Chạm tay vào hạnh phúc chương 37

Vũ Linh 477

Tác giả: An Yên

Trúc Linh ngạc nhiên:
– Lịch sử đau buồn ư? Trước đây, có phải chị…
Cô định nhắc tới Mỹ Hoa, nhưng rồi lại quyết định im lặng. Cô không muốn Bá Trọng hiểu nhầm rằng mình đang ghen với quá khứ của anh. Linh cúi mặt:
– Em xin lỗi, em không cố ý nhắc lại, em…
Bá Trọng ôn nhu nhìn cô:
– Ngốc, thắc mắc thì cứ hỏi, xin lỗi gì chứ. Không phải Mỹ Hoa mà là mẹ!
Linh trố mắt:
– Cô Minh Châu sao?

Bá Trọng vờ thở dài:
– Là MẸ, không phải cô, sửa mãi không được!
Linh tủm tỉm:
– Hì, em ngạc nhiên nên quên béng!
Bá Trọng cầm bàn tay cô xoa xoa:
– Em có biết vì sao anh là con một không? Khi mẹ sinh anh ra, hai bên nội ngoại mừng lắm vì nhà họ Trương đã có người nối dõi tông đường. Anh được ông bà nội cưng chiều nhưng bố mẹ thì không. Hai người luôn muốn anh sống có phép tắc. Anh có được như hôm nay phần lớn nhờ vào sự rèn giũa đó. Mẹ là một diễn viên trẻ, xinh đẹp nên dù bà đã lấy chồng nhưng vẫn nhiều đạo diễn mời đóng phim. Tuy nhiên, sợ thế giới showbitz ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình nên mẹ từ chối. Vì anh còn nhỏ nên có một thời gian khá dài mẹ dùng tђยốς tгáภђ tђคเ khẩn cấp. Bà sợ sinh con sớm thì không chăm sóc được cho anh đầy đủ và sợ tâm lý anh chưa sẵn sàng chào đón em bé. Đến khi anh lên bốn tuổi, ba mẹ muốn sinh em bé thì lại không còn khả năng nữa.

Giọng anh pha một chút day dứt, dù đó chẳng phải lỗi của anh, dù đó chỉ là suy nghĩ của bố mẹ nhưng Bá Trọng luôn suy nghĩ về việc này. Anh dừng một hơi rồi nói tiếp:
– Lúc đầu anh cũng không để ý đâu. Tới lúc học cấp một, thấy Vĩ có em gáι, nhiều bạn khác cũng có em mà mình không có, anh liền về nhà hỏi mẹ. Anh không thể quên được ánh mắt bà lúc đó, bà buồn rười rượi và cứ ôm lấy anh xin lỗi vì không thể sinh em cho anh chơi cùng. Cho đến một lần, anh tình cờ nghe mẹ khóc với ba, mẹ cứ ʇ⚡︎ự trách bản thân đã sai lầm khi dùng tђยốς tгáภђ tђคเ dẫn đến teo niêm mạc ʇ⚡︎ử cung, thậm chí có nguy cơ υпg Ϯhư cơ quan sinh sản. Lúc đó anh mới biết vì lo anh được ông bà chiều chuộng, sợ anh sẽ không chấp nhận việc có em nên mẹ đã làm như thế. Ba không trách mẹ nhưng anh biết là mẹ cứ day dứt không thoát ra được. Mọi thứ quá muộn rồi, đó cũng là một lí do mà anh học ngành y, anh không muốn những người thân bị Ьệпh.
Anh nói rất khẽ, rất nhẹ nhưng Trúc Linh nhận ra những xót xa, những day đứt và cả đau đớn trong đó. Hóa ra người đàn ông cô yêu đã chịu nhiều tổn thương như vậy, tâm hồn anh chằng chịt những vết thương lớn nhỏ được bao bọc kĩ lưỡng trong vẻ ngoài lạnh lùng. Linh dụi đầu vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh, ʋòпg tay ôm lấy tấm lưng rộng như một lời an ủi:
– Em hiểu rồi, Bá Trọng, xin lỗi anh!

Bá Trọng siết chặt cô vào lòng mình:
– Vậy nên khi thấy em uống tђยốς, anh đã rất sợ. Anh biết mình đã phản ứng hơi gay gắt, nhưng lúc đó anh không kiềm chế nổi, anh thấy buồn và thất vọng vì em không tin anh và coi thường sức khỏe bản thân. Anh chọn im lặng vì muốn em tĩnh tâm lại, chứ không bao giờ anh xa em hết. Mẹ muốn em có thai một phần vì anh lớn tuổi rồi, bạn bè cùng lứa hầu như có con cả rồi, một phần nữa là mẹ luôn mong ngóng cái cảm giác được ôm ấp hình hài bé nhỏ đó. Anh không muốn em áp lực, mọi thứ cứ để nó ʇ⚡︎ự nhiên thôi, nhưng muốn mọi việc diễn ra đúng quy luật thì đừng tìm cách chống lại nó. Học ngành y, đã nhiều lần anh chứng kiến các bạn sinh viên coi thường mọi lời cảnh báo, lạm dụng tђยốς tгáภђ tђคเ để rồi mất đi cơ hội làm mẹ.

Linh gật đầu:
– Em hiểu rồi, chỉ vì em thấy nhà anh quá danh giá nên…
Bá Trọng lắc đầu:
– Anh không bao giờ ρhâп biệt xuất thân. Em có con, đó là kết ϮιпҺ tình yêu của chúng ta, là phước lành, sao phải ngại chứ?
Linh băn khoăn:
– Bá Trọng, có phải những người làm kinh doanh kiêng kị điều đó không?
Cô không muốn nhắc tới Phương Nga, nhưng muốn dò hỏi anh xem sao. Nào ngờ, Bá Trọng bật cười:
– Có baby là thêm tài lộc, sao lại kiêng kị chứ? Em lấy đâu ra cái thông tin đó thế? Mỗi người được sinh ra tгêภ đời này đều là phép màu, tại sao chúng ta lại tránh điều kì diệu đó chứ? Nếu em sợ mặc váy cưới khi mang bầu không được đẹp thì cưới luôn nhé!

Linh liếc anh:
– Được cái thế là nhanh, chưa nhé bác sĩ, đừng giục em!
Bá Trọng hôn lên trán cô:
– Em muốn sao anh cũng chiều hết, nhưng không được bỏ bữa, đi ăn thôi! Tối về nhà anh mới xử phạt em!
Linh ngẩn mặt ra:
– Sao anh biết em bỏ bữa? Vả lại, em xin lỗi rồi vẫn bị phạt sao?

Trọng cười:
– Cái bụng đang réo òng ọc Ьιểu tìпh kia kìa! Xin lỗi là việc của người vi phạm, còn phạt là việc của người có thẩm quyền phạt. Nói như em thì Ϯộι phạm gây án xong cứ xin lỗi làđược à?
Linh nguýt anh:
– Ví von gì mà ghê thế?
Bá Trọng búng mũi cô:
– Lại còn không à? Em gây thương nhớ cho anh, khiến anh mê mệt rồi lại làm anh lo lắng, không Ϯộι đồ thì là gì?
Linh mỉm cười, tham lam hít hà mùi hương ς.-ơ τ.ɧ.ể Bá Trọng một lúc nữa rồi mới chịu cùng anh đi ăn trưa. Hai người ra tới cổng Ьệпh viện thì gặp Vĩ đi vào. anh chàng bác sĩ điển trai ấy lại cười:
– Linh, em thấy chưa, em xuất hiện là anh ra rìa ngay!

Bá Trọng vỗ vai Vĩ:
– Chủ tịch nói cấm có sai. Chiều nay tôi phẫu thuật xong thì xin về sớm một chút nhé!
Thiên Vĩ gật đầu:
– Ừ, cậu xong việc thì về đi, hai hôm nay oải quá rồi!
Bá Trọng và Trúc Linh chào Thiên Vĩ rồi anh chở cô tới một nhà hàng sang trọng, gọi cả một bàn thức ăn tẩm bổ cho cô, cứ như hai ngày vừa rồi cô không ăn ý. Linh nhăn mặt:
– Anh muốn em lăn như thùng phi để anh rảnh rang đi kiếm cô khác đấy à?

Bá Trọng nhìn cô đầy cưng chiều:
– Ừ, em cứ lăn ra ngủ, anh trông con cho!
Đấy, cứ kiểu nói đó thì đố ai mà dỗi được. Linh đang ăn uống ngon lành thì suýt mắc nghẹn bởi giọng nói ngọt ngào của chị Nga:
– Trùng hợp quá, hai người cũng ăn ở đây à?
Bá Trọng như không nghe thấy lời Nga, điềm nhiên lấy giấy lau thức ăn lem tгêภ miệng Linh, cô bối rối nhìn lên và cúi chào:
– Em chào chị, chị ăn chưa ạ?
Nga cười:
– Chị chưa, công việc giờ mới xong nhưng không có người mời như em. Nay gặp Bá Trọng, trông thần sắc của em tốt hơn hẳn nhỉ?

Linh ríu rít:
– Dĩ nhiên rồi ạ, em và anh Trọng lúc nào chả thế ạ!
Ánh mắt Bá Trọng rơi tгêภ khuôn mặt dễ thương của Linh:
– Cái miệng lem luốc cả rồi!
Linh để yên cho anh lau rồi quay sang Phương Nga:
– Chị Nga chưa ăn thì ăn cùng bọn em đi ạ, anh Trọng gọi quá trời đồ ăn luôn!

Phương Nga liếc nhìn Bá Trọng:
– Thôi, không làm hỏng không gian của hai người nữa, chị qua bàn khác. Tạm biệt nhé!
Nga quay lưng đi, Bá Trọng lại coi như cô ta chưa từng xuất hiện, vẫn ngồi xé cua cho Linh. Cô nhỏm nhẻm nhai và nhìn anh:
– Anh gặp bạn cũ mà như gặp người tàng hình ý nhỉ?

Trọng tỉ mỉ xé cua và nói:
– Có những người gặp như tri kỉ, có những kẻ gặp cũng như không, chẳng cần thiết phải chào!
Linh tò mò:
– Bá Trọng, anh và chị Nga là bạn sao em thấy anh có vẻ không ưa chị ấy. Có phải hai người có chuyện không vui không?
Bá Trọng nhìn cô:
– Chuyện gì là chuyện gì? Anh và Nga chỉ là bạn bè đơn thuần, cuộc sống này không phải ai cũng thân thiết được. Nhiều cái ta có thể đo đếm được, nhưng lòng người thì khó lắm. Có những người em chỉ nên xã giao thôi, không cần bận tâm nhiều!
Linh không hiểu sao anh có vẻ không ưa chị Nga nhưng những gì anh vừa nói khiến câu chuyện tình mà chị Nga thêu dệt cho cô nghe đã tan dần trong trí óc…

Ăn trưa xong,Bá Trọng bảo sẽ chở cô tới Công ty, Linh lắc đầu:
– Anh đưa em về Bệnh viện lấy xe máy là được ạ, ban nãy em đi xe tới đó mà. Anh tranh thủ về phòng nghỉ một chút đi!
Bá Trọng sửa lại chiếc khăn quàng cổ cho cô rồi nói:
– Anh nhờ người đưa xe về chung cư rồi. Yên tâm đi, mất xe thì anh sẽ đưa cả tấm thân này ra đền cho em!
Linh tròn mắt:
– Ơ, em đang cầm vé xe mà!
Bá Trọng day day mũi cô:
– Xe vợ anh đâu cần vé! Đi thôi!
Cái người này hay thật, cái gì cũng biết, cái gì cũng làm được tất. Ở bên cạnh anh, mọi thứ đều trở nên đơn giản!

Trở lại Bệnh viện, Trọng tới tìm Thiên Vĩ:
– Chủ tịch, tôi có chuyện muốn nói!
Vĩ cười lớn:
– Chà chà, nay nhìn cậu ra hình người rồi đấy. Hai hôm vừa rồi tôi tưởng cậu hóa đá rồi cơ, lầm lầm lì lì chẳng nói năng gì trừ khi phát biểu và tiếp khách. Vướng vào bể tình nó khổ thế đấy!

Bá Trọng gật đầu:
– Ừ, tôi cũng không nghĩ có lúc mình lại tìm được cảm xúc yêu. Tôi tới gặp cậu để xin nghỉ vào ngày mai. Hai ngày nữa tôi đi Pháp rồi mà vẫn chưa nói gì với LInh.
Thiên Vĩ gật đầu thấu hiểu:
– Ừ, hai ngày mà thấy hai người tàn tạ thế kia, nếu mười ngày không biết ra sao đây? Nhưng cậu yên tâm đi, tôi sẽ bảo Vi rảnh thì gọi Linh tới ăn cơm cho vui. Sẽ ổn thôi, công việc bận rộn nên thời gian sẽ trôi nhanh mà!
Trọng băn khoăn:
– Ừ, buồn thì không lo, chỉ sợ Linh gặp chuyện, không hiểu sao tôi cứ thấy bất an!

Thiên Vĩ vỗ vai bạn:
– Không có chuyện gì đâu, chắc là từ khi yêu, chưa bao giờ xa nhau lâu thế nên có cảm giác vậy thôi. Có tôi và Vi, còn hội Hiệp sĩ đường phố của cậu nữa mà, toàn những tay được đào tạo chuyên nghiệp, cho một người đi theo bảo vệ Linh là được!
Trọng nhíu mày:
– Tôi không muốn lôi anh em vào những việc cá nhân của mình, nhưng lần này chắc phải nhờ một người như cậu nói!
Chiều hôm đó, anh đón Linh ở cổng công ty như thường lệ. Nghe điện thoại của Bá Trọng xong, Linh ríu rít nói với chị Hằng:
– Em xuống trước nha chị, anh Trọng tới rồi ạ!

Chị Hằng vờ thở dài:
– Cái Vitamin tình yêu nó hiệu nghiệm thế đấy, chỉ sau một buổi trưa mà nó như biến thành người khác luôn!
Trúc Linh cười vui vẻ:
– Đúng đấy chị, khi yêu mới thấy tình yêu diệu kì ạ! Tam biệt chị yêu nhé!
Cô nói xong thì tung tăng đi xuống Cổng công ty. Bá Trọng cài dây an toàn cho cô rồi nói:
– Mình ghé siêu thị nha, hai ngày nay anh không ăn ở nhà rồi
Cả hai lại ʋòпg vèo siêu thị, về nấu nướng, tắm táp và ăn tối. Dọn dẹp xong, Linh tò mò hỏi:
– Bá Trọng, tối nay anh có phải làm việc không ạ?

Trọng nhìn cô một cách ranh mãnh:
– Có chứ, làm việc với em!
Linh ʇ⚡︎ựa vào vai anh, dẩu môi:
– Tưởng quên rồi chứ, người đâu mà nhớ lâu thù dai.
Bá Trọng vuốt mái tóc cô, hít hà mùi dầu gội thảo dược tгêภ đó rồi nói:
– Quên sao được, lỗi này phải phạt nặng!
Tối hôm đó, căn phòng ngủ ấm áp lại tràn đầy sắc dục. Tình yêu đong đầy hòa quyện cùng những tiếng thở dốc, những cử chỉ hoan ái đầy nâng niu của anh khiến Linh đi từ cảm xúc yêu thương đến phấn khích đón chờ. Bá Trong luôn đem đến cho cô sự khát khao rồi anh lại lấp đầy nó bằng sự luận động mạnh mẽ, anh khiến cô thấy bình yên và ấm áp. Cả cái cách anh chăm sóc cô sau mỗi lần kích tình cũng đủ làm dòng nước ấm áp tan chảy trong tιм cô.

Advertisement

Lật chăn nằm xuống cạnh Linh, Bá Trọng cất giọng đầy yêu thương:
– Mệt không? Không được uống tђยốς nữa đấy!
Linh rúc đầu vào ռ.ɠ-ự.ɕ anh:
– Người ta nhớ rồi mà!
Bá Trọng hít một hơi rồi nói:
– Ngày kia anh phải sang Pháp mười ngày!

Trúc Linh bật dậy như lò xo:
– Cái gì? Những mười ngày á?
Bá Trọng cũng ngồi dậy, kéo chăn đắp cho ca cô và anh:
– Ừ, anh sang gặp các giáo sư của trường Đại học Y chỗ anh học trước đây để hoàn thiện một đề tài nghiên cứu quan trọng của anh suốt một năm qua. Chỉ ở Pháp anh mới thực hiên được!
Linh xịu mặt:
– Công việc mà, phải chấp nhận thôi!
Bá Trọng tủm tỉm:
– Lúc đầu anh tính đem em đi, nhưng hôm qua anh có hỏi ba, ba bảo cuối năm Công ty F còn nhận một hợp đồng lớn,chắc tuần sau sẽ kí kết. Nhưng em yen tâm, không nhét được em vào va li thì anh sẽ đặt vào trong tιм này. Trúc LInh của anh nay tròn trịa rồi, choán hết khoang tιм rồi, không có ai vào được nữa đâu.

Linh ngả người vào ռ.ɠ-ự.ɕ Bá Trọng:
– Buồn thật đấy, nhớ lắm luôn, nhưng mười ngày sẽ nhanh anh nhỉ? Chứ giận nhau mới thấy lâu ý, cũng may trưa nay người ta tới làm lành với bác sĩ, nếu không chẳng biết mười ngày sẽ ra sao.
Bá Trọng hôn chụt lên môi cô;
– Em không đến thì anh cũng tới tìm em, trâu không tìm cọc thì cọc phải ʇ⚡︎ự tìm trâu thôi, nếu không mất trâu như chơi! Em có số điện thoại của của vợ chồng Vĩ rồi đấy. Nếu có việc gì mà không liên lạc được với anh qua zalo, facebook thì em gọi cho anh Vĩ chị Vi nhé.
Linh biết chứ, vì bận rộn nên cô và Trọng gặp gỡ gia đình anh Vĩ không nhiều, nhưng Linh rõ hai người đó rất tốt bụng và cởi mở. Trúc Linh đưa tay vẽ những ʋòпg tròn vô định tгêภ vòm ռ.ɠ-ự.ɕ Bá Trọng rồi nói:
– Người ta nhớ rồi, sang bên đó phải biết chăm sóc bản thân nghe chưa?

Bá Trọng cười:
– Em mới đáng lo đấy, cứ ăn uống linh ϮιпҺ thì về anh phạt nặng nghe chưa? Không được phép hao một cân rõ chưa? Anh sang đó có ba mẹ nuôi nữa mà. Họ là người Việt Nam nên luôn nấu món Việt.
Trúc Linh nhíu mày:
– Am chưa nghe anh kể về ba mẹ nuôi?
Bá Trọng gật đầu:
– Ừ, họ nhận anh là con nuôi khi anh cứu họ một lần ở Pháp. Đúng ra họ đáng tuổi ông bà nhưng thích gọi bố mẹ cho trẻ. Họ định cư ở Pháp lâu rồi. Anh chưa kể vì tính mấy tháng nữa cưới xong sẽ .em sang Pháp hưởng tuần trăng mật . Mà mình cưới kiểu gì ba mẹ cũng về!

Linh thắc mắc:
– Vậy cần chuẩn bị những gì ạ?
Bá Trọng nhìn cô:
– Không cần đâu, chỉ vài bộ quần áo thôi! Nhà bố mẹ nuôi có sẵn tủ đồ cho anh vì mỗi năm anh vẫn sang đó vài lần mà. Ngày mai anh xin Giám đốc Trung cho em nghỉ một ngày cho khuây khỏa nhé!

Linh nhíu mày:
– Mai anh rảnh ạ?
Bá Trọng gật đầu:
– Ừ, mai anh dành cả ngày cho em, chịu không?
Vừa được sống trong mật ngọt tình yêu chưa lâu, nay nghe anh nói xa nhau tận mười ngày, lòng Linh bỗng thấm dần một nỗi buồn vu vơ không rõ…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất