Ba lần lỡ nhịp – Chương 58

Vũ Linh 121

Tác giả : An Yên

Bước chân của Lệ Thủy khựng lại. Anh ta biết Minh Hoàng sao? Cô chưa bao giờ nhắc tới anh ấy trước mặt Khải Minh mà chỉ nhắc tới cha của hai đứa con. Có vẻ Khải Minh lật mặt còn nhanh hơn lật bánh. Lúc nãy mới xin lỗi cô nhưng khi mẹ chồng cô vừa đi khuất thì thay đổi ngay thái độ. Thấy Lệ Thủy vẫn im lặng, anh ta nói tiếp:

– Cô không nghĩ là tôi biết đúng không? Cô có hiểu cái cảm giác ôm cô trong xe hoa mà nhìn thấy hắn đỗ xe ven đường nhìn theo cô không? Phải, tôi đã định sẽ thay đổi vì cô, vì mẹ tôi nhưng nghĩ tới cảnh đó, tôi không làm được!

Lệ Thủy lúc này mắt đã nhòe nhoẹt nước, cô nấc lên:

– Chính anh khuyên tôi hãy để quá khứ ngủ yên cơ mà. Tôi và Minh Hoàng đã không là gì của nhau năm năm nay. Anh ấy có vợ, tôi có chồng, anh không có quyền nghĩ linh ϮιпҺ như vậy!
Khải Minh tiến sát lại sau lưng Lệ Thủy:
– Phải, tгêภ danh nghĩa là như thế. Nhưng tôi muốn cô hoàn toàn thuộc về tôi, cả trí óc lẫn tâm hồn, cả thể ҳάc lẫn trái tιм cô hiểu không?
Lệ Thủy nức nở:
– Khi bắt đầu mối quαп Һệ với anh, khi bước vào cuộc hôn nhân này, tôi đã toàn tâm toàn ý lo cho gia đình này, tôi không tơ vương gì đến ai khác…

Giọng Khải Minh lạnh như băng:
– Tôi biết cô chỉ thương hại tôi chứ chưa bao giờ yêu tôi. Trăm ngàn lần tôi nói yêu cô nhưng chưa một lần cô nói tiếng yêu với tôi. Cô có hiểu cảm giác đó không? Kể cả khi cô mang thai, dù chiều chuộng cô nhưng hơn một lần tôi đã nghĩ biết đâu đó không phải là con tôi…
Lúc này, những uất ức trong lòng Lệ Thủy như bùng nổ, cô gào lên:
– Anh câm ngay. Đó là con của anh, tôi và Minh Hoàng đã không gặp nhau năm năm rồi. Hôm cưới chắc anh ấy chỉ tình cờ đi qua, ang đừng vu oan giá họa kiểu đó.
Khải Minh mỉa mai:

– Tình cờ? Sao đúng lúc quá vậy? Tốt nhất, cô đừng bao giờ nhắc đến cái tên ấy trước mặt tôi, nếu tôi điên lên…cô biết một thằng пghιệп khi điên lên sẽ như thế nào chứ? Nhất là điên vì yêu…

Lệ Thủy rùng mình. Và bất giác cô nghĩ đến Minh Tuấn. Một kẻ bình thường khi yêu trong ċăm hận còn có thể ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người, một kẻ пghιệп ma túy thì sẽ có thể làm gì nữa đây? Chắc chắn phải ҡıṅһ ҡһủṅɢ hơn nhiều, cô không dám nghĩ nữa…Cô và Minh Hoàng vốn trong sáng, nhưng Khải Minh chắc chắn không hiểu được điều đó. Và một kẻ vừa mù quáng, vừa пghιệп ngập khi yêu thì…. Cô không nói gì nữa mà chỉ biết im lặng. Nhưng dường như sự yên lặng ấy lại khiến Khải Minh như bốc hỏa, anh ta lay vai cô:

– Sao? Cô sợ rồi đúng không? Hắn giàu, quαп Һệ rộng, có thể cho cô cuộc sống của một nữ hoàng chứ không phải một thằng nhân viên quèn như tôi đúng không? Nhưng tôi nhắc cho cô nhớ, cô nên ngoan ngoãn đi, nếu không thì nó sẽ phải đưa theo toàn bộ số tài sản khổng lồ ấy đi gặp Diêm Vương đấy.
Giọng nói của anh ta như một thứ âm thanh ma quái từ đị𝚊 𝚗𝚐ụ𝚌 vọng lên khiến Lệ Thủy run rẩy. Nhưng ngay sau đó, cô lại cứng cỏi đáp:
– Tôi không liên quan gì đến anh ấy nữa. Anh muốn hiểu thế nào thì tùy.
Cô không muốn đôi co với Khải Minh khi anh ta không bình tĩnh và điều quan trọng là nếu cô càng tỏ ra lo lắng cho Minh Hoàng thì Khải Minh sẽ càng nghi ngờ. Minh Hoàng và cô đã không liên lạc năm năm trời, cô cũng muốn mọi việc yên ổn cho cả hai. Nghĩ vậy, Lệ Thủy ℓêп gιườпg, quay mặt vào tường giả vờ ngủ dù lòng ngổn ngang.
Sáng hôm sau, cô lấy lí do bị ốm và xin nghỉ. Khải Minh vẫn dậy sớm đi làm, xem như không có chuyện gì xảy ra. Sau khi ăn sáng, mẹ chồng gọi cô lên và nói:
– Lệ Thuỷ, đó là lỗi của mẹ. Bố mẹ chỉ có một mình nó, ông ấy mất sớm, nên mẹ đã nuông chiều nó. Mẹ nghĩ như thế sẽ bù đắp tình cảm của một người cha cho nó. Khải Minh học giỏi lắm, mẹ không phải lo lắng gì. Nó vốn ngoan ngoãn và hiền lành. Nhưng khi học trong trường Đại học, nó bị bạn bè rủ rê, lôi kéo. Đúng là ” con không cha như nhà không nóc”. Khi mẹ phát hiện thì nó chối, mãi cả năm sau nó thiếu tiền mới trộm đồ trong nhà đi bán. Có lần, nó còn ᵭάпҺ mẹ…

Bà nói đến đâu, nước mắt rơi đến đấy. Lệ Thủy lúc này cũng cảm nhận được mình đang khóc. Bà bảo ” con hư tại mẹ” nhưng nếu Khải Minh thương mẹ thì đã nghĩ đến nhưng năm tháng vất vả lo toan của bà, đã nghĩ đến những cô đơn của bà. Bà đáng thương hơn đáng trách. Mẹ chồng cô lại kể:

– Mỗi lần lên cơn пghιệп, nó laị tìm mọi cách để có tђยốς. Sau đó, nó lại về xin lỗi mẹ, lại hứa…Mẹ chỉ có một mình nó, mẹ giận nó sao được. Rồi nó đi làm, nó ở tuốt tгêภ thành phố cũng chỉ để mẹ không thấy nó chích ma túy. Mẹ cứ nghĩ, lấy con rồi, nó sẽ thay đổi, không ngờ…
Cô ôm chặt bà, nghẹn giọng:
– Để con khuyên anh ấy, mẹ đừng suy nghĩ nhiều mà ảnh hưởng sức khỏe.
Cô nói thế nhưng chính cô cũng hoang mang không biết phải làm gì….

Tối hôm ấy, ăn cơm xong, Lệ Thủy quyết định thử dùng ” lạt mềm buộc chặt” với Khải Minh:
– Khải Minh, anh từ bỏ ma túy được không? Vì mẹ, vì chúng ta..
Khải Minh nhìn cô:
– Em từ bỏ được Minh Hoàng không?

Lệ Thủy gật đầu:
– Em đã từ bỏ năm năm nay rồi!
Khải Minh nhìn cô đầy nghi ngờ:
– Từ bỏ cả trong trái tιм ư?

Lệ Thủy vẫn kiên định:
– Đúng!
Cô nghĩ đó là cách duy nhất để giải thoát cho tất cả. Anh ta sẽ quay lại là đứa con ngoan, người chồng hiền, người cha tốt. Mẹ chồng cô cũng sẽ vui vẻ mà sống vì bà cực khổ quá nhiều rồi. Cô cũng sẽ yên ổn và Minh Hoàng cũng sẽ yên ổn. Dù anh có giàu, có quyền lực nhưng là con người , không thể tránh được những giây phút sơ suất…Thế nhưng, lúc ấy, Khải Minh vứt xoạch điện thoại của cô ℓêп gιườпg và rít lên:

– Vậy cái gì đây?

Lệ Thủy không hiểu chuyện gì. Cô cầm điện thoại, bấm vào màn hình và ngạc nhiên bởi một tin nhắn zalo của Minh Hoàng:

– Em có khỏe không? Có hạnh phúc không?

Trời ơi, sao cái tin nhắn ấy lại xuất hiện vào lúc này? Đã năm năm nay cô không liên lạc với anh và anh cũng vậy. Nhưng giờ đây, đúng cái lúc cô quyết định chôn chặt hình ảnh anh, chôn chặt tình yêu của anh và cô thì tin nhắn này lại xuất hiện. Chỉ tám chữ thôi nhưng không chỉ khiến cô đau mà còn thấy lo sợ. Cả ngày nay cô không cầm điện thoại, nếu biết thì cô đã sớm xóa tin nhắn đi rồi. Lệ Thủy nhìn Khải Minh:

-Em không hề biết đến tin nhắn này. Năm năm nay em không hề liên lạc với anh ấy.

Nhưng lời cô nói với một kẻ như Khải Minh có tác dụng gì đâu. Anh ta túm lấy tóc Lệ Thủy, tát cô, vừa ᵭάпҺ vừa rít lên:

– Con d᷈-/i᷈! Mày nghĩ tao tin sao? Năm năm rồi không liên lạc mà giờ đây ʇ⚡︎ự dưng nhắn tin à? Sao đúng lúc thế? Mày đừng thách thức giới hạn chịu đựng của tao!

Lệ Thủy một tay ôm bụng, một tay cố gỡ Khải Minh ra:

– Khải Minh, em không nói dối, em xin thề….

Nhưng lời thề của cô chưa kịp thốt ra thì cả người bị một lực xô ngã . Cơ thể Lệ Thủy ᵭ.ậ..℘ vào cạnh bàn, trước khi rơi vào vô thức, cô còn cảm nhận thấy một dòng nước ấm chảy ra…

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất