Ba lần lỡ nhịp – Chương 24

Vũ Linh 307

Tác giả : An Yên

Giọng Ái Chi vẫn đều đều qua điện thoại:

– Mày gặp anh ấy ở đâu?

Lệ Thủy kể lại sự việc gặp Minh Hoàng ở bến xe và anh ta đang ở ngay dưới nhà. Ái Chi reo lên:

– Đấy, tao đã bảo là Minh Hoàng để ý mày mà. Công tác quái gì, chắc là vội vàng phóng siêu xe ra đó đón mày, rồi gặp gỡ phụ huynh đấy. Con mắt tao đã nhìn là chuẩn mà!

Lệ Thủy cười ngất trước thái độ của bạn:
– Mày làm như cưới nhau đến nơi không bằng ý. Anh ta với tao gặp là cãi nhau, có nói được câu nào ʇ⚡︎ử tế đâu. Biết đâu là tình cờ thật rồi mày ngồi đó ăn dưa bở đại hạ giá nhé.

Ái Chi vẫn cười phá lên trong điện thoại:
– Người ta nói gì nhỉ? Trái dấu thì hút nhau mà. Khϊếp thật, Lệ Thủy nhà mình mới vào Đà Nẵng đã hốt ngay soái ca. Sau này thành đại gia chớ quên công tao lôi mày vào đây đấy nhé!

Lệ Thủy gắt yêu bạn:
– Khϊếp cái miệng mày đấy! Thôi, tao phải tắm cái đã, còn xuống tiếp chuyện anh ta.
Lệ Thủy cúp máy, bỗng một cảm giác ấm áp, vui sướиɠ xem lẫn lẽ lỏi trong trái tιм cô. Không lẽ cô đã để ý Minh Hoàng?
Tắm táp xong xuôi, cô đi xuống dưới nhà. Bố mẹ cô đang trò chuyện cùng Minh Hoàng. Anh ta là đại gia gỗ và nội thất nên rất hợp cạ khi nói chuyện với bố cô:
– Hóa ra cậu là ông chủ Hoàng ” gỗ” nổi tiếng ấy à?

Minh Hoàng cười:
– Nổi gì đâu bác, cháu cũng kinh doanh như bác thôi ạ!
Bố cô vội xua tay:
– Ấy, nhà tôi chỉ là xưởng mộc nhỏ, sánh sao được với quy mô làm ăn của cậu.

Lúc này Lệ Thủy mới để ý cách ngồi trò chuyện của Minh Hoàng. Bình thường ở quán, anh ta cứ ngửa người ra sofa. Nay anh ngồi rất ngay ngắn, lưng thẳng, hai chân vắt chéo, tay đặt lên bàn. Tư thế ấy vừa toát lên sự ʇ⚡︎ự tin lại vừa thể hiện sự kính trọng bố mẹ cô. Từ sáng đến giờ, Minh Hoàng khiến cô rất ngạc nhiên, kiểu như đấy là anh em sinh đôi với anh ta vậy- giống dáng hình mà trái ngược hoàn toàn về tính cách . Đã vậy, cu cậu Khang Viễn lại ngồi kế bên anh ra, chăm chú nghe anh ta kể chuyện, tỏ vẻ rất hợp gu nữa chứ. Ô hay, cái thằng bé này, mẹ nó mới về cơ mà? Sao nó không quấn mẹ như mọi lần chứ? Nó vừa gặp Minh Hoàng lúc nãy thôi mà? Lúc này Lệ Thủy mới nhận ra, ngoài đẹp trai, bản lĩnh tгêภ thương trường, Minh Hoàng còn có một biệt tài – lấy lòng người khác, mà trước mắt là gia đình cô. Nghĩ đến đó, Lệ Thủy nhớ lại những lời Ái Chi nói lúc nãy, mặt bỗng đỏ bừng.

Thấy Lệ Thủy đi xuống, mẹ cô liền nói với Minh Hoàng:

– Cậu ở lại đây ăn với chúng tôi bữa cơm cho vui!
Anh ta liếc Lệ Thủy một cái rồi cười:
– Dạ nếu hai bác không phiền thì cho cháu xin bữa cơm ạ! Ở đây cháu chỉ có đối tác chứ cũng chẳng có người thân ạ!
Ơ hay, anh ta nhận lời thật kìa, cứ tưởng người như anh ta phải ra nhà hàng sang trọng dùng bữa chứ? Lệ Thủy đang há hốc miệng ngạc nhiên thì mẹ cô cười tươi:
– Phiền gì đâu cậu. Cơm nhà tôi đạm bạc, nếu cậu không chê thì mời cậu ở lại. Lần sau ra đây công tác, cứ đến đây ăn cơm như bạn bè của Lệ Thủy thôi!
Bình thường, mắt anh ta đã sáng lắm rồi, giờ lại bỗng như lóe lên đốm lửa vui:

– Dạ cháu mừng còn không hết, chê gì đâu bác
Cháu cảm ơn bác, để cháu xuống phụ bác làm cơm ạ!
Nhìn anh ta chuẩn bị xắn tay áo lên, mẹ cô vội xua tay:
– Không không, ai lại lần đầu đến nhà bắt cậu vào bếp. Cậu cứ ngồi chơi, tôi cùng Lệ Thủy làm một loáng là xong ngay!

Khỏi phải nói biểu cảm của Lệ Thủy lúc này. Cô cứ đứng trơ ra nhìn anh ta. Cô không tin đây là Minh Hoàng mà cô từng biết. Người ta thường nói ” giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”, sao anh ta lại thay đổi nhanh đến vậy? Mãi khi mẹ cô gọi, Lệ Thủy mới giật mình:
– Lệ Thủy sao vậy? Hay là con mệt thì lên nghỉ đi, để mẹ làm cho!
Lệ Thủy vội cười:

– À không, con có sao đâu ạ! Mẹ con mình xuống bếp thôi ạ!
Và nếu cô không nhầm thì khi cô chuẩn bị xoay người còn kịp nhìn thấy Minh Hoàng nháy mât với mình.
Bữa cơm hôm ấy thật vui vẻ và ấm áp. Đã rất lâu rồi cô mới có cảm giác này- bữa cơm gia đình ấm cúng mà cô luôn mong muốn. Minh Hoàng rất ʇ⚡︎ự nhiên, anh ta ăn rất ngon lành, còn gắp đồ ăn cho Khang Viễn nữa. Trái tιм cô bỗng như hẫng mất một nhịp.

Ăn xong, hai mẹ con cô dọn dẹp trong bếp. Bố cô và Minh Hoàng cùng Khang Viễn ngồi ngoài phòng khách uống trà, ăn trái cây và trò chuyện rất rôm rả. Trong gian bếp, mẹ Lệ Thủy hỏi nhỏ:
– Hình như mẹ thấy cậu Minh Hoàng để ý con.

Đang rửa bát mà má cô bỗng đỏ bừng:
– Không có đâu mẹ ơi. Anh ấy luôn quan tâm tới mọi người vậy đó. Người ta cao xa thế, con gáι mẹ với không tới đâu. Anh Minh Hoàng hay đến nhà hàng chỗ con ăn cơm rồi quen thôi mẹ, bạn bè bình thường thôi ạ!

Mẹ cô gật đầu:
– Ừ, là mẹ hỏi thế vì thấy cậu ta có vẻ quan tâm con và Khang Viễn. Cậu ta biết Khang Viễn là con trai con lâu chưa?
Lệ Thủy không trực tiếp trả lời câu hỏi của mẹ mà chỉ ngậm ngùi:
– Anh ấy biết anh Tuấn Khang mẹ ạ! Hai người từng làm việc cùng nhau ở Đà Nẵng!
Mẹ cô ngạc nhiên:

– Vậy sao? Nhưng nếu cậu ta…
Lệ Thủy vội cắt ngang lời mẹ:
– Con và anh ấy chỉ quen biết sơ qua thôi, vả lại con cũng chưa hiểu gì nhiều về anh ấy, gặp nhau cũng chào hỏi thôi, mà con…
Bằng trái tιм của người mẹ, bằng trực giác của người phụ nữ, mẹ Lệ Thủy rất hiểu cảm xúc của con mình. Sau sự ra đi đột ngột của Tuấn Khang, chắc chắn con bé chưa thể mở lòng. Bà nhẹ nhàng:

– Con chưa sẵn sàng đúng không?
Lệ Thủy gật đầu:
– Hình ảnh Khang Viễn luôn nhắc nhở con về tình yêu của anh Tuấn Khang, huống hồ con luôn cảm nhận được sự có mặt của anh ấy trong cuộc sống của con mẹ ạ!
Hiểu tâm tư con gáι, mẹ Lệ Thủy chỉ khuyên con:
– Mẹ hiểu. Tuấn Khang cũng đã đi hơn bốn năm trời rồi và mẹ tin rằng cậu ấy luôn muốn con hạnh phúc. Cho nên, nếu có người thật lòng thương con thì con cũng đừng làm tổn thương người ta.

Lệ Thủy dạ dạ vâng vâng mà lòng rối bời, không biết nghĩ gì nữa. Nhưng rồi như Ái Chi nói cũng đúng, Tuấn Khang không thể sống lại, cô mới hơn hai mươi tuổi, tại sao lại cứ đóng khung mình trong một tình yêu không thể quay về? Tuấn Khang, anh vẫn sẽ mãi ở trong trái tιм của Lệ Thủy, nơi sâu thẳm nhất. Nhưmg nếu như trong cuộc đời này, ngoài bố mẹ em ra, nếu có người yêu thương em như anh, hãy để em mở lòng được không anh?
Nghĩ vậy, cô thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút, vội bước ra phòng khách. Minh Hoàng nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp:
– Em ngồi xuống ăn trái cây đi!
Sáng giờ anh khiến cô đi từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác rồi, giờ nghe anh ấy gọi “em”, Lệ Thủy bất giác có chút thẹn thùng:

Advertisement

– À …vâng…anh cứ ʇ⚡︎ự nhiên ạ!

Ngồi chơi một lúc, mọi người nghỉ trưa cả. Minh Hoàng không chịu vào phòng cùng bố cô mà nằm còng queo ở ghế sofa. Thân hình anh cao lớn, nằm co ro tгêภ chiếc ghế khiến lòng Lệ Thủy có chút xót thương. Nhưng anh ta lựa chọn vậy thì biết làm sao. Cô nhìn thấy anh nhắm mắt, chắc là mệt nên đã ngủ nên vội xoay người lên gác. Nhưng vừa quay lưng, Lệ Thủy đã nghe giọng trầm ấm vang lên:
– Tội nghiệp tôi nên không nỡ đi sao?

Lệ Thủy nguýt dài:
– Anh lại tưởng bở rồi, tôi đâu rảnh rỗi vậy!
Nói rồi cô xoay người bước đi, để ai kia khẽ cong khóe môi cười. Lệ Thủy cho Khang Viễn ngủ xong, nằm một lúc rồi trở dậy. Cô thấy Minh Hoàng đang nghe điện thoại:
– Vậy à, tao chắc mấy hôm nữa mới vào, mày giải quyết đi!

Vì loa điện thoại khá to nên cô nghe được giọng của Kiến Văn:
– Minh Hoàng ơi là Minh Hoàng, lúc nước sôi lửa bỏng mà còn thong dong ra ngoài đó đi chơi, không đợi cô bé vào được sao? Tao chả hiểu nổi mày.
Minh Hoàng cười:
– Kệ tao. Mày quan tâm làm gì? Đây chả phải là cơ hội cho mày thể hiện bản lĩnh sao? Tao sẽ vào sớm. Cúp máy đây!

Nói rồi anh ta lạnh lùng cúp máy. Không nhìn thấy nhưng Lệ Thủy có thể hình dung ra khuôn mặt Kiến Văn lúc này. Nhưng chả phải Minh Hoàng đi công tác ngoài này sao? Sao Kiến Văn bảo anh ta đi chơi nhỉ? Đàn ông thật rắc rối!
Đang đứng ngẩn ngơ, Lệ Thủy bỗng nghe Minh Hoàng lên tiếng:
– Dậy rồi sao? Có thể đưa tôi đến một nơi không?

Lệ Thủy giật mình rồi chu môi hỏi:
– Anh muốn đi đâu? Sao phải tôi đưa đi? Anh có chân, có xe mà!
Minh Hoàng khẽ cười trước biểu hiện đáng yêu của cô rồi nói:

– Tôi có chân, có xe nhưng lại không biết đường ra đó. Tôi muốn ra thăm mộ Doãn Tuấn Khang!

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất