Cô Dâu Gán Nợ : Chương 27

Vũ Linh 272

Một tuần sau đó, trong lúc đang làm việc thì bên thám ʇ⚡︎ử gọi điện thoại báo cho Thế Vũ nói về chuyện đã điều tra được. Vì có Quỳnh Lam ở trong phòng cho nên Thế Vũ đứng dậy đi ra ngoài nói. Bên kia thám ʇ⚡︎ử nói đã theo dõi nhà cô gáι đó phát hiện ra có một thanh niên tầm 30 tuổi tên là Lâm hay đến đó trong họ rất thân thiết, có thể là người yêu, nhưng người tên Lâm đó chỉ đến hơn 1 tiếng rồi về. Hôm nào đến cũng mua đồ ăn, trái cây cho cô gáι đó.

Chiều hôm qua thì thấy Lâm đưa cô gáι đó đi khám thai, lúc về trông rất vui có thể cái thai là của Lâm, còn cô gáι kia thì hơi cáu gắt. Thế Vũ nghe xong thì mắt đỏ ngầu lên vì tức giận, nói thêm với thám ʇ⚡︎ử vài câu rồi bảo tiếp tục theo dõi bọn họ sau đó tắt máy.

Thế Vũ lấy trong túi ra gói tђยốς, rút một điếu rồi châm hút, vừa hút Thế Vũ vừa cay cú không ngờ Ngọc Ánh lại lén lút ở sau lưng cắm sừng mình lâu như vậy. Bây giờ không biết cái thai là của tên Lâm hay là của mình nữa. Thế Vũ vò đầu bứt tóc sau đó dập điếu tђยốς rồi đi vào phòng, nhưng bước được hai bước thì chạm mặt Quỳnh Lam. Thế Vũ hơi giật mình như người làm chuyện xấu bị bắt gặp vậy, liền ấp a ấp úng nói:

– Em đứng đây từ khi nào vậy, sao không nói gì làm anh hết hồn.

– À, tại không thấy anh đâu nên em đi ra tìm á mà. Anh vừa hút tђยốς đúng không.

Thế Vũ gãi gãi đầu rồi nói :

– Ừ, anh vừa hút nhưng chỉ có một điếu thôi. Anh hứa sau này sẽ không hút tђยốς nữa đâu.

– Vậy thì được, thôi anh vào làm việc đi em đi vệ sinh tí.

Thế Vũ gật đầu thở phào một cái rồi đi về chỗ làm việc.

Ngọc Ánh từ sau hôm gặp Thế Vũ đến nay thì không thấy Thế Vũ đến nữa. Trong lòng Ngọc Ánh ċăm hận đứa con gáι mà mẹ Thế Vũ đem về, tại sao nó đến sau mà lại số hưởng như vậy. Ngọc Ánh không can tâm, nhất định phải tìm cách bắt Thế Vũ lấy mình cho được. Ngọc Ánh đưa tay xoa xoa cái bụng nhỏ đã được hơn 7 tuần rồi nghĩ ” Nhất định mẹ sẽ cho con vào gia đình giàu có, sống sung sướиɠ nhé con” sau đó thì đi hâm lại đồ ăn khi nãy Lâm đem qua để ăn.
……
Hôm nay đem đồ qua cho Ngọc Ánh, thấy Ngọc Ánh có vẻ không vui cho nên Lâm đem vào rồi đi đến chỗ làm. Từ ngày biết Ngọc Ánh có thai Lâm dường như đều mua đồ ăn đến cho Ngọc Ánh, dù nắng mưa vẫn rất siêng năng nhưng sự quan tâm của Lâm vẫn không làm động lòng được Ngọc Ánh khiến Lâm rất buồn. Nếu như Lâm giàu có như Thế Vũ thì chắc Ngọc Ánh sẽ đối xử khác với Lâm nhưng đời đâu như là mơ. Lâm ngước mắt lên nhìn trời sau đó thở dài ăn vội hộp cơm đang cầm tгêภ tay rồi tiếp tục làm việc.

…..

Hôm nay đã gần tới ngày tổ chức đám cưới, tгêภ đường đi về nhà tôi hỏi Thế Vũ :

– Chủ nhật này chúng ta đi chụp hình cưới nha anh, còn mấy hôm nữa là tới rồi.

– Anh quên mất, dạo này anh bận quá nên không nhớ gì luôn, nay thứ bảy mất rồi. Em xem tiệm áo cưới nào thích đi rồi chủ nhật mình đi.

– Thôi để tối về ăn cơm xong rồi em với anh xem luôn.

– Vậy cũng được.

Về nhà tắm rửa xong thì tới giờ cơm, trong bữa cơm mẹ hỏi :

– Hai đứa đã chuẩn bị tới đâu rồi, còn mấy bữa nữa là tới đám cưới.

Thế Vũ đang ăn cơm nghe mẹ hỏi thì khựng tay lại trả lời:

– Dạ, chủ nhật này tụi con đi chụp hình cưới rồi mời khách luôn ạ. Ba mẹ xong hết chưa.

– Ba mẹ xong hết rồi, giờ chờ hai đứa thôi đó nha.

– Dạ con biết rồi ạ. Thôi hai đứa con ăn xong rồi, bây giờ con lên phòng xem tiệm áo cưới để chọn đây nhé.

– Ừ hai đứa đi đi.

Tôi đứng dậy chào ba mẹ sau đó đi lên phòng cùng Thế Vũ. Vào phòng Thế Vũ lấy laptop ra, gõ một loạt tiệm áo cưới cho tôi chọn. Có quá nhiều tiệm nên tôi lướt một hồi thì chọn đại luôn, sau khi chọn xong thì tôi nói Thế Vũ hẹn lịch để hôm đó tới đỡ mất thời gian. Thế Vũ gật đầu xong chúng tôi ngồi lên danh sách bạn bè cần mời sau đó thì tôi đi về phòng mình ngủ.
….
Sáng hôm sau, tôi thức dậy sớm vệ sinh cá nhân xong thay quần áo đi qua phòng Thế Vũ gõ cửa. Gõ được mấy cái thì không thấy ai ra mở cửa, tôi nghĩ chắc Thế Vũ xuống nhà rồi nên vội đi xuống nhà. Quả thật như lời tôi nghĩ, Thế Vũ đang ở dưới nhà cùng với ba mẹ uống nước trà. Tôi đi lại gần ngồi xuống nói :

– Con chào ba mẹ, anh Vũ ạ.

Bà Kim thấy Quỳnh Lam là liền cười, suốt mấy tháng ở đây, bà thương Quỳnh Lam như con ruột của mình. Tuy bà không nói ra nhưng những gì bà thể hiện chắc mọi người ai cũng rõ. Bà quay sang nhìn Quỳnh Lam rồi nói :

– Hai đứa mau đi ăn sáng rồi còn đi chụp hình cưới nữa.

– Dạ, con mời cả nhà vào ăn luôn ạ.

Sau đó ba mẹ đi vào trước, Thế Vũ đi lại gần nắm tay tôi rồi đi vào ăn. Ăn xong thì chúng tôi chào ba mẹ rồi đến tiệm áo cưới, tгêภ đường đi tôi hỏi Thế Vũ:

– Anh có hối hận không, nếu có thì bây giờ bỏ vẫn kịp đấy.

– Em nói chuyện gì kỳ vậy Quỳnh Lam, em có biết anh chờ ngày này lâu rồi không mà em nói vậy.

Tôi nghe Thế Vũ nói vậy thì liền cười mỉm rồi trả lời :

– Em chỉ muốn thử lòng anh thôi mà.

– Em thật là, đừng hòng trốn tránh khỏi anh nhé.

Tôi bĩu môi xong quay sang nhìn đường phố, khi đến tiệm áo cưới vì đã đặt lịch trước cho nên chúng tôi tới là chọn đồ, váy cưới luôn. Xong xuôi thì bắt đầu trang điểm sau đó chụp hình. Mọi người trong tiệm đều khen chúng tôi rất đẹp đôi. Tôi ngại quá nên chỉ mỉm cười rồi cảm ơn thôi còn Thế Vũ thì nghe ai khen là cười tít mắt lại. Bên tiệm hẹn trước ngày cưới sẽ gửi ảnh đến cho chúng tôi nên tôi và Thế Vũ đồng ý sau đó đi về. Nhìn đồng hồ cũng đã gần 11 giờ trưa, bụng tôi bắt đầu kêu rột rột. Tôi quay sang nói với Thế Vũ:

– Mình kiếm chỗ nào ăn đi anh chứ em đói quá.

– Chờ anh một lát, em muốn ăn gì để anh tìm cho dễ.

Tôi suy nghĩ tầm 5 giây sau đó nói:

– Em thèm cơm gà xối mỡ, anh đưa em đi đi. Em nghe người ta nói ngon lắm nhưng em chưa được ăn.

– Vậy để anh tìm quán cơm gà xối mỡ cho em ăn nha.

– Dạ, em cảm ơn nha.

Sau đó Thế Vũ lái xe dòng dòng kiếm quán cơm, tầm 30 phút thì cũng có. Thế Vũ gửi xe rồi nắm tay tôi vào, tôi gọi 2 dĩa cơm gà. Tầm 5 phút thì nhân viên đem ra, Thế Vũ kéo dĩa cơm tôi lại, dùng nĩa xé hết gà ra cho tôi. Tôi nhìn thấy mỉm cười nói :

– Dạo này có vẻ anh rất ga lăng với em nhỉ.

– Anh lúc nào mà chẳng ga lăng, thôi em mau ăn đi cho ngon.

Sau đó hai chúng tôi cùng nhau ăn, ăn xong thì tiếp tục đi về nhà. Về đến nhà thì không thấy ba mẹ đâu, tôi đi lại bếp hỏi cô Chín :

– Cô Chín ơi, ba mẹ con đi đâu rồi ạ.

– Cô Quỳnh Lam đi chụp hình cưới về rồi hả, ông bà chủ đi qua nhà bạn chơi rồi chắc chiều tối mới về.

– Dạ, mà sau này cô gọi con là Lam được rồi, đừng gọi con là cô nữa con nghe không quen.

Cô Chín mỉm cười sau đó gật đầu, tôi chào cô rồi đi ra bàn nói với Thế Vũ :

– Ba mẹ qua nhà bạn chơi rồi, giờ em lên phòng ngủ đây. Anh cũng đi đi.

Thế Vũ gật đầu rồi theo tôi đi lên phòng, tới phòng tôi, Thế Vũ hôn trán tôi một cái rồi mới chịu đi. Tôi chỉ biết lắc đầu chịu thua thôi. Thế Vũ về phòng thì gọi điện cho Bảo thông báo ngày cưới của mình, cả hai nói chuyện khá lâu sau đó Bảo nói nhất định sẽ đến không say không về. Thế Vũ nghe chỉ biết cười sau đó oke rồi tắt máy đi ngủ.

Nhưng vừa chợp mắt thì nhận được tin nhắn của Ngọc Ánh nói rằng cái thai hành nên mệt, Thế Vũ muốn hỏi thẳng sự thật nhưng vì Ngọc Ánh đang mang thai, chưa biết đứa bé là con ai nếu lỡ như con của mình thì sợ ảnh hưởng đứa bé nên thôi. Thế Vũ chỉ nhắn lại nghỉ ngơi cho khỏe đi sau đó chuyển khoản cho Ngọc Ánh 10 triệu rồi tắt nguồn điện thoại đi ngủ.

Ngọc Ánh không thấy Thế Vũ không quan tâm tới mình thì đâm ra tức giận, muốn lập tức đến nhà Thế Vũ để nói hết mọi chuyện nhưng chợt nhớ lại những lời Thế Vũ nói mấy hôm trước nên chần chừ không dám đi, sau đó Ngọc Ánh nhận tin nhắn tài khoản vừa cộng thêm 10 triệu thì liền nở nụ cười, Ngọc Ánh thay quần áo rồi đi tới trung tâm thương mại dạo.
……

Thêm một tuần nữa trôi qua thì ngày mai đã là ngày làm đám cưới của chúng tôi rồi, hôm nay bên tiệm áo cưới cũng đã gửi hình tới. Tôi cùng Thế Vũ đi xuống nhận hình mà trong lòng ai cũng cảm thấy hạnh phúc cả. Đem vào nhà ba mẹ thấy cũng tấm tắc khen, hai đứa đúng quả là xứng đôi. Tôi nghe mẹ khen thì chỉ biết cười rồi cảm ơn mẹ thôi. Thế Vũ thì liền lấy hình hôm chúng tôi đi chụp hình cưới, up lên làm ảnh đại diện facebook sau đó còn tang tôi vào nữa. Tôi thắc mắc là mình có dùng facebook đâu mà có nick chứ. Tôi cầm điện thoại đi sang phòng Thế Vũ hỏi :

– Này, có phải anh làm đúng không.

Thế Vũ gãi đầu rồi đi lại kéo tay tôi ngồi xuống ghế sau đó Ϧóþ vai cho tôi rồi nói :

– Hihi, là anh làm đó. Hôm bữa em về quê trong lúc em đi tắm anh lén làm đó. Anh có chụp mấy tấm hình em ở dưới bếp hát nghêu ngao nè, có xem không anh cho xem.

Tôi nghe vậy thì xoay người lại, ᵭάпҺ lên vai Thế Vũ một cái rồi nói:

Advertisement

– Anh giỏi lắm, dám chụp lén em hả.

– Vợ anh thì anh chụp chứ sao gọi là chụp lén. Mà công nhận vợ anh xinh thật, hát cũng hay nữa.

– Có thật không đấy, em dễ tin người lắm đó nhé.

– Anh khen thật mà, lần đầu mới gặp em lúc em tông vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh là anh đã thấy em dễ thương, đáng yêu rồi. Ở chung nhà lâu nay anh lại thấy em càng ngày càng xinh gáι. Ôi kiểu này anh không giữ vợ là thằng khác nó dòm ngó ngay.

– Anh thôi đi nghe, dạo dẻo miệng lắm rồi đấy.

Thế Vũ cười cười sau đó lấy điện thoại tôi thay luôn hình đại diện cho giống nhau. Sau đó một loạt thông báo chúc mừng của mọi người hiện lên, tôi kéo thả tym mà mỏi cả tay. Nhưng trong số đó có một tài khoản tên Ánh Ngọc cmt là “Chúc anh hạnh phúc” kèm icon mặt buồn. Tôi ngờ ngợ có phải là Ngọc Ánh người yêu trước đây của Thế Vũ không, tôi thấy tò mò nên liền đi lại hỏi:

– Anh ơi, facebook này là của ai vậy, có phải người yêu trước đây của anh không.

Thế Vũ đang hí hửng trả lời cmt của mọi người nghe Quỳnh Lam hỏi thì ngước mắt lên nhìn vào điện thoại. Thấy cmt của Ánh Ngọc thì hơi sửng sốt nhưng cũng coi như không có gì, tươi cười nhìn Quỳnh Lam trả lời :

– Không phải đâu, chắc mấy đứa nhân viên ở công ty thôi . Chứ người giống tên nhau là bình thường mà.

Tôi nghe thế thì gật đầu không hỏi gì thêm nữa sau đó nói Thế Vũ mình về phòng đây. Thế Vũ thấy tôi như vậy chắc sợ tôi buồn hay giận dỗi nên vội nói:

– Em giận anh hả hay sao mà đang vui vẻ lại đòi về phòng.

– Không, em buồn ngủ nên về phòng ngủ một lát thôi. Anh đừng suy nghĩ nhiều.

Thế Vũ nghe Quỳnh Lam nói vậy thì thở phào nhẹ nhõm rồi mở cửa để Quỳnh Lam về phòng. Tôi trở về phòng nói đi ngủ nhưng thật ra tôi łầɲ ɱò vào facebook đó để xem, nhưng không thấy gì cả nên bỏ điện thoại qua một bên rồi mở cửa phòng đi ra ban công, tгêภ bầu trời đêm nay lại có vài ngôi sao nhỏ. Tôi chăm chú nhìn vào một ngôi sao, tôi nghĩ đó là mẹ mình nên tôi thì thầm nói “Mẹ à, mẹ ở tгêภ đấy sống có tốt không, có khoẻ không.

Con ở đây nhớ mẹ lắm, ngày mai con sẽ lấy chồng, sẽ là vợ của người mà con yêu. Mẹ có vui mừng cho con không, nếu có thì mẹ hãy chúc phúc cho chúng con nhé. Từ nay con sẽ có thêm một gia đình nữa, mọi người trong nhà đều yêu thương con hết, nên mẹ đừng lo lắng gì cho con nhé.”

Vừa nói xong thì nước mắt tôi lại rơi, thật sự tôi nhớ mẹ lắm. Nhìn người ta ngày cưới có mẹ có ba bên cạnh còn tôi thì không có ai hết, quả thật tôi thấy rất tủi thân. Vì sợ mắt sẽ sưng, ngày mai lỡ mẹ hay Thế Vũ hỏi tôi không biết trả lời sao nên tôi vội nín khóc đóng cửa ban công đi vào phòng nằm xuống giường, cố nhắm mắt lại rồi ngủ.
….

Ngọc Ánh ở nhà lướt facebook thì vô tình thấy Thế Vũ cập nhật hình đại diện, nên lập tức nhấn vào xem. Nhưng Ngọc Ánh hết sức bất ngờ khi đấy lại là hình cưới của Thế Vũ và con nhỏ quê mùa đó. Không ngờ Thế Vũ lại mau chóng lấy vợ để thoát khỏi mình như vậy Ngọc Ánh lội cmt thì thấy Thế Vũ cmt ngày mai sẽ tổ chức đám cưới ở nhà hàng White Palace nên trong đầu hiện ra suy nghĩ sẽ chuẩn bị cho Thế Vũ và con nhỏ quê mùa đó một món quà lớn, chắc nó sẽ sốc lắm. Ngọc Ánh nghĩ thế xong cười phá lên, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn.

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất