ tôi bắt đầu công cuộc tra hỏi:

– Thế mày quen nó sau khi chia tay thằng Việt hả con? Thấy tính nó thế nào?

Tôi không dám nói sự thật cho mẹ biết nên trả lời đại một câu:

– Dạ vâng ạ. Anh ấy cũng được mẹ ạ.

– Chẳng biết mày nhìn thế nào nhưng mẹ để ý kỹ rồi, thấy sáng sủa đẹp trai, nhìn ʇ⚡︎ử tế hơn thằng Việt nhiều. Mà cảm giác thằng này nó trưởng thành.

– Vâng, trưởng thành mới làm tổng giám đốc một công ty lớn được chứ mẹ.

– Ừ, thôi thế là trong cái sai lầm cũng có cái đúng đắn. Mày tìm được người ʇ⚡︎ử tế như vậy để lấy làm chồng thì mẹ cũng mừng. Ông nội khó tính thế còn ưng rồi đấy. Thế bầu mấy tháng rồi?

– Dạ con được ba tháng rồi. Hôm trước đi siêu âm bé trai mẹ ạ.

– Nhà con trai một mà được ngay thằng con trai đầu lòng là sướиɠ lắm rồi. Thế mày đã gặp bố mẹ nó chưa con?

– Con chưa mẹ ạ.

– Nhà người ta giàu thế, không biết có kén chọn môn đăng hộ đối không?

Tôi biết mẹ đang lo lắng cho mình, thực ra thời đại nào cũng thế thôi, vấn đề môn đăng hộ đối cũng là một điều quan ngại. Tự nhiên tôi lại lo lắng khi nghĩ về bố mẹ Lâm, không biết mẹ anh như thế nào, có khó như mấy bà mẹ chồng quyền lực tгêภ phim?

Sau đó mẹ tôi lại bảo:

– Mà kể cũng tài, người như nó để ý tới mày nhỉ?

Tôi nhíu mày quay sang nhìn mẹ, nũng nịu bảo:

– Mẹ thì…

Mẹ bật cười trêu lại tôi:

– Mày có bỏ bùa mê tђยốς lú gì nó đấy không con?

– Ơ kìa mẹ. Ngày trước mẹ ʇ⚡︎ự hào về con thế mà. Sao bây giờ lại dìm con gáι mẹ thế?

– Ờ thì mẹ cũng không dám tin đời mày lại tìm được người hoàn hảo thế con ạ.

Tôi mỉm cười ôm lấy mẹ. Nói thêm vài câu nữa thì mẹ đi ngủ trước. Tôi thì nằm mãi chẳng ngủ được, cuối cùng lại mò vào Facebook nhắn tin cho Lâm:

– Anh ngủ chưa?

Rất nhanh sau đó Lâm nhắn lại:

– Chưa.

– Này, sao anh lại về nhà tôi? Tôi bảo anh chịu trách nhiệm à?

– Đó là quyền của tôi. Cô không có quyền cấm.

– Anh??? Đúng là ngang ngược!!!

– Cô nói chồng sắp cưới của mình thế à?

Ba từ “ chồng sắp cưới” khiến tιм tôi đột nhiên ᵭ.ậ..℘ thình thịch, miệng không nhịn được vô thức nở một nụ cười ở khoé môi. Trong giây phút đó, tôi bỗng như hoàn toàn quên mất vỏ bọc của mình. Sau đó cố gắng bình tĩnh lắm tôi mới nhắn lại:

– Ai nói sẽ cưới anh chứ. Đừng mơ.

– Cô định để con tôi không cha à? Đừng ngang bướng nữa.

– Thế anh định bỏ vợ sắp cưới vì mẹ con tôi à?

– Vợ sắp cưới nào?

– Anh lại giả vờ rồi đấy.

– Cô nghe ở đâu cái tin tôi có vợ sắp cưới vậy?

– Nghe mọi người bảo thế.

– Tào lao. Thôi ngủ đi cho con tôi nó được nhờ. Hai mẹ con ngủ ngon.

Đọc xong dòng tin nhắn đó, tιм tôi tưởng chừng như sắp tan chảy ra thành nước. Anh nói anh không có vợ sắp cưới, trong đầu tôi cứ nghĩ đến câu nói đó của anh mà sung sướиɠ trong lòng. Rõ ràng nếu như tôi không có tình cảm với anh thì mọi thứ rất bình thường, cớ làm sao tôi lại vui sướиɠ đến mức như chưa bao giờ được vui sướиɠ thế này? Là vì tôi đã thật sự yêu anh hay là vì tôi mừng vì tôi không phải là kẻ thứ ba chen vào hạnh phúc của ai. Tôi nằm đó đến 2 giờ đêm mới thiêm thϊếp vào giấc ngủ.

Đến sáng hôm sau lúc tôi tỉnh dậy đã thấy mọi người sắp mâm ăn sáng. Hai đứa em tôi vừa nhìn thấy tôi đã khoe:

– Chị Duyên xem bọn em có đồ mới đẹp chưa này. Vừa anh Lâm dẫn tụi em đi chợ huyện đấy.

Tôi liếc mắt nhìn 3 anh em ngồi cạnh nhau. Mới gặp nhau chắc được lúc thôi mà có vẻ đã thân nhau gớm nhỉ. Tôi bĩu môi nói:

– Không phải gu chị.

– Em thấy quần áo anh ấy chọn đẹp hơn chị chọn cho tụi em.

Tôi lườm nhẹ hai đứa nhỏ, Lâm thì khẽ cười. Mẹ tôi lúc này cũng bê thêm đồ từ dưới bếp lên, mẹ bảo Lâm:

– Con gáι con đứa ngủ giờ này mới dậy đấy. Mai sau lấy chồng cho chồng dậy lại.

Đấy, bình thường tôi ngủ tới gần trưa cũng có sao đâu, vậy mà hôm nay có Lâm ở đây, cả nhà như đạp tôi xuống vũng bùn. Lâm cười cười đáp:

– Dạ không sao cô ạ, nhà cháu cũng thoải mái lắm.

Cả nhà tôi nghe vẻ cũng quý Lâm rồi nên từ lúc ăn cơm đến lúc dọn dẹp xong xuôi rồi vẫn nói hết chuyện này tới chuyện khác. Nói mãi đến khi tôi giục Lâm:

– Ơ anh không về Hà Nội à? Về đi không muộn.

Mọi người nghe tôi nói thế liền lườm nhẹ tôi một cái. Mẹ tôi bảo:

– Nay nhà mình gói bánh chưng, bố mẹ giữ Lâm ở đây gói bánh chưng cùng cả nhà. Nghe Lâm bảo từ bé đến giờ chưa được ʇ⚡︎ự tay gói bánh chưng bao giờ.

Tôi đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, nói như vậy là Lâm còn ở lại nhà tôi hết hôm nay sao? Ăn sáng xong tôi đi rửa lá dong. Đang ngồi rửa được lúc thì Lâm bước đến ngồi xuống bên cạnh, anh sắn tay áo quá khuỷu tay rồi trực tiếp ngồi xuống bên cạnh tôi. Tôi ngạc nhiên nói:

– Ơ anh đứng lên đi, để tôi làm được rồi. Cẩn thận không rách lá dong.

– Tôi có vụng như cô đâu mà làm rách lá dong được.

– Này, tôi hơi bị khéo tay đấy nhé. Vụng là vụng thế nào.

– Tôi nghe hết chuyện hồi bé đến lớn của cô rồi. Nhìn thế này mà cũng biết bắn chim cơ.

Tôi đỏ lựng mặt bĩu môi bất mãn nhìn Lâm, thấy tôi vậy anh lại càng được đà cười thành tiếng. Tức quá tôi ᵭ.ậ..℘ mạnh tay xuống nước cho nước bắn hết lên mặt anh. Nhìn cái mặt ngơ ngơ của anh lúc đó lại đến phiên tôi cười. Rồi bất ngờ cả hai chúng tôi đều khựng người lại, bốn mắt nhìn thẳng nhau ngượng ngùng. Rất nhanh sau đó tôi vội vàng quay mặt đi hướng khác, đối diện với ánh mắt của anh tôi như bị hớp hồn vào sâu trong đôi mắt ấy. Lâm cũng chậm rãi hỏi:

– Ở đây có phòng khám nào uy tín không?

– Anh khám gì?

– Tôi đưa cô đi siêu âm xem con tôi thế nào.

– Tôi mới siêu âm rồi, con khỏe mạnh bình thường. Không cần siêu âm lại đâu.

– Thế đã làm xét nghiệm nipt chưa?

– Rồi. Kết quả không phát hiện bất thường.

– Ừm. Vậy là tốt rồi, nhưng tôi vẫn muốn đưa cô đi siêu âm để được gặp con.

Tôi nhìn thấy vẻ mặt rất chân thành của Lâm khi đó lại bắt đầu mủi lòng. Cuối cùng tôi đồng ý:

– Được rồi. Rửa xong lá dong rồi đi.

Lâm định lấy ô tô đưa tôi đi nhưng mà đường quê lùi xe ra vào cũng không tiện nên tôi bảo anh chở tôi đi bằng cái xe máy Sh của bố tôi. Lần đầu tiên tôi ngồi phía sau lưng anh, yên xe vừa cao vừa dốc nên chốc chốc tôi lại bị tụt xuống ngồi sát người anh. Những cơn gió thi nhau thổi qua, mùi hương nước hoa tгêภ ς.-ơ τ.ɧ.ể anh lại xộc thẳng vào hai hốc mũi, càng lúc đầu óc tôi lại càng mụ mị bởi thứ mùi hương đặc biệt này.

Tới phòng khám, tôi nằm xuống bàn siêu âm, Lâm đứng sát bên cạnh, ánh mắt anh thỉnh thoảng liếc nhìn tôi, còn lại chăm chú dán chặt mắt vào màn hình. Bác sĩ này siêu âm kỹ lắm, giải thích từng bộ phận của con, mỗi khi thế tôi lại thấy Lâm nở ra nụ cười nhẹ. Không phải là anh nhưng tôi đoán chắc anh đang rất hạnh phúc. Hạnh phúc giống như là tôi lúc này vậy. Lâm hỏi rất kỹ về những kiến thức khi mang bầu, thậm chí mấy người ở đó còn suýt xoa khen tôi có người chồng tuyệt vời. Lúc cầm phiếu kết quả siêu âm, nhìn hình ảnh bác sĩ chụp cho chúng tôi bộ phận chim non của con mà khiến tôi và Lâm đều nở nụ cười rất tươi.

Advertisement

Siêu âm xong ʇ⚡︎ự nhiên tôi thèm ăn chè, ngập ngừng một hồi tôi bảo Lâm:

– Ở chợ huyện có quán chè ngon lắm, lâu rồi tôi chưa ăn. Hay là vào ăn chè đi.

Mới đầu tôi cứ nghĩ Lâm từ chối vì dù sao anh cũng không thích ăn uống mấy nơi như vậy, đặc biệt chợ huyện ngày Tết lại rất đông người. Thế nhưng cuối cùng anh lại hỏi:

– Quán nào? Chỉ đường cho tôi chứ tôi không biết đâu.

– Anh đi thẳng đi, rẽ tay trái là đến.

Lúc chúng tôi bước vào trong quán thấy rất đông người. Tôi biết ý nên dẫn Lâm tới góc trong cùng ngồi. Sau đó tôi gọi ra một cốc chè thập cẩm và một cốc chè bưởi. Tôi bảo anh:

– Anh ăn chè đi. Chè ở đây ngon lắm á.

Lâm nhìn xuống cốc chè rồi trả lời:

– Tôi không ăn. Cô ăn đi.

– Ơ kìa. Ngon thật mà.

– Ngon cũng không ăn.

Tôi ra sức nói nhưng Lâm nhất quyết không ăn. Cuối cùng mình tôi ngồi ăn hết cả hai cốc. Lâm thì ngồi im bất động bên tôi. Lúc chúng tôi chuẩn bị ra về thì lại gặp bà bác muốn làm mai mối cho tôi hôm trước. Vừa thấy tôi bà bác đã bô bô nói lớn:

– Ơ kìa Duyên. Bác đang bảo đi chợ về rồi sang nhà mày đây.

– Dạ, sang nhà cháu ấy ạ?

– Ừ, thế không nhớ lần trước bác nói gì à? Bác dẫn cháu bác sang làm mai mối cho mày đấy. Cháu bác nó về quê rồi, yên tâm là đảm bảo mày chỉ cần nhìn một lần là sẽ thích.

Tôi ngơ ngơ nhìn bà bác, còn chưa kịp nói gì thì Lâm đã lên tiếng:

– Dạ thưa bác, cháu nghĩ bác không cần dẫn cháu trai của bác sang nữa đâu.

– Ơ sao thế? Mà cậu là ai?

– Cháu là….

Lâm nói đến đây thì dừng lại vài giây rồi nói tiếp:

– Cháu là bố của con cô ấy.

Cũng may lúc đó trong miệng tôi không có gì không thì cũng ૮.ɦ.ế.ƭ vì sặc. Tôi kinh ngạc nhìn Lâm, mà bà bác kia cũng kinh ngạc không kém. Lâm đã thế còn không xấu hổ nói thêm:

– Nếu như bác không muốn để cháu trai mình nuôi con người khác thì làm ơn dẹp mấy vụ mai mối này đi. Thời đại nào rồi còn mai mối.

Bà bác cứng họng không nói lên lời, sau đó cười gượng gạo rồi rời đi chỗ khác. Sau khi bà bác đi khỏi tôi mới quay sang lườm Lâm một cái dài rồi hỏi:

– Anh nói linh ϮιпҺ gì đấy?

– Linh ϮιпҺ gì, tôi nói sự thật mà.

– Hay quá ha, ở đây là quê, anh nói vậy cả làng biết tôi chửa trước đấy.

– Ban đầu tính nuôi con một mình thì không sợ. Giờ lại sợ người ta bàn tán.

– Anh, đúng là hết tђยốς chữa!

Chiều hôm đó Lâm cùng bố mẹ tôi gói bánh chưng, mới lần đầu gói nhưng mà anh còn khéo tay hơn cả tôi. Thỉnh thoảng tôi lại liếc mắt nhìn anh, nhìn đôi bàn tay kia lắm lúc tôi còn thấy ghen tỵ vì nó trắng với thẳng hơn cả tay con gáι. Tối đến tôi với anh và và cả hai đứa em tôi ngồi trông bánh chưng, 4 người chúng tôi ngồi chán lại lôi khoai với ngô ra nướng. Cái thời tiết lạnh của mùa đông ngồi bên bếp lửa bập bùng, đặc biệt ngồi bên người mình thích nó mang đến cảm giác kỳ lạ lắm. Ngồi trông bánh chưng đến 12 giờ đêm thì bố giục chúng tôi đi ngủ, đặc biệt là Lâm, anh ra lệnh cho tôi:

– Vào ngủ đi.

– Tôi chưa buồn ngủ mà. Đợi thêm lúc vớt bánh xong đi ngủ là vừa.

– Cô chưa buồn ngủ nhưng con tôi cần đi ngủ.

Tôi nhíu mày nhìn anh, cái ông này từ lúc biết tin mình có con cái là đúng kiểu “ đội con lên đầu”. Thế rồi anh lại ngồi nói lại những lời bác sĩ dặn, tôi nghe mà không cãi lại được nên đành đứng dậy vào phòng. Thế rồi một đêm nữa lại trôi qua, đến sáng hôm sau tôi thức dậy thì Lâm cũng chuẩn bị về. Tiễn anh ra cổng, tôi dặn:

– Anh về cẩn thận đấy.

Lâm nhìn tôi một hồi rồi bình tĩnh hỏi:

– Ra giêng cô rảnh không?

Tôi nhíu mày khó hiểu nhìn anh, ʇ⚡︎ự nhiên hỏi tôi rảnh làm gì? Tôi hỏi lại:

– Anh hỏi làm gì?

– Nếu cô rảnh thì hai ta kết hôn!
*******

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất