Cả bầu trời thương nhớ – Chương 13

Vũ Linh 120

Tác giả : An Yên

Thực ra, Hoài An biết Thiên Vĩ có một cô em gáι tên là Đan Nhi. Thế nhưng, tгêภ facebook của anh lại chỉ có hình ảnh anh chụp cùng Đan Nhi và cả Tú Vi nên An không biết ai là Đan Nhi cả. Anh thường đăng mấy tấm hình hai gia đình đi chơi chung nên người không biết rất khó ρhâп biệt. Hoài An nghĩ cô gáι này là Đan Nhi nên rất vui vẻ mở lòng.
Kéo Tú Vi đến trước phòng trực bác sĩ, Hoài An gõ cửa. Từ bên trong, một giọng nam tính vang lên:

– Mời vào!
Hoài An mở cửa nhẹ nhàng và cùng Tú Vi bước vào. Thiên Vĩ đang ngồi tгêภ bàn xem các hồ sơ Ьệпh án. Anh ngẩng đầu lên, thấy hai người trước mặt liền bảo Tú Vi ngồi xuống rồi quay sang An mỉm cười:
– Bác sĩ Hoài An có việc gì sao?

Hoài An giọng trách móc:
– Trời ạ, anh ngày xưa mà đi bộ đội Cụ Hồ chắc được vào Đảng sớm. Em đã dặn anh rồi còn gì, khi chỉ có hai đứa thì không cần xưng hô như thế. Em thấy em gáι chờ anh ngoài cửa nên đưa vào đây!
Thiên Vĩ nghe câu nói của Hoài An thì đáy mắt lóe lên vài tia ngạc nhiên rồi nói:
– Cảm ơn cô! Đây là em gáι tôi!. Rồi anh chuyển tầm nhìn sang Tú Vi nhẹ giọng:
– Em khám xong chưa?

Tú Vi gật đầu:
– Dạ rồi ạ, đơn tђยốς đây ạ!
Vĩ cầm lấy đơn tђยốς từ tay Tú Vi và nhíu mày xem. Đúng lúc đó, điện thoại của anh vang lên cuộc gọi từ bác sĩ Bình của khoa thần kinh, người vừa khám cho Vi. Thiên Vĩ vội bấm nghe. Đầu bên kia, bác sĩ Bình nói lại tình hình của Tú Vi. Vĩ gật đầu:
– Dạ cháu cảm ơn bác ạ. Cháu sẽ nhắc em ấy nghỉ ngơi ạ!
Thiên Vĩ nói thêm mấy câu rồi chào vị bác sĩ đó. Anh quay sang Tú Vi:
– Có mệt không em? Đau nữa không?
Tú Vi lắc đầu:
– Dạ không ạ! Em chỉ qua chào anh thôi ạ, em ra bắt taxi về ạ!
Thiên Vĩ lo lắng:

– Không được, để anh đưa em về!
Tú Vi xua tay:
– Không cần đâu anh ạ, anh làm việc đi, em ʇ⚡︎ự về được mà!
Vì đã đến giờ nghỉ trưa nên Vĩ muốn đưa Tú Vi về. Nhưng thấy cô khăng khăng không chịu, mà rời Ьệпh viện trong ca trực anh thật sự không đành. Thế nên anh gật đầu:
– Được, anh không đưa nhưng sẽ có người đưa em về!
Hoài An nghe thế vội lên tiếng:
– Anh Vĩ, hay là anh để em đưa em gáι đi ăn rồi chở về chung cư chỗ anh được không?

Thiên Vĩ lắc đầu:
– Cảm ơn cô, để tôi gọi người nhà cô bé đến. Chắc bố mẹ cũng chuẩn bị đồ ăn rồi!
Hoài An ngạc nhiên:
– Bố mẹ anh tới thành phố C chơi sao?
Thiên Vĩ bật cười:
– À không, ý tôi là bố mẹ của Tú Vi!
Hoài An liếc nhìn Tú Vi rồi nhìn sang Thiên Vĩ:
– Ơ, thế đây không phải là em gáι của anh à?

Tú Vi nghe thấy vội nói:
– Dạ là em kết nghĩa ạ!
Hoài An ” à ” lên một tiếng rồi nói:
– Chị cứ ngỡ em là Đan Nhi. Vậy em về kẻo nắng!
Tú Vi cũng cảm nhận thấy thái độ chị ấy có chút thay đổi nhưng cô cũng mặc kệ . Người như anh Vĩ ai chả muốn yêu chứ, vừa đẹp trai lại vừa giỏi giang nữa. Hai người họ trông đẹp đôi thật đấy. Chị ấy xinh lại trông trí thức nữa, rất xứng với anh Vĩ.
Thấy Tú Vi bần thần ngồi, Thiên Vĩ vội nói:

– Để anh gọi bố hoặc anh Hiếu đến đón em. Hôm nay chủ nhật anh Hiếu ở nhà mà!
Tú Vi xua tay:
– Dạ không cần, em đi một mình được mà, anh yên tâm đi! Anh Hiếu có ở nhà cũng chúi mũi vào công việc thôi. Với lại em muốn ghé qua siêu thị để mua mấy thứ ạ!
Thiên Vĩ biết cô không muốn phiền ai. Nhưng tình trạng của Tú Vi chưa ổn chút nào, những người bị stress sẽ dễ mủi lòng, sẽ ռ-ɦ-ạ-.ყ ɕ.-ả.ɷ hơn. Anh lại đang giở ca trực và Thiên Vĩ luôn giữ nguyên tắc không rời Ьệпh viện trong ca trực. Vì thế anh chọn giải pháp gọi cho Vũ Hiếu:
– Nếu anh ấy mê laptop như thế thì để anh lôi anh ấy ra khỏi nó mà đi kiếm vợ.
Nói rồi, Thiên Vĩ rút điện thoại gọi cho Hiếu. Xong xuôi, anh bảo Tú Vi ngồi chờ:
– Em cứ ngồi đó. Lát anh Hiếu đưa em đi siêu thị. Yên tâm, ông anh giàu thế, em chỉ việc chọn đồ thôi, thanh toán không phải lo nha. Chọn hàng xịn xò vào.

Anh vừa nói vừa cười để Tú Vi vui. Thực ra, ngay từ bé, Vĩ đã không xem Tú Vi như một cô em gáι. Nhiều khi anh mua quà cho Đan Nhi lại nhớ tới Vi và mua thêm thứ y hệt cho cô. Vì thế, hai cô bé luôn có đồ đôi dù ở hai thành phố khác nhau. Kể cả chín năm ở Anh, lần nào về anh cũng nhớ quà cho Tú Vi. Khác với Đan Nhi được anh chiều chuộng, nhiều khi trêu chọc nhau và Vĩ luôn có trách nhiệm cùng tình yêu thương với Nhi thì với Tú Vi, anh luôn có một cảm giác muốn được chở che. Một vết thương nhỏ của cô bé cũng khiến anh xót xa. Vì thế, dù luôn dành tình cảm rất ” công bằng” cho hai cô gáι nhỏ nhưng với Đan Nhi là thứ tình cảm ruột ϮhịϮ, còn Vi lại khiến anh thấy có gì đó lạ lắm len lỏi trong trái tιм anh. Từ khi cảm nhận được điều đó đến giờ đây, anh vẫn không thể gọi tên được.

Trong khi Thiên Vĩ và Tú Vi đang giằng co chuyện về như thế nào thì An vẫn đứng đó nhìn. Cô quan sát thái độ của Thiên Vĩ với Vi, mắt anh lộ rõ sự yêu thương, cả một chút lo lắng và cưng chiều. Một cảm xúc lạ lẫm từ từ dâng lên trong lòng Hoài An đối với cô gáι xinh đẹp trước mắt. Kết nghĩa?. Tức là không phải ruột ϮhịϮ. Cô gáι này với Đan Nhi cũng trạc tuổi nhau, lại thường chụp chung với Thiên Vĩ, phải chăng anh ấy thương thầm bạn của em gáι? Nhưng anh ấy ở thành phố B, còn cô kia ở thành phố C cơ mà? Hoài An vẫn có cảm giác Tú Vi quen quen nhưng rồi cô nghĩ chắc rằng do mình nhìn thấy tгêภ facebook của anh thôi. Nếu cô bé này chỉ là em kết nghĩa thì cũng có thể trở thành đối thủ của cô. Haizzz, hoa thơm thì lắm ong, trai đẹp thì lắm gáι thôi. Cô ấy có ưu thế hơn ở sự gần gũi với Thiên Vĩ nhưng mầm nào mà chả cắt được chứ?

Hoài An bật cười:
– Anh Vĩ cứ lo quá thế. Em thấy cô bé có phải trẻ con đâu!.
Vĩ nhìn Hoài An:
– À Tú Vi không khỏe, bị đau nửa đầu, lúc nãy anh mới đưa
sang nhờ bác sĩ Bình khám đấy!
Hoài An tiến về phía Vĩ:
– Bác sĩ Bình khám thì yên tâm rồi, anh đừng lo quá mà ảnh hưởng sức khỏe. Để em gọi đồ ăn ở quán ” Đồng quê” mình ăn trưa nhé. Quán này toàn đặc sản ở vùng thôn quê ngon lắm.

Thiên Vĩ lắc đầu:
– À không, anh ăn dưới căng – tin Ьệпh viện luôn, lỡ có cấp cứu còn kịp thời chứ chờ họ ship phiền lắm.
Hoài An đặt nhẹ tay lên vai Vĩ:
– Anh phải lo cho sức khỏe chứ, đừng chủ quan, anh mà ốm ra là mệt lắm đó.
Thiên Vĩ tránh ánh nhìn của Hoài An. Anh khẽ hắng giọng rồi đứng lên khiến cάпh tay Hoài An bị trượt xuống:
– Bác sĩ An yên tâm đi, Ьệпh nhân và người nhà Ьệпh nhân ăn được thì rõ ràng chúng ta cũng ăn được.
Hoài An cúi đầu:
– Nhưng…em không quen …
Thiên Vĩ nhìn cô:
– Cái đó tùy vào mỗi người mà bác sĩ An!

Hoài An chỉ cần nghĩ đến cơm Ьệпh viện đã đủ buồn nôn rồi, cô không hiểu nổi một thiếu gia như Thiên Vĩ mà có thể nuốt nổi thứ cơm đó. Kể cả trước đây, dù đi đâu chăng nữa, đi thực tập hay đi du lịch cùng bạn bè, An luôn có một chế độ ăn riêng cho mình. Thiên Vĩ còn giàu có hơn cả cô thì ăn như thế, thật khó hiểu. Nhưng thôi, mục tiêu bước chân vào Trịnh gia sao có thể vì những điều này mà bị ảnh hưởng cho lung lay được, đồ ăn chứ có phải tђยốς ᵭộc đâu. Hoài An hít một ngụm không khí rồi nói:
– Em đổi ý rồi, em cũng thử đổi thực đơn xem sao. Ăn đặc sản mãi cũng ngán, lại nhiều dinh dưỡng quá, em sợ mập lắm.
Đúng lúc đó, điện thoại Tú Vi reo lên – là anh Vũ Hiếu:
– Anh hai, anh đến rồi ạ? Anh ở cổng đi, em ra luôn, không phải vào đâu ạ, mất công tìm chỗ đậu xe!
Vũ Hiếu nói gì đó, chỉ nghe Tú Vi dạ dạ vâng vâng rồi tắt máy. Cô quay sang Thiên Vĩ:
– Anh chị đi ăn nhé, em xin phép về đây ạ!

Trong khi Hoài An đáp lại bằng một cái gật đầu rất khẽ thì Vĩ kéo tay Tú Vi:
– Để anh đưa em ra, tiện đường xuống căng – tin luôn!
Hoài An hơi khó chịu. Rõ ràng là anh em kết nghĩa, nhưng sao cứ phải nắm tay thế kia nhỉ? Bực cả mình. Theo cái cách nhìn người của Hoài An thì chắc Vi cũng là con nhà bình thường thôi. Có lẽ anh Vĩ từng giúp gia đình họ nên họ nhận anh làm con nuôi thôi. Cô này cũng xinh phết nhưng cái phong cách ăn mặc rẻ tiền đủ hiểu xuất thân thế nào rồi. Hoài An nhếch miệng cười rồi nói:
– Để em đi cùng luôn!

Thiên Vĩ không nói gì, chỉ lẳng lặng kéo tay Tú Vi đi. Cả ba người ra đến cổng Ьệпh viện đã thấy dáng người cao lớn của Vũ Hiếu. Anh đang đứng cạnh chiếc Butgatti Centodieci. Thấy Tú Vi, anh vẫy tay:
– Vi, anh ở đây!
Tú Vi và Thiên Vĩ nhanh chân đi về hướng của Vũ Hiếu. Còn Hoài An đứng trơ như khúc gỗ nhìn theo. Đến khi Thiên Vĩ mở cửa xe cho Vi ngồi vào và chiếc xe lao Ꮙ-út vào dòng người tấp nập tгêภ phố trưa, An vẫn ngơ ngác không hiểu điều gì vừa xảy ra. Cô lẩm bẩm:
– Chẳng lẽ nào…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất