Ba lần lỡ nhịp – Chương 26

Vũ Linh 70

Tác giả : An Yên.

Khỏi phải nói khuôn mặt Lệ Thủy lúc đó như thế nào. Không nghe trực tiếp mà cô đã thấy mặt mình nóng ran, tιм ᵭ.ậ..℘ loạn xạ cả lên. Đây là lần thứ hai anh gọi cô là ” em ” nhưng không phải trước mặt người khác mà chỉ cô và anh. Qua điện thoại mà cô sợ Minh Hoàng nghe được nhịp tιм của mình. Còn anh nghĩ cô đã ngủ nên lại hỏi rất khẽ:
– Em ngủ rồi sao?
Lệ Thủy lúc này vẫn đỏ ửng mặt, không biết làm sao đành im lặng. Thôi đành giả vờ ngủ cho xong. Thấy cô vẫn im lặng, Minh Hoàng lại nói:
– Lệ Thủy, chúc em ngủ ngon!
Cúp máy rồi, Lệ Thủy mới thở phào. Minh Hoàng ૮.ɦ.ế.ƭ tiệt, đúng là người càng già càng khó hiểu, người ta mới im lặng một tý đã dập máy rồi. Ơ hay, sao cô cứ nghĩ tới anh ta thế nhỉ? Lệ Thủy nhận ra rằng trái tιм mình như đang hồi sinh, những nhịp ᵭ.ậ..℘ khe khẽ như đang vang lên. Thực ra, lúc nãy nếu cứ giữ máy như vậy, cô cũng chẳng biết nói gì với anh ấy. Nhưng ngày mai, biết đối mặt thế nào đây? Nghĩ một lúc, trằn trọc một lúc, đến quá nửa đêm, Lệ Thủy mới chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, cô và Khang Viễn dậy đã nghe tiếng Minh Hoàng dưới phòng khách. Vệ sinh cá nhân xong, mẹ con cô đi xuống đã thấy anh ngồi trò chuyện cùng bố cô rất vui vẻ, còn mẹ cô đang lạch cạch gì đó trong bếp . Cô nghe tiếng mẹ nói vọng ra:
– Cái cậu Minh Hoàng này bày vẽ quá cơ, bữa sáng mà mua bao nhiêu thứ thế này!
Minh Hoàng lại nói vọng vào:
– Có sao đâu bác, con đến đây ăn chực cả ngày hôm qua rồi còn gì!
Hả? Anh ta mua đồăn đến đây? Lệ Thủy đang ngơ ngác ngạc nhiên lại nghe Minh Hoàng nói với mình:
– Lệ Thủy, hai mẹ con xuống ăn sáng rồi chúng ta đi chơi nào!
Lúc này bố mẹ cô mới biết Lệ Thủy đã dậy nên vội giục cô xuống ăn. Nhưng câu nói tối qua của anh khiến cô cứ lúng ta lúng túng như con gáι mới biết yêu. Lệ Thủy không hiểu nổi chính mình nữa. Cái vỏ bọc mạnh mẽ của cô đâu rồi không biết, hay là cô chỉ lạnh lùng được lúc trước? Những nhịp ᵭ.ậ..℘ trong trái tιм cô khi khẽ chạm ánh mắt của Minh Hoàng khiến đầu óc của Lệ Thủy như ở tгêภ mây. Không lẽ cô đã yêu? Cố gạt mọi thứ ra khỏi đầu, mẹ con cô sà vào bếp. Đúng như mẹ cô nói, Minh Hoàng mua một loạt món ăn sáng theo kiểu ai ăn gì thì ăn, riêng Khang Viễn có một bát súp gà nên cu cậu thích thú reo lên:
– Đúng món con thích, cảm ơn chú Minh Hoàng!
Minh Hoàng xoa đầu thằng bé và nói:
– Vậy Khang Viễn phải ăn thật no rồi chúng ta đi chơi nhé!
Khang Viễn quay sang anh:
– Chúng ta sẽ đi siêu xe của chú đúng không ạ?
Minh Hoàng bật cười rồi gật đầu:
– Ừ, nhưng nó không phải siêu xe, nó chỉ là xe thể thao thôi.
Trời, mấy triệu đô mà bảo bình thường! Mấy người giàu quả là xem tiền như rác! Lệ Thủy nhủ thầm rồi ngoan ngoãn ngồi ăn.
Xong xuôi, ba người cùng xin phép bố mẹ Lệ Thủy đi chơi. Lần đầu tiên được ngồi xe ” xịn”, Khang Viễn cứ luôn miệng ríu rít không thôi. Lệ Thủy bỗng thấy như đây là một gia đình nhỏ, vui vẻ và ấm áp. Ước mơ cô thêu dệt cùng Tuấn Khang bỗng sống dậy. Giá như anh ấy còn sống, người ngồi kia sẽ là anh. Nhưng chắc gì gia đình anh đã chấp nhận cô. Tuy nhiên, Lệ Thủy lại gạt đi mọi suy nghĩ đi, dù sao những gì trong quá khứ nên để nó ngủ yên. Cô không quên anh nhưng cô sẽ viết tiếp những giấc mơ của hai người, cô cần sống cho hiện tại và tương lai.

Lệ Thủy đưa Minh Hoàng tới những địa điểm du lịch trong thành phố và cả ngoại thành. Lâu rồi mẹ con cô cũng không ra ngoài nên cô thực sự cảm thấy thoải mái, nhẹ nhõm hẳn. Cô không ngờ một người như Minh Hoàng lại chuẩn bị rất chu đáo cho cuộc dạo chơi này, từ đồ ăn nhẹ như trái cây, nước uống, cả kem cho Khang Viễn cũng được cất cẩn thận trong thùng đá. Anh ấy còn chuẩn bị cả nguyên liệu làm ϮhịϮ nướng và ti tỉ đồ khác khiến Lệ Thủy và Khang Viễn chỉ biết trố mắt nhìn.
Trời về chiều, không gian yên ắng lạ, ba người đang ở một bãi cỏ thoai thoải vùng ngoại ô. Sau khi ăn uống, cả ba cùng tận hưởng cái bình yên hiếm có. Bỗng Minh Hoàng nheo mắt nhìn sang phía bên kia và buột miệng:
– Bên kia có cάпh đồng cỏ lau đẹp quá! Lát chúng ta sang đó nhé!
Tim Lệ Thủy bỗng thắt lại. Cả chiều cô đứng bên này đã không dám nhìn sang phía bên kia. Hình ảnh Minh Hoàng nhóm bếp nướng đồ ăn khiến coi như xích gần anh hơn một chút. Nhưng giờ đây, khi nghe anh nhắc đến cάпh đồng ấy- nơi hò hẹn của cô và Tuấn Khang, nơi cô đã trao đời con gáι và cả tình yêu thanh xuân trong sáng cho anh, lúc này lòng Lệ Thủy bỗng chùng xuống. Cô cảm giác như có một cái gì đó nghèn nghẹn ở cổ. Hình ảnh đôi trai gáι đuổi bắt nhau tгêภ cάпh đồng năm ấy, cô nữ sinh mười bảy tuổi mặc áo dài trắng, hai tay ôm cặp sách ấy giờ đã gần hai mươi hai tuổi rồi. Chàng trai thư sinh hơn cô tận mười hai tuổi ấy giờ không còn nữa rồi, chỉ còn hình hài anh ấy hiển hiện tгêภ giọt ɱ.á.-ύ anh để lại trong cô, chỉ còn hình bóng ấy, nụ cười ấy được khắc sâu trong trái tιм cô, được cô chôn chặt trong lòng.
Minh Hoàng rất ϮιпҺ tế khi nhận thấy khuôn mặt của Lệ Thủy:
– Hình như tôi đã nói gì không đúng…
Lệ Thủy cụp mắt xuống, nghẹn giọng:
– Không sao cả! Đó từng là nơi hẹn hò của…
Minh Hoàng hiểu ra vấn đề, anh liền lặng lẽ đứng dậy thu dọn đồ đạc rồi bất chợt kéo tay Lệ Thủy:
– Đi thôi!

Lệ Thủy ngơ ngác:
– Đi đâu ạ?
Khang Viễn chưa rõ đầu đuôi vội chạy tới:
– A! Chú Minh Hoàng nắm tay mẹ con nhé! Khang Viễn thấy rồi nha!
Lệ Thủy đỏ mặt rụt tay về, vội cười:
– Không, mẹ bị trượt chân, chú ấy đỡ thôi mà!
Khang Viễn nhìn sang Minh Hoàng, anh tủm tỉm gật đầu, còn nháy mắt với cu cậu nữa. Ơ hay, hai người đâu phải cha con chứ? Lệ Thủy không hiểu anh ta lấy lòng Khang Viễn kiểu gì mà thằng bé nghe răm rắp như thế. Hay nỗi khát khao một người cha đã được Khang Viễn nhìn thấy ở Minh Hoàng? Nhưng cô và anh ta đã là gì của nhau đâu?
Lệ Thủy đang ngơ ngác thì Minh Hoàng lặp lại câu ban nãy:
– Đi thôi!
Cô giật mình hỏi lại:
– Anh đưa tôi đi đâu cơ?

Minh Hoàng cười:
– Đi đến nơi mà em không buồn!
Cô chợt nhận ra thái độ của mình ban nãy đã khiến không khí của buổi đi chơi trở nên trầm lắng xuống. Cô nhỏ nhẹ:
– Xin lỗi, tôi không cố ý, chỉ là…
Minh Hoàng bật cười:
– Tôi mới là người nên xin lỗi vì đã gợi nỗi buồn trong em, nên giờ tôi đưa em đến nơi khác.
Lệ Thủy lắc đầu và cười:
– Người ta nói không biết không có lỗi mà. Với lại anh bảo không quen đường ở đây thì đưa được tôi đi đâu?
Minh Hoàng nghiêng đầu sang cô, lại bất chợt nắm tay cô:
– Đến nơi hẹn hò của em và tôi!
Lúc này đến lượt Lệ Thủy tròn mắt nhìn:
– Hả? Tôi với anh hẹn hò làm gì?

Minh Hoàng cong khóe môi:
– Làm gì đến lúc đó biết!
Lệ Thủy đỏ bừng mặt:
– Anh toàn nói linh ϮιпҺ. Khang Viễn nghe thấy không hay đâu.
Minh Hoàng nheo mắt nhìn Khang Viễn đang đuổi theo một con bướm nhỏ tгêภ đồng cỏ:
– Chúng tôi là đàn ông, sẽ hiểu nhau thôi. Khang Viễn cũng đang chạy theo cái đẹp kia kìa. Tôi cũng vậy!
Lệ Thủy nhìn theo con, dù hiểu rõ câu nói của Minh Hoàng nhưng vẫn cố cãi:
– Nó hái hoa bắt bướm thì liên quan gì đến anh? Nó mới hơn bốn tuổi thôi đấy!
Minh Hoàng cười rất tươi:
– Ừ, Khang Viễn hái hoa bắt bướm, còn tôi đang chạy theo bắt em!

Lệ Thủy tròn mắt:
– Hả? Tôi có chạy đâu mà anh phải bắt? Anh cứ nói vớ vẩn đi đâu, khó hiểu.
Minh Hoàng ghé sát người Lệ Thủy, nói vào tai cô:
– Vậy tôi không ʋòпg vo nữa nhé, tôi sẽ theo đuổi em!

Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất