Cả bầu trời thương nhớ – Chương 15

Vũ Linh 157

Tác giả : An Yên

Tú Vi trố mắt:
– Ơ, hâm dở gì ở đây? Em nói không đúng à?
Thiên Vĩ vẫn chuyên tâm lái xe, miệng cong môi cười:
– Sai bét!

Tú Vi nguýt anh:
– Lại chả không à? Ít lâu nữa nếu đùng cái mời em đi đám cưới là dễ sốc à nha. Khai sớm để em còn chuẩn bị!
Thiên Vĩ bật cười thành tiếng:
– Khai với báo gì? Chả có gì mà khai cả!
Tú Vi giọng tò mò:
– Thế sao…
Cô chưa nói hết câu, Vĩ đã liếc sang cô:
– Sao với trăng gì?

Tú Vi cong cớn:
– Sao anh cứ chặn miệng em thế nhỉ? Ở Ьệпh viện, lúc mặc áo blouse, trông anh nghiêm túc thế mà, sao cứ thấy em là anh cãi nhem nhẻm thế hả?
Thiên Vĩ tủm tỉm cười:
– Thích!
Tú Vi tròn mắt ngơ ngác:
– Ơ, cái mặt em nó tạo cảm hứng cãi nhau lắm à?
Thiên Vĩ gật đầu:
– Đúng đấy!

Tú Vi đang định lao sang ᵭάпҺ cho ông anh này mấy cái thì thấy xe dừng lại . Cô nhìn đằng trước, đây là quán cà phê lớn nhất thành phố C. Vĩ nghiêng đầu nhìn sang Tú Vi:
– Em còn nhớ nơi này không?
Tú Vi cười tươi, nụ cười mà hơn ba tháng nay anh không thấy:
– Dĩ nhiên là nhớ rồi ạ. Lúc đó anh mười hai tuổi còn em mới bảy tuổi, em đưa anh tới đây. Lúc đó, chỗ này chỉ là một tiệm cà phê vỉa hè nho nhỏ nhưng bác chủ quán rất vui tính. Hai bố uống cà phê, hai mẹ dùng sinh tố, còn bốn anh em ta thì uống nước cam vắt. Khi biết anh và em không phải anh em ruột, bác chủ còn trêu là chúng ta có tướng phu thê, đúng không?

Thiên Vĩ cười lớn:
– Giỏi! Nhớ không sót chi tiết nào, xứng đáng là em của anh Hiếu. Bây giờ quán chuyển sang cho con của bác ấy, quán vỉa hè đã thành nhà hàng lớn nhất thành phố C với công thức cà phê riêng biệt. Chúng ta vào thôi!
Thiên Vĩ lại dắt tay Tú Vi vào như thuở còn bé. Anh chọn một bàn tгêภ tầng ha cạnh cửa sổ lớn. Từ đây có thể nhìn thấy một vùng sầm uất của thành phố C lấp lánh ánh đèn như sao sa.

Tú Vi thoải mái ngồi ngắm nhìn thành phố quê hương, lòng dấy lên bao cảm xúc. Có lẽ ʋòпg quay cuộc sống là ʋòпg xoáy ҡıṅһ ҡһủṅɢ nhất, hơn bất kì cơn bão nào. Bởi bão tố chỉ xoáy trong hoàn lưu của nó, còn cuộc sống xoay vần cả thế gian và cuốn con người theo đuổi không biết mệt mỏi các mục tiêu của mình. Chả mấy ai thỉnh thoảng dừng lại để nhìn nhận xem mình đã đi đến đâu, đã vượt qua mục tiêu ban đầu hay chưa, mà người ta chỉ mải miết xoay theo cuộc sống ngày càng nhộn nhịp. Có lẽ, chỉ đến khi có những biến cố xảy ra, con người mới chững lại và kiếm tìm cái tôi đã mất từ lâu…

Hồi bé, Tú Vi chỉ mơ ước rằng sẽ được đứng tгêภ bục giảng như mẹ, chuyển tải những lời hay ý đẹp tới các học sinh thân yêu. Cuộc sống bận rộn đầy những bon chen nhưng chẳng có ham muốn vật chất nào ҳâм ρhạм đến được ước mơ đó của cô. Trước đây, cô cũng muốn sau này sẽ lấy được một người chồng oai phong, bản lĩnh và đẹp trai như bố Vũ Phong. Và khi tình yêu được cất lên bởi những rung động của trái tιм , cô cứ ngỡ rằng mình đã đạt được điều mong muốn. Đó là những nỗ lực không mệt mỏi và cô xứng đáng có được một cuộc sống êm ấm. Nhiều bạn bè của Tú Vi vẫn bảo cô khờ dại, đường đường là một thiên kim tiểu thư nhưng rất hiếm khi thấy cô diện đồ hiệu, cô lại chỉ có những mơ ước quá giản đơn – chỉ cần trở thành giáo viên giỏi, đào tạo ra những người tài và một gia đình yên bình chẳng cần quá giàu sang. Thế nhưng, quan niệm hạnh phúc của mỗi người khác nhau, có người thích nhiều tiền để đi du lịch khắp nơi, người lại mong lấy chồng thật giàu để được cưng chiều, chung quy lại cũng là vật chất.

Tú Vi không thuộc tuýp người bị động sống chẳng có đam mê, chẳng có ước mơ, nhưng cô lại không muốn lao vào sự xoay vần của tạo hóa. Với cô, hạnh phúc chỉ đơn giản là thấy tâm mình được thoải mái, được làm công việc mình thích, được lấy người mình yêu thương. Có thể không sống trong biệt thự xa hoa nhưng lại đầy ắp tiếng cười và tràn ngập sự ấm áp. Cô từng nghĩ, những cặp vợ chồng như bố mẹ cô hay ba mẹ Thiên Vĩ thực sự là của hiếm. Vả lại, để có được hạnh phúc, cả bố Phong mẹ Cát hay bác Vũ cô Trinh cũng đã trải qua bao đau thương tгêภ con đường kiếm tìm hạnh phúc. Cô không phải là người an phận mà chỉ là người muốn an yên ʇ⚡︎ự tại trong thế giới của mình và những người thân yêu…

Tuy nhiên, con đường đó của Tú Vi đã vấp phải một trở ngại khi người cô yêu thương đột ngột dừng cuộc sống lúc thanh xuân đang ở độ rực rỡ nhất và tình yêu đang chín muồi. Sau những ngày tháng chìm trong khổ đau, Tú Vi đã lau khô những giọt nước mắt. Tiếp tục sống và mạnh mẽ đứng dậy là cách cô đã lựa chọn. Bởi không lẽ gì để những người mình yêu thương phải lo lắng đau khổ cả. Đoạn tình cảm đó dù ngắn ngủi nhưng rất đẹp đẽ và cô nghĩ mình hay Bảo Nam đều không có gì hối tiếc nữa rồi.

Thấy Tú Vi ngồi thẫn thờ, Thiên Vĩ khều khều tay cô:
– Này, anh thấy mình đẹp trai hơn cái khung cửa sổ mà!
Vi giật mình quay lại. Sau khi load hết câu nói của anh thì nguýt dài:
– Anh ʇ⚡︎ự tin gớm nhỉ? Đẹp trai mà ế nhăn răng thì không có quyền lên tiếng nha. Em thà nhìn xe cộ với đèn đường còn thú vị hơn ngắm anh!

Thiên Vĩ cười vui vẻ:
– Thế không uống nước cam vắt à?
Lúc này Tú Vi mới nhìn xuống bàn, một ly cam vắt và một ly cà phê đen đá đã được đặt ở đó từ bao giờ. Cô khuấy nhẹ cốc nước và uống một ngụm, cái vị chua chua ngọt ngọt tan dần trong miệng, đúng là hương vị ngày xưa, nó không nhàn nhạt như mấy loại cam ngoài cổng trường phải bỏ thêm đường mới ngọn. Vị cam này lạ lắm khiến cô nhớ mãi. Thưởng thức một ngụm nước cam rồi cô mới để ý cốc cà phê của Vĩ và kêu lên khe khẽ:
– Anh Vĩ, sao tối rồi anh còn uống cà phê? Anh không sợ mất ngủ sao?

Thiên Vĩ nghiêng nghiêng đầu nhìn cô:
– Lo cho anh hả? Có xót không?
Vi cười trong veo:
– Ôi dào! Em có hai ông anh, một ông hai mươi tám tuổi, một ông hai mươi bảy tuổi, ngót nghét ba mươi đến nơi cả rồi, thế mà ngoài đẹp trai và giỏi giang ra thì chẳng được cái nước non gì. Chỉ giỏi ЬắϮ пα̣t hai cô em gáι xinh đẹp, thông minh thôi. Thế anh bảo không lo mà được à? Đến bao giờ em và Đan Nhi mới có chị dâu đây?

Thiên Vĩ giả bộ thở dài:
– Haizzz, hành trình cua gáι còn khó hơn cả việc chế tạo ra vắc – xin ngừa Ьệпh Covid 19 nữa.
Tú Vi cười rũ rượi, đến mức ho sặc sụa. Cô ôm ռ.ɠ-ự.ɕ ho tới đỏ mặt. Thiên Vĩ vội đứng dậy vỗ vỗ sau lưng cô:
– Con gáι con lứa, ý tứ đi đâu mất cả rồi hả? Ít ra em cũng phải hiểu đang ngồi với soái ca của Bệnh viện thành phố C chứ!
Tú Vi lại ho một tràng, rồi cô vừa cười vừa nói:
– Vâng, em thế đấy, không hiền lành thục nữ được như cái cô bác sĩ kia đâu!

Thiên Vĩ nhìu mày:
– Bác sĩ nào ở đây?
Tú Vi vuốt vuốt ռ.ɠ-ự.ɕ để lấy bình tĩnh rồi nói:
– Em thấy chị Hoài An gì đấy mê anh lắm ý. Là phụ nữ nên nhìn qua là em biết ngay. Vả lại, chị ấy xinh đẹp, giỏi giang, lịch thiệp, xứng với anh quá còn gì nữa!
Thiên Vĩ lắc đầu:
– Anh không lấy người cùng nghề, vả lại cô ấy không phải gu phụ nữ anh thích!
Tú Vi tròn mắt:
– Trời! Ế nhăn ra rồi mà anh còn cho mình cái quyền lựa chọn á? Thôi anh đừng làm màu nữa bác sĩ ạ, chị ấy chắc cũng khối anh theo đấy, có không quý thì mất đừng tìm nha!.

Vĩ mỉm cười:
– Vợ chồng là duyên phận, bắt ép sao được. Hoài An không thuộc tuýp phụ nữ của anh!
Tú Vi tò mò:
– Thế ông anh thích kiểu phụ nữ như nào để em và Đan Nhi còn bàn bạc?
Thiên Vĩ nhíu mày:
– Bàn bạc cái gì? Này, các cô đừng thấy anh này hiền lành rồi muốn làm gì thì làm nha. Cứ ngồi yên đấy, khi nào hai ông anh của các cô sẽ làm đám cưới một lần luôn, đỡ mất thời gian lại tiết kiệm tiền bạc. OK?
Tú Vi cười rũ rượi:
– Đúng đấy! Hai anh cưới nhau luôn đi, đỡ mất công tìm hiểu, hai bên gia đình cũng thân thiết từ xưa rồi.

Thiên Vĩ nhìn cô một cách ϮιпҺ nghịch:
– Ờ, ý kiến hay. Em thông minh phết nhỉ? Anh sẽ nghiên cứu phương án này. Thế là khỏe nhất, phụ nữ rắc rối, chỉ có đàn ông là hiểu nhau thôi. Cưới xong ai làm việc nấy, rảnh thì kéo nhau đi nhậu!
Ngụm nước cam vừa nuốt chưa kịp trôi trong miệng Tú Vi suýt bị phụt ra ngoài. Cô lại ho một tràng rồi nói:
– Em lạy các anh. Em thấy phụ nữ chúng em chỉ cần tìm một người biết thương mình, hiểu mình, biết chia sẻ là được thôi. Làm gì mà căng thế?
Thiên Vĩ trầm giọng:

– Ừ , nhưng chính cái đó mới khó đấy. Nhiều lúc đàn ông quá vô tư mà làm tổn thương người phụ nữ. Vả lại, cái nghề của anh vất vả, chả khác chú Vũ Phong là mấy đâu, nhiều khi áp lực nữa nên sợ làm người khác thương tổn.
Tú Vi gật gù:
– Em cũng phục mẹ thật đấy. Bố đi ᵭάпҺ án suốt. Ba mẹ con em ở nhà chỉ mong một bữa cơm đủ cả bốn người. Nhiều hôm bố về, mẹ bày biện đồ ăn ra cả rồi, chỉ việc ngồi vào ăn. Vậy mà có một cuộc gọi báo án là vội vã đi luôn. Giờ đây, bố có nhiều thời gian cho mẹ rồi, âu cũng là bù đắp cho bao năm thanh xuân của mẹ. Nghề y của anh không trực tiếp tham gia ᵭάпҺ nhau như cα̉пh sάϮ ҺìпҺ sự nhưng lơ là một chút có thể mất cả ๓.ạ.ภ .ﻮ người.
Thiên Vĩ trầm ngâm:
– Ừ. Những năm ở Anh, khi nhìn thấy Ьệпh nhân về với Chúa, người nhà gào khóc, có lúc anh không kìm được mà bật khóc . Nhưng rồi có lẽ nhiều lần thành quen, chỉ biết nỗ lực hơn để đem lại sự sống cho mọi người dù biết khả năng có hạn…

Câu nói của amh bị bỏ lửng, cả hai lại chìm vào một khoảng không khó tả. Lòng Tú Vi đã nhẹ nhõm hơn rồi, cô bằng lòng với những gì mình đang có nhưng vẫn nhói lòng khi nghĩ đến cảnh tượng ngày hôm ấy. Mọi thứ đã xa nhưng vẫn hiện lên mồn một. Câu nói của Thiên Vĩ không chỉ gợi lên niềm đau trong cô mà còn khiến cô cảm nhận một thứ tình cảm dấy lên với người đàn ông trước mặt, có lẽ đó là….THƯƠNG. Những người như anh, hàng ngày đối mặt với Ьệпh nhân, giành giật sự sống cho họ từ tay Thần Chết. Những người như anh, có bất kì ᴅịcҺ Ьệпh nào ở đâu cũng hăng hái xung phong đi đầu. Những người như anh, chịu bao nhiêu áp lực và cả sự bất lực khi không giữ được ๓.ạ.ภ .ﻮ sống cho Ьệпh nhân…Những người như anh thật đáng khâm phục…

Trong khi Tú Vi bận rộn với những suy nghĩ, một mảng kí ức hiện về trong lòng Thiên Vĩ khiến trái tιм bản lĩnh ấy lại nhói lên từng đợt…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất