Tận cùng nỗi đau chương 26

Vũ Linh 319

Tác giả: Hiền Nguyễn

Sáng nay Việt không khỏe, cả đêm qua anh gây sốt, đầu nặng và đau, anh cứ li bì làm bà Thu nóng ruột quá, suốt đêm bà cứ ngồi canh chừng con trai và chờ trời sáng, nếu Việt không bớt thì Bà sẽ gọi xe đưa anh đi Ьệпh viện.

Đang lúi húi bắc nồi cháo gà lên bếp, để khi tỉnh dậy anh sẽ có cháo nóng để ăn, Bỗng bà nghe có tiếng động ngoài sân, bà chạy vội ra thì sửng sốt khi thấy Việt đã ăn mặc gọn gang chuẩn bị đi làm, Bà ngăn con trai:

– Trời ơi, đang sốt đùng đùng thế kia mà đi đâu vậy con?

– Không sao đâu mẹ, có việc gấp con phải đến công ty để xử lý…- Việt trấn an mẹ…

– Không được, mẹ không cho con đi, con đừng làm mẹ lo lắng…- Bà Thu chạy ra giữ xe của anh …

Không muốn mẹ lo lắng, Việt dựng xe và quay vào nhà, ngửi thấy mùi cháo gà thơm phức, anh chợt nhớ đến ông Tùng, anh nói với mẹ:

– Mẹ con là giỏi nhất…

– Anh không phải nịnh đầm, đừng tưởng mà đi nổi với mẹ,…- bà Thu tay giơ chìa khóa xe rồi cười…

– Tội nghiệp bác Tùng, giờ mà có tô cháo gà thơm lừng này thì tốt quá …- Việt nói bâng quơ

– Ông Tùng làm sao? Ông ấy khỏe chưa? – Bà Thu nóng ruột

– Giờ mẹ có muốn đi thăm bác ấy không? con chở mẹ lên…

– Có, Từ hồi bà Liên mất rồi mẹ cũng nhập viện luôn nên không biết cha con ông ấy ăn uống như thế nào?

– Vậy mẹ đưa chìa khóa cho con rồi cùng đi…- Việt nghĩ chỉ có cách này anh mới lấy được chìa khóa từ mẹ…

– Chờ mẹ múc cháo cho hai mẹ con ăn xong rồi mang cháo lên cho ông ấy luôn – Bà Thu sốt sắng…

Đúng lúc chuẩn bị đi thì Việt có điện thoại, nhìn số lạ, anh định không nghe máy nhưng đúng lúc bà Thu ҳάch cặp l*иg cháo đi ra, thấy thế bà bảo con:

– Nghe điện thoại đi con?

– Số này lạ lắm, thôi để con nghe…

Nói rồi Việt bấp nút nghe, tiếng đầu dây bên kia là giọng một người phụ nữ, anh không nhận ra ai nên hỏi:

– Alo, xin hỏi ai vừa gọi cho tôi vậy?

– Em Trúc nè Sếp, sao Sếp không nhận ra em á? Mình gặp nhau rồi mà…- Trúc giọng nhẹ nhàng như gió thoảng…

– Ừ, tôi nhớ rồi, cô gọi cho tôi có gì không? – Việt trả lời

– Em muốn gặp trao đổi với anh một số việc…- Trúc đề nghị

– Được rồi, khoảng một tiếng nữa tôi có mặt ở công ty, mời cô lên phòng tôi…- Việt trả lời hết sức nghiêm túc

– Em muốn gặp riêng anh ở ngoài, việc này nói trong công ty không tiện…- Trúc có vẻ không vui

– Xin lỗi, nếu là công việc của công ty thì mời cô lên phòng chúng ta cùng giải quyết, còn việc riêng thì xin lỗi, để dịp khác nhé…

Im lặng một hồi, không thấy cô ta nói gì, Việt giục mẹ chuẩn bị để hai mẹ con đến Ьệпh viện thăm bác Tùng, thấy mẹ ҳάch lỉnh kỉnh túi nọ túi kia, anh hỏi:

– Trời ơi, gì vậy mẹ?

– À không có gì, mẹ mang cháo, 2 hộp sữa, và trái cây lên cho ông ấy bồi dưỡng cho nhanh lại sức…- Bà Thu thanh minh…

– Con tưởng mẹ đi công tác chứ? – Việt cười…

– Con chỉ được cái giỏi trêu mẹ, đi thôi…- Bà Thu mắng yêu con trai

Khoảng 30 phút sau hai mẹ con đến Ьệпh viện, anh ҳάch đồ giúp mẹ vào phòng, nhìn ông Tùng nằm tгêภ giường người gầy, hai mắt trũng sâu, mắt thâm quầng, hai má hóp lại mà Bà Thu không cầm được nước mắt:

– Anh Tùng ơi, sao mà thảm hại như thế này? – Bà Thu nức nở

– Cô Thu đấy à? Tôi nghĩ Ьệпh mình cũng bình thường như mọi lần, nhưng không ngờ đợt này chuyển nặng quá cô ạ…

– Em cũng mới ra viện, nghe cháu Việt nói nhưng không ngờ anh lại bị nặng như thế này? Anh có ăn được không? – Bà Thu quan tâm

– Ăn cũng kém lắm, tôi tưởng đi theo bà nhà tôi từ tuần trước rồi, may mà có cháu Việt…- Ông Tùng nghẹn ngào

– Anh cố gắng giữ sức khỏe, để em ra chợ mua gà về hầm rồi cháu Việt hàng ngày mang vào…

Đúng lúc này, điện thoại của Việt có tin nhắn của Nhã Trúc:

– Nếu anh muốn lấy lại giấy ủy quyền của anh Chiến thì gặp em…

Việt chưa trả lời vội, anh suy nghĩ về tính chính ҳάc của tin nhắn tгêภ, cô ta đang có âm mưu gì? Theo như anh biết thì cô ta chính là tình nhân của anh Chiến, giấy ủy quyền thì rõ ràng là vật bất ly thân đối với anh ta? Vậy tại sao cô ta lại có trong tay? Họ có âm mưu gì đây? Anh phải hết sức tỉnh táo và cảnh giác, không thể chủ quan được, để ҳάc minh lại, anh hỏi:

– Cơ sở nào để tôi tin là cô đang giữ tờ giấy đó trong tay?

– Như thế này đủ để anh tin chưa? – kèm theo là hình chụp tờ giấy ủy quyền qua điện thoại…

– OK. Cô cho địa chỉ, tôi sẽ tới…- Việt đồng ý

Sáng nay Hà cương quyết yêu cầu Chiến chở cô vào Ьệпh viện thăm Ba, bởi cô không tin lời anh ta nói nữa, gọi điện cho Ba không được nên cô càng lo lắng. Từ ngày mẹ con Chiến trở mặt là cô không tin tưởng nữa, cô có cảm giác tại sao anh ta không cho cô lên Ьệпh viện chăm Ba, cũng không biết tình hình Ьệпh của Ba thế nào? hỏi thì chỉ nói ba khỏe, cả ngày Bà Nga sai cô làm hết việc này đến việc khác, hầu hạ bà ta như một người giúp việc, cô nhắn tin cho Việt thì không thấy anh trả lời, cô không biết bây giờ phải thế nào? sáng nay thấy Chiến chuẩn bị đi làm, cô thay vội đồ rồi ra xe chờ sẵn, thấy vậy Chiến hỏi:

– Lại chuyện gì nữa đây?

– Anh chở em đến Ьệпh viện thăm Ba, em nhớ Ba lắm…

– Anh phải đến công ty có việc gấp, chiều anh về sớm chở em vào thăm Ba…- Chiến hứa lèo cho yên

– Không, anh hứa nhiều lần rồi mà không thực hiện…- Hà ương bướng

– Bây giờ cô muốn gì? – Chiến trở mặt, thay đổi thái độ

– Em muốn vào Ьệпh viện thăm Ba…- Hà cũng ngang bướng cãi lại

– Thôi cô đừng đóng kịch nữa…- anh ta gằn giọng

– Anh vừa nói cái gì? Ai đóng kịch? – Hà ngạc nhiên

– Vậy cho tôi hỏi: không phải cô thì là ai ký giấy cho ông ấy chuyển viện? mà chuyển đi Ьệпh viện nào? – Chiến túm chặt tay cô, trợn mắt hỏi gằn từng tiếng…

– Ối, anh thả ra, đau em…- Hà đau quá la to

– Cô trả lời đi thì tôi thả, cô giỏi lắm, rồi sẽ biết tay tôi – Chiến vung tay xô Bích Hà ngã ngửa xuống đất rồi phóng vụt đi…

Advertisement

Quá đau đớn và bất ngờ, Bích Hà không hiểu chuyện gì đang xảy ra? Tại sao anh ta lại nói thế? Cô ám ảnh bởi bộ mặt ᵭộc ác của Chiến lúc chất vấn cô? Tại sao vậy? Chiến hào hoa phong nhã của cô đâu rồi? tại sao bây giờ anh lại đối xử với cô như vậy? hay anh đã có người khác? Còn Ba cô? Ba giờ đang ở đâu? Cô sai rồi, cô thật hối hận khi tin lời anh ta đi đăng ký kết hôn? Giờ cô phải bình tĩnh tìm cách để thoát ra ngoài đi tìm Ba, nhưng Chiến nói Ba đã chuyển viện? vậy Ba chuyển đi Ьệпh viện nào? trời ơi, giờ cô phải làm sao?

– Sao không vào nấu cơm mà còn ngồi đó? – Tiếng Bà Nga tru tréo

– Con đau quá…- Hà bị té ᵭ.ậ..℘ đầu xuống đất, hai vai đau ê ẩm

– Ai làm gì cô mà la đau? Vào mà nấu cơm và lau dọn nhà cửa, nhà gì mà bụi bặm giống như cái chuồng heo vậy nè…- Bà Nga гêภ rỉ

– Dạ, để con vào…- Hà cố gắng chống tay gồng mình đứng dậy cố lê vào nhà ngồi vào ghế sopha…

– Lại còn không làm mà ngồi đó?

– Mẹ không thấy con đang bị đau à? – Bích Hà Cãi lại…

– Bốp! – một cái tát như trời giáng xuống mặt cô kèm theo tiếng rít qua kẽ răng:

– Ở đâu có cái loại con dâu dám cãi lại mẹ chồng hả? cô biết thân biết phận thì im cái miệng đi, đừng chọc tức tôi kẻo không còn cái răng mà húp cháo…- Bà Nga xông tới tát thẳng vào má Bích Hà…

– Mẹ…ᵭάпҺ con?…cô òa khóc vì tủi thân xen lẫn bất ngờ, cổ họng tắc nghẹn không nói được gì nữa…

– Đánh thì sao? Đây là tôi mới nhắc nhở cô đạo làm dâu thì phải như thế nào? – Bà Nga đanh đá…

Tủi cho thân phận mình, cô từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, lấy chồng là như thế này sao? Những lời hứa của Chiến bay đi đâu mất rồi? cô ʇ⚡︎ự hỏi và không có câu trả lời, giờ mẹ mất rồi, cô chỉ còn có Ba là người thân yêu nhất nhưng anh ta cứ ngăn cản, không cho cô đến chăm sóc cho Ba là vì sao chứ? Rồi nay anh ta lại vu cho cô chuyển viện cho Ba? Cô có biết gì đâu chứ? Giờ cô phải tìm Ba cho bằng được, nhưng bằng cách nào thì cô không biết, giờ phải làm sao đây?

 

Advertisement
Chuyên mục: Cuộc sống

0 ( 0 bình chọn )

Tin liên quan

Tin mới nhất