Ba lần lỡ nhịp – Chương 51

Vũ Linh 192

Tác giả: An Yên

Lệ Thủy ngơ ngác:

– Tôi ư?

Đồng chí côпg αп gật đầu. Mẹ Lệ Thủy vội chạy ra:
– Có chuyện gì vậy các chú? Sao lại bắt con tôi?
Anh côпg αп cười:
-Dạ không đâu bác ạ, chúng cháu chỉ mời con gáι bác về phối hợp điều tra thôi ạ, chúng cháu có đọc lệnh bắt đâu ạ?
Lệ Thủy trấn an mẹ:
– Không sao đâu mẹ, con đi một lát rồi về!
Đến trụ sở côпg αп Tỉnh, Lệ Thủy được đưa vào một căn phòng để lấy lời khai. Một đồng chí có vẻ khá lớn tuổi đi vào, chào cô và hỏi:
– Cô là Vương Lệ Thủy phải không?
Hai tay Lệ Thủy bấu chặt vào nhau, cô không biết Trúc Thy và Minh Tuấn lại giở trò gì để một tay che Trời hay ông Trời đang muốn lấy lại công bằng cho Tuấn Khang. Cô hít một hơi và gật đầu:
– Dạ vâng ạ!
Đồng chí ấy có đôi mắt rất hiền từ và đang nhìn Lệ Thủy với vẻ thăm dò ᵭάпҺ giá:

– Chúng tôi có nhận được một cuốn băng ghi âm cuộc trò chuyện tại nhà cô giữa cô với anh Phan Minh Tuấn và cô Trương Trúc Thy có liên qua đến cái ૮.ɦ.ế.ƭ của anh Doãn Tuấn Khang cách đây sáu năm. Chúng tôi cũng được biết cô là người chứng kiến cảnh anh Doãn Tuấn Khang ૮.ɦ.ế.ƭ do va chạm với xe tải. Vậy, cô hãy tường thuật lại mọi việc được không?
Lệ Thủy thật thà kể lại không sót một chi tiết của cái ngày đau thương ấy và cả cuộc trò chuyện tối hôm đó. Vừa kể, nước mắt cô vừa rơi lã chã, mọi việc một lần nữa lại như đang hiển hiện trước mắt cô. Khi cô kể xong, Lệ Thủy hình như thấy mắt đồng chí côпg αп cũng rơm rớm nước. Đồng chí ấy đưa cho cô một tờ khai rồi đi ra ngoài. Sau khi Lệ Thủy viết xong, đồng chí ấy cũng trở lại. Lúc này, cô mới bình tĩnh hỏi:
– Dạ thưa chú, cháu có thể hỏi ai là người đã cung cấp cuốn băng ghi âm không ạ? Vì tối hôm đó chỉ có cháu và bố mẹ ở nhà ạ!
Đồng chí côпg αп gật đầu:
– Là bố của cháu, ông Vương Chấn Huy!
Lệ Thủy sững sờ. Là bố cô ư? Cô không hề nghĩ tới điều này. Tối đó bố cô ở tгêภ tầng hai, chỉ mình mẹ cô chạy xuống. Có thể bố cô đã bình tĩnh ghi lại. Nhưng Lệ Thủy lại lo sợ:
– Chú ơi, nhà họ giàu lắm, quyền lực lắm, sáu năm nay….
Không hiểu sao Lệ Thủy lại thấy tin ở người côпg αп này để bộc lộ suy nghĩ. Không ngờ, đồng chí ấy cười rất hiền:

– Cháu yên tâm, lưới Trời l*иg lộng, không thoát được đâu. Quả báo nhiều khi đến muộn bên nhiều kẻ ác nghĩ là không có. Chúng giàu, chúng quyền lực nhưng còn có nhiều người giàu và quyền lực hơn cả chúng. Cháu yên tâm, cậu Tuấn Khang sẽ không phải chịu oan uổng nào nữa. Giờ cháu có thể về nhà được rồi!
Lệ Thủy không nghĩ mọi việc lại đơn giản và nhanh chóng đến thế. Cô thấy nhẹ nhõm hẳn. Vừa ra khỏi phòng, Lệ Thủy thấy đồng chí cα̉пh sάϮ lúc sáng đến nhà cô lại bắt tay và nói nhỏ gì đó với đồng chí vừa lấy lời khai của cô ban nãy. Lệ Thủy chỉ nghe đồng chí này bảo:
– Chú bảo Minh Hoàng cứ yên tâm, sẽ giải quyết sớm!
Là Minh Hoàng? Sao anh biết được những chuyện xảy ra với cô? Anh đã giải quyết giúp cô ư? Lúc này Lệ Thủy mới nhớ lại lời anh” dù em có đi bất cứ nơi đâu, anh vẫn sẽ mãi dõi theo em” . Và giờ cô mới hiểu vì sao lúc nãy đồng chí cα̉пh sάϮ ấy lại cho rằng có người còn giàu và quyền lực hơn cả gia đình của Minh Tuấn và Trúc Thy. Cuốn băng ghi âm của bố cô có thể bị Ϧóþ méo thậm chí bị tiêu hủy nếu như không có Minh Hoàng. Lệ Thủy không hiểu nổi, tấm lòng của anh bao dung cỡ nào, vị tha đến đâu mà có thể vì cô làm nhiều việc như thế. Cô lại nợ anh dù chẳng thể nào báo đáp.
Ra khỏi trụ sở côпg αп Tỉnh, Lệ Thủy bắt xe đến một nơi mà cô luôn thấy yên tĩnh, được thoải mái sống lại những kỉ niệm trong quá khứ. Khu nghĩa trang vẫn tĩnh lặng như thế, hình ảnh người đàn ông ấy vẫn đẹp như thế, lọ hoa ” XIN ĐỪNG QUÊN ANH” vẫn tươi xanh như thế. Thắp hương lên mộ anh, Lệ Thủy nói:
– Tuấn Khang, anh biết rồi đúng không? Minh Tuấn và Trúc Thy đã đâm vào anh. Anh đã ra đi thay em. Có phải vì anh muốn em và con được sống bình an không? Tuấn Khang à, biết được sự thật thì anh sẽ không oan ức nữa nhưng Lệ Thủy đau lòng lắm. Nếu người ra đi là em và con, chắc chắm anh cũng sẽ rất đau đúng không? Em nợ anh ๓.ạ.ภ .ﻮ sống này, Tuấn Khang ạ!

– ……
– Tuấn Khang, Khang Viễn đã vào lớp một rồi đấy! Càng lớn con lại càng giống anh, đẹp trai và học giỏi nữa. À, mà em cũng học giỏi chứ nhỉ?
– ….
– Tuấn Khang, em biết Minh Hoàng đã giúp đỡ chúng ta trong việc này. Nhưng em và anh ấy là không thế phải không anh? Anh ấy nên ở bên chị Diệp Lan, họ mới xứng đôi anh nhỉ?
Một người hồn nhiên nói chuyện dù khóe mắt rưng rưng, một người nằm dưới mộ không đáp lại, chỉ có làn gió mát cùng ánh nắng ấm áp cuối xuân khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc cô như một nụ hôn nhẹ nhàng, khe khẽ của tình yêu . Tình yêu của họ cũng sẽ mãi như lọ hoa cúc tím kia, mãi đẹp và thuần khiết dù thời gian phai màu.
Ra khỏi nghĩa trang, lòng cô nhẹ nhõm hẳn. Lệ Thủy sẽ tiếp tục sống, học tập và mạnh mẽ vươn lên. Bông cúc tím tгêภ mộ anh, dù gió sương bao năm vẫn tươi xinh như thế, cớ sao cô có thể để sóng gió cuộc đời dập vùi? Lệ Thủy hít một hơi thật sâu rồi lên xe về nhà. Ngày mai mọi việc sẽ khác….
Một tháng sau….
Phiên tòa xét xử Minh Tuấn và Trúc Thy thu hút rất nhiều nhà báo, phóng viên bởi gia đình ông Doãn Tuấn Vĩnh và bà Diễm An cũng có thanh thế không kém gì gia đình hai kẻ Ϯộι đồ. Tiếng cҺửι, tiếng khóc vang lên đến mức phiên tòa phải tạm hoãn hai lần bởi sự bức xúc của gia đình пα̣п nhân và dư luận. Bà Diễm An cùng con gáι Diễm Trang ôm di ảnh Tuấn Khang khóc nức nở
– Con ơi, đúng là mẹ nuôi ong tay áo. Sáu năm ròng mẹ thân thiết với những kẻ ﻮ.เ.+ế+..Ŧ con mình. Đau quá con ơi! Giá mà mẹ nghe con, không yêuchiều con hồ ly ϮιпҺ ấy thì con đã không xa mẹ…
Giây phút vị thẩm phán thay mặt hội đồng tuyên án, cả khán phòng yên ắng:
– Bị cáo Phan Minh Tuấn với hành vi dã man bị khép vào Ϯộι cố ý ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người, Ϯộι ác không thể dung thứ. Thể theo điều 123 Bộ Luật Hình Sự nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, tòa tuyên án ʇ⚡︎ử hình. Còn bị cáo Trương Trúc Thy có hành vi âm mưu ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người gây hậu quả vô cùng nghiêm trọng, không thể tồn tại trong xã hội, tòa tuyên án ʇ⚡︎ử hình.

Advertisement

Trúc Thy gào thét:
– Không, tôi không ﻮ.เ.+ế+..Ŧ người, không công bằng, tất cả là do Vương Lệ Thủy, nếu nó không xuất hiện thì Tuấn Khang sẽ không ૮.ɦ.ế.ƭ.
Vừa nói, cô a như điên dại định lao về phía Lệ Thủy, cũng may có các đồng chí côпg αп giữ lại. Còn Minh Tuấn, anh ta nhìn Lệ Thủy bằng một ánh mắt rất phức tạp. Phải, giờ đây nếu có hối hận cũng đã quá muộn rồi. Tình yêu đã khiến họ trở nên mù quáng, thay vì để người mình yêu được hạnh phúc thì hai con người ấy lại tìm cách hủy diệt đối phương để giành giật hạnh phúc – thứ mà không bao giờ có thể cưỡng cầu hay tranh giành đươch bằng tiền và quyền.
Ra khỏi Tòa án nhân dân Tỉnh, Lệ Thủy thấy nhẹ nhõm. Tuấn Khang, anh hãy bình yên nhé! Cô định rảo bước tới trạm xe buýt thì bỗng một giọng nói vang lên:
– Cô Lệ Thủy!
Cô quay lại, ông Tuấn Vĩnh gương mặt đã già nua dù vẫn giữ được nét uy quyền của người đứng đầu công ty Doãn Tuấn nổi tiếng. Lệ Thủy cúi đầu chào ông:
– Dạ, bác gọi cháu ạ?
Ông ấy gỡ cặp kính xuống, đôi mắt hoen đỏ:
– Khang Viễn… thằng bé… có khỏe không?
Lệ Thủy mỉm cười:
– Dạ cảm ơn bác, Khang Viễn khỏe mạnh, cháu nó đã vào lớp một và học giỏi lắm ạ!
Ông gật đầu:
– Ừ, à … cô…có thiếu thốn gì không?
Lệ Thủy lắc đầu và cười:
– Dạ cháu đi làm và lo cho Khang Viễn rất chu đáo ạ, bác cứ yên tâm ạ!
Hình như ông định nói gì đó nhưng cố kìm nén lại. Cô cũng chào ông và ra về. Cuộc sống rồi sẽ thay đổi. Tuấn Khang, Lệ Thủy của anh rồi cũng sẽ thay đổi…

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất