Chỉ cần có em chương 13

Vũ Linh 404

Thấy hai thằng Һγ siпh lảng vảng trong xóm làm bà Hải không dám ra ngoài, cũng may vợ chồng cậu Minh chủ nhà hôm nay lại đưa con về nội từ sớm nên bà cứ đóng chặt cửa rồi nhón người nhìn qua khe cửa, thấy hai thằng cứ chỉ chỏ không biết nói với nhau những gì rồi bỏ đi ra ngoài, ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt là ở đây bếp và toilet lại làm cách rời với nhà tгêภ, bà muốn xuống bếp tìm cái gì ăn tiện thể đi toilet mà cũng không dám, chỉ sợ vừa ló ra ngoài thì tụi nó quay lại thì khốn…

Chiều muộn vợ chồng cậu Minh về nhà, vừa thấy bà Hải trong bếp, cậu ta nói ngay:

– Lúc sáng bà đi đâu đấy?

– Tôi ở nhà mà…có chuyện gì không?

– Lúc sáng con vừa ra đến ngoài lộ thì có hai người lạ mặt hỏi thăm, họ nói tìm mẹ bị mất trí, tả dáng người cũng giống bà đấy…

– Thế cậu nói sao? – Bà Hải hốt hoảng, mặt tái mét…

– Thì con chỉ vào nhà mình, nói có một Dì mất trí nhớ đi lạc…

– Chết tôi rồi, sao cậu lại nói thế?

Bà Hải run rẩy phải đứng vịn vào thành giường để khỏi té, bà đi vào phòng nằm suy nghĩ, vậy là chỗ này đã bị lộ, ngay đêm nay bà phải lên đường, sáng mai thế nào hai tên Һγ siпh của ông Vũ cũng sẽ tìm đến đây, bà gói gém mấy bộ quần áo, cẩn thận dắt tiền quanh người cho an toàn rồi khoảng mờ sáng bà sẽ đi, tiếng gà gáy canh 3 trời đang còn tối, bà Hải nhẹ nhàng mở cửa ra ngoài, tiện tay dắt luôn chiếc xe đạp chạy cho lẹ, khi ra đến lộ đường quá vắng, bà nấp vào một bụi cây bên đường, khi nào thấy ánh đèn xe từ xa thì ra vẫy, cuối cùng bà cũng được một bác tài đứng tuổi cho đi nhờ…

Trong vai một người mẹ bị con dâu hắt hủi đuổi ra đường, bà vừa nói vừa khóc làm bác Tài cũng mủi lòng và cảm thông, xe chạy qua tỉnh An giang thì bác tài phải đi giao hàng, không còn chở giúp được nữa, lúc này trời cũng đã sáng, nhìn thấy cái chợ bên đường, bà vội nói với bác tài:

– Làm ơn cho tôi xuống đây…

– Bà có ổn không? hình như đây là khu dân cư, tôi thả ở đầu chợ nhé…

– Vâng, cảm ơn ông…

Xe vừa dừng, bà Hải vội vàng đi vào, bà chợt giật mình khi nhìn thấy bóng dáng một người phụ nữ trung tuổi rất giống bà Mùi đang dọn hàng, nấp sau tấm bảng hiệu quan sát, bà Mùi vẫn mải mê dọn hàng mà không hề biết có người đang theo dõi mình, chợ bắt đầu đông người mua kẻ bán, bà Hải vào nhanh ngồi trong một quầy bán phở ngay cổng chợ và tiếp tục quan sát, đến gần trưa thì Mai đi ra phụ mẹ bán hàng, bà Hải ngạc nhiên khi thấy Mai mang bụng bầu cũng khá lớn, dáng vẻ mệt mỏi, bà ʇ⚡︎ự hỏi cô gáι này lấy chồng hồi nào mà đã mang bầu? biết rằng mẹ con cô ấy hận mình lắm, nhưng bà đã cùng đường rồi nên cũng phải liều thôi, cho dù có phải qùγ lạy mẹ con bà Mùi thì bà cũng phải làm…

Hai mẹ con đang ăn cơm tối thì thấy một người phụ nữ bịt kín mặt bước vào, bà Mùi hốt hoảng tưởng ςư-ớ.ק nên vội đẩy con gáι vào phòng rồi tay cầm cάп chổi bước ra ngoài, miệng hỏi lớn để cho hàng xóm cùng nghe:

– Ai? Bà là ai? Lên tiếng nếu không tôi ᵭậρ ráng chịu à…

– Tôi đây…- tiếng người phụ nữ vừa nói vừa khóc đồng thời bà ta qùγ xuống ngay trước cửa làm bà Mùi hốt hoảng:

– Bà là ai? Bà đừng làm thế tổn thọ lắm, mẹ con tôi nghèo lắm, không có tiền đâu…

– Tôi xin lỗi bà…- nói rồi người phụ nữ kéo cái khăn che mặt, lúc này bà Mùi hốt hoảng:

– Bà,…Bà…sao bà tìm được đến đây? Hãy tha cho mẹ con tôi…

Từ trong phòng, thấy mẹ la lên hốt hoảng, Mai vội vàng chạy ra, khi nhìn thấy bà Hải, nỗi căm hờn xen lẫn tủi thân làm cô cứ đứng như trời trồng, từng lời nguyền rủa của người đàn bà ᵭộc ác ngày nào cô không thể nào quên, hai hàng nước mắt cứ không ngừng chảy, cổ họng nghẹn đắng:

– Bà…Bà còn vác mặt đến đây làm gì? Ra ngay, ra ngoài ngay cho tôi…

– Tôi xin cô, tôi lạy cô…- Bà Hải cứ qùγ lạy làm hai mẹ con bà Mùi đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác…

– Bà đứng dậy đi, có chuyện gì đã xảy ra?

Bà Mùi ҳúc ᵭộпg, bà biết tính bà Hải rất ngang ngược và kiêu hãnh, lúc nào cũng ta đây sống tгêภ tiền và nhìn người bằng nửa con mắt, vậy mà không hiểu chuyện gì đã xảy ra mà bà ấy phải chịu ทɦụ☪ như thế này…nhưng với Mai thì không? cô kéo mẹ vào trong rồi quay sang bà Hải nói lớn:

– Bà đã truy đuổi mẹ con tôi đến cùng đường, tôi không biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng gặp lại bà cũng chỉ gieo thêm họa mà thôi…yêu cầu bà ra khỏi nhà, nếu không…

– Không, tôi xin cô nghe tôi nói…

– Thôi được rồi, bà đứng lên đi…- Bà Mùi nói với bà ta

Bà Hải kể cho hai mẹ con bà Mùi nghe tất cả mọi câu chuyện, riêng chuyện ông Châu thì bà vẫn giấu, Ϯộι bà thật đáng ૮.ɦ.ế.ƭ, nhưng còn ông Khải đang Ьệпh nặng, Nam thì chuẩn bị nhập ngũ rồi đây ai sẽ lo cho ông ấy…

Bà Mùi mủi lòng thương ông chủ sức khỏe yếu nhưng bản tính hiền lành, bà còn nhớ thời gian hơn 5 năm giúp việc cho gia đình ông Khải, mỗi khi cuối tháng bà xin phép về nhà, bao giờ ông cũng cho bà đồ ăn, quần áo,…nhưng còn Mai, cô chưa cảm nhận được và thậm chí cô cũng không biết ông Khải là ai? Trong đầu cô chỉ biết người đàn bà đang ngồi trước mặt vô cùng ᵭộc ác, đã truy cùng ﻮ.เ.+ế+..Ŧ tận hai mẹ con cô, may ông trời thương cho cô được gặp người tài xế tốt bụng thì bây giờ mẹ con cô có còn không?

– Bà nói đủ chưa? Tôi xin bà hãy tha cho mẹ con tôi, khó khăn lắm chúng tôi mới tạm thời ổn định, bây giờ bà lại mang giông tố đến nhà làm cuộc sống của chúng tôi lại thêm sóng gió…- cô nói rồi khóc nức nở…

– Thôi con ạ, nể tình hơn 5 năm mẹ làm cho gia đình bà ấy, bây giờ trời cũng khuya rồi, cho bà ấy ngủ tạm một đêm rồi ngày mai bà ấy sẽ đi…

– Tùy mẹ, con không nói nữa…- Mai vùng vằng đi vào phòng rồi đóng cửa lại…

Còn lại hai người, nếu như không xảy ra cuộc gặp không mong muốn tại Sài gòn thì cuộc hội ngộ lần này sẽ cảm động biết bao, nhưng thật đáng tiếc khi con người của bà ta là cả một chuỗi những ngày reo rắc kinh hoàng, đến bây giờ không biết bà ấy có hối hận hay không chính bà cũng không biết, nhìn những giọt nước mắt muộn màng làm bà Mùi cũng mủi lòng;

– Thôi muộn rồi, bà cũng đi ngủ đi, có gì ngày mai nói…

– Xin bà nghĩ tình cũ mà giúp đỡ tôi, tôi bị người ta lừa đi vay tiền, bây giờ chủ nợ đang truy lùng…

– Nếu vậy thì mong bà hiểu cho mẹ con tôi, cháu Mai bầu bì, tôi thì già yếu, nếu như họ kéo đến thì ૮.ɦ.ế.ƭ mất, bà ngủ đi rồi ngày mai sẽ nghĩ xem đến nơi nào…

Cả đêm ba người phụ nữ hai già một trẻ đều không ngủ, ngoài nhà tiếng thì thầm của hai người phụ nữ vẫn chưa dứt. Mai hận lắm, chính bà ta đã gây ra Ϯộι lỗi không thể dung thứ, làm đứa trẻ chưa chào đời không biết mặt cha, nhưng rồi cô lại day dứt một phần dù sao bà ta cũng chính là bà nội của con cô, cô khẽ thở dài…

Trời chưa sáng rõ, bà Hải đã dậy cho heo gà ăn, quét dọn trong ngoài sạch sẽ, bà cố gắng bằng mọi cách làm mẹ con Mai mở lòng, Mai quay mặt đi như không nhìn thấy, cô chợt nghĩ nếu như Nam đang ở đây và nhìn thấy cảnh này thì chắc anh cũng đau lòng lắm, cô nhiều khi cũng muốn hỏi về tình hình vợ chồng Nam có hạnh phúc không? nhưng mỗi khi muốn cất lời thì cổ họng lại nghẹn đắng, như đoán được suy nghĩ của Mai, bà kể cho cô nghe về cuộc tình mua bán đổi chác giữa Nam và Duyên, đứa con của cô ta nghe đâu cũng hư rồi, rồi bất ngờ bà ta kéo cô vào phòng, lấy những tập tiền dắt quanh người đưa cho Mai, quá hốt hoảng và bất ngờ, cô đẩy bà ta ra, giọng nói tuy nhỏ nhưng cay đắng:

Advertisement

– Bà ngay lập tức hãy cất những tập tiền kia, tôi không biết bà lấy từ đâu, nhưng đồng tiền mà không phải do chính sức lao động làm nên thì không bao giờ tôi quan tâm đến…

– Mẹ xin con, mẹ muốn đền bù cho con…

– Ai là con của Bà? Bà ra khỏi nhà tôi ngay…

Mai vừa khóc vừa chạy ra ngoài, thấy con gáι ҳúc ᵭộпg quá không tốt cho sức khỏe, bà Mùi động viên con bình tĩnh, cuộc sống quả thật quá mệt mỏi, chỉ mong muốn được bình yên mà cũng khó quá, nhưng bây giờ hoàn cảnh bà ấy như thế có lẽ cũng cùng đường rồi nên mới gạt bỏ hết sỹ diện qùγ lạy hai mẹ con bà như thế…

Thấy phản ứng của Mai quá gay gắt, bà Hải biết rằng nơi này không thể ở được, phải tìm cách khác, bà gọi cho ông Châu xem ông ấy đang ở đâu để bà tới, nhưng càng gọi thì càng mất hút không có hồi âm, chuyện gì đang xảy ra? Ông ta đã lừa bà hay sao? Hay ông ấy đang gặp chuyện gì? Bà phải tìm cách đến ngôi nhà mà ông Châu dùng tiền của bà để mua, mục đích nơi đây chính là tổ ấm của hai người…

Ánh nắng chiếu vào phòng làm Mai tỉnh giấc, cô dụi mắt ngồi dậy cho tỉnh ngủ rồi đi ra ngoài, tấtcả đều vắng lặng, nhìn quanh nhà xem bà Hải đang ở đâu thì tìm hoài không thấy, hay vì hôm qua cô đã nặng lời rồi bà ấy bỏ đi, một chút áy náy làm Mai khó nghĩ, nhưng trong hoàn cảnh này cô không thể nhân nhượng được nếu như muốn cuộc sống của hai mẹ con cô được bình yên…

Thấy một túi ҳάch nhỏ để ở cuối giường, cô lại mở ra xem thì giật mình hốt hoảng, trong túi là 300 triệu đồng, cùng một tờ giấy bà Hải viết vài dòng ngắn gọn:

– Mẹ xin lỗi con, đây là tạ Ϯộι cuối cùng, mong con đừng từ chối…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất